Bạn không có cảnh báo nào.

    Dù rất lo lắng cho phụ thân, cũng như số phận của San-wol và mẫu thân, nhưng ý chí của San-san đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự mệt mỏi rã rời của thể xác. Cảm giác thất vọng về bản thân xen lẫn nỗi tủi thân khó tả khiến y cứ thút thít khóc mãi trên đường theo Myeong-ok về lại Vị Ương cung.

    Thế nhưng, rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu ngay sau đó.

    Vừa về đến Vị Ương cung, Myeong-ok, người đã đánh tiếng trước với Hỗn Đường ty, lập tức giục San-san vào bồn tắm, rồi tự tay gom mấy chậu than sưởi đặt quanh đó cho ấm. Đám cung nhân cũng tất bật chạy đi chạy lại theo sự chỉ đạo của bà.

    Trong lúc đó, một tên nội quan của Hỗn Đường ty vừa cởi phăng lớp áo ngoài để chuẩn bị hầu hạ San-san tắm, đang cầm chiếc khăn lụa tiến lại gần thì chợt khựng lại, vỗ trán cái “đét”. Hắn đã quên béng túi thảo dược mà Myeong-ok dặn dò kỹ lưỡng. Cũng may là túi thảo dược không bị bỏ quên ở Hỗn Đường ty, chỉ cần chạy ra đống đồ đạc để tạm ngoài hậu điện tìm là thấy.

    Hắn vội vàng dặn dò San-san đợi một lát, rồi khoác tạm chiếc áo đấu bồng dùng làm áo mưa lên người, tất tả chạy ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, khi hắn hớt hải ôm túi thảo dược quay lại, thì chào đón hắn chỉ là một chiếc bồn tắm trống không, nước vẫn còn bốc khói.

    ***

    “Này, ta hỏi cái này một chút được không…….”

    “Dạ, xin công tử cứ hỏi ạ.”

    Tiếng mưa xối xả át đi những âm thanh nhỏ nhẹ. San-san đỏ mặt, hơi cao giọng hỏi tỳ nữ.

    “Hồi trước ta biết nghĩa của từ này rồi mà tự dưng lại quên mất……, ừm, tan nát? Khốn đốn? À, phong phi bạc tản? Nó có nghĩa là gì vậy?”

    “Ý công tử là ‘Phong phi bác tán’ (Gió bay mưa đá) ạ? Nghĩa đen là gió thổi mạnh làm mưa đá bay tán loạn khắp nơi ạ.”

    Nghe giải thích xong, San-san lại càng thấy khó hiểu hơn. Y bứt rứt hỏi lại.

    “Thế, thế nhà bị phong phi bác tán thì nghĩa là sao?”

    “Hừm, người ta thường dùng câu đó khi một gia đình gặp phải đại họa, sụp đổ hoàn toàn và không còn hy vọng vực dậy nữa. Mà sao công tử lại hỏi vậy ạ?”

    “……Không có gì đâu. Ta hỏi linh tinh ấy mà.”

    San-san lắc đầu quầy quậy. Khuôn mặt y tái nhợt đi thấy rõ, nhưng tỳ nữ chỉ nghĩ là do y dầm mưa lạnh quá nên thế.

    Tựa lưng vào thành bồn tắm, San-san cứ cắn móng tay vô thức, trong lòng nóng như lửa đốt. Phụ thân bị bắt đương nhiên là lo rồi, nhưng điều khiến y bận tâm hơn cả là số phận của muội muội San-wol.

    Phụ thân vướng vòng lao lý, gia đình tan nát, vậy San-wol sẽ ra sao?

    Nhất là vào cái thời điểm giáp hạt đói kém này. Phụ thân là trụ cột gia đình lại bị bắt vào cung, thì ở nhà lấy đâu ra cái ăn cơ chứ. Nhớ lại cảnh mình ngày ngày chè chén no nê, bữa nào cũng thịt cá ê hề trong cung, San-san thấy cắn rứt lương tâm vô cùng.

    Đúng lúc đó, tên nội quan lại bỏ San-san lại một mình để chạy đi tìm đồ. Đảo mắt quanh căn phòng một cách vô định, tầm nhìn của San-san vô tình dừng lại ở đống trang sức y vừa tháo ra lúc nãy. Những chuỗi vòng tay, lắc chân đính đầy ngọc ngà châu báu lấp lánh, cùng mấy cây trâm cài tóc bằng vàng ròng sáng chói.

    Vốn dĩ, những bốc đồng của San-san thường ập đến mà chẳng hề có dấu hiệu báo trước. Một khi đã bị ám ảnh bởi một ý nghĩ nào đó, y sẽ chẳng còn nhìn thấy gì xung quanh. Nó giống như một cơn sóng thần, cuốn phăng đi mọi lý trí và sự tỉnh táo của y.

