Chương 57
bởi Ly Thiên“Ưm, b-bệ hạ, sao, sao ngài lại làm vậy.”
“Hừm. Ngươi lau tiếp đi chứ. Muốn bị phạt sao?”
“Hức, ư hức. D-dạ không.”
“San à.”
“Dạ.”
“Hôm nay Yeom Yeong đã dạy ngươi những gì?”
Nhìn San-san thút thít khóc, Hoàng đế một tay bóp mông, một tay vuốt ve nhũ hoa của y. Thực ra, kiềm chế được đến lúc này đã là sự nỗ lực tột cùng của hắn rồi.
Dẫu có dùng bao nhiêu cánh hoa và thảo dược cũng chẳng thể nào lấn át được mùi hương đặc trưng của San-san. Thứ mùi hương da thịt ngọt ngào ấy cứ xuyên qua mọi lớp hương liệu, khiêu khích khứu giác hắn. Ban đầu hắn chỉ định sờ soạng chút xíu, nhưng giờ đây, bàn tay hắn như bị ma làm, cứ chầm chậm trượt từ nhũ hoa xuống phía dưới.
“……Học, học về mùi hương của bệ hạ, á, bệ hạ, hức.”
Những ngón tay thô ráp, rắn chắc của Hoàng đế lướt qua rốn San-san, tiến thẳng đến lớp nội y mỏng manh. Chỉ bằng một động tác nhẹ nhàng, dải rút đã được cởi bỏ, chiếc quần nội y tuột ra, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
“Trả lời tiếp đi chứ.”
Nắm trọn lấy cự vật màu hồng phấn nhỏ nhắn của San-san trong tay, Hoàng đế khàn giọng thúc giục. Mùi hương nam tính tỏa ra từ cơ thể hắn lúc này còn rực lửa, nóng bỏng hơn cả hơi nước bốc lên từ bồn tắm. San-san thở dốc khó nhọc. Vừa nóng, vừa sợ, lại vừa có cảm giác kỳ lạ, râm ran khó tả. Y chỉ muốn co chân chạy trốn khỏi nơi này ngay lập tức.
“Ch-chỉ có mình thần ngửi được mùi hương ấy, á! A hức.”
Hoàng đế kéo sát San-san đang vùng vẫy vào lòng, bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve cự vật của y, môi kề sát tai y thì thầm.
“Tại sao lại như vậy?”
“……Ưm, vì hai người, ưm, l-là một cặp, là cặp trời sinh nên mới thế, á, bệ hạ, dừng, dừng lại được không ạ?”
Bàn tay Hoàng đế không ngừng mơn trớn, kích thích cự vật khiến lý trí San-san dần trở nên mờ mịt. Trong vô thức, y gục đầu vào vai Hoàng đế, hai tay bám chặt lấy bắp tay vạm vỡ của hắn, rên rỉ cầu xin. Khóe môi Hoàng đế nhếch lên một nụ cười đầy tà ý.
“Học giỏi lắm. Ngươi có thể ngửi thấy mùi hương của trẫm là bởi vì ngươi là âm nhân của trẫm. Cơ thể ngươi sinh ra là để mang thai con của trẫm. Hiểu không? Những gì trẫm đang làm bây giờ cũng là một phần của quá trình đó đấy.”
“Hà, ưm, qu-quá trình gì cơ ạ?”
“Đúng vậy. Ngươi phải tiếp xúc với mùi hương của trẫm thường xuyên nhất có thể thì mới mong sớm ngày phát dục chứ. Trẫm làm thế này là để giúp ngươi đấy.”
“……Phát dục á, á! Bệ hạ, xin ngài, ưm, dừng lại đi!”
San-san hoảng hốt đưa tay giữ chặt lấy bàn tay đang vuốt ve cự vật của mình. Dù y đã cố gắng dùng sức ngăn cản, nhưng bàn tay Hoàng đế lại càng lúc càng di chuyển nhanh hơn, mạnh bạo hơn. Hắn dùng ngón tay cái miết mạnh vào lỗ sáo, rồi tuốt lên tuốt xuống một cách thô bạo đến phát đau. Khoái cảm mãnh liệt, dữ dội chưa từng có ập đến khiến San-san ngửa cổ ra sau, toàn thân run lên bần bật.
“Á! Á á!”
Những tiếng rên rỉ của San-san ngày càng gấp gáp và cao vút. Hoàng đế cũng thở dốc, vùi môi vào gáy San-san, bàn tay vẫn điên cuồng tuốt lộng cự vật của y. Và rồi,
“Á á á!”
San-san co giật dữ dội, phóng thích một dòng tinh dịch trong suốt ngay trong lòng bàn tay Hoàng đế. Dòng tinh dịch nhanh chóng hòa tan vào làn nước ấm.
“Hà, hà……”
Đôi chân mỏi nhừ không còn chút sức lực, San-san khụy gối, gục đầu vào ngực Hoàng đế thở hổn hển. Thế nhưng, Hoàng đế chẳng cho y lấy một giây nghỉ ngơi. Hắn xoay người San-san lại, ép chặt cơ thể nhỏ bé ấy vào thành bồn tắm.
