Bạn không có cảnh báo nào.

    “Trời đất ơi, trời đất ơi! Sao có thể thế này!”

    “Penelope, tuyệt quá! Thật không thể tin nổi? Bấy lâu nay bác trốn ở đâu vậy!”

    Không ngờ hai người lại ăn ý đến thế. Không ngờ lại tìm thấy một nửa tâm giao của đời mình ở đây. Trước câu hỏi của Bliss, Penelope cũng dùng một câu thoại trong phim để đáp lời.

    “Ta vẫn luôn ở đây chờ đợi nàng. Chỉ là nàng đến quá muộn mà thôi.”

    Đương nhiên là trích từ một bộ phim tình cảm cẩu huyết mà Bliss cực kỳ tâm đắc. Hai người lại ôm chầm lấy nhau lần nữa. Buông nhau ra với cảm giác ấm áp ngập tràn, Penelope nhìn Bliss với ánh mắt tự hào, trút một tiếng thở dài mãn nguyện.

    “Cậu bé bé hạt tiêu ngày nào giờ đã lớn khôn thế này rồi. Thật xúc động quá.”

    Bà rơm rớm nước mắt nói thêm.

    “Hơn nữa, tôi chưa bao giờ dám mơ đến cảnh ngài Bá tước và Bliss lại hội ngộ và thành đôi thế này, giờ thì tôi chẳng còn mong ước gì hơn nữa….”

    Chết dở.

    Lúc này Bliss mới sực nhớ ra mục đích thực sự của mình khi đến đây. Rõ ràng là xin vào làm để tìm ra điểm yếu của Cassian cơ mà.

    Tình huống hiện tại rốt cuộc là sao đây?

    Sự phấn khích bỗng chốc nguội lạnh, thay vào đó là mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Phải giải quyết tình huống này thế nào đây? Làm sao bây giờ?

    “Bliss? Cậu sao thế?”

    Thấy Bliss hoảng hốt, bối rối không biết làm sao, Penelope tò mò hỏi. Nhưng nhìn vẻ mặt ngây thơ, chân thành của bà, Bliss thực sự không nỡ nói ra sự thật.

    Penelope đang đinh ninh là mình thích cái tên khốn đó nên mới lặn lội đến tận đây, nếu bà ấy biết sự thật thì….

    Cậu hoàn toàn không thể đoán trước được phản ứng của bà.

    “Ngài Bá tước Heringer không bao giờ làm ra mấy chuyện vô liêm sỉ đó! Cậu cút ra khỏi đây ngay!”

    Hoặc là.

    “Dám cả gan đòi ngài Bá tước Heringer xin lỗi sao? Đừng hòng, cái đồ Yankee xấc xược, cút ra khỏi đây ngay!”

    …Đằng nào cũng thế.

    Dù là trường hợp nào thì kết quả cũng chẳng có gì khác biệt. Nếu biết lý do thực sự mình đến đây, chắc chắn Penelope sẽ thất vọng tràn trề và nhẫn tâm đuổi cổ Bliss ra khỏi nhà. Suy cho cùng thì công việc là công việc, đời tư là đời tư.

    Ngay cả khi hai người vừa nhận ra nhau là tri kỷ đi chăng nữa.

    Cuối cùng, Bliss quyết định giấu giếm sự thật. Thay vào đó, cậu cần bịa ra một cái cớ hợp lý để được ở lại đây. Nhìn vị tri kỷ lớn tuổi vẫn đang ngước nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, cậu ngập ngừng mở lời.

    “À, ừm, bác Penelope. Thật ra cháu đến đây là vì, ừm thì.”

    Khó mở miệng quá đi mất. Dù mới quen nhau chưa đầy một tiếng đồng hồ nhưng cậu lại cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bất kỳ ai từng gặp trong đời. Cậu thừa hiểu người đàn ông mà Penelope đang hết lòng cung phụng là ai, nhưng cậu cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình.

    Mình tuyệt đối không thể tha thứ cho kẻ đã lăng mạ gia đình mình.

    Củng cố lại quyết tâm, nhưng cậu vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Penelope, ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi khó nhọc rặn từng chữ.

    “Đúng là vì cháu thích ngài Bá tước ạ.”

    “Biết ngay mà!”

    “Nhưng mà.”

    Không để Penelope kịp hú hét vì sung sướng, Bliss vội vàng nói thêm.

    “Cháu không thể tỏ tình với ngài ấy được.”

    Câu nói bất ngờ khiến Penelope chớp mắt ngơ ngác. Chắc hẳn trong đầu bà lúc nãy đã kịp vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về đám cưới thế kỷ của Bliss và Cassian, rồi cảnh hai người hạnh phúc nuôi nấng ba đứa con cho đến khi cùng nhau nằm xuống một nấm mồ. Bliss hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí nói dối tiếp, rồi dõng dạc nói.

    “Cháu, cháu có hôn thê rồi ạ.”

    “Hả ả ả ả ả?”

    Penelope trợn tròn mắt, hét lên thất thanh. Cứ như thể có tiếng hiệu ứng âm thanh “Đùng đùng!” đầy kịch tính vang lên quanh họ vậy. Bliss không dám nhìn bà, cứ thế tiếp tục màn kịch.

    “Gia đình cháu đã hứa hôn cho cháu rồi. Thế nên cháu bắt buộc phải kết hôn với người đó. Nhưng mà….”

    Tuôn ra một tràng không vấp váp nhưng đến đoạn cuối thì cậu lại nghẹn họng. Cảm giác tội lỗi dâng trào khiến Bliss im bặt, Penelope nãy giờ vẫn tròn mắt lắng nghe bỗng gào lên đầy kích động.

    “Trời đất ơi, hóa ra cậu muốn đến gặp người mình yêu lần cuối trước khi kết hôn sao!”

    Lần này Penelope lại tự biên tự diễn ra một kịch bản sai bét nhè. Bliss thực sự không dám mở miệng thốt lên hai chữ ‘Đúng vậy’. Lương tâm cắn rứt khiến cậu lảng tránh ánh mắt của bà, lí nhí trong họng.

    “Đúng ạ.”

    Mình đâu có nói dối, Bliss tự bào chữa. Mình đâu có nói rõ là ‘Đúm ạ’, mình nói là ‘Đúng ạ’ cơ mà. Đang cố tình phớt lờ cảm giác tội lỗi cứ nhen nhóm trong lòng để tự biện minh cho bản thân, thì Penelope đã thay đổi nét mặt, nhìn cậu với ánh mắt ngập tràn sự thương cảm rồi thốt lên một tiếng thở dài “Trời ạ”.

    “Vì thế nên cậu mới lặn lội đường xa đến tận đây sao. Đứa trẻ tội nghiệp.”

    Penelope dịu dàng ôm chầm lấy Bliss, vỗ nhè nhẹ vào lưng cậu. Bliss lom khom cúi người xuống ôm lại bà. ‘Cháu xin lỗi vì đã nói dối bác’, trong khi Bliss đang thầm xin lỗi trong bụng, Penelope lại tiếp lời.

    “Nhưng cậu cũng nên thử thuyết phục gia đình một lần chứ? Cậu đã nói chuyện với bố mẹ chưa?”

    Trước câu hỏi ân cần của bà, Bliss ấp úng “À, dạ” rồi lúng búng đáp.

    “L-Là hôn ước giữa hai gia tộc, không thể hủy bỏ được đâu ạ.”

    Vừa nói tim vừa đập thình thịch. Giọng mình có run không nhỉ? Đừng bảo là bác Penelope nhận ra rồi nhé? Rốt cuộc chị Larien, chị Stacy hay anh Grayson ăn gì mà nói dối trơn tru, không chớp mắt thế nhỉ? Cùng là con cái nhà Miller mà sao mình lại thảm hại thế này!

    “Bliss? Bliss!”

    Chết dở.

    Mải suy nghĩ, cậu lại tự cốc đầu mình bôm bốp. Bị gọi giật giọng, cậu hoảng hốt bừng tỉnh. Quả nhiên Penelope đang ngước nhìn Bliss với ánh mắt ngạc nhiên tột độ. Cậu vội vàng đưa tay xoa xoa chỗ vừa bị cốc đau điếng, cười gượng gạo chữa cháy.

    “Ch-Chỉ là cháu tự thấy bản thân mình thảm hại quá thôi ạ. Haha.”

    Nghe vậy, Penelope nở nụ cười xót xa như đã thấu hiểu mọi chuyện, rồi âu yếm xoa đầu Bliss.

    “Tội nghiệp cậu. Nhưng cậu cũng đừng tự dằn vặt bản thân nữa.”

    Trái tim Bliss lại như bị ai bóp nghẹt.

    “Bác Penelope….”

    Tri kỷ tìm kiếm cả đời của anh Grayson hóa ra lại do chính tay mình tìm thấy. Nếu anh Grayson mà biết chuyện này chắc sẽ sốc lắm đây? Khéo lại còn nổi trận lôi đình cũng nên. Anh ấy từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng điên cuồng đi tìm một nửa của đời mình cơ mà.

    Mình lừa gạt một người như thế này có đáng bị quả báo không nhỉ?

    Cảm giác tội lỗi lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm trí cậu. Cách này không ổn chút nào. Cassian Strickland là một kẻ tồi tệ, nhưng bác Penelope thì không. Tốt nhất là mình nên dùng cách nào đó quang minh chính đại hơn….

    “Tôi hiểu rồi, Bliss.”

    Hả?

    Giọng nói đột ngột vang lên khiến Bliss giật mình ngẩng đầu lên. Penelope nhìn cậu với đôi mắt sáng rực, quả quyết nói.

    “Trong hoàn cảnh bế tắc mà cậu vẫn cố gắng hết sức, như thế là rất tuyệt vời. Lại còn vì tình yêu nữa chứ! Tôi nhất định sẽ ủng hộ cậu hết mình.”

    “Bác Penelope….”

    Đang rưng rưng vì xúc động xen lẫn tội lỗi, Bliss chợt sững sờ khi Penelope nắm chặt lấy tay cậu và thốt ra một câu kinh điển.

    “Cứ giao hết cho tôi. Tôi sẽ giúp cậu bằng tất cả khả năng của mình. Công tước và Nữ hải tặc, à không, Công tước và Người hầu!”

    Dạ?

    Câu nói nằm ngoài dự đoán khiến Bliss đơ người. Nhưng mặc kệ phản ứng của cậu, Penelope nắm chặt tay Bliss, lắc mạnh lên xuống liên tục và dõng dạc nói.

    “Cậu đừng lo, tôi sẽ giúp cậu che giấu thân phận để ngài Bá tước không mảy may nghi ngờ. Cậu chỉ muốn được lặng lẽ ngắm nhìn ngài ấy từ xa thôi đúng không. Chắc chắn là vậy rồi. Một tình yêu thầm kín, thật cảm động rơi nước mắt. Được rồi, chúng ta cùng cố gắng nhé.”

    Ủa ý bác là sao cơ…?

    Bliss muốn hỏi cho ra lẽ nhưng chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết đứng trân trân nhìn bà. Trong khi đó, hai mắt Penelope vẫn sáng rực, bà hô vang khẩu hiệu ‘Hãy giữ vững tinh thần trượng nghĩa của hội kín nhé!’.

    ***

     

    “Hồ sơ của cậu vượt qua vòng kiểm duyệt rồi nên đừng lo lắng gì cả, ngày mai cứ đến làm việc nhé. Tôi sẽ sắp xếp cho cậu một cuộc gặp gỡ thật tự nhiên với ngài Bá tước.”

    Đích thân gọi taxi cho Bliss, trong lúc đứng chờ xe ở sảnh trước, Penelope liên tục nắm chặt tay cậu, thủ thỉ những lời động viên. Cuối cùng, không thể thú nhận sự thật, cũng chẳng dám hùa theo bà nhiệt tình, Bliss đành mang theo tâm trạng ngổn ngang bước lên xe taxi.

    “Ngày mai 10 giờ cậu có mặt nhé. Tôi mong chờ lắm đấy.”

    “Dạ, dạ vâng… haha. Vậy hẹn bác ngày mai….”

    Chiếc taxi lăn bánh, để lại Penelope vẫn đang nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt phía sau. Phải đến khi bóng dáng bà khuất hẳn khỏi tầm nhìn, Bliss mới dám nới lỏng bờ vai cứng đờ nãy giờ, buông một tiếng thở dài thườn thượt.

    Phải làm sao đây, đâm lao thì phải theo lao thôi.

    “Hàaaa.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú