Chương 46
bởi Ly ThiênSan-san nhìn Hoàng đế, thầm hối hận tại sao bấy lâu nay mình lại sợ hãi một gã đàn ông như thế này.
Người ngoài nghe được có lẽ sẽ chê cười y ngốc nghếch, nhưng đối với San-san, cái chết là điều đáng sợ hơn tất thảy. Dẫu có bị mỉa mai là hèn nhát thì y cũng đành chịu.
Y sợ phải chết trong sự bỏ rơi, sợ phải chết đói, và sợ cả việc bị đuổi ra khỏi nhà rồi chết bờ chết bụi.
“Cái đồ vô tích sự này, thà mày cút ra ngoài chết quách đi cho rảnh nợ.” Mỗi khi phụ thân y ra ngoài trăng hoa, mẫu thân lại trút hết mọi bực dọc lên đầu San-san. “Tất cả là tại mày ngốc nghếch, tại mày là thứ ái nam ái nữ. Đẻ ra một đứa con trai duy nhất mà lại ra cái nông nỗi này, thử hỏi có gã đàn ông nào mà không chán nản ra ngoài tìm của lạ chứ!” Bà ta vừa gào khóc tức tưởi vừa vung gậy đánh San-san thừa sống thiếu chết.
Đau đớn và tủi nhục là thế, nhưng chưa một lần y nảy sinh ý định tìm đến cái chết. Cái chết là một khái niệm quá đỗi phức tạp và trừu tượng đối với trí óc đơn thuần của San-san. Chính vì không hiểu nên y mới sợ hãi. Dẫu có ngốc nghếch đến mấy, bản năng sinh tồn trong San-san vẫn vô cùng mãnh liệt.
Thế nhưng, kể từ ngày bước chân vào chốn thâm cung, đã bao lần y nếm trải cái cảm giác sống không bằng chết. Và giờ đây, khi Tử thần đã kề sát bên cổ, y bỗng dưng chẳng còn thấy sợ hãi nữa.
Có lẽ vì vậy mà y cũng chẳng còn e dè Hoàng đế nữa. Bất chợt, một câu hỏi lóe lên trong đầu y. Một câu hỏi mà trước kia, khi còn sợ hắn, y chưa bao giờ dám hó hé nửa lời.
“……Bệ hạ.”
“Ừ, San à. Ngươi cứ nói đi. Ngươi đã gặp Han-wan-ui ở Vĩnh Ninh cung phải không? Ả tiện nhân đó đã đưa cho ngươi thứ gì?”
“Bệ hạ, th-thần có một chuyện nhất định phải hỏi ngài.”
Giọng San-san thều thào, đứt quãng như sợi chỉ mành trước gió. Hoàng đế cau mày đau đớn, nghiến răng đến hằn cả gân xanh trên trán, cố gắng nuốt cục tức vào trong rồi cất lời.
“Chuyện gì?”
“Tại sao ngài lại đối xử với thần như vậy?”
Hoàng đế sững sờ, không thốt nên lời. Ban đầu hắn không hiểu San-san đang muốn nói đến chuyện gì, nhưng khi đã hiểu ra, hắn lại càng thấy khó hiểu hơn. Hoàng đế nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của San-san xoa nắn, cất giọng hỏi ngược lại.
“Ngươi đang hỏi lý do tại sao trẫm lại sủng ái ngươi sao?”
“……”
“Bậc đế vương ban ân sủng cho phi tần thì cần gì phải có lý do chứ?”
Đánh đập, cưỡng bức mà hắn lại gọi đó là ân sủng. San-san hoàn toàn cạn lời.
“……Bệ hạ, thần đau lắm rồi. Thần muốn dừng lại thôi.”
“Trẫm không cho phép. San à, nói cho trẫm biết kẻ nào đã hạ độc ngươi. Phải biết là loại độc gì thì mới tìm được thuốc giải chứ. Nghe lời trẫm đi? Thái y viện là nơi quy tụ những danh y giỏi nhất thiên hạ này. Vậy nên mau nói đi……”
“……Thần chỉ muốn được yên nghỉ thôi.”
“Trẫm đã bảo là không cho phép cơ mà! Sao ngươi có thể nói những lời yếu đuối như vậy. Ngươi là Quý phi của trẫm, đương nhiên phải sống cùng trẫm đến răng long đầu bạc chứ. San à, San à!”
Mặc cho Hoàng đế gầm gừ giận dữ, San-san để ngoài tai tất cả. Y lại từ từ nhắm nghiền hai mắt như thể đã cạn kiệt chút sức lực cuối cùng. Trái tim Hoàng đế như rớt xuống vực sâu, hắn vội vàng đưa ngón tay run rẩy lên đặt dưới mũi y.