“Á, bệ hạ!”
Hắn thô bạo tách rộng hai đùi thon thả của y ra, chèn cơ thể vạm vỡ của mình vào giữa, rồi lập tức đưa tay sờ soạng huyệt động của y.
“San à, đây là lần đầu tiên ngươi xuất tinh trước mặt người khác đúng không?”
Hoàng đế gằn giọng hỏi, âm điệu lạnh lẽo, đáng sợ.
“Hay là ngươi cũng từng làm vậy trước mặt lão già kia rồi?”
Hắn thừa biết là không phải, nhưng nếu không hỏi thì cơn ghen tuông trong lòng hắn không sao nguôi ngoai được. San-san nước mắt lưng tròng, lắc đầu nguầy nguậy.
“D-dạ không. Đây là lần đầu tiên ạ.”
“Phù, ngoan lắm. Thế ngươi có biết cái này là gì không?”
“……Thần không biết. Thần thấy lạ lắm. Xin ngài, hức, dừng lại đi ạ.”
Cuối cùng San-san cũng òa khóc nức nở. Y khóc đến mức lồng ngực cứ phập phồng lên xuống, khiến hai nụ hoa màu san hô cũng nhấp nhô theo từng nhịp thở trên mặt nước.
Y vẫn chưa nhận ra rằng, cái bộ dạng khóc lóc, yếu đuối ấy lại càng kích thích dục vọng của đàn ông, giống như đổ thêm dầu vào lửa vậy. Hoàng đế nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt, ngây thơ vô tội của San-san mà lòng trào dâng một niềm xót xa, hắn cúi xuống liếm láp đi những giọt nước mắt mặn chát trên má y như một sự vỗ về. Đồng thời, ngón tay hắn không ngần ngại đâm tọt vào huyệt động đang được nước ấm làm cho mềm mại của y.
“Á!”
“Sau này khi ngươi phát dục, trẫm sẽ dùng nơi này để đưa cự vật của trẫm vào.”
“Á, hức, đau quá, bệ hạ, s-sao ngài lại đâm vào chỗ đó được chứ? Ngài làm thế thần sẽ bị rách mất, thần chết mất. Xin ngài, xin ngài tha cho thần.”
Dẫu biết là vô ích, San-san vẫn cố gắng dùng tay kéo ngón tay Hoàng đế ra khỏi huyệt động của mình.
“Đến lúc đó trẫm sẽ chỉ cho ngươi cách làm sao để vào được. Thế nên hãy mau chóng phát dục đi. Trẫm không đủ kiên nhẫn để đợi lâu đâu. Nghe rõ chưa?”
“Hức, ư hức.”
Hoàng đế đâm sâu cả hai ngón trỏ và ngón giữa vào trong huyệt động, không ngừng khuấy đảo, miết mạnh vào vách thịt mỏng manh khiến San-san như muốn phát điên. Vừa đau, vừa lạ lẫm, lại vừa tủi nhục và sợ hãi tột cùng.
Mặc kệ San-san khóc lóc van xin, Hoàng đế vẫn điên cuồng nong rộng huyệt động, đồng thời liên tục rải những nụ hôn ướt át lên thái dương y.
“Phù, San à, đưa tay đây, cầm lấy ngọc hành của trẫm đi.”
“Á, ưm, hức.”
“Nhanh lên. Đưa tay đây.”
Hoàng đế vừa thì thầm dỗ dành, vừa như ra lệnh. Không còn cách nào khác, San-san đành đưa tay luồn xuống làn nước, run rẩy nắm lấy ngọc hành của Hoàng đế. Khác hẳn với thứ lèo tèo của lão già đêm qua, cự vật của hắn nóng hổi, cứng như đá và to lớn đến mức San-san không thể nắm trọn bằng một tay. Y lại càng thêm hoảng sợ.
“Hà-.”
Dẫu thao tác của y có phần vụng về, lóng ngóng, nhưng chừng đó cũng đủ để mang lại cho Hoàng đế một khoái cảm tột độ. Hắn đã phải nhịn nhục quá lâu rồi. Hắn nhấp hông theo nhịp độ tay của San-san, trong khi tay hắn vẫn liên tục đâm chọc vào huyệt động của y. Cái huyệt động ẩm ướt, khít rịt này chỉ cần cho ngón tay vào thôi cũng đã đủ sướng rơn người. Đương nhiên, nếu đâm cả cự vật vào thì còn tuyệt vời hơn biết bao.
“Phù, San à. Cái đồ đáng yêu này.”
“Ưm, á.”
“Trẫm đã khao khát ngươi đến mức này, thì cả đời này ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi vòng tay trẫm. Rõ chưa?”
“A, a hức, dừng lại đi, b-bệ hạ.”
