Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ý ngài là sao ạ….”

    Cassian cười gượng, ngập ngừng lên tiếng. Hầu tước chậm rãi lắc đầu.

    “Cậu không cần phải giấu giếm làm gì, đến tầm tuổi của ta rồi thì có những chuyện chẳng cần nói ra cũng tự hiểu được.”

    Nói đoạn, ông vuốt ve chòm râu được cắt tỉa cẩn thận.

    “Tất nhiên ta cũng hiểu vì sao cậu lại muốn giấu. Đứa trẻ đó là Omega đúng không?”

    “Dạ?”

    Câu hỏi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Cassian giật thót mình, nhưng phản ứng đó lại khiến Hầu tước hiểu lầm thêm.

    “Ta nhìn thoáng qua là biết ngay mà.”

    Hầu tước cười lớn sảng khoái “Khà khà”, còn Cassian thì chỉ biết câm nín vì bối rối. Đang định lên tiếng giải thích sự thật không phải vậy thì Hầu tước đã chặn họng.

    “Một đứa trẻ xinh đẹp rạng ngời thế kia làm sao có thể là Beta bình thường được. Thằng con ta bảo không ngửi thấy mùi Pheromone, chắc chắn là cậu đã bắt nó uống thuốc ức chế rồi chứ gì? Chắc là để tránh đám ruồi nhặng Alpha bu bám, nhưng với nhan sắc đó thì đến Beta cũng phải xin chết thôi. Cậu mà không giấu nhẹm nó trong nhà thì có mà thấp thỏm không yên ngày nào.”

    “Thưa Hầu tước, không phải thế đâu ạ….”

    “Ta biết, ta biết mà. Chắc chắn là có gì mờ ám rồi. Nhất định là thế.”

    Miệng thì nói “Ta biết”, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt Hầu tước lại phản bội hoàn toàn lời nói.

    “Có vẻ ngài Công tước vẫn chưa hay biết gì, thế mà người ngoài như ta lại nắm thóp được trước thì không hay chút nào. Cậu cứ yên tâm. Ta chẳng biết gì sất, hoàn toàn không biết gì luôn.”

    Vừa nói dứt lời, Hầu tước liền rướn người về phía Cassian, hạ giọng thì thầm như đang tiết lộ một bí mật động trời.

    “Ngài Công tước còn chưa rõ sự tình mà kẻ ngoài cuộc như ta lại phát hiện ra trước thì thật là vô lý, đúng không nào. Dù có già cả thì ta vẫn còn minh mẫn lắm, cậu cứ yên tâm đi.”

    “Thưa Hầu tước, sự thật không phải thế đâu ạ.”

    Cassian cuống cuồng thanh minh. Anh cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, phải nhanh chóng đính chính trước khi mọi chuyện đi quá xa, nhưng Hầu tước lại gật gù ra chiều thấu hiểu, tự tiện suy diễn tiếp.

    “Nhưng mà cậu cũng quá đáng lắm đấy. Cậu có biết ngài Công tước phu nhân lúc nào cũng lo sốt vó vì cậu cứ lẻ bóng một mình không? Có một cậu nhóc đáng yêu như thế, dù là con trai nhưng nếu là Omega thì việc nối dõi tông đường cũng chẳng đáng ngại nữa. Cậu đừng suy nghĩ nhiều nữa, mau dẫn nó về ra mắt Công tước đi. Chắc chắn ngài ấy sẽ vui mừng khôn xiết, ta dám cá với cậu đấy.”

    Sự khích lệ nhiệt tình của Hầu tước chẳng giúp ích được gì, trái lại còn như đổ thêm dầu vào lửa. Đã lâu lắm rồi Cassian mới lại bị cơn đau nửa đầu hành hạ dữ dội đến thế, anh đưa tay ôm trán.

    “Hàaaa… Thưa Hầu tước, tôi rất biết ơn thiện ý của ngài, nhưng sự thật không phải như ngài nghĩ đâu ạ. Cái thằng nhãi, à không, cậu nhóc đó chỉ là họ hàng của người quen tôi thôi. Thật sự chỉ có thế thôi ạ.”

    “Tất nhiên rồi. Ta hiểu mà.”

    “Là thật đấy ạ.”

    “Đã bảo là ta hiểu rồi mà lị.”

    “Tôi nói thật đó ạ.”

    Đến nước này, Cassian chỉ biết nghiến răng nhấn mạnh. Nụ cười hớn hở trên khuôn mặt Hầu tước dần tắt ngấm.

    “Ý cậu là sao đây. Cậu và đứa trẻ đó không phải là một đôi?”

    “Tôi đã nói đi nói lại rồi, cậu ấy chỉ là con cái nhà người quen, thấy có cơ hội tốt nên tôi mới dẫn đi cùng để cọ xát thôi. Xảy ra cơ sự này tôi vô cùng lấy làm tiếc. Nhưng nếu ngài cứ hiểu lầm thế này thì khó xử cho tôi quá.”

