Chương 24
bởi Ly Thiên“Anh ốm ở đâu hả? Cơm cũng chẳng ăn được, chắc chắn là trong người không khỏe rồi đúng không?”
“Cái gì cơ?”
Tại vì anh bị áp lực vì cái đuôi là em nên mới thế đấy, cái đồ….
Cơn bực tức chợt trào dâng, nhưng mà ngẫm lại thì thằng nhóc nói cũng không sai. Đằng nào thì anh cũng đang đau đầu như búa bổ vì dư âm của trận say bét nhè hôm qua. Cả cái sự đau nhức ê ẩm ở cái chỗ không tiện nói ra kia nữa.
Đang định bụng ‘tẩn’ cho thằng ranh này một trận thì bỗng một ý tưởng xẹt qua trong đầu anh.
Khoan đã.
Bliss vẫn đang ngước đôi mắt ngập tràn sự lo lắng nhìn anh. Rõ ràng là kẻ đầu sỏ gây ra mọi rắc rối nhưng lại làm cái vẻ mặt ngây thơ vô tội như chẳng biết gì.
Nhưng mà, vẫn còn đường lui. Dù sao thì nhóc con vẫn chỉ là nhóc con thôi.
“Ừm, hơi hơi.”
Cassian cố tình hạ giọng, giả vờ thều thào yếu ớt rồi đưa tay xoa trán.
“Chắc do đêm qua anh ngủ không ngon giấc nên nay người ngợm rã rời quá.”
“Biết ngay mà!”
Bliss thốt lên như thể mình đã đoán trúng phóc. Chớp lấy thời cơ, Cassian cười gượng gạo rồi mở lời.
“Nên là Bliss à, hôm nay chắc anh phải nghỉ ngơi rồi, em tự chơi một mình nhé? Được không?”
“Ơ….”
Đối mặt với tình huống nằm ngoài dự đoán, Bliss ngơ ngác chớp mắt. Cũng phải thôi. Chắc chắn thằng bé đã rất mong chờ được anh dẫn đi chơi trong ngày hôm nay cơ mà.
Tuy nhiên, Cassian chẳng mảy may bận tâm đến điều đó. Có lẽ là có một chút xíu xiu áy náy, nhưng giờ thì nó đã bay biến không còn dấu vết rồi. Điều duy nhất anh muốn lúc này là tống khứ cái cục nợ phiền phức này đi cho khuất mắt rồi nằm ườn trên giường ngủ nướng đến tận chiều.
“Ư ưm….”
Cassian vội vã nhắm nghiền mắt lại, nhăn nhó mặt mày tỏ vẻ đau đớn rồi đưa tay ôm trán. Nhìn thấy bộ dạng đó, Bliss giật mình hoảng hốt, gật đầu lia lịa.
“Vâng, em biết rồi. Anh Cassian mau đi nghỉ đi. Anh định nằm trên giường đúng không? Để em dìu anh đi, mau nằm xuống đi anh!”
Bliss lật đật chạy đến, nhảy phốc lên túm lấy tay Cassian. Bị thằng bé kéo lê, Cassian phải chới với nghiêng hẳn người theo hướng nó lôi đi, nhưng anh cũng chẳng bận tâm. Cứ thế, Bliss dìu Cassian xiêu vẹo bước dọc theo dãy hành lang dài dằng dặc, về đến tận phòng anh, cậu nhóc lại nhón gót chân lên vặn nắm đấm cửa.
“Mau nằm xuống đi anh, nhanh lên.”
Đứa trẻ nhất quyết đòi tự tay dìu Cassian đến tận giường, đỡ anh nằm xuống rồi đắp chăn cẩn thận kín mít đến tận cổ mới chịu yên tâm nhìn vào mặt anh.
“Anh cứ ngủ một giấc thật ngon là khỏe ngay thôi.”
“Ừ, anh biết rồi, cảm ơn Bliss nhé.”
Cassian cố tình nhấn mạnh hàm ý ‘Giờ thì em ra ngoài được rồi đấy’, thằng bé gật gù ra chiều đã hiểu rồi ngoan ngoãn quay lưng đi ra cửa đúng như ý muốn của anh.
“À này anh.”
Đi đến cửa, cậu nhóc bỗng nhiên khựng lại, quay đầu nhìn anh. Biết ngay là không chịu đi ngay mà. Cassian thầm nghĩ trong bụng rồi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Ừ, sao thế em?”
Thấy anh hỏi, Bliss ngập ngừng “Dạ…” một lát rồi rụt rè lên tiếng.
“Anh Cassian đang bị cảm đúng không?”
