Bạn không có cảnh báo nào.

    “……Dạ?”

    Hoàng đế nhớ lại mỗi lần bắt y khẩu giao, y đều nhăn nhó, khổ sở. Thế nên hắn cũng chẳng mấy khi bắt y làm chuyện đó. Ngược lại, hắn còn thường xuyên khẩu giao cho y hơn. Dù San-san chẳng bao giờ đòi hỏi, nhưng chỉ vì cái cự vật nhỏ xinh ấy quá đáng yêu nên hắn cứ muốn ngậm lấy mãi. Tuy nhiên.

    Hoàng đế khẽ lắc đầu, xua đi những dòng suy nghĩ mông lung.

    “Nếu cứ thế này mà đâm vào thì bên dưới của ngươi sẽ rách toạc mất.”

    San-san nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết nghiêng đầu ngơ ngác. Thấy bộ dạng ấy, Hoàng đế bật cười phì, ánh mắt vẫn không rời khỏi y, cất giọng gọi.

    “Jin. Vào đây một lát.”

    Theo phản xạ tự nhiên, San-san vội vàng kéo túm tấm chăn cũ kỹ tấp vào một góc để che đi cơ thể trần truồng của mình. Y không muốn để lộ khuyết điểm cơ thể cho bất kỳ ai khác nhìn thấy.

    Dù nhận được mệnh lệnh đột ngột, Jin vẫn không chút chậm trễ bước vào trong rèm, quỳ rạp xuống trước mặt Hoàng đế đang không mảnh vải che thân.

    “Ngậm đi.”

    Tất nhiên, hắn có thể tự mình “giải quyết”. Những lúc San-san ốm đau không thể thị tẩm, hắn vẫn thường tự làm. Nhưng lúc này, hắn không muốn làm thế.

    Một ngọn lửa giận dữ kỳ lạ, không thể lý giải đang bùng lên, khiến dục vọng trong hắn sục sôi, tuôn trào dữ dội. Hắn cần phải giải tỏa ngay lập tức thứ dục vọng nguyên thủy, hoang dại sắp sửa nổ tung này lên một ai đó. Nếu không,

    “……Th-Thập lang.”

    Có lẽ hắn sẽ lại làm y tan nát thêm một lần nữa mất.

    Mỗi khi trở về từ những trận cuồng sát trên chiến trường, mình mẩy đẫm máu và ngập tràn sát khí, Hoàng đế thường tìm đến Jin để giải tỏa. Bởi lẽ, giữa chốn binh đao khói lửa, Jin là kẻ duy nhất có nhan sắc đủ sức làm dịu đi thú tính của hắn.

    Không chút chần chừ, Jin quỳ gối trước mặt Hoàng đế, há miệng ngậm lấy cự vật đang căng cứng. Bằng kỹ năng điêu luyện, y đưa sâu cự vật vào tận cuống họng.

    “Phù.”

    Hoàng đế khẽ ngửa cổ ra sau, buông một tiếng thở hắt đầy thỏa mãn. Bàn tay to lớn túm chặt lấy mái tóc Jin, thô bạo đẩy đưa hông về phía trước. Sống mũi cao thẳng của Jin liên tục cọ xát vào đám lông rậm rạp dưới hạ bộ của Hoàng đế theo từng nhịp đâm rút cuồng nhiệt.

    Trong lúc đó, ánh mắt hẹp dài của Hoàng đế chậm rãi lia về phía San-san đang ngồi co ro trên giường.

    Đôi mắt màu hổ phách ngấn lệ của y đang chớp chớp, dao động không ngừng.

    “……Thần chưa bao giờ muốn làm Quý phi gì cả.”

    “Hừm, hà.”

    Bàn tay đang túm tóc Jin siết chặt hơn nữa.

    “Ngày nào thần cũng chắp tay cầu trời khấn Phật, mong ngài hãy đến tẩm điện khác.”

    Dấu hiệu của sự lên đỉnh cận kề, nhịp điệu đâm rút trở nên hoang dại, hung bạo đến mức không thể diễn tả bằng lời. Thi thoảng, Jin lại phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, khổ sở “Ư, ư”. Mặc kệ sự đau đớn của y, Hoàng đế vẫn điên cuồng dập hông, ánh mắt như gọng kìm vô hình siết chặt lấy San-san, không rời nửa tấc.

    “Thần ghét bệ hạ, ghét vô cùng.”

    “……Hà-.”

    Cuối cùng, Hoàng đế cũng phóng thích toàn bộ tinh dịch vào sâu trong cổ họng Jin. Khóe môi Jin rỉ ra hai dòng máu đỏ tươi. Ngay khi cự vật vừa rút ra, Jin ngoan ngoãn nuốt trọn tinh dịch rồi há miệng cho Hoàng đế kiểm tra. Việc phải đảm bảo không để vương vãi một giọt long tinh nào ra ngoài đã được rèn giũa suốt bao năm tháng, trở thành một phản xạ có điều kiện.

    “Lui ra đi.”

    Hoàng đế buông lời lạnh nhạt, quay lưng bước về phía chiếc bàn nhỏ đặt bầu rượu lúc nãy. Jin vội vàng vái lạy rồi nhanh nhẹn lui ra ngoài lớp rèm che mà không chút biểu cảm. Cầm lấy bầu rượu, Hoàng đế dội thẳng lên cự vật vẫn còn ướt đẫm nước bọt của Jin để rửa sạch.

    “San à.”

    Nghe tiếng gọi giật giọng của Hoàng đế, San-san giật thót mình, vội vàng rụt sâu người vào trong tấm chăn cũ. Với những sải bước dài mạnh mẽ, Hoàng đế tiến lại gần, giật phăng tấm chăn, dùng nó lau qua loa hạ bộ rồi vứt toẹt sang một bên.

    “Dạng chân ra. Giờ mới là lúc chúng ta thực sự động phòng đây.”

    Dù yêu thương y say đắm, nhưng hắn vẫn không khỏi tức giận.

    Hắn muốn y phải nếm trải, phải thấu hiểu tất cả những cảm xúc dơ bẩn, tối tăm mà hắn đã phải gặm nhấm một mình kể từ khi gặp y.

    Có lẽ đó chỉ là sự hờn ghen, ích kỷ vô lý. Nhưng biết làm sao được. Hoàng đế vốn chẳng biết cách kiềm chế những cảm xúc méo mó, vặn vẹo đang cuộn trào trong lòng mình. Hắn đã sống trên đỉnh cao quyền lực, muốn gì được nấy quá lâu rồi, đâu cần phải học cách nhẫn nhịn.

    Và kết quả là… Trước hình ảnh San-san lần đầu tiên vì hắn mà đỏ mặt tía tai, cảm xúc duy nhất dâng lên trong lòng hắn lúc này lại là sự xót xa, thương cảm.

    ***

    Chẳng có vẻ gì là vừa mới xuất tinh, cự vật của Hoàng đế lại cương cứng, sừng sững như cũ. Nhìn San-san đang luống cuống, ánh mắt láo liên không biết làm sao, hắn lật úp y lại.

    Đè nặng tấm lưng gầy guộc của San-san bằng bắp tay vạm vỡ, hắn luồn tay ra phía trước, bóp chặt chiếc cằm nhỏ xíu của y rồi thô bạo ép y quay mặt lại. Những hơi thở gấp gáp, nóng hổi hòa quyện vào nhau, và rồi đôi môi hắn phủ lấy môi y trong một nụ hôn sâu thẳm, cuồng nhiệt.

    Trong lúc San-san còn đang mải miết chạy theo nhịp điệu của hai chiếc lưỡi quấn quýt, Hoàng đế đã chen đùi phải của mình vào giữa hai đùi thon thả của y. Hắn vòng tay qua đầu gối phải của San-san, kéo ngoặt chân y lên ngang hông. Huyệt động nhỏ nhắn phơi bày ra, đón nhận sự va chạm của quy đầu cứng như sắt thép.

    “Hà, hà……, b-bệ hạ.”

    Dứt khỏi nụ hôn ướt át, San-san quay lại nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt hoang mang tột độ. Đôi mắt màu hổ phách ngấn lệ, long lanh ấy như bóp nghẹt trái tim hắn.

    “Thập lang.”

    “Th-Thập lang…….”

    Nhờ có lần “giải tỏa” ban nãy, hắn mới có thể kiềm chế đôi chút, nhưng khát khao muốn xé toạc y ra vẫn hừng hực cháy trong huyết quản. Phù, Hoàng đế thở hắt ra một hơi nóng hổi để lấy lại bình tĩnh, rời ánh mắt khỏi khuôn mặt San-san, dán chặt vào huyệt động đỏ au. Không cần dùng tay, hắn chỉ dùng lực hông ép mạnh quy đầu vào lối vào chật hẹp ấy.

    “Ưm. Thập lang, l-lạ lắm. Hức, s-sợ quá…….”

    “Ngươi đang gọi trẫm là Thập lang cơ mà. Đã là phu thê thì đây là việc bắt buộc phải làm. Thả lỏng ra.”

    Vừa dứt lời, hắn đâm phập cự vật nóng rực, cứng ngắc vào trong, nong rộng huyệt động chật hẹp đến mức tối đa.

    “Á!”

    Cự vật khổng lồ, to hơn cả cổ chân San-san, từ từ chẻ vách thịt mỏng manh tiến vào sâu bên trong. San-san há hốc miệng, rên rỉ đầy đau đớn.

    Hơi thở của Hoàng đế cũng trở nên nặng nhọc, đứt quãng. Việc kìm nén ham muốn đâm sầm một nhát vào tận sâu bên trong tử cung của y quả thực không hề dễ dàng. Hắn cắn nhẹ vào vành tai y, cố gắng nhẫn nhịn.

    “Á, ưm, đau quá, a, bệ hạ, đau quá.”

    San-san cọ cằm vào bắp tay Hoàng đế đang ôm chặt lấy ngực mình từ phía sau, nước mắt giàn giụa. Kỳ thực, cảm giác lúc này không chỉ đơn thuần là đau đớn. Một phần là nhờ lúc nãy Hoàng đế đã kiên nhẫn dùng tay nong rộng huyệt động, nhưng lý do chính là vì Hoàng đế đã quá hiểu rõ cơ thể của San-san, từng ngóc ngách, từng điểm nhạy cảm.

    “Phải gọi là Thập lang chứ. Phù, từ nay trở đi, lúc nào cũng phải gọi trẫm như thế. Giờ hai ta đã hòa làm một rồi, chẳng phải chúng ta đã chính thức trở thành phu thê rồi sao?”

    Hôn nhẹ lên gáy San-san lấm tấm mồ hôi, Hoàng đế cất giọng thì thầm. Dù chất giọng trầm ấm ấy nghe có vẻ dịu dàng, âu yếm, nhưng thực chất nó lại chất chứa những cảm xúc mãnh liệt, cuồng bạo đang giằng xé, đan xen vào nhau.

    Tất nhiên, San-san làm sao mà thấu hiểu được những điều đó. Lúc này đây, mọi thứ ập đến với y như một cơn sóng thần, cuốn phăng y đi, khiến y chới với, chìm nghỉm không thể cưỡng lại.

    Ký ức về con ác thú khổng lồ lần đầu tiên chạm trán trong đời, và bàn tay cứu rỗi vươn ra từ trong cõi chết.

    Cả đời này y chưa từng dám mơ sẽ có một người vì y mà sẵn sàng xả thân, liều mạng như thế. Những cái ôm, nụ hôn, những cái vuốt ve mà y từng ghê tởm, khiếp sợ, giờ đây lại mang đến một cảm giác bình yên, an toàn đến lạ kỳ. Một sự rung động mãnh liệt, đột ngột đến khó tin.