Hơi thở tuy mong manh nhưng vẫn chưa tắt hẳn. Ngay khoảnh khắc hắn vừa thở phào nhẹ nhõm theo bản năng, San-san lại thều thào mở miệng.
“……Thần chưa bao giờ muốn làm Quý phi gì cả.”
“……”
“Ngày nào thần cũng chắp tay cầu trời khấn Phật, mong ngài hãy đến tẩm điện khác.”
Dù mỗi hơi thở đều đau đớn tột cùng, nhưng nếu không nói ra bây giờ, y sợ đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn sẽ mang theo niềm uất hận. San-san khó nhọc thở hổn hển, cố gắng gom chút sức tàn nói nốt câu cuối cùng.
“Thần ghét bệ hạ, ghét vô cùng.”
Dứt lời, San-san lại một lần nữa chìm vào hôn mê. Hoàng đế nắm chặt lấy bàn tay đang dần lạnh lẽo và buông thõng của y, ánh mắt không thể rời khỏi khuôn mặt nhợt nhạt như người chết ấy. Thời gian cứ thế trôi đi, đôi mắt Hoàng đế tối sầm lại như mực, sâu thẳm và tăm tối như một vũng lầy không đáy.
***
“Ca ca, lại đây muội bảo.”
Đó là chuyện xảy ra không lâu sau khi San-san được phong làm Jin-wan-ui (Trân Uyển nghi). Trong lúc San-san đang ngồi nhâm nhi quà vặt ở thứ gian của hậu điện để giết thời gian như mọi khi, San-wol bỗng gọi y vào tẩm điện với vẻ bí mật.
Chuyện phi tần cho nam nhân lạ vào tẩm điện vốn dĩ là điều cấm kỵ chốn hậu cung, nhưng vì đối phương là một yêm nhân, lại còn là anh trai ruột của phi tần đó nên cũng chẳng mấy cung nhân lấy làm lạ.
San-wol kéo San-san ngồi xuống giường, đuổi hết cung nhân ra ngoài rồi thả lớp màn che quanh giường xuống. Tấm lụa mỏng manh rủ xuống, tạo thành một không gian riêng tư, kín đáo chỉ dành cho hai anh em.
“Ca ca nhớ nhé, lúc nào cũng phải mang theo thứ này bên người, trừ lúc thị tẩm thôi.”
San-wol lén lút dúi vào tay San-san một chiếc cẩm nang nhỏ xíu. San-san mở to mắt ngạc nhiên, ánh mắt như muốn hỏi: Cái gì đây hả muội?
“Phòng hờ trường hợp vạn nhất thôi.”
Tuy mới vào cung được hai năm, nhưng San-wol đã nếm đủ mọi đắng cay ngọt bùi chốn thâm cung này. Đó là cái giá phải trả để tồn tại với tư cách là sủng phi của Hoàng đế.
Suốt hai năm qua, nàng đã phải hứng chịu vô số lời gièm pha, hãm hại từ những kẻ ghen ăn tức ở, và cũng phải nhắm mắt làm ngơ trước biết bao mưu hèn kế bẩn. Trải qua những sóng gió ấy, San-wol đã rút ra được một bài học xương máu:
Đôi khi, tự kết liễu đời mình lại là một sự giải thoát nhân từ nhất.
“Nếu lúc nào đó ca ca cảm thấy sống không bằng chết, thì gói bột này sẽ giúp ca ca giải thoát.”
San-wol nắm chặt lấy hai tay San-san, ân cần dặn dò đi dặn dò lại rằng, lỡ như có một ngày nàng không ở bên cạnh bảo vệ ca ca, hoặc dẫu có ở đó mà lực bất tòng tâm, nếu ca ca bị giải đến Thận Hình ty, thì trước khi bị tra tấn, nhất định phải nuốt trọn gói bột này.
“Đây là bột nấm tán gái(1). Muội cũng giữ một gói cho mình. Bột nấm độc nên uống vào sẽ đau đớn lắm đấy. Lúc đầu sẽ nôn mửa liên tục như bị ngộ độc thực phẩm, rồi dần dần lục phủ ngũ tạng sẽ nát bấy và chết. Nên nhớ, chỉ khi nào thực sự bị dồn vào chân tường, tuyệt vọng đến cùng cực thì mới được dùng, còn bình thường thì tuyệt đối cấm ngửi, nhớ chưa?”
“……Đau như thế sao còn bắt huynh phải uống?”
“Bởi vì trên đời này còn có những nỗi đau đớn, kinh khủng hơn thế gấp vạn lần. Bị kim châm đã đau rồi đúng không?”
