Chương 84
bởi Ly ThiênBliss vừa nhai miếng nấm vừa chật vật né tránh ánh nhìn chằm chằm của Cassian. Việc ngó lơ ánh mắt bám riết không buông của anh ta trong suốt bữa ăn đúng là một cực hình. Dù đã cố dồn hết tâm trí vào việc nhai nuốt thức ăn nhưng cậu vẫn thấy bồn chồn, ruột gan cồn cào cả lên.
Anh ta cứ nhìn chằm chằm thế kia, không lẽ là vì biết thân phận thật của mình rồi?
Ý nghĩ đó xẹt qua đầu khiến Bliss khựng lại. Rất muốn ngẩng lên xem biểu cảm của Cassian thế nào nhưng sợ làm vậy sẽ bị lộ mất tâm can.
Biết đâu anh ta đã nhìn thấu mục đích mình đến đây rồi cũng nên.
Dù biết suy nghĩ đó hơi hoang đường nhưng vì có tật giật mình nên Bliss cứ cúi gằm mặt xuống đĩa thức ăn. Bề ngoài tỏ vẻ thản nhiên nhai nuốt, nhưng trong đầu cậu thì đang rối như tơ vò, các nơ-ron thần kinh hoạt động hết công suất.
Giả sử anh ta biết tỏng mình là ai ngay từ đầu thì….
‘Cút, cút đi! Cút ngay lập tức, cái đồ XXXX XXX XXXX XXX X XXXXXX này….’
Ký ức về cuộc hội ngộ chẳng mấy tốt đẹp bỗng ùa về trong tâm trí. Vậy ra, anh ta biết thừa mình là ai mà vẫn chửi rủa thậm tệ như thế sao?
Vừa thắc mắc, một ngọn lửa phẫn nộ lại bùng lên trong lòng Bliss. Rốt cuộc là mình đã làm gì sai chứ? Đáng lẽ người có quyền nổi điên và chửi bới phải là mình mới đúng. Kẻ nói xấu sau lưng người khác là anh cơ mà!
Cơn tức giận bốc lên khiến Bliss vô thức ngẩng phắt đầu lên, và ngay lập tức, ánh mắt cậu va phải ánh mắt của Cassian. “Hơ”, Bliss nuốt nước bọt cái ực, thầm than trong bụng. Chết dở, sai lầm rồi.
Không đủ can đảm dời mắt đi chỗ khác, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm lưng, thì Cassian nãy giờ vẫn đăm đăm nhìn Bliss bỗng nhíu mày, cất lời.
“Sao thế? Cậu có chuyện gì muốn nói à?”
Nghe câu hỏi đó, Bliss lại gào thét “Híccc” trong lòng.
“À, dạ không, không có gì đâu ạ….”
Bliss vội vàng lắc đầu quầy quậy, rồi cúi gằm mặt xuống, lấy dĩa chọc chọc vào chiếc đĩa trống trơn một cách vô thức. Nhìn điệu bộ lóng ngóng mút mát chút nước sốt còn sót lại trên đầu dĩa của cậu nhóc, Cassian khẽ nheo mắt.
Quả nhiên là đang căng thẳng vì được ở riêng với mình đây mà.
Từ trước đến giờ anh chỉ coi nó là một thằng nhóc thò lò mũi xanh, nhưng giờ nhìn kỹ lại thì thấy nó đã ra dáng người lớn phết rồi. Mấy sợi lông tơ tơ trên gò má mịn màng kia như muốn hét lên rằng nó vẫn còn là trẻ con, nhưng chắc cũng chẳng còn tồn tại được bao lâu nữa. Đúng vậy, chẳng bao lâu nữa đâu.
Đợi khi đứa trẻ này trưởng thành….
‘Cassian.’
Khuôn mặt Bliss trưởng thành, gọi tên anh một cách ngọt ngào bất chợt hiện lên trong tâm trí khiến Cassian sững người. Đúng lúc đó, tiếng “Két két” chói tai vang lên như muốn kéo anh về thực tại. Đó là âm thanh do mũi dĩa của Bliss cào xát lên mặt đĩa. Nhìn điệu bộ vội vã rụt tay lại, làm mặt tỉnh bơ như chưa hề có chuyện gì xảy ra của cậu nhóc, Cassian thầm thở dài, tặc lưỡi.
Nói chung là nó không còn là trẻ con nữa.
Trong lúc người phục vụ nhanh nhẹn tiến đến dọn đĩa trống đi, ánh mắt Cassian vẫn không rời khỏi Bliss. Việc nó lúng túng không dám nhìn thẳng vào mặt anh, việc nó cứ lắp bắp nói chẳng nên lời rồi làm mấy trò kỳ quặc, và trên hết là khuôn mặt đang đỏ lựng lên kia, tất cả đều chỉ có thể giải thích bằng một lý do duy nhất.
‘Bliss thích ngài Bá tước!’
Lời khẳng định chắc nịch của Penelope văng vẳng bên tai anh mồn một. Bất giác, khóe môi Cassian cong lên một nụ cười, nhưng anh cũng chẳng buồn che giấu. Vừa lúc người phục vụ mang món tiếp theo lên rồi lui ra, Cassian cầm dao nĩa lên, thong thả cắt một miếng thịt bò vừa ăn đưa vào miệng. Vừa nhai anh vừa thầm nghĩ, đúng là trẻ con, chẳng biết giấu giếm cảm xúc gì cả.
Tâm trạng lâng lâng, vui vẻ đó kéo dài cho đến khi bữa tối kết thúc và hai người trở về phòng ngủ. Thậm chí cho đến tận lúc nhâm nhi ly rượu vang trước khi đi ngủ, tâm trạng Cassian vẫn rất tốt. Cho đến khi cái hạt đậu phộng to gan kia tiến hành cuộc cách mạng, à không, cuộc đảo chính.
“Từ nay chúng ta nên ngủ riêng đi ạ.”
Đang chuẩn bị lên giường đi ngủ, Cassian đứng khựng lại trước lời tuyên bố dõng dạc của cái hạt đậu phộng đang đứng chễm chệ giữa phòng.
“Cậu lại đang lảm nhảm cái… quái gì thế?”
Nuốt từ ‘chó má’ vào trong, Cassian gằn giọng hỏi lại. Bliss hơi giật mình nhưng vẫn dũng cảm giữ vững lập trường, không lùi bước.
“Tôi bảo là từ nay tôi sẽ ngủ ở phòng tôi, một mình.”
“Thế rốt cuộc là tại sao tự dưng cậu lại lảm nhảm cái thứ nhảm nhí, đậu phộng, đó hả.”
Dùng từ ‘đậu phộng’ để thay thế cho từ ‘mẹ kiếp’, Cassian cố nén cục tức, nghiến răng rít lên từng chữ. Bị khí thế bức người của Cassian áp đảo, Bliss rụt cổ lại, lùi dần về phía sau.
“Tôi, tôi không thể, không thể ngủ chung với Bá tước được nữa.”
“Tại sao lại không thể hả, mẹ kiếp!”
Cuối cùng thì Cassian cũng không nhịn được mà chửi thề. Nghe lời chửi thề thô tục phát ra từ miệng vị Bá tước luôn ra vẻ thanh cao, hai mắt Bliss trợn tròn vì kinh ngạc. Nhưng sự kinh ngạc nhanh chóng nhường chỗ cho sự phẫn nộ. Cái tên khốn này lại dám chửi thề với mình nữa à?
“Tại vì nết ngủ của Bá tước xấu tệ!”
Nghe Bliss nắm chặt hai tay gào lên, lần này đến lượt Cassian đứng hình.
“Nết ngủ… cậu nói cái gì cơ?”
Thấy vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì của Cassian, dũng khí trong Bliss lại càng sục sôi. Cậu trợn trừng mắt nhìn Cassian, hét lớn.
“Tôi bảo nết ngủ của Bá tước xấu lắm! Lúc nào ngài cũng ôm chặt lấy tôi khi ngủ! Khó chịu chết đi được nên tôi không thèm ngủ chung nữa đâu! Tôi về phòng tôi đây, tạm biệt!”
“Khoan….”
Tuôn một tràng xong, Bliss quay ngoắt người đi thẳng ra cửa. Trước khi Cassian kịp định thần lại để giữ cậu nhóc lại, cánh cửa đã đóng sầm lại “Rầm” một tiếng, để lại Cassian đứng trơ trọi một mình, ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng khuất sau cánh cửa. Khi định thần lại, anh nhận ra chỉ còn mỗi mình trong căn phòng rộng thênh thang.
***
Tiếng nước trà rót róc rách vào tách vang lên. Cùng lúc đó, hương trà thơm ngát lan tỏa khắp căn phòng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo, bầu trời trong xanh quang đãng hiếm hoi sau những chuỗi ngày âm u tỏa nắng ấm áp xuống thế gian. Lẽ ra đây phải là một buổi sáng bình yên, ai nấy đều hân hoan hạnh phúc….
“Mẹ kiếp.”
Vị Bá tước mặt mày cau có, một tay ôm mặt, miệng lầm bầm chửi thề khiến Penelope đang phục vụ trà suýt nữa thì đánh rơi cả ấm trà xuống bàn. May mà định thần lại kịp, bà giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, đặt ấm trà xuống rồi lẳng lặng đẩy hũ mật ong về phía Cassian.
Sắc mặt Cassian hôm nay phải nói là tệ hại vô cùng. Chắc do đợt rồi vừa được tận hưởng cảm giác ngủ ngon giấc nên sự trở lại của chứng mất ngủ càng khiến anh thêm phần đau khổ, vật vã.
“…Cái thằng nhãi đó.”
“Dạ?”
Cassian toan mở miệng hỏi ‘Cái hạt đậu phộng chết tiệt đó ngủ có ngon không?’ nhưng rồi lại ngậm miệng lại. Thấy Penelope nghiêng đầu thắc mắc, anh lắc đầu xua tay.
“Không, không có gì.”
Nói đoạn, Cassian nâng tách hồng trà nóng hổi lên định uống thì khựng lại. Như hiểu ý, Penelope lén đẩy hũ mật ong lại gần hơn chút nữa. Cassian nhăn nhó rên rỉ một tiếng, rồi quệt đại một thìa mật ong cho vào tách trà, khuấy qua quýt rồi nốc ực một hơi cạn sạch.
Cái gì cơ? Nết ngủ của mình xấu á?
Càng nghĩ càng thấy nực cười. Đứa nào mới là đứa chuyên môn gác chân gác tay lên người khác lúc ngủ hả.
Muốn làm gì thì làm. Tôi đây cũng đéo thèm nhá. Ba cái chứng mất ngủ cỏn con này, tôi đã quen quá rồi.
Vừa nghĩ thầm trong bụng, Cassian vừa hậm hực bước ra khỏi phòng với những sải chân bạo lực, leo lên xe. Cơn đau nửa đầu chết tiệt lại bắt đầu râm ran, nhưng Cassian cắn chặt răng, cố gắng kìm nén.
***
“Phù uu.”
Dùng xong bữa sáng cùng các nhân viên trong lâu đài, Bliss xoa xoa cái bụng no căng, trút một hơi thở mãn nguyện.
“Cháu ăn xong rồi ạ. Ngon tuyệt cú mèo luôn!”
“Vậy sao? Thế thì tốt quá rồi.”
Người phục vụ ngồi cùng bàn mỉm cười đáp lại. Bliss đang định bê chiếc đĩa trống đi cất thì một nhân viên khác nhanh nhẹn bước tới, chồng đĩa của mình lên đĩa của Bliss rồi nói.
“Thôi cậu cứ ngồi đó đi. Để tôi dọn cho, giờ mình ăn tráng miệng nhé.”
Nói đoạn, một nhân viên khác đã thoăn thoắt mang trà và bánh ngọt ra, vui vẻ nói.
“Giờ này chắc ngài Bá tước đã ra ngoài rồi, chúng ta cứ thong thả thưởng thức tiệc trà 30 phút rồi hẵng bắt tay vào làm việc. Blair cũng ăn cùng chúng tôi cho vui nhé.”
“Cháu cảm ơn ạ, cháu xin phép.”
Nhìn miếng bánh kem được cắt gọn gàng phần mình, Bliss hớn hở reo lên, đám nhân viên đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý rồi bắt đầu mở lời.
“Cậu bảo cậu là họ hàng của bác Penelope đúng không? Bữa giờ chúng tôi cứ muốn làm quen với cậu mà chưa có dịp.”
“Chắc cậu bận học việc với bác Penelope lắm nhỉ, nhưng thỉnh thoảng cũng phải dành thời gian giao lưu với bọn tôi chứ. Lâu lâu lại cùng nhau uống trà thế này này.”
“Đây là lần đầu tiên tôi được gặp người Mỹ đấy. Cậu là Beta đúng không? Lạ thật nha, nhan sắc cỡ này thường thì phải là Alpha hay Omega mới đúng chứ.”
Hàng loạt câu hỏi tò mò dồn dập ập đến khiến Bliss xây xẩm mặt mày. Cậu chỉ biết cười trừ “Haha, dạ vâng, đúng thế ạ” để đối phó, thì bỗng có một người lên tiếng thắc mắc.
“Nhưng mà kỳ lạ thật đấy. Theo tôi biết thì bác Penelope chỉ có duy nhất một cô em gái hiện đang sống ở London thôi mà. Rốt cuộc cậu là họ hàng thế nào với bác ấy vậy?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Bliss giật thót mình, trợn tròn hai mắt. Không gian bỗng chốc im lặng phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Bliss, chờ đợi câu trả lời.
“Ha, haha… ha….”
Bliss gượng cười sượng trân, não bộ lại tiếp tục xoay mòng mòng tìm cách giải quyết. Làm sao bây giờ? Nói hớ một câu là lộ tẩy hết. Đã kịp thống nhất khẩu cung với bác Penelope đâu chứ. Lỡ nói ra mà không khớp với lời bác ấy thì toang….
Không ai nói một lời nào. Bị bao vây bởi hàng chục ánh mắt dò xét, Bliss cuống quýt không biết làm sao, cuối cùng cậu đưa ra một quyết định táo bạo, bật dậy khỏi ghế.
“…Cháu!”
Thấy Bliss đột ngột đứng phắt dậy, đám nhân viên giật mình chớp mắt ngơ ngác, Bliss dõng dạc tuyên bố.
“Cháu chợt nhớ ra có việc gấp phải làm nên xin phép đi trước ạ. Chào mọi người!”
Màn rút lui đi vào lòng đất! Vừa tự đọc lời thoại trong đầu, Bliss vừa ba chân bốn cẳng chạy biến khỏi phòng ăn. Đám nhân viên chỉ biết trân trân nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của Bliss, không thốt nên lời.
0 Bình luận