Bạn không có cảnh báo nào.

    “Người có thể sẽ sinh non đấy. Quý phi có chịu đựng nổi cú sốc này không?”

    Thái y Do quyết định dùng đòn tâm lý cuối cùng. Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng đáng sợ. Hoàng đế dứt khoát quay lưng lại với Thái y Do và bước đi không ngoảnh lại.

    Đến nước này thì hắn cũng hết cách rồi. Hắn đã làm tất cả những gì có thể. Không còn cách nào khác, Thái y Do đành mang theo cõi lòng trĩu nặng rời khỏi hậu điện, lê bước về Ngự Dược phòng. Hắn thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nên quyết định không xuất cung.

    Hoàng đế đi thẳng vào tẩm điện của San-san, đuổi tất cả cung nhân ra ngoài và tự tay vén rèm che lên. Mùi hương tựa loài hoa dại mỏng manh của San-san giờ đây trở nên lẳng lơ, quyến rũ đến lạ thường, không ngừng khuấy động không khí. Cự vật của Hoàng đế đã cương cứng đến phát đau từ nãy đến giờ.

    Hắn cởi phăng bộ tẩm y, tay nắm lấy cự vật to bằng cổ tay San-san vuốt ve, rồi leo lên giường.

    “Hà… bệ hạ. Bệ hạ.”

    San-san há miệng thở dốc, nước bọt chảy dọc khóe môi. Đôi môi ướt át đỏ bừng ấy cứ gọi tên Hoàng đế như một đứa trẻ tìm mẹ. Hoàng đế cảm thấy chút lý trí mỏng manh cuối cùng của mình cũng đang dần tan biến.

    San-san nằm nghiêng, hai chân co gập sát vào bụng, đôi tay không ngừng tự mơn trớn nhũ hoa và hạ bộ của mình. Y ngước lên nhìn Hoàng đế bằng đôi mắt rực lửa tình. Ánh mắt lờ đờ, ngập ngụa trong nhục dục khiến y trông càng thêm dâm đãng. Đây là lần đầu tiên Hoàng đế nhìn thấy San-san tự an ủi.

    Hoàng đế cúi xuống, đặt một nụ hôn lên thái dương đẫm mồ hôi của y. Cùng lúc đó, bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng đang nhô cao. Tư thế nằm nghiêng khiến chiếc bụng bầu càng lộ rõ.

    “San à.”

    “Bệ hạ, bệ hạ, thần thấy lạ lắm. Hức.”

    “Không sao đâu. Không có gì phải sợ cả. Ngươi chỉ đang… hưng phấn chút thôi. Trẫm sẽ giúp ngươi giải tỏa.”

    Một tay vẫn tiếp tục xoa bụng, tay kia Hoàng đế luồn xuống, nâng một bên mông của San-san lên. Hắn mơn trớn khe mông ướt nhẹp rồi đưa ngón tay chạm vào miệng huyệt đang sưng tấy.

    Đã lâu không “hành sự”, cớ sao huyệt động lại sưng lên thế này? Chẳng lẽ kỳ hy lạc nào cũng vậy sao? Miệng huyệt ướt sũng, sưng phồng cứ mấp máy liên hồi như đang khao khát được lấp đầy.

    “Á!”

    Huyệt động nóng rực, ướt át dễ dàng mở rộng đón nhận hai ngón tay trỏ và giữa của Hoàng đế đâm sâu vào. Mới tiến vào chưa được bao sâu, ngón giữa thon dài của hắn đã chạm phải một thứ gì đó ngọ nguậy.

    “Á á á!”

    Bất thình lình, cự vật màu hồng phấn của San-san lại phun ra một vòi nước nhỏ. Vốn dĩ cơ thể y đã vô cùng nhạy cảm, mỗi lần bị chạm vào cổ tử cung, nếu kích thích quá mạnh y thậm chí còn ngất xỉu.

    “Đã tụt hẳn xuống rồi cơ à.”

    Tử cung của San-san đã dịch chuyển xuống thấp hơn rất nhiều so với vị trí ban đầu. Không chỉ vậy, cửa tử cung vốn luôn khép chặt nay lại hé mở, vừa vặn đút lọt một ngón tay.

    “Thứ tội cho thần mạo muội bẩm báo, kỳ cực lạc của thiên nhân chẳng khác nào kỳ động dục của loài thú. Lúc này, bản năng duy trì nòi giống trỗi dậy mạnh mẽ nhất, cơ thể họ cũng tự động biến đổi để phục vụ cho mục đích ấy. Đây chính là điểm khác biệt rõ rệt nhất giữa thiên nhân và người bình thường. Vào thời kỳ này, tử cung của âm nhân sẽ tụt xuống thấp giống như lúc sinh nở, và cửa tử cung cũng hé mở đôi chút. Điều này giúp ngọc hành dễ dàng thâm nhập vào sâu bên trong tử cung hơn ạ.”

    “Hức, hà. Th-thần chết mất. Nóng, nóng quá.”

    “……”

    “Khó chịu… quá. Hà, bệ hạ, thần đau quá.”

