Chương 44
bởi Ly Thiên“Hức, ư hức.”
Nhìn San-san khóc như thể thế giới này đã tận thế, Hoàng đế nhíu chặt đôi mày. Mùi hương đặc trưng của San-san chao đảo trong nỗi bi thương khiến cõi lòng Hoàng đế cũng trở nên trĩu nặng.
Hoàng đế thấy xót xa cho y. So với đứa bé đã mất, nhìn San-san thế này hắn càng đau lòng hơn. Vì vậy, hắn không truy cứu thêm lý do tại sao y không thể yêu thương đứa bé nữa. Hắn chỉ lặng lẽ ôm y vào lòng và dỗ dành.
“Suỵt-. Không sao đâu. Trẫm đã thay phần ngươi yêu thương đứa bé rồi, thế là đủ. Giờ thì quên đi nhé. Ngoan.”
Hắn liên tục đặt nụ hôn lên khắp khuôn mặt y để an ủi. Nhưng hắn càng làm vậy, San-san lại càng đau khổ hơn. Tiếng nức nở không những không dứt mà càng lúc càng lớn. Và rồi,
“Hức, ư hức, th-thần muốn chết.”
Đó là lời nói thốt ra trong vô thức. Một giọng nói nhỏ xíu, chìm nghỉm trong tiếng khóc dai dẳng. Nhưng chừng đó là đủ để lọt vào tai Hoàng đế, người đang áp sát hôn lên mặt y. Sắc mặt Hoàng đế lập tức lạnh đi.
“Ngươi vừa nói cái gì?”
San-san dùng hai tay bụm chặt miệng, nấc lên đầy hoảng hốt. Ngay cả bản thân y cũng không nhận ra mình lại có suy nghĩ đó.
“Trước mặt trẫm mà ngươi dám nói cái gì, hả?”
“Hức, ư!”
Không kìm nén được cơn thịnh nộ, Hoàng đế bóp chặt cằm San-san rồi ấn mạnh đầu y đập sầm xuống mặt giường. San-san rên lên đau đớn.
“Thấy ngươi có hoàn cảnh đáng thương nên trẫm đã nhẫn nhịn, hết lần này đến lần khác, vậy mà ngươi được đằng chân lân đằng đầu, không biết điểm dừng sao.”
“……Hức, a hức.”
“Ngươi là Quý phi của trẫm. Là người của trẫm. Mạng sống của ngươi cũng không phải của ngươi, vậy mà dám, cái đồ không biết trời cao đất dày, ngươi dám sao!”
Hoàng đế hoàn toàn mất kiểm soát. Không những không nén được giận, ngọn lửa phẫn nộ trong hắn càng lúc càng bốc cao. Có lẽ nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ nỗi sợ hãi mang tính bản năng của hắn, nhưng San-san làm sao có thể thấu hiểu được điều đó.
San-san chỉ biết cắn răng nuốt trọn nỗi đau đớn và tủi nhục, khóc lóc nức nở.
“Được thôi. Nếu đứa bé chết rồi và ngươi muốn đi theo nó, thì trẫm chỉ cần cho ngươi mang thai lại là xong.”
“……Hức, kh-không,”
“Dù sao thì trẫm cũng định sớm muộn gì sẽ gieo hạt giống vào ngươi lần nữa. Ngươi là Quý phi của trẫm, đương nhiên phải có nghĩa vụ sinh hạ hoàng tôn chứ. Trẫm định đợi ngươi tịnh dưỡng thêm chút nữa, nhưng xem ra không cần thiết. Đêm nay, hãy ngoan ngoãn đón nhận toàn bộ long tinh của trẫm đi. Từ nay về sau, trẫm sẽ không để bụng ngươi xẹp xuống nữa. Dù là mười đứa hay hai mươi đứa, cho đến ngày ngươi chết, trẫm sẽ khiến ngươi liên tục mang thai con của trẫm.”
Những diễn biến sau đó thật thê thảm. Hoàng đế tát thẳng vào mặt San-san khi y gào khóc từ chối, rồi thô bạo ép hai bắp đùi thon gầy của y dang rộng. Cứ như thế, chỉ vỏn vẹn mười ngày sau khi sảy thai, San-san lại một lần nữa bị Hoàng đế cưỡng bức dưới cái mác “nghĩa vụ của Quý phi”.
“Á! A hức! Ư!”
Những tiếng thét chói tai, thê lương của San-san vang vọng khắp nơi. Nhận được tin báo của cung nhân, Thái y Do tức tốc chạy tới, sẵn sàng chịu phạt để xông vào tận tẩm điện khóc lóc can ngăn, nhưng vô ích. Cuộc hoan ái đầy bạo lực cứ thế tiếp diễn cho đến phút cuối cùng.
“Thử mở miệng nói muốn chết thêm một lần nữa xem. Khi đó, không chỉ cha mẹ ngươi, mà toàn bộ họ hàng thân thích của ngươi đều sẽ phải bồi táng. Ngươi nghĩ trẫm sẽ để yên sao?”
Sau khi trút cạn long tinh vào trong cơ thể San-san, Hoàng đế hất văng thân hình tàn tạ, bầm dập của y ra như vứt bỏ một món đồ. Dẫu vậy, dường như vẫn chưa hả giận, hắn vớ lấy chiếc bình gốm trang trí cạnh giường ném xoảng xuống đất.
Thấy Hoàng đế đang trong cơn thịnh nộ, đám cung nhân không một ai dám lại gần để xem xét tình hình vị chủ tử đang nằm mềm nhũn như người chết của mình.
“Muôn tâu bệ hạ, xin ngài bớt giận. Nương nương sảy thai mới được mười ngày thôi ạ. Thần vô cùng lo lắng, cúi xin bệ hạ ân chuẩn cho thần bắt mạch kiểm tra. Mong bệ hạ soi xét cho tấm lòng trung thành của thần.”
Chỉ có Thái y Do, người không thể vứt bỏ lương tâm của một thầy thuốc, mới dám bước tới trước mặt Hoàng đế khẩn khoản cầu xin. Hoàng đế im lặng một lát rồi cất lời.
“Lại đây bắt mạch xem y đã thụ thai chưa. Nếu chưa, ngươi lập tức về Ngự Dược phòng kê đơn thuốc bồi bổ, kích thích thụ thai, mỗi sáng tối dâng lên cho Quý phi uống. Bắt đầu từ hôm nay, trẫm sẽ lại gọi Quý phi thị tẩm. Có thai càng sớm càng tốt, ngươi liệu mà dốc lòng làm cho tốt.”
Bỏ lại những lời như sét đánh ngang tai, Hoàng đế quay gót rời khỏi Vị Ương cung mà không hề ngoái lại nhìn San-san lấy một lần. Thái y Do không còn tâm trí đâu mà ngỡ ngàng, vội vàng lao đến bên giường để kiểm tra tình trạng của y.
***
Buông lời đe dọa hùng hồn là thế, nhưng khi màn đêm buông xuống, Hoàng đế lại không có can đảm đến gặp San-san. Hắn cũng đang phần nào hối hận vì những hành động mất lý trí do không kiềm chế được cơn giận của mình.
“Tình hình của Quý phi sao rồi?”
Hoàng đế ngồi uống rượu một mình, cất tiếng hỏi Thái giám Han-ho.
“Bẩm, nghe nói nương nương ngủ li bì suốt cả ngày ạ.”
“Hừm…”
“Cung nữ Yeong-chae vừa đến thỉnh tội, bảo rằng vì Quý phi nương nương đau nhức quá nên cô ta đành phải tự tay vắt sữa cho nương nương ạ.”
Nghe vậy, Hoàng đế nhíu mày. Hắn không muốn bất kỳ ai chạm vào bầu ngực của San-san, nên sự hối hận trong lòng càng thêm sâu sắc.
“Không được rồi. Trẫm phải đến Vị Ương cung xem sao.”
Lúc này đêm đã khuya. Trái với những lần trước chỉ biết im lặng tuân lệnh, Thái giám Han-ho ngập ngừng một lát rồi lần đầu tiên dám lên tiếng can ngăn.
“Muôn tâu bệ hạ. Nô tài cả gan xin bệ hạ, riêng đêm nay hãy cứ để Quý phi nương nương được ở một mình tịnh dưỡng có được không ạ? Nô tài trộm nghĩ bệ hạ đến đó lúc này cũng không mang lại ích lợi gì. Cúi xin bệ hạ xót thương cho nỗi bi thương của nương nương. Đây là những lời can gián từ tận đáy lòng trung thành của nô tài ạ.”
Hoàng đế thừa hiểu tấm lòng của Thái giám Han-ho. Bản thân hắn cũng đang lo sợ Quý phi sẽ sinh ra những suy nghĩ tiêu cực, nên đành miễn cưỡng gật đầu. Chạm mặt nhau vào đêm nay biết đâu lại rước thêm bực dọc vào người.
Hắn nhớ lại bộ dạng thê thảm của San-san mà hắn nhìn thấy lần cuối. Bầu ngực in hằn những vết cắn, huyệt động vừa mới đẩy thai lưu ra chưa được bao lâu đã bị hắn cày xới nát bấy đến mức không nỡ nhìn. Còn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy thì sao? Bị hắn tát đến sưng vù cả lên.
Với vẻ mặt não nề, Hoàng đế lại nốc cạn hết chén rượu độc này đến chén rượu độc khác. Hắn cứ uống liên tục không ngừng nghỉ, chỉ mong đêm dài này mau chóng qua đi.
Bất hạnh thay, hắn không hề biết rằng quyết định đêm nay của mình lại là một sai lầm khủng khiếp đến mức nào. Không lâu sau đó, hắn sẽ phải nhận ra điều đó theo một cách đau đớn đến thấu xương.
Đêm đó, nhân lúc rạng sáng khi tất cả mọi người đều chìm vào giấc ngủ, San-san lén lút một mình đi về phía Vĩnh Ninh cung. Đoạn đường dẫn đến cung điện đã bị niêm phong hơn bốn tháng trời quả thực âm u và cô độc đến lạnh người.
Nhân dịp hiếm hoi Hoàng đế không đến, Vị Ương cung đã tắt đèn từ chập tối. Đám cung nhân sau một thời gian dài phải túc trực thức trắng đêm lo liệu đủ thứ chuyện, nay thấy chủ tử đã ngủ say, họ mới quyết định đi ngủ sớm một bữa.
Với số lượng nhân sự có hạn, họ phải chuẩn bị đón tiếp Hoàng đế vào cả ba buổi sáng, trưa, tối. Lại còn phải nơm nớp lo sợ xoa dịu cơn thịnh nộ thất thường của ngài. Thêm vào đó, vị chủ tử của họ lại hóa điên dại. Kể từ khi được phân công về Vị Ương cung, tất thảy cung nhân đều đã rơi vào trạng thái kiệt sức cùng cực. Do đó, vào lúc rạng sáng tĩnh mịch, không một ai hay biết có người đang lẳng lặng đẩy cánh cổng Vị Ương môn nặng trịch để lẩn trốn ra ngoài.
San-san lê từng bước chân xào xạc trong bóng tối. Thoạt nhìn y như đang đi lang thang vô định, lúc tiến lúc lùi, nhưng thực chất y đang hướng đến một mục tiêu rất rõ ràng.
Có lẽ do chứng mất ngủ kinh niên khiến y quen với việc nhìn vào khoảng không đen kịt, hoặc đơn giản là do y có khả năng nhìn trong bóng tối tốt, San-san cứ thế bước đi thoăn thoắt chỉ dựa vào chút ánh trăng tàn.
Vị Ương cung của San-san nằm ở Tây Lục cung, còn Vĩnh Ninh cung của San-wol nằm ở Đông Lục cung. Khoảng cách khá xa. Tuy nhiên, San-san đã từng mò đến Vĩnh Ninh cung vài lần ngay sau khi nó bị niêm phong, dù chỉ đứng nhìn từ xa rồi về. Nhờ những ký ức mờ nhạt đó, y không bỏ cuộc mà cứ loanh quanh tìm kiếm.
Rồi cuối cùng, một cái cây cao lớn vươn những cành khẳng khiu qua khỏi bờ tường đập vào mắt San-san.
“Nếu quay lại đường cũ huynh sẽ thấy một cây hoa lê, lúc vào huynh có thấy không? Muội nghĩ ca ca sẽ thích nên đã chăm sóc nó cẩn thận lắm đấy.”
Đó là cây hoa lê của Wol-i, cái cây đã từng nở hoa rực rỡ như dệt thành một bức rèm. Lần đầu tiên vào cung, y đã từng ngồi dưới gốc cây ấy, ăn món thạch quả thiên mà Wol-i chuẩn bị cho. Đó chính là Vĩnh Ninh cung của San-wol.
San-san cẩn thận đẩy cánh cổng Vĩnh Ninh môn không một bóng người canh gác. Cánh cổng mở ra tạo thành một tiếng “kéttttt” rợn người và khá lớn, nhưng vì trời còn quá sớm nên chẳng có ai ở các cung lân cận ngó ngàng tới.
Bụi bặm phủ mờ, lá rụng đầy sân, và trên cùng là một lớp tuyết trắng xóa. Chỉ vỏn vẹn năm tháng, Vĩnh Ninh cung đã biến thành một đống hoang tàn đón chờ San-san.
Vượt qua bức bình phong, San-san đi sâu vào trong. Đến trước hậu điện, nơi từng là chỗ ở của San-wol, y dừng bước. Chẳng rõ y đang nghĩ gì, chỉ thấy y dùng ánh mắt đượm buồn nhìn chằm chằm vào hậu điện một lúc lâu. Rồi sau đó, y quay gót đi về phía Đông bối điện, nơi từng là chỗ ở của chính mình.
Đông bối điện không có bàn tay con người chăm sóc lạnh lẽo như một hầm băng. Lúc này, San-san – người chỉ mặc mỗi bộ tẩm y mỏng manh và không khoác áo phi phong bên ngoài – mới bắt đầu cảm thấy lạnh. Y bắt chéo hai tay, xoa xoa bắp tay mình. Theo từng nhịp thở của San-san, những luồng khói trắng xóa phả ra giữa không trung lạnh giá.
0 Bình luận