“Ừ.”
“Thế bị dao đâm thì sao, chắc chắn là đau hơn nhiều rồi đúng không?”
“Ừ.”
“Vậy nếu bị người ta dùng dao rạch từng thớ thịt trên người ra thì sẽ thế nào?”
“……S-sợ lắm.”
“Đấy. Gói bột này chính là để phòng những lúc như thế đấy. Nếu chưa đến bước đường cùng thì tuyệt đối đừng bao giờ lấy nó ra. Nhớ chưa?”
San-san gật đầu lia lịa. Nhưng dường như vẫn chưa yên tâm, San-wol cứ lặp đi lặp lại lời dặn dò ấy không biết bao nhiêu lần. Hoàng đế là một kẻ vô tình, bạc bẽo. Một khi đã thất sủng, hắn sẽ chẳng nương tay với bất kỳ ai.
Từng có một vụ án chấn động hậu cung, một vị phi tần bị kết tội tư thông với nam sủng và phải chịu lăng trì hình(2). Phi tần của Hoàng đế mà dám lén lút ăn nằm với nam sủng ngay trong cung cấm, kết cục như vậy âu cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, nếu tìm hiểu kỹ ngọn ngành, sự thật lại chẳng đơn giản như vậy. Nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc hai người họ nảy sinh tình cảm chính là do Hoàng đế đã ép buộc họ phải ân ái cùng hắn trong những cuộc mây mưa thác loạn.
San-wol, người cũng từng bị Hoàng đế ép hầu hạ cùng với một nam sủng, hiểu rõ nỗi cay đắng, nhục nhã ấy hơn ai hết. Nàng không thể coi đó là chuyện của thiên hạ được. Vì thế, nàng đã bí mật tìm mua loại nấm độc này để phòng thân.
Ở chốn hậu cung này, đâu chỉ mình San-wol là người luôn thủ sẵn độc dược bên mình. Nếu có loại độc tố phát tác ngay lập tức thì càng tốt, nhưng thứ hàng cấm đó đâu phải ai cũng mua được.
San-san dù vâng dạ rối rít trước vẻ mặt nghiêm trọng và những lời dặn dò khẩn thiết của San-wol, nhưng việc ngày nào cũng phải nhét một cục cộm cộm trong ngực áo quả thực rất vướng víu. Thế nên, y đã lén giấu nó vào trong ngăn kéo tủ và dần quên bẵng đi.
Và rồi, chính những lời lẽ cay độc của Han-wan-ui đã đánh thức ký ức ngủ quên về chiếc cẩm nang ấy trong tâm trí San-san.
“Sống ra nông nỗi này rồi mà vẫn còn ráng gượng sống sao? Trông ngốc nghếch thế mà ca ca cũng gan lỳ phết nhỉ. Khác hẳn với tỷ Wol-i đáng thương.”
Vài ngày sau khi San-san sảy thai, Han-wan-ui đến thăm bệnh và đã rỉ tai y những lời độc địa đó.
“Kể từ ngày ca ca nhập cung, tỷ ấy chưa có đêm nào được yên giấc mà không phải khóc thầm.”
Đến lúc này, San-san mới thực sự thấu hiểu nỗi lòng của San-wol. Và thế là, mười ngày sau khi mất con, y đã đưa ra quyết định cuối cùng. Không hẳn là vì bị Hoàng đế cưỡng bức. Đối với y, Hoàng đế chẳng phải là người có sức ảnh hưởng đến mức khiến y phải tự tử.
“Trên đời này làm gì có ai lại đi yêu thương tình địch của mình chứ?”
Giá như San-san tinh ý hơn, y đã phải uống thứ thuốc độc này từ trước khi San-wol nhắm mắt xuôi tay mới phải. Chỉ trách y quá ngốc nghếch, để đến khi cơ sự ra nông nỗi này mới vỡ lẽ. Nay lời hứa với Wol-i cũng chẳng còn giữ được nữa, đã đến lúc y sử dụng chiếc cẩm nang mà muội muội đã cất công chuẩn bị cho mình.
Trong phút chốc bế tắc và tuyệt vọng, San-san khờ khạo đã tin chắc vào điều đó.
***
Chú thích:
- Nấm tán gái (알광대버섯 – Tên khoa học: Amanita phalloides): Một loại nấm cực độc, còn được gọi là nấm tử thần.
- Lăng trì hình (능지형 – Tùng xẻo): Hình phạt tàn khốc thời phong kiến, phạm nhân bị trói vào cột và bị cắt từng thớ thịt cho đến chết.
0 Bình luận