Chương 66
bởi Ly Thiên“Ưm, á ức, Thập lang, á! Đau, làm ơn, a a! Hức.”
San-san hoảng hốt, lúng túng như thể đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này. Y quằn quại, uốn éo người không biết phải làm sao, huyệt động cứ vô thức co thắt, bóp chặt lấy cự vật của Hoàng đế.
Phù, Hoàng đế thở hắt ra một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gieo rắc những nụ hôn ướt át lên khắp vùng cổ và vai San-san, để lại vô số dấu vết hoan lạc. Theo từng nhịp đâm rút cuồng bạo của Hoàng đế, cự vật nhỏ bé đang cương cứng của San-san cứ thế đong đưa lên xuống không ngừng. Cho đến khi, nó phụt ra những tia tinh dịch lỏng loẹt, trong veo.
“Hức, hà ư……”
San-san xuất tinh trong tiếng nấc nghẹn ngào, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Đến lúc này, Hoàng đế mới chợt bừng tỉnh. Hắn buông lỏng cặp đùi đang run rẩy từng hồi của San-san ra, rồi rút phịch cự vật ra khỏi huyệt động sưng tấy của y. Sau đó, hắn đặt y nằm ngay ngắn lại trên giường.
Giờ đây, cái đêm tân hôn thực sự của họ chỉ còn tồn tại trong ký ức của riêng Hoàng đế. Đối với San-san, đây mới là lần đầu tiên. Đây chính là đêm tân hôn mới của hai người.
Hoàng đế dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt và nước mũi tèm lem trên khuôn mặt San-san. Khuôn mặt ấy lấm lem bùn đất, nhếch nhác vô cùng, nhưng trong mắt hắn lại đáng yêu, đáng thương đến nhường nào. Chính vì thế, hắn càng không thể kìm nén được bản thân.
Cái khuôn mặt ửng hồng e thẹn như cô dâu mới về nhà chồng ấy.
Hoàng đế cắn chặt môi. Hắn dùng tay nắm lấy cự vật vẫn đang cương cứng, chưa được giải tỏa của mình. Mắt không rời khỏi khuôn mặt đang ửng đỏ vì xấu hổ nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu quay đi của San-san, hắn bắt đầu tự tuốt lộng.
“Phù, San à.”
“……D-dạ, dạ vâng.”
“Trẫm là gì của ngươi?”
“……Thập lang.”
“Trẫm là gì của ngươi hả?”
“Thập lang. ……Ph-phu quân ạ.”
“Đúng rồi, từ nay cấm được quên đấy. Trẫm là phu quân của ngươi.”
“……Vâng ạ.”
San-san đỏ mặt lí nhí đáp.
“Nhắm mắt lại đi.”
Theo nhịp thở ngày càng dồn dập, bàn tay Hoàng đế cũng di chuyển nhanh hơn. Thấy San-san ngoan ngoãn nhắm mắt lại, ánh mắt Hoàng đế lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Cùng với một tiếng rên khẽ “Hức”, động tác tay dừng lại. Hắn đã lên đỉnh. Hoàng đế phóng thích toàn bộ tinh dịch lên mặt San-san.
Thứ chất lỏng nóng hổi, đặc quánh bắn tung tóe lên khuôn mặt lấm lem của San-san. Nó dính bết vào hàng lông mi ướt đẫm, chảy dọc theo sống mũi thanh tú rồi đọng lại trên đôi môi hé mở.
Bị thứ chất lỏng lạ lùng, vừa đắng vừa tanh xộc vào miệng, San-san giật mình mở choàng mắt theo phản xạ.
Khuôn mặt y ngơ ngác, thảng thốt. Hoàng đế ôm gọn lấy cơ thể đang luống cuống, chẳng thể mở nổi mắt vì cay xè của y vào lòng, thì thầm.
“……San à, hãy yêu thương trẫm nhé.”
Trong kiếp này, xin hãy yêu ta.
Nuốt ngược những lời còn lại vào trong, Hoàng đế thô bạo dán chặt môi mình lên môi San-san.
***
San-san ngồi thu lu trong chiếc bồn tắm nhỏ, thỉnh thoảng lại lén lút liếc nhìn Hoàng đế.
Sau khi tàn cuộc mây mưa, Hoàng đế gọi Lee Ja-yoon đang đợi ngoài thứ gian mang bồn tắm vào. Vì vết thương khá nặng nên hắn không tắm chung, chỉ bế San-san bỏ vào bồn rồi ra mép giường ngồi hút tẩu. Trong tẩu thuốc có trộn một ít á phiện để giảm đau tạm thời.
San-san cứ vùi mặt vào đầu gối, rồi lại rụt rè ngẩng lên nhìn, cứ thế nhấp nhổm không yên. Trái tim y đập thình thịch liên hồi. Nước ấm len lỏi vào huyệt động vẫn còn sưng tấy, nhạy cảm. Y lại nhớ đến khối thịt nóng hổi, khổng lồ của Hoàng đế vừa lấp đầy nơi đó.
Lúc đầu thì đau và sợ lắm, nhưng về sau lại chẳng thấy sợ nữa. Dù vẫn còn đau.
Chẳng biết phải diễn tả thế nào, nhưng một cảm xúc mãnh liệt, sâu sắc và khó hiểu cứ cuộn trào trong lòng San-san mãi không thôi. Cảm giác như có một người lạ hoắc đột ngột xông thẳng vào cuộc đời y vậy.
Một người đàn ông duy nhất mà y có thể dựa dẫm, đáng tin cậy hơn cả phụ thân. Một người trưởng thành. Và là người vừa mới kết tóc se duyên, trở thành phu thê với y. Trong vô thức, San-san cứ mãi gán cho Hoàng đế những ý nghĩa vô cùng to lớn.
“……Lưng, lưng ngài c-có đau lắm không ạ?”
Lấy hết dũng khí, San-san rụt rè hỏi. Hoàng đế rít một hơi thuốc rồi nở nụ cười chua chát.
Ánh mắt chất chứa sự lo âu xen lẫn nét e thẹn, ngượng ngùng. Y hệt như một cô dâu mới trong đêm tân hôn vậy.
Ngốc nghếch, thật thà đến mức khó tin. Chính vì thế mà hắn không thể nào nhịn được cười.
“……Thần không biết mấy chuyện đó đâu. Chắc là do thần ng-ngốc nghếch nên mới thế.”
Hắn nhớ lại câu trả lời của y vào một ngày nọ, khi hắn hỏi y nghĩ gì về hắn. Lúc đó, hắn đã tin những lời ấy. Hắn muốn tin. Rằng vì y ngốc nghếch, khờ khạo nên mới chậm tiêu trong chuyện tình cảm…….
Dám lừa dối cả hắn sao.
Hóa ra, tất cả chỉ là dối trá.
Hoàng đế cố tình phả một luồng khói dài, tảng lờ câu hỏi của San-san. Thấy hắn không trả lời, San-san tiu nghỉu, mặt ỉu xìu vì ngượng. Hoàng đế thản nhiên chiêm ngưỡng vẻ mặt tủi thân ấy một lúc lâu, rồi mới từ tốn cất lời.
“Jin, vào đây một lát.”
“Dạ, có nô tài.”
“Thay băng lại đi.”
Hoàng đế dang rộng hai cánh tay về phía Jin đang tiến lại gần. Jin cung kính vái chào rồi bước ra ngoài thứ gian một lát. Khi quay lại, trên tay y cầm theo một chiếc khăn lụa, một dải băng gạc trắng tinh và một chậu nước sạch.
Jin thuần thục leo lên chiếc giường vẫn còn vương vãi dấu vết hoan lạc, quỳ gối xuống và nhẹ nhàng tháo lớp băng gạc cũ trên bắp tay Hoàng đế ra. Ngồi co ro trong bồn tắm chứng kiến cảnh tượng đó, San-san vô thức cắn chặt môi dưới. Bàn tay đang ôm đầu gối cũng vô tình nắm chặt lại thành nắm đấm.
Hình ảnh Jin khẩu giao cho Hoàng đế lúc nãy lại hiện về rõ mồn một trước mắt San-san. Trái tim đang đập rộn ràng bỗng nhói lên một cảm giác chua xót. Dù chưa thật sự rõ ràng, nhưng đó là một nỗi đau không thể phớt lờ.
“Ngươi to gan tự ý bỏ trốn khỏi cung, về đó cứ liệu hồn. Trước mắt là phải chép phạt đấy.”
“……Vâng ạ. Thần biết lỗi rồi.”
“Chép một trăm bản. Lần sau mà còn tái phạm thì không chỉ chép phạt đâu, nhớ đấy.”
Một trăm bản cơ á. San-san đến đếm số từ một đến một trăm còn chưa sõi. Nghe vậy, y há hốc mồm kinh ngạc. Nhưng Hoàng đế vẫn thản nhiên rít tẩu thuốc. Trong khi đó, Jin đang tỉ mỉ, cẩn thận quấn lớp băng gạc mới lên bắp tay hắn.
San-san tủi thân gục mặt xuống đầu gối. Ký ức về khoảnh khắc Hoàng đế tiến vào cơ thể y lại ùa về.
Chưa từng có ai nhìn y đắm đuối, sâu thẳm đến vậy. Vốn dĩ cơ thể đã bị lấp đầy bởi cự vật khổng lồ của hắn, tưởng chừng như sắp bị nuốt chửng đến nơi, thế mà ánh mắt rực lửa ấy lại cứ dán chặt vào y không rời nửa tấc, khiến y có cảm giác như tim mình sắp nổ tung. Nóng ran, mơ hồ, và choáng ngợp.
Rõ ràng là vậy mà……. Cớ sao bây giờ ngài ấy lại tỏ ra lạnh nhạt, hờ hững đến thế?
Đang mải chìm trong cảm giác tủi thân, San-san chợt nhớ ra lý do thực sự khiến mình liều mạng trốn khỏi hoàng cung. Là vì Hoàng đế đã từ chối gặp y, dù y đinh ninh rằng ngài ấy sẽ đến. Là vì phụ thân. Là vì nỗi lo lắng tột độ cho sự an nguy của San-wol đã bùng lên thành sự bốc đồng không thể kiểm soát.
Những nỗi lo toan vốn đã bị lãng quên trong khoảnh khắc chạm trán con mãnh thú giờ đây lại ùa về, cào xé tâm can San-san. Y giật mình ngẩng phắt đầu lên.
“Lui ra đi.”
Đúng lúc đó, Hoàng đế đưa tay bóp nhẹ lên vai Jin – người vừa thay băng xong và đang quỳ lạy – rồi rút tay lại.
Vô tình chứng kiến cảnh tượng ấy, San-san lại thấy lồng ngực nhói lên một cảm giác khó chịu, y lại cắn chặt môi.
“……Th-Thập lang.”
Nghe tiếng gọi rụt rè của San-san, Hoàng đế – nãy giờ vẫn không thèm liếc nhìn Jin lấy một cái – từ từ đứng dậy. Hắn vứt phịch tẩu thuốc lên bàn rồi chậm rãi bước về phía bồn tắm.
Một bước, hai bước, ba bước. Chỉ bằng năm sải chân dài, hắn đã đứng trước mặt San-san. Hoàng đế ngồi xuống mép bồn tắm, đưa bàn tay to lớn nâng khuôn mặt nhỏ bé của y lên.
“Ừ. Thập lang của ngươi đây.”
Giọng Hoàng đế trầm ấm vang lên. Ánh mắt hắn lướt qua đôi mắt ửng đỏ ngấn lệ, bờ cổ chi chít những dấu vết hoan lạc, hai nụ hoa màu san hô sưng tấy vì bị chà đạp quá mức, và cuối cùng dừng lại ở cự vật nhỏ bé vẫn đang cương cứng dù ngâm mình trong nước của San-san.
San-san chỉ cương cứng trước khi lâm trận đúng một lần duy nhất, đó là vào đêm Cực Lạc. Cái đêm mà y buộc phải rời xa Won-i.
Kể từ sau cái đêm tân hôn thực sự ấy, đã qua bao nhiêu ngày tháng, San-san chưa từng cương cứng lại lần nào.
Vậy mà hôm nay lại cương cứng. Liệu đó có thực sự là một điều đáng mừng?
“Phụ thân, ph-phụ thân thần đâu rồi ạ. Ngài có biết người đang ở đâu không……?”
Dẫu đã nghe phong phanh chuyện phụ thân bị bắt giam, San-san vẫn hỏi vậy. Vì y không tin đó là sự thật. Rõ ràng ban đầu y tin sái cổ, nhưng giờ đây, y lại chẳng thể nào tin được chuyện Hoàng đế lại là người ra lệnh tống giam phụ thân mình.
Ngài ấy là ân nhân cứu mạng y khỏi miệng cọp cơ mà. Từ ngày đầu gặp gỡ, ngài ấy đã luôn nói hai người là phu thê, và giờ đây họ đã chính thức nên duyên vợ chồng.
San-san cứ đinh ninh rằng việc ăn nằm với nhau chính là đã kết thành phu thê. Đã là phu thê thì phải yêu thương, bảo bọc, sống với nhau đến đầu bạc răng long chứ. San-wol đã dạy y thế mà. Vậy cớ sao phu quân của y lại có thể hãm hại phụ thân y được……,
“Trẫm đã hạ lệnh bắt giam ông ta vào cái ngày trẫm đưa ngươi vào cung.”
Chẳng thể tin nổi vào tai mình, San-san chớp chớp đôi mắt to tròn, ngơ ngác.
“Thời tiết dạo này khắc nghiệt thế này, chắc ông ta khó mà trụ qua được mùa xuân năm nay đấy.”
“……Dạ?”
“Bị tra tấn thừa sống thiếu chết rồi tống vào ngục tối, lạnh lẽo thế này thì lấy đâu ra cơ hội sống sót nữa.”
Nước mắt lập tức ứa ra, lưng tròng trong đôi mắt San-san.
“Nh-nhưng mà người là, người là phụ thân của thần, là phụ thân thần mà…….”
0 Bình luận