“À….”
Trước câu hỏi bất ngờ, anh sững người trong giây lát rồi vội vàng mỉm cười gật đầu. Dù sao thì giải thích hai chữ ‘say nguội’ với một đứa trẻ con cũng vô ích. Lấy cớ bị cảm lạnh nghe chừng dễ viện lý do hơn hẳn, đúng là trong cái rủi có cái may.
“Đúng rồi, nên em đừng lại gần đây nhé. Lỡ lây virus cho em thì to chuyện đấy.”
“Vâng, em biết rồi.”
Bliss ngoan ngoãn gật đầu.
“Anh nghỉ ngơi cho khỏe nhé, Cassian.”
Vẫy tay chào tạm biệt, cuối cùng cậu nhóc cũng chịu mở cửa bước ra ngoài. Trước khi cánh cửa khép lại, chẳng hiểu sao cái điệu bộ cười toe toét nhìn anh nằm trên giường của thằng bé lại khiến anh có linh cảm chẳng lành, nhưng may mắn thay cánh cửa đã đóng lại một cách êm thấm.
Phù, nằm sải lai trên giường buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, lúc này Cassian mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể, vươn vai tận hưởng sự bình yên vừa mới tìm lại được. Hôm nay anh định sẽ cắm rễ trong phòng nguyên một ngày. Xin kiếu mọi kiếp nạn.
Nói đúng hơn là xin kiếu cái cục nợ mang tên ‘Bliss Miller’.
Tự đính chính lại suy nghĩ của bản thân, Cassian nhắm nghiền mắt, tận hưởng niềm vui sướng trước sự yên tĩnh hiếm hoi này. Chẳng ngờ một kỳ nghỉ thong thả, yên bình lại đáng giá đến nhường này. Quên mấy cái kỳ nghỉ thác loạn, ồn ào đi, cứ bình lặng thế này mới là chân ái.
Cơn mệt mỏi chợt ập đến. Cũng phải thôi, đêm qua nốc rượu cho lắm vào rồi quậy tưng bừng cơ mà. Chắc phải đánh một giấc thật say rồi tối đến mới mò ra ngoài được. Không biết chiếc xe đêm qua mình mượn đi giờ đã được đem về chưa nhỉ….
Vài ngày qua, Cassian cuối cùng cũng được tận hưởng một kỳ nghỉ hè đúng nghĩa. Anh đi câu cá cả ngày cùng cậu bạn thân, làm quen với mấy cô em bốc lửa trong hộp đêm, và sắp tới đây sẽ là một đêm cắm trại đốt lửa, nhậu nhẹt bét nhè rồi nhảy ùm xuống hồ cùng đám bạn.
Thế này mới gọi là nghỉ hè chứ.
Đang nở nụ cười mãn nguyện, thiu thiu chìm vào giấc ngủ thì.
Cót kéttt….
Kèm theo âm thanh rùng rợn, cánh cửa phòng hé mở, một cái bóng nhỏ xíu rón rén bước vào.
***
Hộc, hộc.
Nhịp thở trở nên dồn dập một cách kỳ lạ. Cassian nhíu mày, cố gắng hít thở thật sâu. Cái quái gì thế này? Lại chuyện gì nữa đây? Cái cảm giác này, hình như quen quen. Đây, đây rõ ràng là….
Ngay khi vừa mở choàng mắt ra, anh sững sờ trong giây lát. Déjà vu à? Hay là mình đang nằm mơ? Chưa kịp phân định thực hư, Cassian chỉ biết chớp chớp mắt. Chẳng trách được, bởi đè nặng trên ngực anh lúc này lại là cái khuôn mặt tròn xoe của đứa trẻ đang ngồi chồm hỗm, cúi gằm mặt xuống nhìn anh chằm chằm.
“…Bliss?”
Anh còn đang lầm bầm với vẻ bán tín bán nghi thì Bliss đột nhiên lôi ra một thứ gì đó. Chưa kịp mở miệng hỏi ‘Em làm cái trò gì đấy’, thằng bé đã thô bạo nhét thẳng thứ đó vào miệng Cassian. “Ưm”, bị bịt miệng bất ngờ, Cassian còn đang ú ớ thì Bliss đã dõng dạc tuyên bố.
“Bệnh nhân, yêu cầu anh nằm im không được nhúc nhích!”
Cassian đứng hình mất vài giây, chẳng thốt nên lời.
Cái tình huống dở hơi cám lợn gì thế này….
“Khoan đã, đang ngậm nhiệt kế thì không được nói chuyện! Cứ để bác sĩ lo liệu mọi thứ, anh chỉ việc nằm im tin tưởng bác sĩ thôi.”
Đứa trẻ ra vẻ nghiêm trọng lắm, nhưng thực chất thứ đang nhét trong miệng Cassian lại là một cái bánh que. Vị ngọt mặn đan xen lan tỏa trong khoang miệng khiến anh cạn lời, nhưng Bliss lại làm tới, đưa tay sờ lên trán anh rồi gật gù.
“Không bị sốt. Để tôi kê thuốc hạ sốt cho anh.”
Rốt cuộc cái trò ngậm nhiệt kế rồi sờ trán đo nhiệt độ là cái kiểu gì, mà đã không sốt sao lại còn cho uống thuốc hạ sốt. Nhịn hết nổi cái tình huống hoang đường này, Cassian bật dậy cái rụp, hét lớn.
“Em đang làm cái trò quái quỷ gì vậy hả?”
“Á á á!”
Y hệt cảnh tượng lúc sáng lặp lại. Chỉ khác một điều, lần này Cassian đã nhanh tay tóm gọn được Bliss đang lộn nhào khỏi người mình, suýt chút nữa thì ngã lăn cù ra giường.
“Rốt cuộc em đang làm cái trò gì vậy hả? Anh đã bảo anh bị cảm nên không được vào đây rồi cơ mà?”
Vừa dựng thằng bé ngồi ngay ngắn lại, Cassian vừa gắt gỏng chất vấn, nhưng Bliss chẳng hề nao núng, ngang bướng đáp trả.
“Nên em mới phải vào đây chữa bệnh cho anh chứ sao.”
Em thì biết cái thá gì mà chữa với chả bệnh, chưa kịp nói câu đó, Bliss đã hớn hở hét toáng lên.
“Lần đầu tiên em thấy có người bị cảm đấy! Em muốn thử làm mấy cái trò này lâu lắm rồi. Cặp nhiệt độ này, rồi đút thuốc cho uống nữa.”
Đến lúc này, Cassian mới ngộ ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Đám Cực Alpha làm quái gì biết cảm lạnh là gì. Mà gia tộc Miller thì, ngoại trừ một người ra, toàn bộ đều là Cực Alpha. Tóm lại, đối với Bliss, anh chính là ‘con người bị cảm lạnh’ đầu tiên mà thằng bé nhìn thấy trong đời.
“Hà… aaa….”
Từng tiếng thở dài đứt quãng buông ra khỏi miệng. Bliss thì vẫn đang tung tăng nhảy nhót trên giường, mồm năm miệng mười lải nhải đòi đút thuốc, rót nước cho anh. Rốt cuộc, cái kế hoạch nằm ườn ngủ nướng cả ngày của Cassian coi như tan tành mây khói, nghe Bliss hò hét đòi nhét thuốc đạn (thuốc đút hậu môn), anh đành nhắm tịt mắt, bỏ trốn vào giấc ngủ.
***
Cảm giác mát lạnh chạm vào trán đánh thức anh dậy. Mở mắt ra, đập vào mắt vẫn là cái khuôn mặt tròn vo quen thuộc. Chán ngán với cái điệp khúc lặp đi lặp lại này, Cassian từ bỏ mọi sự kháng cự, mệt mỏi hỏi.
“Giờ em lại bày trò gì nữa đây?”
“Đắp khăn lạnh cho anh hạ sốt đấy.”
Bliss vỗ vỗ lên chiếc khăn ướt đắp trên trán Cassian, cười tự mãn. Công nhận là sự nỗ lực rất đáng khen, ngặt nỗi cái khăn sũng nước chưa vắt kỹ cứ thế nhỏ tong tong xuống trán, làm ướt sũng cả tóc tai lẫn gối nằm của anh. Cuối cùng, “Phù”, trút một tiếng thở dài, anh lồm cồm ngồi dậy, Bliss thấy vậy liền hoảng hốt hỏi.
“Anh không sao chứ? Khỏi bệnh rồi à? Người ta bảo ốm là phải nằm nghỉ cả ngày cơ mà!”
“Không sao, anh ổn. Khỏi bệnh rồi. Cảm ơn em.”
Vừa tuôn một tràng những câu nói rập khuôn vô hồn, Cassian vừa thấy Bliss nghiêng đầu hoài nghi.
“Giờ thì em ra ngoài….”
“Em mang súp đến cho anh này!”
Đang định đuổi khéo thằng bé ra ngoài, Bliss bỗng hét lên rồi nhảy phốc xuống giường.
0 Bình luận