Chương 51
bởi Ly ThiênẢo thanh ấy đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Hoàng đế gạt bàn tay đang che mặt ra, đập mạnh xuống bàn một cái “Rầm!”.
“Thứ tép riu nhà ngươi, ghét thì làm được cái quái gì chứ.”
Hắn rít qua kẽ răng, giọng điệu sặc mùi tích lịch đạn. Vốn dĩ thân thể y đã yếu ớt, tính tình lại hiền lành, nhút nhát, hắn cứ đinh ninh y chẳng dám nghĩ đến chuyện dại dột, ngờ đâu sự khinh suất ấy đã dẫn đến cơ sự này. Lần này đón y về, hắn thề sẽ bắt y liên tục sinh đẻ cái “tâm nguyện” của y cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới thôi.
Từ lâu lắc lâu lơ rồi, Hoàng đế đã cố tình bóp méo lời van xin “đừng giết đứa bé” của San-san thành “muốn có thai”. Hắn đinh ninh rằng chỉ cần có con, San-san sẽ vứt bỏ ý định tìm đến cái chết.
“Nói rõ ràng xem nào. Lão già đó rốt cuộc là loại người thế nào.”
Cố gắng kìm nén cơn giận, Hoàng đế lại cất tiếng hỏi Thái giám Han-ho. Thái giám Han-ho ngập ngừng một lát rồi dè dặt bẩm báo.
“Theo nô tài được biết, hơn mười năm nay lão ta đã ruồng rẫy người vợ tào khang, sống cô độc một mình… Nhưng thực chất, đêm nào lão cũng đắm chìm trong thú vui nam sắc,”
“Choang”, một tiếng động xé toạc màn đêm tĩnh lặng cắt ngang lời Thái giám Han-ho. Hoàng đế đứng phắt dậy một cách thô bạo, xô ngã chiếc ghế Thái sư nặng trịch lăn lóc trên sàn nhà.
“Dẫn đường đi, Jin.”
Giọng Hoàng đế bỗng chốc lạnh lẽo như sương giá, ra lệnh cho viên cấm quân của mình.
***
“Hức, ư hức.”
“Hà, sướng quá. Chao ôi cái làn da mịn màng này! Bé cưng xinh đẹp của ta! Cưng trốn ở đâu mà giờ ta mới tìm thấy thế này?”
“Xin ngài, nh-nhạc phụ đại nhân. Xin ngài đừng làm vậy. L-lạ lắm. Thần sợ lắm.”
Từ lúc nào chẳng hay, San-san đã bị lão nhạc phụ lột sạch sành sanh và đè ngửa ra giường. Lão già cũng trong tình trạng không mảnh vải che thân, đè toàn bộ tấm thân già cỗi, bèo nhèo lên người y. Trên đời này làm gì có ông nhạc phụ nào lại trần truồng leo lên giường cùng con rể cơ chứ. Vậy mà San-san vẫn ngây ngốc gọi lão là nhạc phụ, nức nở cầu xin lòng thương xót.
“Chao ôi, xinh xắn quá cơ. Chẳng chê vào đâu được chỗ nào. Ấy chết, nằm ngoan nào. Đêm nay cứ ngoan ngoãn phục vụ ta, ta nhất định sẽ lo cho con sung sướng cả đời. Nhé?”
Về phần lão già, bị một thằng bé non tơ cứ mồm gọi nhạc phụ, tay yếu ớt đẩy ra thế này khiến hạ bộ lão trướng lên như muốn nổ tung. Có khi lão chết vì thượng mã phong mất thôi. Lão cố gắng hít sâu, lắc đầu để kìm nén sự hưng phấn, nhưng xem ra vô ích.
“Chụt, chụt, hà, điên mất thôi. Nhũ hoa chúm chím, cự vật xinh xắn, mà đến cái huyệt động cũng mơn mởn thế này, con định bức chết cái thân già này sao hả. Phù. Bé cưng à, cho ta xuất vào trong một phát cho sướng cái đã. Xong rồi ta sẽ làm cho con sướng rêm người luôn, chịu không?”
“Á hức, kh-không, đừng mà, xin ngài đấy, oaoa.”
Với sức mạnh phi thường không tưởng ở một ông lão thất thập, đôi bàn tay gân guốc thô bạo tách rộng hai đùi San-san ra. San-san òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Ngay sau đó, cơ thể nhão nhoét của lão già ập xuống, mùi cơ thể ngai ngái, hôi hám xộc thẳng vào mũi San-san. Theo bản năng, y ngoảnh mặt đi, khóc ré lên dữ dội hơn.
Một ông lão đáng tuổi ông nội mình, mới gặp lần đầu hôm nay, đột nhiên lột sạch quần áo của y rồi sờ soạng khắp nơi, thậm chí còn dùng cái lưỡi nhơn nhớt liếm láp điên cuồng.
Chưa hết, lão còn kéo tay y bắt chạm vào cự vật nhăn nheo, teo tóp của lão. Dẫu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng những hành động bẩn thỉu, gớm ghiếc ấy khiến San-san kinh tởm và khiếp sợ đến mức chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Có lẽ vì thế mà một luồng uất ức không thể kìm nén cuộn trào trong lục phủ ngũ tạng, trào lên tận cổ họng y. Ngay lúc vật lạ kia vừa chạm vào cửa hậu, San-san dùng hết sức bình sinh, đạp mạnh một cú vào bụng lão già rồi hét lên “Á á á”, vắt chân lên cổ bỏ chạy ra ngoài.
Trong tình trạng không mảnh vải che thân, cứ thế mà tồng ngồng chạy. Tất nhiên, y chẳng chạy được bao xa. Chẳng biết vì quá hoảng loạn hay sao mà chân nọ vấp chân kia, y ngã nhào xuống đất cái “oạch”. Lão già điên tiết lao tới trong chớp mắt.
“Cái thằng ranh con trời đánh này.”
Cũng trong bộ dạng trần như nhộng, lão già ngồi xổm trước mặt San-san, túm tóc y giật ngược lên. San-san ngã sóng soài trên mặt đất, hai tay chắp lại vái lạy liên hồi.
“Th-thần biết lỗi rồi, nhạc phụ đại nhân. Xin đừng đánh th- Á á!”
Bàn tay to bè của lão già giáng một cái tát trời giáng xuống mặt San-san. Ngay khoảnh khắc y ngã gục xuống sàn.
“……Thứ súc sinh hạ đẳng mà cũng dám to gan thế sao.”
Một giọng nói lạ hoắc vang lên từ phía sau. Chất giọng trầm ấm, uy lực nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo, gai người. Như có một ma lực vô hình thôi thúc, San-san từ từ ngẩng mặt lên.
“Giết.”
Lão già chưa kịp thốt ra lời nào. Một vệt sáng lóa mắt xé toạc không trung theo đường chéo. Và rồi, cái đầu của lão già đang ngồi thu lu bỗng đứt lìa bay lên không trung, máu me đen ngòm bắn tung tóe lên cơ thể trần trụi của San-san đang nằm bẹp dưới sàn.
Vừa hé mắt nhìn lên, chưa kịp nhận ra mình đã bị máu nhuộm đỏ lòm, San-san chớp chớp đôi mắt to tròn, rồi chậm rãi mở miệng.
“A, a……”
Cái đầu của lão già với đôi mắt vẫn còn trợn trừng kinh hãi rơi bịch xuống ngay trước tầm nhìn của San-san.
“Á á á á á á á!”
Tiếng thét kinh hoàng xé toạc màn đêm không có dấu hiệu dừng lại. Những gã đàn ông bí ẩn đột ngột xuất hiện tạo thành một vòng tròn bao bọc lấy San-san, quay lưng lại với y. Có vẻ như họ đang muốn che chắn cho y khỏi những ánh mắt soi mói có thể đang rình rập đâu đó.
Chứng kiến cảnh tượng thân hình cụt đầu co giật đùng đùng ngay trước mắt, San-san hoàn toàn mất trí. Y hồn bay phách lạc, chỉ biết gào thét khản cả cổ, âm thanh vang dội khắp dinh thự.
“Á á! Á á á á á!”
Đúng lúc đó, người duy nhất hướng mắt về phía San-san – Hoàng đế – rẽ đám cấm quân áo đen bước vào vòng vây.
“Đến cái trinh tiết của bản thân còn không giữ nổi, có gì hay hò mà la hét ầm ĩ thế.”
San-san đang ngồi thu lu, dùng hai tay bịt chặt tai gào thét, thấy Hoàng đế tiến lại gần thì càng run lẩy bẩy dữ dội hơn. Và cuối cùng,
“Khốn khiếp thật.”
Y sợ hãi đến mức tiểu dầm ra sàn. Nước tiểu lênh láng thấm ướt đẫm cả mông, nhưng San-san vẫn không ngừng run rẩy. Một chiếc áo choàng phi phong màu đen bay vèo đến, rơi bộp xuống che phủ cơ thể trần trụi của San-san.
“A……”
“Nín ngay và đứng dậy.”
Hoàng đế cúi người ngồi xổm trước mặt San-san, giọng điệu lạnh lùng, khó chịu ra mặt. Tư thế y hệt lão già ban nãy, nhưng uy lực toát ra từ người hắn thì cách biệt một trời một vực.
“Ng-ngài, ngài là ai, hức? Á!”
San-san càng co rúm người lại, run rẩy hỏi. Tiếng nấc cụt cứ nghẹn lại nơi cổ họng khiến y như sắp tắc thở đến nơi.
“……Đúng là cái đồ ngốc nghếch.”
Hoàng đế tặc lưỡi, dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, hắn giơ tay búng cái “cốc” rõ kêu lên vầng trán tròn trịa xinh đẹp của y. Cú búng khá mạnh khiến San-san lấy hai tay ôm trán xuýt xoa. Y định mếu máo hỏi lại xem hắn là ai thì.
“Hức, ng-ngài là a-, a, á!”
Hoàng đế túm lấy chiếc áo choàng phi phong bọc gọn San-san lại rồi nhấc bổng y lên. Sau đó, hắn dùng tay áo lau đi vết máu vương trên khuôn mặt y.
Đám cấm quân quay lưng lại cũng không khỏi sững sờ khi thấy Hoàng đế thản nhiên bế bổng một gã thanh niên vừa tiểu dầm ra quần. Bản thân San-san cũng bất ngờ không kém, y ngọ nguậy, vùng vẫy cố đẩy Hoàng đế ra.
“A, thần……, thần vừa tiểu ra, ngài, ngài thả thần xuống đi. Nhé?”
Trong khi đó, ngắm nhìn vị Quý phi của mình sau khi ngược dòng thời gian để trùng phùng, trong lòng Hoàng đế trào dâng một mớ cảm xúc hỗn độn. Hắn từng chắc mẩm rằng khi gặp lại, hắn sẽ nổi trận lôi đình vì y dám tự ý tìm đến cái chết, nhưng đến khoảnh khắc này, mọi dự định đều tan biến thành bọt nước.
“Lão già đó đã làm gì ngươi?”
San-san hiện tại trẻ hơn hai tuổi so với San-san mà hắn từng biết. Vốn dĩ đã mang nét ngây thơ, khờ khạo của một đứa trẻ, giờ đây trông y càng non nớt hơn. Bây giờ nhìn y có khi còn trẻ hơn cả mấy đứa con trai của hắn, nổi giận với y quả là chuyện nực cười.
Hoàng đế nhẹ nhàng vuốt ve gò má sưng tấy của San-san do bị lão già tát, rồi cất tiếng hỏi.
“……Đ-đó là nhạc phụ đại nhân của thần, hức, thần không biết gì hết.”
Dẫu không biết người này là ai, nhưng giọng điệu dịu dàng, ân cần ấy khiến San-san bỗng chốc nhớ lại những chuyện kinh hoàng vừa xảy ra. Y nức nở đáp lời bằng giọng nghẹn ngào đầy tủi thân.
“Nhưng mà, ngài thực sự là ai vậy ạ?”
Đôi mắt màu hổ phách ngấn lệ nhìn xoáy vào mắt Hoàng đế. Một cơn nhói đau thắt lại nơi lồng ngực khiến Hoàng đế nhíu mày.
“Ngươi hoàn toàn không nhớ ra ta sao?”
San-san chỉ biết chớp chớp đôi mắt to tròn. Câu trả lời đã quá rõ ràng. Dù ngấn lệ, nhưng ánh mắt ấy trong veo, không một gợn vẩn đục. Nếu là San-san của trước kia, y tuyệt đối không bao giờ nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt như vậy. Rõ ràng là San-san không hề nhớ bất cứ điều gì.
Đến lúc này, Hoàng đế mới nhận ra lý do tại sao bấy lâu nay hắn cứ chần chừ, không chịu đi tìm và đón y về ngay lập tức.
Hắn sợ rằng… y vẫn còn nhớ hắn. Hắn sợ điều đó.
Nhận ra sự thật phũ phàng, Hoàng đế bật cười chua chát. Thật nực cười.
Rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm vì y không nhớ mình, nhưng tận sâu trong thâm tâm lại cảm thấy hụt hẫng, xót xa. Đó là những cảm xúc mà dẫu có quay ngược thời gian hắn cũng không thể nào vứt bỏ được. Hoàng đế ngập ngừng một lát rồi lên tiếng.
“Trẫm là Hoàng thập tử của Tiên tổ(1) Đại đế(2), tên là Lee Heon-jo. Còn ngươi tên gì?”
“……S-San-san ạ.”
***
Chú thích:
- Tiên tổ (선조): Miếu hiệu của Tuyên Đức đế, phụ thân của Vĩnh Huy đế (Lee Heon-jo).
- Đại đế (대제): Tôn xưng danh dự dành cho Hoàng đế.
0 Bình luận