Hoàng đế vốn đã thuộc lòng từng ngóc ngách bên trong cơ thể San-san. Hắn điên cuồng xoa nắn, ấn mạnh vào những điểm nhạy cảm nhất, khiến San-san quằn quại, rên rỉ vì sung sướng pha lẫn đau đớn. San-san chẳng thể làm gì khác ngoài việc tận hưởng những khoái cảm xa lạ ấy. Nhưng vì hoàn toàn mù tịt về cơ thể mình, y chỉ biết run rẩy sợ hãi trước những luồng cảm giác đê mê, dồn dập đang ập đến.
Sao chỉ đút ngón tay vào thôi mà lại khiến đầu óc y quay cuồng, trống rỗng đến thế này? Chẳng biết từ lúc nào, San-san lơi lỏng bàn tay đang nắm lấy ngọc hành của Hoàng đế, hoàn toàn đánh mất lý trí, cơ thể chỉ còn biết oằn mình hùa theo từng nhịp đâm rút.
Và rồi, San-san lại một lần nữa xuất tinh ngay trong nước, khi ngón tay Hoàng đế vẫn còn cắm ngập bên trong. Hoàng đế cũng đạt cực khoái, phóng thích tinh dịch vào tay San-san. Tinh dịch của Hoàng đế đặc quánh, bám chặt lấy tay y, không dễ dàng hòa tan vào nước như của y.
***
“Tôn nhi xin thỉnh an Hoàng tổ mẫu và Phụ hoàng. Hoàng đế vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Hoàng tổ mẫu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Kính chúc người vạn thọ vô cương, hồng phúc tề thiên.”
Nhị Hoàng tử Lee Yoon cung kính hành lễ với Thái hậu và Hoàng đế. Hắn chống một đầu gối xuống, tay phải nắm hờ đặt xuống sàn. Nhận được cái gật đầu cho phép của Thái hậu, hắn mới từ từ đứng dậy.
“Lâu lắm rồi mới thấy con đến thăm ta đấy, Yoon à.”
Thái hậu vươn tay về phía Yoon, nở nụ cười hiền hậu. Yoon nhanh nhẹn bước tới, nắm lấy tay bà, cười rạng rỡ.
“Dạo này con bận lo liệu công việc ở vương phủ(1) nên hơi bận, thưa Hoàng tổ mẫu. Giờ mọi chuyện hòm hòm rồi, con sẽ thường xuyên đến thăm người ạ.”
“Được, được.” Thái hậu gật đầu, mỉm cười mãn nguyện. Hoàng đế ngồi đối diện Thái hậu, đặt chén trà đang uống dở xuống bàn nhỏ, đôi mắt lạnh lẽo lướt qua Nhị Hoàng tử.
Đó chính là đứa con trai đã bị hắn ban cho chén thuốc độc năm hai mươi tuổi.
“Tình phụ tử là đạo lý trời ban, dẫu có chuyện gì sai trái, làm cha cũng nên giang tay che chở, bao dung.”
Về mặt danh nghĩa thì bà là mẹ đích, nhưng vì không phải mẹ ruột nên Thái hậu hiếm khi mở lời cầu xin hắn điều gì. Thế mà hôm đó, bà đã quỳ gối khóc lóc van xin hắn nương tay.
Hoàng đế luôn dành cho Thái hậu một sự tôn kính nhất định. Năm mười lăm tuổi, khi hắn vừa đăng cơ, với xuất thân hiển hách từ nhà ngoại, bà hoàn toàn có thể buông rèm nhiếp chính nếu muốn. Nhưng bà đã không làm vậy. Bà luôn giữ thái độ cẩn trọng, khiêm nhường, chỉ làm tròn bổn phận của một Thái hậu.
Chính vì thế, hắn mới yên tâm giao phó việc nuôi dạy Nhị Hoàng tử cho bà. Trừ Hoàng trưởng tử chết yếu, Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử và Tứ Hoàng tử đều sinh cùng năm, nhưng vì mẫu phi của chúng xuất thân thấp hèn nên không được phép tự mình nuôi con.
Theo quy định, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử được giao cho Thái hậu chăm sóc, còn Tứ Hoàng tử thì do Hoàng hậu nuôi dưỡng. Sau khi Hoàng hậu qua đời sớm, Tứ Hoàng tử cũng được đưa đến cung Thái hậu. Mặc dù Tam Hoàng tử không may qua đời vì ngã ngựa, nhưng Nhị Hoàng tử và Tứ Hoàng tử đều lớn lên khỏe mạnh dưới sự che chở, yêu thương của Thái hậu.
Nếu Thái hậu không phải là người đáng tin cậy, hắn đã không giao phó những hoàng tử có khả năng kế vị cao nhất cho bà nuôi nấng. Hắn tin tưởng bà hơn cả Quý phi hay bất kỳ phi tần nào khác.
Nhưng sao một người phụ nữ đôn hậu, mẫu mực như bà lại có thể nuôi dạy ra một đứa con bất trị như thế kia cơ chứ? Hoàng đế chép miệng ngán ngẩm rồi đứng dậy.
***
Chú thích:
- Vương phủ (왕부): Phủ đệ riêng của hoàng tử khi đã trưởng thành và được phong vương, thường nằm ngoài hoàng cung.
0 Bình luận