    San-san – một tâm hồn đơn độc, chưa từng được chở che trong vòng tay của một người lớn thực thụ – đã dễ dàng buông bỏ mọi lớp phòng bị. Y ngỡ như mình đã tìm thấy một người bảo vệ đích thực. Hoàng đế còn mang lại cho y cảm giác ấm áp, tin cậy hơn cả người cha ruột thịt.

    Và giờ đây, y đang hòa làm một với con người ấy.

    Với tư cách là phu thê.

    Là phu thê.

    Hai chữ ngắn gọn nhưng lại có sức công phá vô cùng lớn đối với San-san.

    “……Ưm, á, Thập lang, Th-Thập lang.”

    Tim đập loạn nhịp. San-san run rẩy, thở dốc không ngừng. Hai tay y bám chặt lấy cánh tay Hoàng đế đang siết chặt trước ngực, cố gắng chống đỡ lại cảm giác xa lạ, mãnh liệt đang ập đến.

    Cuối cùng thì cự vật khổng lồ ấy cũng dừng lại ở điểm sâu nhất. Lớp lông mao cứng cáp của Hoàng đế cọ xát vào rãnh mông và vùng đáy chậu không có nang ngọc của San-san, hai cơ thể dính chặt lấy nhau bằng mồ hôi và dịch nhờn. Mỗi lần San-san thở hổn hển, vách thịt non nớt bên trong lại co thắt, bám chặt lấy cự vật đang cắm ngập bên trong, tìm kiếm vị trí phù hợp nhất.

    Cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của Hoàng đế truyền qua khối thịt đang nóng hổi bên trong mình, San-san quay mặt lại theo bản năng, chạm mắt với hắn.

    Mùi hương của Hoàng đế như có sức nặng vô hình, bao trùm lấy y, đè ép y. Nhưng sự nặng nề ấy lại mang đến cho y một cảm giác an toàn, chở che. Khuôn mặt San-san nóng bừng, một cảm giác lúng túng, bối rối xen lẫn kỳ lạ ùa đến. Lồng ngực nóng ran. Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Không ai ép buộc, San-san tự nhiên mở miệng, cất tiếng gọi.

    “Thập lang……”

    Như thể y đang khao khát được xác nhận một điều gì đó.

    Sự thay đổi trong tâm trí San-san được bộc lộ rõ nét qua mùi hương cơ thể ngày càng nồng nàn. Sự quyến rũ, gợi cảm đến mức nghẹt thở.

    Đã đến giới hạn chịu đựng. Dục vọng và ngọn lửa tình bùng cháy, Hoàng đế không còn nhẫn nhịn nữa, bắt đầu đâm rút điên cuồng vào huyệt động đang khép chặt. Hắn rút cự vật ra gần hết rồi lại đâm phập vào thật sâu một cách thô bạo.

    “Á á!”

    Vẫn không rời mắt khỏi đôi mắt mở to kinh ngạc của San-san, Hoàng đế siết chặt vòng tay trước ngực y, điên cuồng dập hông. Đùi phải của San-san bị tay phải Hoàng đế nâng lên cao hơn, cơ bắp co giật từng hồi. Nước dâm, tinh dịch văng tung tóe từ nơi giao hợp, làm ướt sũng nửa thân dưới của cả hai.

    Suốt quá trình đó, cả San-san và Hoàng đế đều không rời mắt khỏi nhau. Chính ánh mắt khóa chặt lấy nhau đầy ám muội ấy lại càng đẩy khoái cảm lên tột đỉnh, còn hơn cả sự ma sát mãnh liệt nơi thân dưới.

    “Bạch bạch”, tiếng da thịt va đập chát chúa, “Á, a á”, tiếng rên rỉ xen lẫn đau đớn và khoái cảm lạ lẫm của San-san, hòa cùng tiếng thở dốc thô bạo, hoang dại của Hoàng đế tạo thành một bản giao hưởng hoan lạc vang vọng khắp căn phòng nhỏ.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú