Chương 49
bởi Ly Thiên“Sao không trả lời? Ngươi nghĩ thế nào thì cứ nói thử xem. Nếu ngươi không đến mức thèm khát lấy chồng đến phát điên, thì việc xuất giá trước cả người anh trai đã trưởng thành liệu có coi được không?”
Thực chất, đây chỉ là một màn giận cá chém thớt, một trò chọc ngoáy vô cớ của Hoàng đế. Hắn cho rằng San-wol là kẻ đầu sỏ khiến mối quan hệ giữa hắn và San-san rơi vào bờ vực thẳm này. Dẫu trong lòng muốn ban cho nàng ta một hình phạt thật nặng để hả giận, nhưng có điều gì đó lấn cấn khiến hắn không thể ra tay. Thế nên hắn đành dùng cách này để trút bầu tâm sự đầy uất ức.
Tất nhiên, San-wol làm sao hiểu được điều đó. Nàng hoàn toàn mù mờ trước tình huống hiện tại, chỉ cảm thấy một nỗi nhục nhã ê chề không sao chịu nổi, chỉ muốn lập tức độn thổ cho xong. Tất nhiên là nếu nàng có thể làm vậy.
Nhưng thân phận một nữ nhi nhỏ bé của Chủ sự bộ Công đâu cho phép nàng làm thế. San-wol cố gắng đè nén sự hoảng loạn, cất giọng run rẩy.
“……Muôn tâu bệ hạ, tiểu nữ suy nghĩ nông cạn. Cúi xin bệ hạ rộng lượng tha thứ.”
Đáng lý ra nàng có thể giải thích rằng vì ca ca có nỗi khổ tâm riêng nên mới chưa thể thành thân, nhưng San-wol lại chọn cách ôm hết lỗi lầm về mình một cách đơn giản nhất. Điều đó lại càng khiến Hoàng đế chướng mắt hơn, hắn đập mạnh tay xuống tay vịn ngai vàng cái “bốp”.
“Trẫm không muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa, mau về nhà cấm túc hối lỗi đi.”
Nói rồi, Hoàng đế đứng phắt dậy, bực dọc bỏ đi. Nhìn theo bóng lưng khuất dần của hắn, San-wol không kìm được nữa, một giọt nước mắt tủi nhục lăn dài trên má. Thái giám Han-ho liếc mắt ra hiệu cho một tên nội quan đưa San-wol ra ngoài, rồi vội vã bám gót theo Hoàng đế.
“Bệ hạ. Vẫn còn hơn một nửa số tú nữ đang chờ đợi ạ…….”
“Toàn tốn thời gian vô ích. Xem thêm nữa trẫm cũng chẳng thấy ai lọt mắt xanh đâu. Thưa mẫu hậu, nhi thần chợt nhớ ra có việc khẩn cấp ở thiên điện, xin phép cáo lui trước. Han-ho, lập tức sai người gọi Thái y Do đến đợi trẫm.”
Bỏ lại những lời dặn dò cụt lủn, Hoàng đế sải những bước dài vội vã rời đi. Thái giám Han-ho đứng chôn chân tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng đành phải cuống cuồng chạy theo hầu hạ. Bị bỏ lại chơ vơ giữa đại điện, Thái hậu chỉ biết thở dài thườn thượt, bất lực tuyên bố kết thúc buổi tuyển tú trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
***
Bốp!
Một cái tát trời giáng vang lên chát chúa giữa khoảng sân tĩnh lặng.
“Cái đồ vô tích sự.”
Vừa nghe San-wol lắc đầu mếu máo xác nhận việc không được chọn, Yoon Yoon-gyeom đã lập tức vung tay giáng cho con gái một cái tát nổ đom đóm mắt. Nàng ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo vì cú tát quá mạnh. Ông ta đứng chống nạnh, nhìn đứa con gái với ánh mắt khinh bỉ tột độ.
San-wol cắn chặt răng, mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất, cố ngăn những giọt nước mắt tủi nhục. Dường như một cái tát vẫn chưa đủ để làm vơi đi cơn giận dữ ngùn ngụt trong lòng, Yoon Yoon-gyeom lại giơ chân lên định bồi thêm một cú đá.
“Ph-phụ thân! Sao người lại, á!”
Ngay khi mũi giày của ông ta chuẩn bị giáng xuống bụng San-wol, San-san bất ngờ lao ra lấy thân mình che chắn cho muội muội. Hứng trọn cú đá vào lưng, y ngã nhào lên người San-wol. Chẳng kịp để ý đến cơn đau, San-san lồm cồm bò dậy, hai tay ôm khư khư lấy chân phải của phụ thân.
“Đ-đừng đánh muội ấy! Phụ thân ơi, con xin lỗi. Con biết lỗi rồi. Hức hức, xin phụ thân đừng đánh Wol-i nữa mà.”
“Cái lũ ăn hại này! Thứ nghiệt chủng đáng nguyền rủa! Ta thà rằng kiếp trước bán nước còn hơn kiếp này phải đẻ ra cái lũ vô tích sự như tụi bay.”
Yoon Yoon-gyeom rít qua kẽ răng, giọng điệu đầy sự ghê tởm. Thấy vậy, phu nhân Lee Ja-yoon nãy giờ vẫn đứng xem kịch hay mới từ từ bước lại gần, dịu dàng vuốt ve bờ vai đang run lên vì tức giận của chồng.
“Lão gia, xin ngài bớt giận, hạ hỏa đi ạ, được không?”
“Đã bảo với bà bao nhiêu lần rồi, trước mặt nam nhân thì phải biết nũng nịu, yểu điệu một chút cơ mà? Cái đồ vô dụng này. Ta mà không đánh chết mày thì ta không mang họ Yoon nữa! Buông ra, phu nhân! Nếu con ranh này chịu nghe lời ta dặn thì với cái nhan sắc ấy làm sao mà trượt được chứ.”
“Từ từ đã lão gia. Đợi thiếp một chút, nhé? Thiếp vừa nghe ngóng được một tin này. Nghe nhà họ Yeom hàng xóm bảo, kỳ tuyển tú lần này bệ hạ không chọn bất kỳ một ai cả. Chẳng lẽ ngài không tò mò xem rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện tày trời gì sao?”
Lee Ja-yoon liên tục vuốt ve vai và ngực Yoon Yoon-gyeom để xoa dịu cơn giận của ông ta. Không phải vì thương xót con gái riêng của chồng, mà vì bà ta cho rằng việc tìm hiểu tình hình quan trọng hơn. Nhan sắc của San-wol chính là món tài sản quý giá nhất của gia tộc. Việc đánh đập làm tổn hại đến dung nhan của nàng lúc này chỉ mang lại bất lợi cho chính họ mà thôi.
“Còn định nằm ườn ra đấy đến bao giờ nữa hả? Mau đứng dậy, kể đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện xảy ra trong cung cho ta nghe xem nào.”
Liếc nhìn sắc mặt Yoon Yoon-gyeom, bà ta quay sang quát nạt San-wol, người vẫn đang nằm phủ phục trên mặt đất cùng với San-san. San-wol đưa tay quệt vội những giọt nước mắt trên má ca ca, rồi từ từ đứng dậy.
Cố nén cảm giác ấm ức trong lòng, San-wol thuật lại rành rọt cuộc đối thoại ngắn ngủi với Hoàng đế vài canh giờ trước, đáp ứng đúng yêu cầu của bà mẹ kế. May mắn thay, San-san vì quá đau đớn nên chỉ biết thút thít khóc, hoàn toàn không để ý đến những gì muội muội đang nói.
“Vậy ra bệ hạ đã ra lệnh cho con phải cấm túc sao?”
Nghe San-wol kể xong, Lee Ja-yoon gặng hỏi lại. Thấy San-wol khẽ gật đầu, bà ta buông một tiếng “Hừm” rồi chìm vào trầm ngâm.
“Cái thằng thái giám chết tiệt kia quả nhiên cả đời này chẳng được tích sự gì mà! Ôi trời đất ơi!”
Yoon Yoon-gyeom vỗ ngực bồm bộp, vẻ mặt đau khổ như thể trời sập đến nơi. Đến lúc này San-san mới hiểu ra những lời trách móc ấy là nhắm vào mình, y sợ hãi co rúm người lại.
“Bệ hạ đâu phải người ăn nói hàm hồ, vô cớ. Nếu ngài đã hạ lệnh cấm túc, thì thiếp nghĩ chuyện này vẫn chưa hẳn là tuyệt vọng đâu lão gia ạ. Nếu trượt(1) thì ngài ấy cứ nói thẳng là trượt, cớ sao lại bắt cấm túc làm gì?”
“……Bà nói cũng có lý?”
“Vâng. Biết đâu lệnh cấm túc ấy lại là một ngụ ý, ngầm bảo chúng ta hãy mau chóng lo liệu hôn sự cho thằng vô dụng kia rồi hẵng tiến cung thì sao? Chẳng phải bệ hạ vốn nổi tiếng là người nguyên tắc, trọng lễ giáo sao? Mặc dù không hiểu tại sao bệ hạ lại biết đến sự tồn tại của thằng San, nhưng thay vì nổi giận, bây giờ chúng ta nên nhanh chóng tìm hiểu xem bệ hạ muốn gì để còn liệu đường tính toán ạ.”
“Hừm……. Nói thì dễ, nhưng trong hoàn cảnh này, tìm đâu ra cách cưới vợ cho cái thằng thái giám chết tiệt ấy đây? Dẫu sao gia tộc họ Yoon chúng ta cũng là danh gia vọng tộc, không thể rước bừa một đứa con gái hạ lưu về làm dâu được. Nhưng gia đình tử tế thì ai chịu gả con gái cho nó cơ chứ…….”
“Thiếp có cách này. Chúng ta vào nhà rồi nói chuyện tiếp nhé lão gia. Gió ngoài này còn độc lắm.”
Niềm hy vọng le lói nhen nhóm trong lòng khiến cơn giận của Yoon Yoon-gyeom cũng nguôi ngoai phần nào. Ông ta miễn cưỡng để cô vợ kế trẻ tuổi dìu vào Tây nhị phòng(2).
Đợi cha mẹ khuất bóng, San-wol mới nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của người anh trai đang ủ rũ, tiu nghỉu, kéo y về phía Tây sương phòng(3).
“Sao huynh lại ỉu xìu thế kia? Bị cha đá trúng có đau lắm không?”
San-san không nói gì, chỉ lắc đầu quầy quậy. Một lúc lâu sau, y mới rụt rè lên tiếng hỏi.
“……Có phải vì huynh, vì huynh là yêm nhân nên muội mới không được chọn làm phi tần không?”
Đôi mắt to tròn của San-san đã ngấn lệ, chực trào rơi. San-wol thở dài sườn sượt.
“Đâu phải lỗi tại huynh. Huynh quên rồi sao? Mới sáng nay muội còn khóc lóc ỉ ôi bảo không muốn làm phi tần cơ mà. Thế này chẳng phải tốt hơn sao.”
San-wol nở nụ cười tươi rói, cố gắng xoa dịu nỗi buồn của ca ca. Nàng ngả lưng cái bịch xuống giường, tay vươn vai sảng khoái.
“Ngồi xe ngựa xóc nảy suốt cả ngày mệt quá đi mất. Đói bụng ghê. Mà chắc mẹ chẳng phần cơm cho muội đâu nhỉ?”
San-wol vừa gỡ chiếc đai lưng xiết chặt đến nghẹt thở ra vừa nở nụ cười cam chịu.
Trong dân gian, khoảng thời gian từ tháng Ghen tị cho đến hết mùa xuân vốn không phải là lúc lương thực dồi dào. Tuy không đến nỗi chết đói, nhưng mọi nhà đều phải thắt lưng buộc bụng để chờ đến vụ thu hoạch tiếp theo.
Vào mùa này, hai anh em cũng hiếm khi được ăn no bụng. Hôm nay San-wol lại không được chọn làm phi tần, bà mẹ kế ác độc kia đời nào chịu phần bữa tối cho hai người.
San-wol cũng chỉ than vãn cho vơi đi nỗi ấm ức, nào ngờ San-san bỗng reo lên một tiếng “A” rồi vỗ tay cái độp.
“Wol à, đợi huynh một lát!”
Như chợt nhớ ra điều gì đó, San-san ba chân bốn cẳng chạy vụt ra khỏi phòng. Chẳng mấy chốc, y quay lại với một chiếc niêu đất nhỏ trên tay.
“Đ-đây, muội ăn đi!”
Nhìn nụ cười ngốc nghếch của ca ca khi chìa chiếc niêu đất ra, San-wol không kìm được tiếng thở dài não nuột.
“Huynh chưa ăn sáng à?”
Trong chiếc niêu đất cũ kỹ là một nhúm cơm nguội ngắt, vài cọng rau dại xào và ba bốn cái màn thầu lèo tèo. San-wol nhận ra ngay đó chính là phần ăn sáng của mình trước khi nhập cung.
“Ừ. Huynh sợ muội đi đường xa, sẽ, sẽ đói bụng.”
“Thế huynh không đói à?”
“……Ừ, huynh ở nhà cả ngày có làm gì đâu. Nên huynh không thấy đói.”
San-san hồn nhiên lặp lại y chang những lời mắng mỏ cay nghiệt của mẹ kế. Cổ họng San-wol nghẹn đắng, nàng kéo tay San-san ngồi xuống cạnh mình.
“……Chúng ta cùng ăn đi.”
Nàng nhón lấy một cái màn thầu, đưa lên miệng San-san. Thấy ca ca ngoan ngoãn há miệng cắn một miếng, San-wol cũng vớ lấy một cái màn thầu nhét tọt vào miệng.
“Ngon quá. Đúng không?”
Vừa nhai nhóp nhép, San-wol vừa hỏi. San-san cũng vừa nhai vừa gật đầu lia lịa, cười ngốc nghếch “Ừm”. “Bệ hạ đúng là có mắt không tròng. Wol-i nhà mình xinh đẹp nhất trần đời cơ mà.” Nghe ca ca lầm bầm, San-wol phì cười.
Cứ thế, hai anh em chia nhau chút thức ăn ít ỏi, đạm bạc. May mắn thay, San-san dường như đã quên béng chuyện bị cha đá đau điếng hay những lời nhiếc móc cay nghiệt về việc “đồ vô dụng” hay “lấy vợ”. Thế nhưng, San-wol lại không thể vô tư như vậy. Linh tính mách bảo nàng về một điềm báo chẳng lành, thi thoảng nàng lại phải nuốt tiếng thở dài nặng trĩu vào trong.
***
Chú thích:
- Trượt (무패/유패): Không được chọn (làm phi tần) trong kỳ tuyển tú.
- Tây nhị phòng (서이방): Gian phòng phía Tây, nằm liền kề với gian chính ở hướng Bắc trong kiến trúc Tứ hợp viện. Đây là phòng của Yoon Yoon-gyeom.
- Tây sương phòng (서상방): Dãy nhà nằm ở phía Tây trong kiến trúc Tứ hợp viện. Đây là phòng ngủ chung của San-san và San-wol trước khi San-wol nhập cung. San-wol dùng gian phía Đông, còn San-san dùng gian phía Tây.
0 Bình luận