Chương 54: Những kẻ đợi chờ
bởi Ly ThiênSan-san đợi mãi, đợi mãi, sốt ruột ngước mắt lên nhìn, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Hoàng đế đang nhìn y chằm chằm. Chính lúc đó, Hoàng đế bật ra một tiếng cười nhạt.
“Ngươi là một yêm nhân, thì lấy vợ lấy con nỗi gì?”
“Ơ? S-sao ngài lại biết ạ?”
Có vẻ như y đã quên bẵng chuyện mình vừa tồng ngồng không mảnh vải che thân đêm qua. Nhưng dù có nhớ đi chăng nữa, thì chuyện đã từng ăn nằm rồi có con với nhau mà giờ y lại phản ứng như thể mới nghe lần đầu thế này cũng thật lạ lùng. Dẫu cho bản thân y chẳng còn chút ký ức nào đi nữa.
Không hiểu ngọn ngành sự việc, San-san cứ đinh ninh rằng việc mình là yêm nhân chỉ cần nhìn lướt qua là ai cũng biết, nên khuôn mặt y bỗng chốc mếu máo, chực khóc.
“T-tuy thần là yêm nhân, nhưng ngài ấy bảo sẽ nhận thần làm rể ở rể…….”
Thế nhưng, cái người hứa nhận y làm rể ấy đã bị chém bay đầu ngay trong đêm. Hình ảnh cái đầu đứt lìa của lão già lại xẹt qua tâm trí như một tia chớp, San-san rùng mình, bất giác nhắm tịt mắt lại.
“Ngươi không có nang ngọc là vì ngươi là thiên nhân. Vốn dĩ sinh ra đã mang sứ mệnh đón nhận hạt giống của dương nhân, nên đâu cần có hạt giống của riêng mình, vì thế mới không có nang ngọc. Từ nay trở đi, không được phép xấu hổ về chuyện đó nữa.”
“……”
“Và nếu lần sau ngươi còn dám mở miệng nhắc đến chuyện lấy vợ nữa, trẫm sẽ không nương tay mà cho ngươi ăn roi đấy. Đang lúc trẫm còn nhân nhượng thì liệu mà cư xử cho phải phép. Trẫm đã đích thân tuyên bố sẽ gieo hạt giống vào người ngươi, thì thử hỏi trên đời này ngươi còn có thể lấy ai được nữa? Hãy ngoan ngoãn ở lại trong cung, chuyên tâm học hỏi cách hầu hạ Hoàng đế cho tử tế đi.”
Hoàng đế dùng ngón tay nâng cằm San-san lên, gằn giọng. Tuy không hiểu hết những gì hắn nói, nhưng cũng lờ mờ đoán được tình cảnh hiện tại, San-san cố nén khao khát muốn òa khóc, run rẩy mở miệng. Sâu thẳm trong lòng, y vẫn cố chấp không muốn chấp nhận hiện thực này.
“……Th-thế thì, b-bao giờ thần mới được về nhà ạ?”
“Tại sao ngươi cứ giả vờ ngốc nghếch mãi thế? Thượng cung Kwak đã truyền đạt rõ ràng ý chỉ của trẫm rồi cơ mà. Từ nay trở đi, hoàng cung chính là nhà của ngươi. Sống là người của hoàng gia, chết làm ma hoàng tộc, tuyệt đối không có chuyện quay về đâu. Quên hết những thứ bỏ lại sau lưng đi. Từ giờ trở đi, trong đầu ngươi chỉ được phép có một mình trẫm thôi, nghe rõ chưa.”
Trái tim San-san như rơi tõm xuống vực sâu thăm thẳm.
***
“Và nhờ đó, chế độ thuế khóa mới được hoàn thiện như hiện nay. Nếu không có quyết tâm sắt đá của bệ hạ trong công cuộc cải cách thuế khóa vào những năm đầu trị vì, e rằng bách tính vẫn còn phải chịu cảnh lầm than, đói khát, bỏ xứ mà đi. Giờ đây, quốc thái dân an, ngân khố hoàng gia lại dồi dào, vững chắc, nên việc toàn dân ca tụng bệ hạ là một đấng minh quân cũng là điều hiển nhiên.”
Mới sáng bảnh mắt, Thái tử Thái phó(1) Yeom Yeong đã bắt San-san ngồi ngay ngắn để nghe giảng giải. Nhiệm vụ của ông là liệt kê chi tiết từng thành tựu, chiến công của Vĩnh Huy đế từ khi lên ngôi cho đến nay, và ép San-san phải học thuộc lòng.
Lúc mới bắt đầu buổi học, đôi mắt San-san lúc nào cũng sáng rực, lấp lánh vẻ tò mò. Nhưng thường thì chẳng trụ được quá nửa canh giờ. Dù Thái phó có cố gắng diễn đạt dễ hiểu đến đâu, thì đối với San-san, những kiến thức ấy cũng như vịt nghe sấm. Thêm vào đó, việc phải ngồi bó gối bất động suốt mấy canh giờ liền quả thực chẳng khác nào một cực hình đối với y.
Thực ra nãy giờ San-san đã ngủ gật lên ngủ gật xuống rồi. Nhìn đôi mắt đỏ ngầu, cố gắng mở to để chống cự cơn buồn ngủ của San-san, Yeom Yeong không khỏi thấy tội nghiệp. Ông tạm dừng bài giảng, hắng giọng “Hừm hừm”, gãi gãi lông mày rồi lên tiếng.
“Chúng ta nghỉ giải lao một lát nhé, công tử?”
Từ chuyện dẹp yên hải tặc, bảo vệ an toàn tuyến đường biển, đến việc tăng cường bộ máy chính quyền trung ương để kiểm soát chặt chẽ quan lại địa phương, ban hành luật pháp nghiêm minh để bảo vệ bách tính, rồi cả công cuộc cải cách thuế khóa táo bạo và cuộc thanh trừng những viên quan tham nhũng.
Có vẻ như sáng nay ông đã nhồi nhét quá nhiều kiến thức rồi. Dù đã được dặn dò kỹ lưỡng về tình trạng đặc biệt của San-san, nhưng vì chưa từng có kinh nghiệm dạy dỗ những người như y nên Yeom Yeong khó tránh khỏi những sai sót.
“……Học trò xin lỗi Thái phó.”
San-san giật mình tỉnh ngủ, ngượng ngùng cười bẽn lẽn. Nhìn vẻ mặt hiền lành, ngây ngô của y, Yeom Yeong cảm thấy lồng ngực mình trĩu nặng một nỗi chua xót khó tả.
“Không sao đâu công tử. Nghỉ một lát rồi chúng ta sẽ học chậm lại.”
Quan sát tình hình nãy giờ, Myeong-ok như chỉ chờ có thế, liền sai cung nữ mang thạch quả thiên và trà đá vào. Khoảng nửa canh giờ nữa Hoàng đế sẽ ghé qua dùng bữa trưa, nên bà chỉ chuẩn bị đồ ăn nhẹ lót dạ chứ không quá nhiều.
San-san nhón từng miếng thạch quả thiên cho vào miệng nhai chóp chép ngon lành. Món thạch làm từ dâu tây và quýt này quả thực rất hợp khẩu vị của y.
Vào những dịp hiếm hoi mẹ kế vui vẻ, trong nhà có dư dả chút thức ăn, San-wol thường lén làm món thạch này cho y ăn. Nhưng món thạch ngon tuyệt cú mèo như thế này thì đây là lần đầu tiên y được nếm thử. Chẳng hiểu sao nó lại hợp khẩu vị y đến thế.
Giá mà đem cho Wol-i một ít thì muội ấy sẽ thích lắm đây…….
Nhìn chiếc đĩa trống trơn với ánh mắt đầy tiếc nuối, San-san thầm nghĩ.
“Từ nay trở đi, hoàng cung chính là nhà của ngươi. Sống là người của hoàng gia, chết làm ma hoàng tộc, tuyệt đối không có chuyện quay về đâu. Quên hết những thứ bỏ lại sau lưng đi.”
Đôi mắt vừa mới sáng lên vì được ăn ngon bỗng chốc lại xịu xuống, u buồn.
Ngày hôm đó, Hoàng đế trừng mắt nhìn San-san khóc lóc một hồi lâu rồi đùng đùng bỏ đi. Kể từ đó, hễ y hé môi nhắc lại chuyện cũ là hắn lại nổi trận lôi đình, quay ngoắt bước đi, khiến y chẳng biết phải làm sao.
Thế nên, San-san đành ngoan ngoãn nghe lời Hoàng đế, ngoan ngoãn ăn ngủ, học hành trong Vị Ương cung. Thực tình mà nói, cuộc sống trong cung cũng có nhiều điều thú vị và tốt đẹp.
Đầu tiên là y được ăn ngày ba bữa cơm no nê, bữa nào cũng có thịt cá ê hề. Ăn nhiều cũng chẳng bị ai mắng, thậm chí Hoàng đế còn đích thân gắp thức ăn cho y, ép y ăn thêm.
Đêm đến cũng chẳng sợ bị rét buốt nữa. Chiếc chăn gấm trên giường dày cộp, nhồi đầy bông ấm áp, bên dưới lại trải thảm lông cừu mềm mại, giường Giá Tử được rủ màn lụa dày, trong phòng lại luôn đốt lò sưởi ấm rực. Chẳng những không lạnh mà có khi nóng quá y còn đạp cả chăn ra.
So với những ngày đông tháng giá, hai anh em San-san và San-wol phải đắp chung hai cái chăn mỏng lét cho đỡ rét, thì nơi đây quả thực là thiên đường.
Hơn nữa, việc được học hành cũng rất thích. Tuy San-wol cũng từng dạy y ít chữ nghĩa, nhưng được mời thầy về tận nơi để dạy những môn học bài bản như Lịch sử hay Âm dương ngũ hành thì đây là lần đầu tiên trong đời.
Mặc dù có nhiều lúc học khó quá chỉ muốn chạy ù ra ngoài chơi, nhưng đó là do y thiếu kiên nhẫn chứ không phải y ghét việc học.
Thế nhưng.
Dù vậy, San-san vẫn tha thiết muốn được về nhà. Những thứ xa hoa, sung sướng này dường như không thuộc về y, nó giống như một chiếc áo quá khổ vậy. Mỗi lúc được ăn ngon, mỗi đêm nằm trong chăn ấm nệm êm mà không ngủ được, hình ảnh San-wol lại hiện về trong tâm trí y.
Y thầm ước giá như người được tận hưởng những thứ này là San-wol chứ không phải mình. Nếu là San-wol, chắc chắn muội ấy sẽ rất hợp với những thứ lụa là, gấm vóc này. Suy nghĩ ấy càng khiến y thêm cắn rứt, khó chịu.
Trong khi đó, nhìn vẻ mặt ỉu xìu của San-san, Yeom Yeong lại nhớ đến lời dặn dò của Hoàng đế.
“Y quanh năm suốt tháng chỉ ru rú trong nhà nên kiến thức hạn hẹp lắm, cái gì cũng không biết. Y chỉ biết trẫm là Hoàng đế, chứ chẳng hiểu Hoàng đế là người như thế nào, tại sao phải tôn kính Hoàng đế, và việc được hầu hạ Hoàng đế là một vinh dự lớn lao ra sao. Ngươi phải ngồi xuống, giảng giải cặn kẽ từng ly từng tí cho y hiểu. Nếu y không hiểu thì phải dạy đi dạy lại cho đến khi nó thuộc lòng mới thôi. Rõ chưa?”
Yeom Yeong cố nuốt tiếng thở dài vào trong. Quả thực, với tư cách là một đấng minh quân, Hoàng đế vô cùng xuất chúng. Dám cá rằng, khắp thiên hạ này khó có ai văn võ song toàn, tài trí hơn người như ngài.
Nhưng xét về khía cạnh một nam nhân, e rằng ngài ấy… có hơi quá đáng. Yeom Yeong vô thức lắc đầu ngán ngẩm.
Được phong làm Thái tử Thái phó nhờ sự anh minh, lỗi lạc, ông thừa thông minh để hiểu được thâm ý của Hoàng đế khi ép ông phải nhồi nhét những “bài ca ca tụng” này vào đầu cậu thiếu niên kia. Đơn giản là Hoàng đế muốn tẩy não, muốn y ngoan ngoãn phục tùng và sùng bái ngài tuyệt đối.
Làm quan ăn lộc vua, vua bảo sao thì phải làm vậy, nhưng bắt ông phải giở trò này với một cậu bé ngây thơ, khờ khạo, ông thực sự thấy cắn rứt lương tâm.
“Đây là lần đầu tiên học trò có thầy dạy đấy ạ. Học trò biết ơn thầy nhiều lắm. Lát nữa ăn trưa xong, học trò hứa sẽ không ngủ gật nữa đâu. Thật đấy ạ!”
Kết thúc buổi học sáng, San-san ngoan ngoãn chắp tay cúi chào. Lời nói ngây ngô ấy càng khiến Yeom Yeong thấy áy náy khôn nguôi. Ông vội vã đáp lễ qua loa rồi lủi nhanh khỏi Vị Ương cung. Một phần cũng vì ông không muốn chạm mặt Hoàng đế lúc này.
***
Chú thích:
- Thái tử Thái phó (태자태부): Chức quan chịu trách nhiệm giảng dạy học vấn, đạo đức cho Hoàng thái tử. Ở đây, vì chưa lập Thái tử nên Yeom Yeong phụ trách việc học của các Hoàng tử, và giờ là của San-san.
0 Bình luận