    Nằm nghiêng trên giường, San-san quằn quại trong cơn đau đớn vì dục vọng không được thỏa mãn. Hoàng đế không muốn chần chừ thêm giây phút nào nữa.

    Hắn dùng bàn tay ướt đẫm dịch nhầy vuốt ve cự vật đang cương cứng của mình một lượt. Rồi lại nâng một bên mông San-san lên, áp sát quy đầu đang sưng tấy vào miệng huyệt. Miệng huyệt như có ý thức, lập tức mấp máy đòi nuốt trọn lấy dị vật.

    “Hưm, hà.”

    “San à, trẫm hứa với ngươi. Ngươi muốn sinh bao nhiêu đứa con trẫm cũng cho ngươi. Từ nay về sau, bụng ngươi sẽ không bao giờ xẹp xuống đâu, nên ngươi hãy cố gắng cắn răng chịu đựng lần này nhé.”

    Nói đoạn, Hoàng đế nắm lấy gốc ngọc hành, dùng sức đẩy mạnh. Cự vật khổng lồ thô bạo nong rộng nếp nhăn, tiến sâu vào bên trong cơ thể San-san.

    “Á á á!”

    Đôi mắt San-san trợn trừng kinh hãi. Nhìn cơ thể nhỏ bé cuộn tròn lại, run lên bần bật vì khoái cảm đan xen đau đớn, Hoàng đế vẫn nhẫn tâm đâm ngập toàn bộ cự vật vào sâu bên trong. Chẳng cần phải chờ đợi San-san thả lỏng như mọi khi, ngọc hành dễ dàng xuyên qua cửa tử cung đang hé mở, tiến thẳng vào tận sâu trong tử cung.

    “Á á! A á!”

    Nằm nghiêng, San-san ưỡn cong người, miệng bật ra những tiếng thét chói tai kỳ dị. Hoàng đế luồn tay xuống dưới đầu gối đang gập lại của San-san, ôm trọn lấy cơ thể đang cuộn tròn của y từ phía trên.

    “Hức, a, sâu, sâu quá, á! Bệ hạ, bệ hạ!”

    Nằm gọn trong vòng tay Hoàng đế, San-san vừa khóc lóc vừa gào thét. Hoàng đế liên tục rải những nụ hôn ướt át lên thái dương, gò má, sống mũi và đôi môi San-san, đồng thời hông vẫn không ngừng thúc mạnh.

    “Hưm, ưm!”

    Cơ thể San-san lắc lư dữ dội theo từng nhịp đâm rút. Ngọc hành của Hoàng đế thô bạo cày xới, đâm chọc khắp mọi ngóc ngách bên trong tử cung. Á, a á, San-san thét lên những tiếng rên rỉ xé lòng, liên tục đạt cực khoái. Thậm chí y còn tiểu dầm ra giường, nhưng chẳng ai bận tâm đến điều đó.

    Cả Hoàng đế và San-san đều đang chìm đắm trong một luồng khoái cảm chưa từng có. Những vì sao nổ đom đóm trước mắt, đầu óc trống rỗng. Mọi lý trí đều bị dục vọng nuốt chửng.

    “Trong thời kỳ này, nếu dương nhân kết nối thành công với tử cung của âm nhân, tình trạng gắn kết có thể kéo dài hơn một canh giờ mới tự động tách ra ạ.”

    Hoàng đế thừa biết việc này sẽ làm đảo lộn hoàn toàn mọi thứ bên trong tử cung của San-san, nhưng lúc này hắn đã không thể dừng lại được nữa.

    Tử cung nóng hổi, ẩm ướt siết chặt lấy quy đầu. Chưa bao giờ San-san lại chủ động mở rộng cơ thể, cuồng nhiệt đón nhận hắn như thế này. Vách thịt bên trong bám chặt lấy ngọc hành như muốn siết nghẹt hắn. Ban đầu chỉ vì không thể khoanh tay đứng nhìn San-san đau đớn, nhưng giờ đây hắn đã hoàn toàn đánh mất lý trí, chìm đắm vào nhục dục.

    Tiếng va chạm da thịt “bạch bạch” vang lên liên hồi, những dòng dịch nhầy nhụa bên trong bị ép trào ra ngoài, bắn tung tóe khắp nơi. Không chỉ mông San-san, mà cả hạ bộ, bắp đùi Hoàng đế và cả tấm chăn gấm đều ướt sũng.

    “Á! Á á!”

    San-san hoàn toàn mất trí, vô thức uốn éo hông hùa theo nhịp đâm rút của Hoàng đế. Theo từng chuyển động ấy, chiếc bụng bầu cũng rung bần bật. Cảnh tượng ấy trông như một điềm báo về một tai họa sắp ập đến, nhưng cả hai đều đã không thể dừng lại được nữa. Cả San-san, và cả Hoàng đế.

    Là do đứa bé kém may mắn. Số mệnh của nó chỉ đến thế mà thôi. Hoàng đế tự biện minh cho hành động của mình, rồi giữ chặt đầu San-san, trao cho y một nụ hôn sâu. Chiếc lưỡi của hắn như một cự vật thứ hai, thọc sâu vào khoang miệng San-san, càn quét mọi ngóc ngách. Trong tư thế ấy, Hoàng đế bắt đầu trút những luồng tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong tử cung San-san.