    San-san từ từ đứng dậy khỏi bồn nước. Chẳng thèm lau khô người, y như người mộng du, vơ lấy chiếc mũ sa mạo(1) và bộ y phục màu xanh lục mà tên nội quan Hỗn Đường ty vừa cởi ra mặc vào người. Sau đó, y gom tất cả số trang sức quý giá nhét vội vào ngực áo.

    Suy nghĩ của y lúc này rất đơn giản. Dù ngốc nghếch đến mấy, San-san cũng biết những món đồ này rất có giá trị, có thể đổi ra được nhiều tiền. Y chỉ định lẻn về nhà xem San-wol có bề gì không, rồi đưa cho muội ấy đống trang sức này trang trải tạm, xong sẽ lập tức quay lại. Y hoàn toàn không ý thức được hành động của mình lúc này gọi là ăn cắp.

    San-san cúi gầm mặt, len lỏi qua đám cung nhân đang hối hả ngược xuôi, rồi theo lối cửa sau dành cho người hầu, ba chân bốn cẳng chuồn khỏi Vị Ương cung.

    Trời vẫn mưa rả rích, rả rích. Không có áo choàng đấu bồng cũng chẳng có ô, bộ y phục trên người y nhanh chóng ướt sũng, dán chặt vào cơ thể. Mặc kệ cái lạnh thấu xương, y cứ cắm cúi bước đi, hướng thẳng về phía Ngự Hoa viên. Có lẽ do những lần đi dạo quanh đây, y hay đứng từ xa nhìn lén Thần Vũ môn, nên giờ đây dẫu trong đầu chưa kịp định hình phương hướng, đôi chân đã vô thức đưa y đến đó.

    Chắc tại trời mưa to nên số lượng thị vệ canh gác Thần Vũ môn ít hơn hẳn ngày thường. Một tên thị vệ cầm giáo dài đứng chắn trước mặt, nheo mắt nhìn San-san từ đầu đến chân.

    “Thẻ bài đâu?”

    Khác với cung nữ – những người hầu như không được phép xuất cung trừ những trường hợp đặc biệt, hoạn quan lại có phần tự do hơn. Chỉ cần xuất trình thẻ bài chứng minh thân phận, họ có thể thoải mái ra vào cung cấm. Đặc biệt là những hoạn quan phục vụ ở Lục cung, do thường xuyên phải đi chạy việc vặt cho các chủ tử nên việc ra ngoài càng trở nên quen thuộc.

    Tất nhiên, San-san đâu hề hay biết chuyện này khi ăn cắp bộ quần áo của tên nội quan kia, chỉ là vô tình lúc đó nó lại nằm ngay trước mắt y mà thôi. Thế nên, khi nghe tên thị vệ hỏi thẻ bài, San-san ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, chỉ biết lóng ngóng sờ nắn lung tung khắp người.

    “Ta, ta từ Vị Ương cung đến…….”

    “Không mang theo đúng không.”

    Tên thị vệ lớn giọng khiển trách. Chẳng biết phải giải thích thế nào, San-san cứ ậm ừ, lắp bắp mãi không thành câu.

    “Sao cái mặt ngươi trông ẻo lả thế nhỉ, làm hoạn quan cũng phí. Chắc là số vất vả lắm đây.”

    Bất chợt ngẩng mặt lên nhìn trời mưa xối xả, tên thị vệ lại quay sang nhìn San-san, chép miệng “chậc chậc” vẻ thương hại. Bộ dạng thê thảm của y cũng khiến người ta mủi lòng.

    “Nhanh đi rồi về đấy nhé.”

    Giọng điệu như thể đang ban ơn, nhân nhượng cho qua một lần. Lờ mờ hiểu được mình đã được châm chước, San-san vội vàng khom người cảm ơn rối rít, rồi ba chân bốn cẳng lao ra ngoài màn mưa giăng lối. Chẳng mấy chốc, y đã đặt chân ra khỏi ranh giới hoàng cung.

    Lúc này, San-san nào biết được hành động bồng bột của mình sẽ kéo theo bao nhiêu mạng người phải chết oan uổng. Nếu biết trước, chắc chắn y đã không bao giờ làm thế.

    ***

    Cả hoàng cung như bị lật tung lên. Sự biến mất bí ẩn của San-san khiến Vị Ương cung rơi vào tình trạng hoảng loạn tột độ. Nhận thấy không thể âm thầm tìm kiếm như vụ ở Ngự Hoa viên lúc nãy, Myeong-ok lập tức phái người tức tốc đến Càn Thanh cung cấp báo.

    Thực tình mà nói, Thái giám Yoo – kẻ đứng đầu Càn Thanh môn – vốn có hiềm khích sâu nặng với Myeong-ok. Cùng nhập cung vào một thời điểm, nếm đủ mọi đắng cay ngọt bùi chốn thâm cung, thời trẻ, Yoo từng âm thầm mang lòng tương tư Myeong-ok.

    Chứng kiến cảnh người trong mộng phải miễn cưỡng dâng hiến thân xác cho hết hoàng tử này đến hoàng tử khác, hắn xót xa vô cùng, và luôn ảo tưởng mình sẽ là người dang rộng vòng tay che chở, xoa dịu nỗi đau cho bà. Một sự ảo tưởng ngạo mạn và hoang đường.

    Đương nhiên, Myeong-ok chẳng thèm để mắt tới Yoo. Tham vọng duy nhất của bà là quyền lực. Một tên thái giám tép riu, tiền đồ mù mịt như hắn thì lấy đâu ra tư cách lọt vào mắt xanh của bà.

    Năm tháng thoi đưa, tình yêu đơn phương bị chối từ của Thái giám Yoo dần biến chất thành sự thù hận, ghen ghét. Ngay cả khi Myeong-ok còn là Thượng cung thủ tịch của Càn Thanh cung trước khi chuyển sang Vị Ương cung, hắn cũng đã bao lần cố tình gây khó dễ, kiếm chuyện sinh sự với bà.

    Cái cớ “luật lệ hoàng cung” nghe thì oai phong lẫm liệt đấy, nhưng thực chất chỉ là bức bình phong che đậy sự nhỏ nhen của hắn. Việc bẩm báo một tiếng với Thái giám Han chẳng phải chuyện gì to tát, khó khăn. Ở chốn cung cấm này, thánh ý của Hoàng đế bao giờ chẳng đứng trên mọi luật lệ, phép tắc cơ chứ.

    Đã nhẫn tâm bắt San-san quỳ đội mưa ngoài cửa, lần này, Thái giám Yoo lại tiếp tục bưng bít tin tức từ Vị Ương cung, không chịu bẩm báo cho Thái giám Han. Vậy là, cho đến khi buổi thiết triều kết thúc, đám cung nhân Vị Ương cung chỉ còn biết vò đầu bứt tai, tuyệt vọng tự đi tìm San-san trong mỏi mòn, vừa mong ngóng Hoàng đế giá lâm cứu nguy.

    Phải mất hơn một canh giờ sau khi San-san “mất tích”, Hoàng đế mới hay biết tin sét đánh này. Trớ trêu thay, buổi thiết triều hôm đó lại kéo dài hơn thường lệ.

    Cơn cuồng nộ của Hoàng đế bùng nổ, vượt xa sức tưởng tượng của bất kỳ ai.

    “Tổng quản Han đã căn dặn kỹ càng, tuyệt đối không được để ai làm phiền bệ hạ bàn việc quốc gia đại sự……. X-xin bệ hạ, xin ngài khai ân, tha mạng cho nô tài.”

    “Kẻ không có mắt nhìn người, không biết nhìn xa trông rộng thì lấy tư cách gì mà hưởng lộc của hoàng gia.”

    Hoàng đế rút phăng thanh kiếm của gã ngự tiền thị vệ đứng gần đó. Chẳng thèm nghe Thái giám Yoo biện minh thêm lời nào, hắn thẳng tay chém rụng đầu gã rồi sai người đem bêu đầu(2) trước cổng Càn Thanh cung để răn đe.

    “D-dạ, dẫu không có thẻ bài nhưng kẻ đó rõ ràng mặc y phục của nội quan. Mà nội quan thì thỉnh thoảng vẫn được châm chước ra vào không cần thẻ bài nên……. Thần tội đáng muôn chết, thần đã lơ là cảnh giác. Bệ hạ, xin ngài tha mạng!”

    “Đây là hoàng cung của Đại Hạ. Nếu nương tay cho một tên lính canh cổng tắc trách, thì sau này thử hỏi có kẻ nào còn coi trọng kỷ cương, phép nước nữa không? Chém hết bọn chúng, lấy đó làm gương cho kẻ khác mới là đạo lý.”

    Hoàng đế ra lệnh chém đầu toàn bộ thị vệ canh gác Thần Vũ môn, rồi đem bêu đầu thành hàng ngang trước Càn Thanh cung.

    “Bệ hạ, xin ngài nghĩ lại. Công tử vốn tâm tính mỏng manh, yếu đuối. Nếu trở về mà thấy cảnh tượng máu me be bét này, e rằng ngài ấy sẽ kinh hãi đến mức đổ bệnh mất. Thần vô cùng lo lắng, cúi xin bệ hạ suy xét lại ạ.”

    “Y là người sắp trở thành Hoàng hậu, sẽ là người mang thai Thái tử của trẫm. Cũng phải để y nếm mùi đời, để y hiểu rõ hậu quả khôn lường từ mỗi hành động, lời nói của mình mới được. Chỉ có thế, y mới chừa cái thói ngông cuồng, không dám tái phạm lần thứ hai.”

    ***

    Chú thích:

    1. Mũ sa mạo (사모): Loại mũ quan lại thường đội khi mặc quan phục.
    2. Bêu đầu (효수): Hình phạt bêu đầu tội phạm ở nơi công cộng để răn đe.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú