Chương 70
bởi Ly ThiênHà, ha ha.
Hoàng đế bất ngờ vùi mặt vào hõm cổ San-san, bật cười đến rung cả hai vai. Tiếng cười mang theo sự sắc lạnh, nhưng San-san nào có nhận ra. Y chỉ đang ngượng ngùng đỏ mặt, nhớ lại cuộc trò chuyện với Myeong-ok vài ngày trước.
“Bệ hạ là người thay lòng đổi dạ nhanh lắm. Ngài ấy luôn thích những nhan sắc mới lạ. Hôm nay ngài ấy có thể sủng ái công tử hết mực, nhưng biết đâu ngày mai, khi có một mỹ nhân khác lọt vào mắt xanh, ngài ấy sẽ lập tức quên mất công tử. Thế nên, nhân lúc ngài ấy còn hay lui tới, công tử phải biết nắm bắt cơ hội mà chiều chuộng ngài ấy.”
Từ khi vào hoàng cung, San-san đã học được rất nhiều điều. Ngày nào y cũng phải nghe ra rả những bài học về tầm quan trọng của Hoàng đế đối với đất nước, và bổn phận của Hoàng hậu, phi tần trong việc phò tá ngài. Cả việc sinh hạ hoàng tự quan trọng thế nào đối với sự ổn định và tồn vong của quốc gia nữa.
Trước đây, y chỉ nghe cho có lệ, nhưng giờ đây, những lời ấy lại cứ văng vẳng bên tai, không sao gạt đi được. Dù cố gắng không bận tâm, nhưng trong lòng San-san vẫn dâng lên một cảm giác hụt hẫng, buồn bã.
San-san nhớ lại đêm tân hôn, khi Hoàng đế gọi Jin vào khẩu giao cho ngài. Khác với lúc đó chỉ thấy hơi lấn cấn, giờ đây, một nỗi ghen tuông trào dâng khiến y khó chịu đến mức chực khóc.
Dẫu biết Hoàng đế là đấng quân vương, không thể thuộc về riêng ai, nhưng y vẫn ích kỷ muốn ngài ấy chỉ ôm ấp một mình mình. Trong vô thức, San-san vòng hai tay ôm chặt lấy Hoàng đế.
“Thần, thần cũng có thể c-chiều chuộng ngài mà.”
Y thì thầm vào tai Hoàng đế như rót mật. Nụ cười của Hoàng đế vụt tắt.
“……Được, vậy để xem ngươi làm được đến đâu.”
Bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của San-san, khóe môi Hoàng đế nhếch lên. Một nụ cười méo mó, đầy ẩn ý. San-san ngây thơ lại tưởng hắn đang hưng phấn.
Ngay sau đó, Hoàng đế đứng thẳng dậy, dùng sức ấn mạnh đầu San-san – người đang ngồi trên la hán sạp – xuống. “Ơ ơ”, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, mũi San-san đã chạm phải cự vật đỏ au, gân guốc đang cương cứng như một thứ vũ khí hung hãn.
“Há miệng ra nào.”
Hình dáng và kích thước khác một trời một vực so với của mình khiến San-san không dám tin đây lại là thứ đồ vật của nam nhân. Y nuốt nước bọt cái “ực”. Vừa to lớn lại vừa nổi đầy gân xanh đáng sợ. Đặt đôi bàn tay thon thả lên hông Hoàng đế, San-san ngoan ngoãn há miệng, dè dặt đưa cự vật vào. Đúng lúc đó.
“Ưm!”
Hoàng đế thô bạo túm tóc San-san giật ngược ra sau, đồng thời ấn mạnh, nhét gần một nửa cự vật vào cái miệng chật hẹp của y cái “phập”. Mặc cho San-san giãy giụa khổ sở, bàn tay hắn vẫn siết chặt, tiếp tục đẩy cự vật vào sâu hơn nữa.
“……Phù, há to ra. Không là bị thương đấy.”
Ánh mắt Hoàng đế tối sầm lại như một đầm lầy sâu thẳm, xoáy chặt vào đôi mắt San-san như muốn giam cầm y. Đôi mắt to tròn của San-san ngấn đầy nước mắt sinh lý.
Đã có lúc, dù biết rõ là giả dối nhưng hắn vẫn muốn tin, muốn tự lừa dối bản thân. Thứ cảm giác nhơ nhuốc, không mấy vui vẻ ấy, hắn chỉ mới nếm trải kể từ khi gặp San-san.
Cơn uất hận trào dâng cũng là lần đầu tiên hắn nếm trải, nên hắn hoàn toàn không biết cách kiềm chế.
Thứ cảm xúc mà giờ đây y trao cho hắn một cách dễ dàng như vậy, tại sao trước kia y lại keo kiệt đến thế?
Cái khoang miệng chật hẹp, y hệt như cái “huyệt động” của y, khiến San-san luôn chật vật mỗi khi phải khẩu giao. Dù hắn có dạy bảo thế nào đi chăng nữa, y vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao. Lúc nào cũng thở không ra hơi, răng cứ nghiến lại, và trên hết, khuôn mặt y hiện rõ vẻ đau khổ, chịu đựng mà chẳng thèm che giấu.
Thế nên, hắn chẳng thấy hứng thú chút nào. Nhìn cái bộ mặt miễn cưỡng, kinh tởm của y, hắn thấy tổn thương không tả nổi.
Vậy mà.
Hai bàn tay San-san đang bám víu lấy đùi hắn đang run lên bần bật. Miệng há to đến mức cực hạn, quai hàm nhức mỏi khiến đôi lông mày y nhíu chặt lại đầy đau đớn. Nhưng dẫu vậy.
Ánh mắt San-san vẫn hướng về phía Hoàng đế. Dù lóng ngóng, vụng về di chuyển chiếc lưỡi, ánh mắt y như muốn hỏi: “Thần làm thế này đã đúng chưa?”. Nước mắt lưng tròng, nhưng sự kinh tởm luôn hiện hữu trước kia nay đã hoàn toàn biến mất.
Trong thoáng chốc, trong đôi mắt màu hổ phách nhạt nhòa ấy, Hoàng đế nhìn thấy một gã đàn ông xa lạ.
Cảm giác này là sao đây?
Hắn không sao hiểu nổi. Bàn tay hắn từ từ trượt lên gáy San-san, túm lấy mớ tóc rối bù.
“Ưm.”
Bị giật tóc ra sau, San-san đành ngửa cổ ra thêm, rên rỉ những tiếng đứt quãng, nhọc nhằn. Theo phản xạ, nước bọt ứa ra đầy miệng, cự vật lại trượt vào sâu thêm một chút.
“Hà-. Thả lỏng cổ họng ra. Hạ lưỡi xuống. Đúng rồi, như thế đấy.”
Hoàng đế rên khẽ vì khoái cảm dâng trào, giọng nói trầm đục, khàn khàn thúc giục San-san.
Hắn kiên nhẫn đợi cho San-san bớt run rẩy, áng chừng y đã quen với kích thước khổng lồ ấy, hắn bất thình lình giật mạnh tóc y, ấn nốt phần gốc cự vật còn lại vào sâu trong khoang miệng. Phần quy đầu to như nắm đấm tàn nhẫn chọc thẳng vào cuống họng chật hẹp của San-san.
“……!”
“Phù-.”
Đây là lần đầu tiên cổ họng San-san bị xâm phạm sâu đến vậy. Trước đây chưa từng có. Nhìn San-san đang vật vã nuốt lấy cự vật của mình, Hoàng đế liên tục thở hắt ra những hơi nóng rực.
Gặp lại San-san, tâm can hắn luôn bị giằng xé bởi những cảm xúc méo mó. Y càng đáng yêu, hắn lại càng muốn hành hạ, giày vò y.
“Thần ghét bệ hạ, ghét vô cùng.”
Hắn muốn làm y đau khổ. Hắn tò mò không biết, liệu khi bị hắn hành hạ đến sống dở chết dở, y có còn nhìn hắn bằng ánh mắt như thế này nữa không.
Chỉ có như vậy, mọi thứ mới thực sự công bằng.
Kể từ lúc đó, đầu San-san cứ thế bị bàn tay Hoàng đế điều khiển, lắc lư điên cuồng theo nhịp đẩy đưa.
Mũi y liên tục đập “bạch bạch” vào xương mu của hắn. Làn da mỏng manh cọ xát với đám lông mao rậm rạp đến mức tấy đỏ. Nước mắt San-san giàn giụa, lăn dài trên má. Ánh mắt y hoàn toàn mất tiêu cự.
Khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn của Hoàng đế dần giãn ra khi sự phản kháng của San-san yếu ớt dần. Sau một hồi điên cuồng khuấy đảo cuống họng đã nới lỏng của y, hắn phóng thích toàn bộ tinh dịch vào sâu bên trong rồi mới chịu buông tha.
Khi Hoàng đế vừa rút ra, San-san ngã vật xuống la hán sạp, há miệng thở hổn hển như cá mắc cạn. Ngay sau đó là những trận ho sặc sụa, khổ sở khôn tả.
“Trời ạ.”
“Khục, khụ, hức, ưm, hức…….”
Hoàng đế lại quỳ một gối xuống trước mặt San-san, dùng tay lau đi những giọt nước mắt, nước mũi và cả đống tinh dịch nhầy nhụa y vừa nôn ra. Sau đó, hắn dịu dàng bế bổng thân hình trần trụi đang thở dốc, run rẩy của y lên.
“Ghét lắm sao?”
San-san nhìn Hoàng đế đang ôm ấp, hôn hít vỗ về mình, lại càng tủi thân, khóc nức nở hơn.
“Hức, ư hức, ……kh-không phải là ghét…….”
Chưa đợi San-san lấy lại bình tĩnh, Hoàng đế lại dán môi mình lên môi y. Vừa hôn, hắn vừa bế y lên, nhắm chuẩn cự vật vào huyệt động.
“Á, Thập lang, á!”
Bất ngờ bị đâm vào trong tư thế lơ lửng, San-san hoảng hốt siết chặt hai cánh tay đang ôm cổ Hoàng đế. Hoàng đế vừa cắn mút gáy San-san, vừa từ từ, chậm rãi chẻ vách thịt ẩm ướt, trơn trượt để tiến sâu vào bên trong.
Giống như mùi hương ngày một nồng đượm, huyệt động của San-san cũng ngày càng ướt át hơn. Chẳng cần dùng ngón tay nong rộng cũng dễ dàng đâm vào. Mới chỉ chưa đầy nửa tháng kể từ đêm tân hôn, mà tốc độ “phát dục” đã nhanh đến chóng mặt. Hoàng đế lờ mờ hiểu được điều này có ý nghĩa gì.
“Không ghét sao?”
Ép San-san vào vách tường thứ gian, để cơ thể mỏng manh của y phải gánh chịu toàn bộ sức nặng và nhịp độ của cự vật, Hoàng đế thủ thỉ hỏi.
San-san thở dốc khó nhọc, khuôn mặt giàn giụa nước mắt ửng đỏ bừng. Dù thấp thoáng thấy bóng dáng cung nhân đang đứng gác qua vai Hoàng đế, nhưng cảm giác một phần cơ thể hắn đang cắm ngập bên trong mình quá đỗi chân thực, khiến y chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến những thứ xung quanh.
“Không phải là ghét, chỉ là, á, đau quá…….”
Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống vòm ngực săn chắc của Hoàng đế đang áp sát. Vết thương do cọp vồ vẫn chưa lành hẳn, lớp băng gạc trắng tinh thấm đẫm những giọt nước mắt nóng hổi của San-san.
Ánh mắt Hoàng đế tối lại, dán chặt vào San-san, hắn lại thở hắt ra một hơi nóng bỏng. Mỗi nhịp thở dốc của San-san, huyệt động lại co thắt, bóp nghẹt lấy cự vật của hắn.
“Sướng quá nên trẫm không kiềm chế được. Lần sau trẫm sẽ nhẹ nhàng hơn.”
“……Sướng, sướng lắm ạ?”
“Ừ.” Hoàng đế thì thầm vào tai San-san bằng chất giọng trầm đục. San-san đỏ mặt đến tận mang tai. Vòng tay ôm Hoàng đế siết chặt hơn, vách thịt bên trong cũng vô thức cắn chặt lấy cự vật.
“A, hà, Thập lang.”
Hoàng đế ép sát San-san vào tường, chậm rãi xoay hông, San-san rên rỉ như kẻ mộng du. Nhịp độ càng nhanh, tiếng rên càng lớn. Cự vật của San-san cọ xát vào cơ bụng săn chắc của Hoàng đế, lại một lần nữa cương cứng tột độ.
Hoàng đế đâm sâu cự vật vào tận cùng, rồi xoay hông mài miết. Lớp lông mao cứng cáp cọ xát vào vùng đáy chậu phẳng lỳ của San-san, kích thích đến mức y quằn quại, rên rỉ không thành tiếng. Cả hai đều im bặt, căn phòng chỉ còn vang vọng tiếng da thịt va đập chát chúa, nhớp nháp.
“Ưm, á, đau, đau quá, a a!”
Miệng thì than đau, nhưng San-san vẫn bám chặt lấy Hoàng đế như một đứa trẻ bám mẹ. Thực ra, trong những khoảnh khắc ân ái, San-san cảm thấy mãn nguyện nhất là khi được Hoàng đế ôm chặt vào lòng.
Cảm giác được chở che, bảo bọc trọn vẹn trong vòng tay của gã đàn ông to lớn này khiến y thấy an lòng. Có lúc, y thực sự coi hắn như một người cha. Mặc dù sự thật là y chưa từng nhận được sự che chở từ chính người cha ruột thịt của mình.
“……Phù, sướng không?”
Ôm chặt San-san không để hở một kẽ hở, Hoàng đế liên tục giã hông mạnh bạo, vừa đâm rút vừa hỏi. Khoái cảm ập đến quá mãnh liệt khiến San-san mất trí, chỉ biết òa khóc nức nở.
“Á! Á á, s-sướng. Thần cũng sướng lắm, Thập lang.”
Khuôn mặt Hoàng đế bỗng chốc méo mó. Như không thể chịu đựng thêm nữa, hắn dán chặt môi mình lên môi San-san, nuốt trọn mọi tiếng khóc nức nở của y vào trong.
0 Bình luận