    Thấy thái độ phủ nhận quyết liệt của Cassian, Hầu tước bắt đầu bán tín bán nghi, chăm chú quan sát sắc mặt anh. Nhìn khuôn mặt căng cứng và cơ hàm bạnh ra của Cassian, Hầu tước trầm ngâm vuốt cằm, lên tiếng xác nhận lại.

    “Cậu và đứa trẻ đó thực sự không có quan hệ mờ ám gì sao?”

    “Tuyệt đối không ạ.”

    “Vậy sao?”

    Thấy anh vẫn một mực phủ nhận, Hầu tước lầm bầm với vẻ thất vọng ra mặt.

    “Có vẻ đứa trẻ đó lại không nghĩ thế, thật đáng thương.”

    Nghe vậy, Cassian nhíu mày khó hiểu, nhìn Hầu tước chằm chằm.

    “Thứ lỗi cho tôi mạo muội, nhưng ngài có ý gì ạ?”

    Nghĩ kỹ lại thì thấy mọi chuyện vô lý rành rành. Đành rằng đây là lần đầu tiên anh, một kẻ lúc nào cũng lẻ bóng dự tiệc, lại xuất hiện cùng bạn đồng hành, nhưng chỉ vì lý do cỏn con đó mà lại suy diễn lung tung đến mức này thì đúng là quá đáng. Hơn nữa, người đó lại còn là một Hầu tước dạn dày kinh nghiệm cơ chứ.

    “Có chuyện gì xảy ra trong bữa tiệc mà tôi không biết sao ạ?”

    Nghe câu hỏi, Hầu tước khẽ giật mình rồi gật gù như đã hiểu ra vấn đề.

    “Lúc đó cậu không có mặt ở đấy. Bỏ mặc bạn đồng hành ở lại một mình quả là hành động vô cùng khiếm nhã.”

    “Tôi vô cùng áy náy ạ.”

    “Người cậu cần xin lỗi không phải là ta.”

    Thấy Cassian cụp mắt xuống tỏ vẻ hối lỗi, Hầu tước nghiêm khắc răn đe. Việc để Bliss lại một mình, Cassian đã ân hận biết bao nhiêu rồi. Cho dù Hầu tước không nhắc, anh cũng tự dằn vặt bản thân đủ đường, nhưng lẽ nào lại còn uẩn khúc gì nữa sao?

    “Cậu hoàn toàn không biết tại sao đứa trẻ đó lại nổi trận lôi đình, làm loạn lên như vậy sao?”

    Bị Hầu tước hỏi vặn, Cassian chột dạ. Tự nhiên anh lại mặc định là do nó say rượu nên mới làm càn. Như đi guốc trong bụng Cassian, Hầu tước chép miệng tặc lưỡi.

    “Cũng đúng, nếu cậu biết thì cậu đã không vác mặt đến đây xin lỗi rồi. Đến để nhận lời xin lỗi thì có.”

    Rốt cuộc ngài ấy định nói gì đây. Cassian hoang mang tột độ, thấp thỏm đợi chờ câu trả lời, Hầu tước nghiêm nghị quát lớn.

    “Đừng nói với ta là cậu không thèm tìm hiểu nguyên nhân mà đã mắng nhiếc đứa trẻ đó nhé? Mong rằng cậu không phải là loại người hồ đồ như thế.”

    Trước tiếng gầm đầy uy lực của Hầu tước, Cassian vội vàng phủ nhận.

    “Không ạ, tôi phải lo thu dọn tàn cuộc bữa tiệc từ tờ mờ sáng nên chưa có thời gian để hỏi rõ sự tình.”

    Hầu tước chăm chú dò xét nét mặt Cassian như để xác nhận độ chân thực của câu trả lời, rồi khẽ gật đầu, nét mặt dãn ra đôi chút.

    “Thế thì được. May quá.”

    “Thưa Hầu tước, xin ngài hãy nói cho tôi biết nguyên nhân được không ạ? Tôi thực sự không thể nào hiểu nổi.”

    Thấy Cassian nài nỉ thảm thiết, lúc này Hầu tước mới từ tốn lên tiếng.

    “Lúc nãy cháu ta chẳng nói rồi sao, đám bạn nó xì xào bàn tán nói xấu cậu, bạn đồng hành của cậu vô tình nghe được nên mới nổi giận lôi đình như thế.”

    Tất nhiên anh đã nghe phong phanh chuyện đó. Nhưng chẳng thể nào tìm ra được mối liên hệ logic nào ở đây. Nhìn khuôn mặt nhăn nhó vì khó hiểu của Cassian, Hầu tước tặc lưỡi lắc đầu.

    “Trời ạ, sao cậu lại chậm tiêu đến thế cơ chứ. Đứa trẻ tội nghiệp đó chắc phải đau lòng, sốt ruột vì cậu lắm. Cậu nghĩ xem, một mình chơ vơ giữa một bữa tiệc xa lạ như thế, nó phải cô đơn và sợ hãi đến nhường nào? Đứa trẻ nhỏ bé như chú thỏ con đang run rẩy sợ hãi đó, vậy mà khi nghe lũ đàn ông to xác lạ hoắc xúm lại nói xấu cậu, nó đã dũng cảm xông vào dạy dỗ bọn chúng một bài học. Cậu thấy tình huống này có đáng xót xa và dũng cảm không cơ chứ. Dám đứng lên bảo vệ danh dự cho người đàn ông không hiểu được tấm lòng của mình, nếu có nhà thơ nào ở đó chắc chắn họ sẽ làm thơ ca ngợi nó cho xem. Đã gần 50 năm rồi ta mới lại cảm thấy xúc động mãnh liệt đến thế. Trái tim ta đã đập loạn nhịp y hệt như một chàng trai trẻ!”

    Những lời nói của Hầu tước khiến hai mắt Cassian trợn tròn vì kinh ngạc. Không thể nào, thật nực cười. Bliss chỉ làm loạn vì say xỉn thôi. Chuyện nó say bét nhè làm càn rành rành ra đấy, vậy mà lại bị tam sao thất bản thành ra thế này cơ chứ.

    Nhưng anh cũng không thể vỗ ngực khẳng định những gì Hầu tước nói là hoàn toàn bịa đặt. Nhờ vào trí tưởng tượng phong phú của Hầu tước mà mọi chuyện mới được giải quyết êm đẹp, lỡ như ông ấy phát hiện ra tất cả chỉ là hiểu lầm thì chắc chắn hậu quả sẽ không thể vãn hồi được.

    Ông ấy có hiểu lầm thế này cũng chẳng ảnh hưởng hòa bình thế giới, chi bằng mình cứ ngậm miệng cho qua chuyện có phải nhẹ nhàng hơn không.

    Lời cám dỗ của ác quỷ văng vẳng bên tai. Đằng nào thì Bliss cũng chẳng thể ở lỳ đây mãi được. Rồi sẽ có ngày nó phải rời đi, lúc đó cứ bảo là chia tay rồi là xong. Dù sao thì Hầu tước cũng sẽ chẳng bao giờ gặp lại Bliss nữa….

    “Thì ra… là… vậy… ạ….”

    Cassian cố rặn ra một nụ cười gượng gạo. Hùa theo những lời nói hoang đường của Hầu tước đúng là khó hơn lên trời. Dù mồ hôi lạnh vã ra như tắm nhưng anh vẫn cố vắt óc nghĩ ra câu trả lời cho hợp tình hợp lý.

    “Do tôi sơ suất quá ạ. Tôi không ngờ Bli, Blair lại để tâm đến tôi nhiều như vậy….”

    “Haha. Biết ngay mà. Ta không ngờ ngài Bá tước lại vô tâm đến thế đấy. Cậu có biết đứa trẻ đó đã phải đau khổ nhường nào không?”

    Tặc lưỡi chê trách, Hầu tước nheo mắt, hạ giọng thì thầm như đang bàn bạc một âm mưu động trời.

    “Vậy nên, cậu định tính sao với đứa trẻ đó? Nói thật ta nghe xem, cậu cũng đâu có ghét nó đúng không? Hả?”

    Phải hết sức thận trọng. Ánh mắt Hầu tước ánh lên sự kỳ vọng và háo hức khôn tả. Nếu lúc này buột miệng nói ‘Không’, chắc chắn ông ấy sẽ nổi trận lôi đình. Và Cassian tuyệt đối không được phép chọc giận ông ấy.

    “Không… Dạ vâng.”

    “Cậu nói gì cơ?”

    Lỡ mồm nói ra sự thật nên vội vã chữa cháy, nhưng hai hàng lông mày của Hầu tước đã nhíu chặt lại đầy vẻ nghi ngờ. Cassian thầm rên rỉ trong đau đớn, cố rặn từng chữ qua kẽ răng.

    “Những gì ngài nói hoàn toàn đúng ạ, đối với Bli, Blair tôi… thích cậu ấy ạ.”

    Anh không thể nào thốt ra nổi hai chữ ‘thích cậu ấy’. Cố tình phát âm lấp lửng cho qua chuyện, nhưng Hầu tước vẫn tự động hiểu theo ý mình.

    “Thấy chưa! Ta biết ngay mà. Định qua mặt lão già này à, cậu còn non và xanh lắm. Ta không dễ bị lừa đâu nhé!”

    “Wahahaha”, Hầu tước ngửa cổ cười phá lên sảng khoái hơn bao giờ hết, còn Cassian chỉ biết nhăn nhó, gượng cười đáp lại.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú