Chương 46
bởi Ly Thiên“Larien, em còn chưa đi phỏng vấn nữa!”
Không thể chịu đựng thêm sự lải nhải của chị gái, Bliss hét lên trong điện thoại. Đầu dây bên kia bỗng im bặt, một sự tĩnh lặng bao trùm. Giữa sự im lặng ngượng ngùng đến mức Bliss phải nhắm tịt mắt lại, Larien mới cất tiếng hỏi.
―Em nói thế là sao? Chưa đi phỏng vấn á? Chưa đi đã bị loại rồi à? Hay là có chuyện gì xảy ra?
Giọng điệu chứa đầy sự khó hiểu. Bliss hít một hơi thật sâu rồi nói thẳng. Không thể chần chừ thêm được nữa. Cuối cùng cậu đành phải thú nhận sự thật.
“Em chưa đi được, xin lỗi chị.”
Larien lại im lặng. Tưởng tượng ra khuôn mặt ngỡ ngàng của bà chị đang cầm điện thoại, Bliss chỉ thấy trước mắt tối sầm lại.
―…Chưa đi được? Đã ba ngày trôi qua rồi cơ mà?
Ngập ngừng một lát, Larien hỏi thẳng vào vấn đề cốt lõi.
―Rốt cuộc là tại sao?
Bliss than vãn như oán trách.
“Thì phải xin phép Papa đã chứ.”
―À….
Lúc này Larien mới khẽ thốt lên một tiếng thở dài. Nói dối trước mặt Papa Ashley là điều không tưởng. Dù những anh chị em khác đã thất bại không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn ngoan cường thử lại, riêng Bliss thì thậm chí còn chưa bao giờ dám hé răng. Dù có được bày sẵn kịch bản thì cậu cũng chẳng bao giờ dám mở lời và luôn nhận lấy thất bại. Thế nên từ nhỏ đến lớn cậu chưa bao giờ có ý định nói dối….
“Nếu bảo đi du lịch thì chắc chắn Papa sẽ bám theo em một đống vệ sĩ cho xem. Như thế thì còn lâu mới bén mảng đến dinh thự Bá tước được. Còn nếu bảo sang thăm nhà Strickland thì Papa sẽ gọi điện thẳng cho vợ chồng Công tước ngay. Thế thì hắn ta cũng biết tỏng luôn. Lúc đó hắn sẽ đề phòng cao độ, làm sao em tìm được sơ hở nữa? Còn lấy cớ đi du học thì… càng không thể nào. Chị thấy chưa, chẳng có cái cớ nào hợp lý cả?”
―…Haizz.
Larien lại thở dài. Có vẽ sẵn kịch bản cho cậu nhóc thì cũng vô dụng thôi. Cậu nhóc làm gì học thuộc nổi thoại cơ chứ. Ngay cả việc đặt chân đến đích còn không làm được thì mọi kế hoạch đều đổ sông đổ biển cả.
Nhưng Bliss lại rất bướng bỉnh. Một khi đã quyết tâm làm gì thì cậu sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhất là khi chuyện đó liên quan đến gia đình. Im lặng suy nghĩ một lát, Larien đưa ra phương án dự phòng (Plan B).
―Được rồi, vậy tính thế này đi. Chị sẽ câu giờ cho em khoảng một tuần.
“Câu giờ? Câu giờ gì cơ?”
Trước câu nói bất ngờ của Larien, Bliss ngơ ngác hỏi lại, Larien bình thản đáp.
―Nếu bên Bá tước tìm được người giúp việc thì mọi công sức của chúng ta đổ sông đổ biển hết. Chị phải tìm cách ngăn chuyện đó lại chứ. Nếu em không thể sang Anh được thì kế hoạch này coi như phá sản.
“À”, Bliss bừng tỉnh. Larien nói đúng. Cứ mải loay hoay mãi thế này mà không nghĩ đến khả năng dinh thự Bá tước có thể tìm được người khác.
“C-Cảm ơn chị Larien. Em biết rồi. Một tuần phải không? Em sẽ cố nghĩ cách.”
―Ừ, cố lên. Fighting.
Trước sự quyết tâm của Bliss, Larien khích lệ một cách nhạt nhẽo rồi cúp máy.
Một tuần. Bliss căng thẳng nhìn vào tờ lịch. Khoanh tròn một ngôi sao đỏ chót vào ngày thứ 7 đếm từ hôm nay, cậu hít một hơi thật sâu rồi tự xốc lại tinh thần.
“Nghĩ đi, nghĩ đi. Nghĩ ra cách gì đó đi!”
Dù có tự gõ đầu mình bôm bốp đến nhức cả đầu thì cậu vẫn chẳng nặn ra được diệu kế nào. Chỉ biết tự trách cái bộ não phẳng lì của mình trong khi thời gian thì cứ trôi qua vùn vụt. Chẳng lẽ lại kết thúc lãng xẹt thế này sao? Đang chìm trong tuyệt vọng khi nhìn số ngày còn lại vơi dần, một cơ hội bất ngờ “từ trên trời rơi xuống”.
“Dạ? Đi Anh ạ?”
Câu nói đột ngột khiến Bliss giật nảy mình hét lớn. Papa Ashley ngồi đối diện cậu con út bên chiếc bàn trà nhỏ, ánh mắt trĩu nặng ưu tư.
Ashley Miller mang đặc tính Cực Alpha và Connor Niles (Koi) mang đặc tính Cực Omega, họ có với nhau sáu người con. Trong đó năm người là Cực Alpha và chỉ duy nhất cậu út Bliss là Omega. Mà lại còn là Cực Omega – đặc tính duy nhất có khả năng gây ra kỳ phát tình (rut) cho Cực Alpha, dẫn đến chứng rối loạn trí nhớ, hoặc khiến Beta bị biến dị.
Là loại đặc tính hiếm có nhất, lại có khả năng tự điều khiển và che giấu hoàn toàn Pheromone theo ý muốn, nên trong các bài kiểm tra đặc tính, Cực Omega thường bị nhầm lẫn là Beta. Do đó, trước khi quá trình phân hóa hoàn tất, chính bản thân họ cũng lầm tưởng mình là Beta.
Những Cực Omega như vậy thường chỉ xuất hiện ngẫu nhiên với xác suất cực kỳ thấp, hoặc là kết quả của sự kết hợp giữa Cực Alpha và Cực Omega. Nhưng ngay cả trong trường hợp đó, tỷ lệ cũng vô cùng hiếm hoi, thế nên phần lớn mọi người cả đời cũng chưa chắc đã gặp được một Cực Omega nào. Trong gia tộc Miller cũng vậy, chỉ có duy nhất một mình Bliss mang đặc tính này trong số sáu anh chị em.
Vấn đề nằm ở chỗ tất cả những đứa con còn lại đều là Cực Alpha.
Pheromone của Cực Omega mạnh mẽ đến mức có thể ngay lập tức làm tê liệt một Cực Alpha. Có lẽ chính vì thế mà bản năng của Cực Alpha luôn bị thu hút mãnh liệt bởi Pheromone của Cực Omega. Trước khi Bliss ra đời, năm đứa con lớn lúc nào cũng lẽo đẽo bám lấy Daddy (Koi). Từ khi Bliss ra đời và phân hóa thành Cực Omega, chúng lại càng thể hiện sự quan tâm lộ liễu, thường xuyên làm nũng đòi ngửi Pheromone của cậu út.
Cũng may là đến giờ Bliss vẫn chưa có kỳ phát tình….
Nhưng với tư cách là một người bố, Ashley không thể không lo lắng. Nếu cứ để mặc mọi chuyện tiếp diễn, lỡ một ngày nào đó Bliss bỗng dưng phát tình thì hậu quả thật khôn lường. Sau nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, ông đã quyết định cho các con dọn ra ở riêng từ sớm và nghiêm cấm chúng tự ý tiếp cận Bliss khi chưa có sự cho phép. Thế nhưng, thực tế là ông chẳng thể nào ngăn cấm chúng một cách triệt để. Bằng chứng là ông vẫn thường xuyên nhận được báo cáo về việc đám con lén lút qua mặt ông để gặp Bliss.
Điển hình như vụ việc lần này.
“Larien mới đến đây phải không?”
“Hicccc.”
Câu hỏi vừa dứt, mặt Bliss đã tái mét, nấc lên một tiếng như sắp khóc. Papa Ashley chầm chậm gõ nhịp ngón tay lên tay vịn ghế sofa, lẳng lặng quan sát biểu cảm của cậu con trai.
Cái thằng nhóc này chẳng biết nói dối, cũng chẳng biết giấu giếm cảm xúc, cứ thấy người quen là lại mừng quýnh lên vẫy đuôi rối rít như cún con. Đối với ông, thằng út này chính là một sự tồn tại nguy hiểm nhất. Nó hoàn toàn không có ý thức phòng bị trước những đặc tính khác. Cứ nghĩ là anh chị em ruột thịt thì sẽ an toàn, thật là một suy nghĩ ngây thơ và sai lầm.
Quả nhiên, Bliss bối rối tột độ, đảo mắt liên hồi, ấp úng mãi mới nặn ra được vài chữ.
“Pa, Papa. Chuyện, chuyện là. Larien đến nhà con là vì…!”
“Ư”, thấy con trai cứ ấp úng mãi không nói nên lời, ông bất giác thở dài. Mặc dù là một người cha cực kỳ nghiêm khắc trong việc kiểm soát Pheromone của các con, nhưng bản thân Papa Ashley cũng là một Cực Alpha. Ông hiểu rõ hơn ai hết những đứa trẻ mang cùng đặc tính với mình dễ dàng gục ngã trước Pheromone của Omega đến mức nào.
Hơn nữa, dưới tác động của Pheromone, một phần não bộ của Cực Alpha sẽ không hoạt động bình thường. Khi đó, họ sẽ dễ dàng chà đạp lên những chuẩn mực đạo đức và những điều cấm kỵ mà người bình thường coi là hiển nhiên. Nói cách khác, để giải tỏa “nhu cầu Pheromone”, việc chúng cưỡng bức chính anh em ruột thịt của mình là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Chính vì lý do đó, từ rất lâu rồi ông đã luôn phải trăn trở. Liệu cứ để lũ trẻ tự do qua lại với nhau như thế này có ổn không?
Tất nhiên câu trả lời đã quá rõ ràng. Vấn đề chỉ là khi nào thì hành động mà thôi. Và cuối cùng, ông đành đi đến một quyết định đau lòng: gửi cậu con út yêu quý sang tận bên kia đại dương.
“Xin lỗi vì đường đột nói chuyện này với con.”
Câu nói quá đỗi bất ngờ khiến Bliss sững người, chớp chớp mắt. Papa Ashley mang theo cảm giác tội lỗi khi phải đối mặt với cậu con út tuy có hơi ngốc nghếch nhưng lại vô cùng đáng yêu, đặc biệt là mang khuôn mặt giống Daddy như đúc, ông chậm rãi mở lời.
“Nhưng vì sự an toàn của con, ta không còn cách nào khác. Đến khi các anh chị con tìm được bạn đời và đánh dấu họ, con sẽ không còn bị ảnh hưởng bởi Pheromone của chúng nữa. Trong khoảng thời gian đó, ta đành phải dùng hạ sách này thôi.”
Dù chỉ là giải pháp tạm thời.
Một Alpha có thể đánh dấu vô số Omega trong suốt cuộc đời, nhưng bù lại, hiệu lực của dấu ấn đó lại rất yếu. Nó chỉ có tác dụng tạo ra một sự ảnh hưởng nhất định lên đối phương mà thôi. Nếu một Alpha khác đè dấu ấn của mình lên dấu ấn cũ trên người Omega, dấu ấn cũ có thể bị phai mờ. Hoặc nếu đánh dấu vào những vị trí khác nhau, Omega có thể chịu ảnh hưởng từ nhiều Alpha cùng một lúc. Có lẽ vì tính ràng buộc yếu ớt đó mà đôi khi dấu ấn của Alpha tự động biến mất mà chẳng cần một lý do cụ thể nào.
0 Bình luận