    Nhờ vị trí tử cung dịch chuyển xuống thấp, nếu như trước đây chỉ có thể đâm vào phần quy đầu, thì giờ đây hơn nửa ngọc hành của Hoàng đế đã cắm ngập bên trong.

    Từng luồng tinh dịch mạnh mẽ bắn thẳng vào tử cung khiến San-san mắt trợn ngược, toàn thân co giật liên hồi. Từ cự vật của San-san, những tia nước trong suốt cũng bắn vọt ra. Và rồi, cuối cùng,

    Ngọc hành của Hoàng đế bắt đầu phình to. Đó là hiện tượng gắn kết đặc trưng giữa các thiên nhân. Trước đây hắn cũng đã nhiều lần phình to bên trong San-san, nhưng đây là lần đầu tiên nó phình to khi đang cắm ngập hơn một nửa vào tận sâu trong tử cung.

    Không thể chịu đựng nổi áp lực căng phồng bên trong, tử cung của San-san co thắt dữ dội, siết chặt lấy ngọc hành như muốn cắt đứt nó. Bị kích thích tột độ, Hoàng đế cứ thế xuất tinh không ngừng nghỉ.

    Thời gian cứ thế trôi qua trong tư thế gắn kết ấy. Khi lý trí dần hồi phục, Hoàng đế bỗng nhận ra rằng bản thân mình cũng đã bước vào kỳ duyệt lạc. Hắn ôm chặt lấy San-san, người đang mang cái bụng phình to hơn trước vì chứa đầy tinh dịch của hắn, với một tình cảm xót xa, thương yêu vô bờ bến.

    Không chỉ là thương yêu, hắn cảm thấy y như một phần máu thịt của chính mình. Cảm giác như ngọc hành của hắn và tử cung của San-san vốn dĩ sinh ra đã là một thể thống nhất. Theo bản năng, Hoàng đế cắn nhẹ vào gáy San-san. Ngay lập tức, mùi hương quyến rũ của San-san xộc thẳng vào mũi hắn, thấm sâu vào từng tế bào cơ thể.

    “Hà, San à. San-san à. Báu vật của trẫm.”

    Bị Hoàng đế cắn vào gáy, San-san vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Phải mất một tuần trà, rồi một canh giờ, cho đến khi gần nửa thời thần trôi qua, y mới lờ mờ cảm nhận được ý thức đang dần quay trở lại.

    “……Bệ hạ.”

    “Ừ, trẫm đây, San à.”

    “A, thần không còn cảm nhận được đứa bé nữa.”

    Vừa tỉnh lại, linh cảm về sự hiện diện của mầm sống từng tượng hình trong cơ thể bỗng chốc tan biến không dấu vết. Bằng một trực giác khó diễn tả thành lời, cái cảm giác từng khiến y không thể chối bỏ việc mình đang mang thai giờ đây đã hoàn toàn trống rỗng.

    “Bệ, bệ hạ. Có gì đó lạ lắm. Sao thế ạ?”

    “Trẫm sẽ sớm cho ngươi một đứa con khác.”

    Câu nói trầm thấp thì thầm bên tai khiến San-san chưa kịp hiểu ý nghĩa, y chỉ biết chớp chớp mắt ngơ ngác. Rồi những giọt nước mắt bắt đầu tuôn rơi.

    “Bệ hạ, W-Won-i, xin bệ hạ hãy cứu Won-i. Nhé? B-bé Won-i của chúng ta, Won-i,”

    Theo bản năng, San-san đưa tay xuống, cố đẩy bụng Hoàng đế đang dán chặt vào mông mình ra, vùng vẫy muốn thoát khỏi hắn. Tất nhiên, với sức lực yếu ớt của y thì làm sao có thể tự mình thoát ra được, nhưng y vẫn kiên trì, tuyệt vọng chống cự. Hoàng đế thở dài, ôm San-san chặt hơn nữa.

    “Đây là chuyện không thể tránh khỏi, San à.”

    “Cái này, xin ngài hãy rút n-ngọc hành ra đi. Nhé? Xin ngài hãy rút nó ra. Thần van ngài, ưm, xin ngài, bệ hạ, đó là tâm nguyện của thần.”

    “San à, ngoan nào. Nằm yên đi. Ngươi cứ giãy giụa thế này chỉ làm cơ thể thêm tổn thương thôi. Chuyện này trẫm cũng không kiểm soát được, phải đợi nó tự nhả ra thôi. Nghe lời trẫm nhé?”

    “Bệ hạ, thần van ngài…….”

    Nhìn San-san nằm gọn trong vòng tay mình, nước mắt đầm đìa, Hoàng đế không muốn nghe tiếng khóc ấy nữa, hắn cúi xuống hôn y, nuốt trọn mọi tiếng nức nở vào lòng.

    Hai người cứ giữ nguyên tư thế ấy thêm chừng một canh giờ nữa.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú