Chương 40
bởi Ly Thiên“Ngươi không bảo vệ được vị Hoàng tử mà muội muội ngươi đã đánh đổi cả mạng sống để sinh ra.”
“Chính ngươi đã hại chết thằng bé. Tất cả là tại ngươi.”
“Nếu ngay cả đứa cháu đang mang trong bụng mà ngươi cũng không giữ được, thì phụ thân ngươi sẽ từ mặt ngươi luôn đấy. Ông ấy bảo coi như không có đứa con này.”
“Ngươi nghĩ bệ hạ sẽ sủng ái ngươi được bao lâu? Muội muội ngươi cũng chỉ được một thời gian ngắn ngủi thôi. Đáng lẽ lúc được bệ hạ lâm hạnh, ngươi phải biết đường mà lấy lòng ngài, đằng này đồ ngốc nghếch nhà ngươi lại còn sinh ra điên dại, làm hỏng bét mọi chuyện. Lần tới bệ hạ đến, ngươi nhất định phải giữ chân ngài bằng mọi giá. Bằng bất cứ giá nào cũng phải giữ ngài ở lại hầu hạ. Nghe rõ chưa? Đâu phải chỉ có mỗi cái lỗ bên dưới mới dùng được? Đã biết mình ngốc thì phải biết cố gắng, phải nỗ lực lên chứ.”
San-san ngồi thẫn thờ trên la hán sạp, đôi tay vô thức vuốt ve chiếc gối đang ôm trong lòng.
Kang-i vẫn đang lớn lên khỏe mạnh thế này cơ mà, sao mẹ lại cứ nói những lời cay nghiệt như vậy chứ? San-san thực sự không thể hiểu nổi mẹ mình. Như để phủ nhận những lời bà vừa nói, y khẽ lắc đầu, cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc gối.
“Kang-i của cữu cữu, ngủ ngoan nhé.”
Đám cung nữ đang lau dọn khắp thứ gian lén lút liếc nhìn vị chủ tử với ánh mắt xót xa. Từ lúc phu nhân họ Lee vào cung, San-san chỉ toàn bị mắng mỏ. Mỗi khi bà ta chợp mắt hay đi dạo, y lại chỉ biết ngồi thẫn thờ giết thời gian như thế này. Đó đã trở thành thói quen hàng ngày của y.
Kể từ đêm San-san bị băng huyết, Hoàng đế luôn trở về Càn Thanh cung nghỉ ngơi. Cả hoàng cung đồn ầm lên rằng ngài ấy phải ngủ một mình, nhưng sự thật đằng sau cánh cửa đóng kín ấy thì chỉ có Hoàng đế và đám thân tín mới rõ. Lời đồn đại ác ý bắt đầu râm ran khắp chốn hậu cung, người ta rỉ tai nhau rằng thời kỳ đắc sủng của Quý phi nay đã chấm dứt.
Đám cung nhân Vị Ương cung nghe vậy không khỏi chạnh lòng. Dẫu cho vị chủ tử của họ dường như chẳng hề bận tâm đến những lời đàm tiếu ấy. Thế nên, cũng chẳng ai trong Vị Ương cung dám lên tiếng ngăn cản phu nhân họ Lee.
Bởi lẽ, chẳng có cung nhân nào lại muốn chủ tử của mình bị thất sủng, rơi vào cảnh thất thế. Quyền lực của chủ tử cũng chính là quyền lực của Vị Ương cung, là chỗ dựa vững chắc cho cuộc sống của bọn họ chốn thâm cung này.
“Nương nương, người có muốn dùng thêm thạch quả thiên không ạ?”
Yeong-chae đang lau chùi tủ trang trí một cách vô hồn để giết thời gian, chợt nhìn thấy chiếc đĩa đựng thạch đã trống trơn bèn lên tiếng hỏi.
“……Ừ.”
“Vậy nô tỳ mang thêm cả bánh nướng, bánh nếp và trái cây sấy lên nhé. Nương nương sẽ ăn hết đúng không ạ?”
“……Ừ.”
San-san khẽ gật đầu, đáp lời yếu ớt. Dạo này y ăn uống rất ngoan, từ quà vặt đến ba bữa chính chẳng bỏ sót bữa nào. Yeong-chae bước tới, đưa tay ra đỡ lấy San-san.
“Nương nương đưa Bát Hoàng tử cho nô tỳ đi ạ. Nô tỳ sẽ sai nhũ mẫu Thượng cung cho điện hạ bú rồi dỗ điện hạ ngủ. Nương nương cứ ôm điện hạ mãi thế này, tiểu hoàng tử trong bụng cũng sẽ mệt mỏi đấy ạ. Nương nương nghỉ ngơi ăn chút quà vặt rồi chợp mắt đi. Tối đến lúc bệ hạ ngự giá, nô tỳ sẽ gọi nương nương dậy.”
Nghe Yeong-chae nói, San-san cúi đầu nhìn chiếc gối trong vòng tay. Dường như đang đắn đo điều gì đó, y từ từ đưa chiếc gối cho Yeong-chae.
“……Ừ.”
San-san lặng lẽ vuốt ve phần bụng dưới của mình. Kể từ lúc nhận ra có một sinh linh đang thành hình bên trong, cho đến cái đêm bị băng huyết, San-san chưa từng một lần bận tâm suy nghĩ về đứa bé.
Lúc đầu y thấy kỳ lạ, dần dà lại chuyển sang khó chịu. Đứa bé trong bụng chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc y đã gây ra bao đau khổ cho San-wol. Vì vậy, y luôn cố tình lờ nó đi.
Rồi đêm đó, y bị băng huyết. Dẫu chẳng hiểu mô tê gì về y lý, nhưng linh tính mách bảo y rằng đứa bé đang gặp nguy hiểm. Cảm giác đau xót, nghẹn ngào lúc đó vẫn còn in đậm trong tâm trí y.
“Xin lỗi nhé.”
San-san vừa vuốt ve bụng vừa thì thầm lẩm bẩm một mình. Chẳng rõ y đang nói với ai. Với đứa bé chưa chào đời, với San-wol đã khuất, hay với cả hai? Dù sao đi nữa, kể từ ngày đó, San-san đã cố gắng ăn uống đầy đủ hơn. Y nghĩ đó là tất cả những gì y có thể làm cho đứa bé lúc này.
***
“Hôm nay ngươi đã làm những gì?”
Mặc dù trong lúc phê duyệt tấu chương, Hoàng đế vẫn luôn sai thái giám Han-ho liên tục báo cáo tình hình của San-san, nhưng khi gặp mặt, hắn vẫn vờ như không biết mà lên tiếng hỏi. Đó đã trở thành một thói quen khó bỏ của hắn vào mỗi cuối ngày.
“……A.”
Vừa súc miệng bằng trà loãng rồi nhổ nước súc miệng(1) ra, San-san nhăn trán cố lục lọi trí nhớ xem hôm nay mình đã làm những gì. Trong lúc đó, Hoàng đế nhận lấy chiếc khăn tay từ Yeong-chae, tiến lại gần và tự tay lau đi những giọt nước đọng trên khóe môi y.
“Thần ăn thạch quả thiên. Ăn cả bánh nướng nữa. À, ăn cả bánh nếp ngọt nữa. Ngon lắm ạ.”
San-san xòe bàn tay ra, vừa đếm từng ngón tay vừa liệt kê những món ăn vặt mình đã ăn ban ngày. Điệu bộ ngây ngô, đáng yêu ấy khiến Hoàng đế không khỏi bật cười thích thú. Rồi bất thình lình, hắn cúi xuống mút mạnh vào môi dưới của San-san.
“A……”
Theo phản xạ, San-san đưa ống tay áo lên lau đi vết nước bọt của Hoàng đế vương trên môi. Thấy điệu bộ đáng ghét ấy, Hoàng đế lách mình ngồi xuống ngay cạnh San-san, bàn tay hư hỏng lại bắt đầu mơn trớn vòng eo nhỏ nhắn. Hắn trơ trẽn thò chiếc lưỡi ranh mãnh liếm dọc theo gò má y một đường dài. Lần này, San-san đành ngoan ngoãn chịu trận, không dám đưa tay lên lau nữa.
“Thạch quả thiên vị gì thế?”
“V-vị dâu tây ạ.”
“Ngươi thích ăn thạch quả thiên đến thế sao?”
“……Vâng.”
“Không biết Won-i nhà ta có giống mẹ, chỉ thích ăn đồ ngọt không đây. Trẫm đang tò mò lắm rồi.”
Nói đoạn, bàn tay Hoàng đế lại bắt đầu xoa nắn chiếc bụng tròn xoe của San-san. Rồi bàn tay ấy luồn qua lớp áo jeogori mỏng manh, thâm nhập vào bên trong. Vừa vê véo hạt đậu nhỏ xíu trước ngực San-san, hắn vừa vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần, thanh mảnh của y, tham lam hít một hơi thật sâu.
“Hà.”
“……”
“Thơm quá.”
“……”
“Dạo này trong người có chỗ nào khó chịu không?”
“……Không ạ.”
Hoàng đế im lặng, đăm đắm nhìn San-san. Đôi mắt màu hổ phách nhạt của y mở to tròn xoe, ngước lên nhìn hắn đầy vẻ ngây thơ, vô tội. Tình yêu thương cứ ngày một lớn dần lên, cuộn trào trong tim khiến hắn khao khát đến phát điên.
Hắn chỉ muốn xé toạc lớp áo mỏng manh kia, tiến thẳng vào cơ thể yếu ớt ấy. Hắn biết rõ cái huyệt động ẩm ướt, nóng rực và khít rịt ấy tuyệt vời đến nhường nào. Mỗi khi cự vật của hắn nằm trọn bên trong y, mùi hương đặc trưng của San-san lại càng tỏa ra nồng nàn, quyến rũ đến lạ thường. Những khoảnh khắc đê mê ấy cứ ngỡ như một giấc mộng huyễn hoặc.
“Nếu thấy khó ở chỗ nào, phải lập tức báo cho trẫm biết.”
Dẫu không nỡ, Hoàng đế vẫn phải luyến tiếc rút tay ra khỏi hạt đậu nhỏ đang cương cứng của San-san. Hắn miễn cưỡng đứng dậy.
“Trẫm về đây. Ngươi ngủ sớm đi.”
Ngay lúc Hoàng đế định quay lưng bước đi như mọi khi, bỗng hai ngón tay thon dài, gầy guộc rụt rè níu lấy gấu áo cổn bào của hắn. Dù lực kéo yếu ớt đến mức gần như không có, nhưng Hoàng đế vẫn lập tức dừng bước.
“Ngươi có chuyện muốn nói với trẫm sao?”
“……Chuyện là.”
San-san mở lời ngập ngừng rồi lại im bặt, không biết phải tiếp tục thế nào. Hoàng đế kiên nhẫn đứng chờ y nói hết câu.
“Bệ hạ, để thần k-khẩu dâm cho bệ hạ nhé?”
Suốt cả ngày hôm nay, mẹ y đã ra rả bên tai rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng phải giữ chân Hoàng đế để hầu hạ. Đến giờ dùng bữa tối, mẹ y đã lui về bối điện nghỉ ngơi, nhưng biết đâu khi Hoàng đế quay về Càn Thanh cung, bà ấy lại sang đây tiếp tục bài ca càu nhàu thì sao.
Bị mắng chửi thì nghe tai này lọt tai kia cũng được, nhưng y thực sự không muốn thấy mẹ mình buông những lời cay độc, rủa xả rằng Kang-i đã chết rồi.
“Thần, thần muốn được khẩu dâm cho bệ hạ…….”
“……”
“Có phải vì thần, vì thần hầu hạ không chu đáo nên bệ hạ mới luôn bỏ đi không ạ? C-cơ thể đâu phải chỉ có mỗi chỗ ấy, nên thần muốn được dùng miệng hầu hạ bệ hạ.”
San-san lặp lại y hệt những lời mẹ y đã nói ban ngày. Rằng đâu phải chỉ có mỗi cái lỗ bên dưới là dùng được, nếu lo ảnh hưởng đến thai nhi thì có thể dùng miệng để hầu hạ cơ mà. Thiếu gì cách, dùng đùi cũng được, đủ mọi tư thế để làm hài lòng ngài ấy.
“Hờ.”
Hoàng đế đứng lặng nghe San-san nói, rồi khẽ bật cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đến gai người. Hắn khuỵu gối xuống ngay trước mặt San-san, đặt tay lên cặp đùi thon thả của y, gằn giọng hỏi.
“Là kẻ nào xúi giục ngươi nói những lời này?”
Chẳng cần hỏi hắn cũng thừa biết là ai.
“K-không, không có ai ạ.”
Nhưng San-san vẫn một mực phủ nhận. Hoàng đế khẽ cau mày.
“Vậy thì?”
“……”
“Ngươi muốn trẫm ở lại bên ngươi đêm nay sao?”
“……Vâng.”
“Đó là suy nghĩ thật lòng của ngươi?”
“……Vâng.”
Nếp nhăn trên trán Hoàng đế càng hằn sâu thêm. Lại một lần nữa, hắn phải đối mặt với một loại cảm xúc mà cả đời này hắn chưa từng trải qua.
Biết mười mươi là dối trá, nhưng lại khao khát được dối lừa.
Cảm giác này chẳng lấy gì làm dễ chịu. Thế nhưng,
“Cái thứ đáng yêu này…….”
Đó là một sự cám dỗ không thể cưỡng lại. Một khi người mình thương đã bẽn lẽn níu tay áo, ngỏ lời giữ mình ở lại qua đêm, thử hỏi trên đời này có nam nhân nào lại nỡ chối từ? Dục vọng bùng cháy mãnh liệt, Hoàng đế ôm chầm lấy San-san một cách thô bạo và ngấu nghiến đôi môi y.
Sau một nụ hôn sâu tưởng chừng như rút cạn không khí, thấy San-san thở dốc khó nhọc, Hoàng đế nhấc bổng y lên và sải bước thẳng vào tẩm điện. Chẳng mấy chốc, cơ thể trắng nõn nà của San-san đã phơi bày trên tấm thảm lông cừu trắng muốt của chiếc giường.
“Để trẫm khẩu dâm cho ngươi. Ngươi muốn trẫm phục vụ chỗ nào, hửm?”
Trẫm khẩu dâm cho cái thứ hồng hồng đáng yêu này nhé? Hay là nụ hoa san hô này? Hửm? Hay là để trẫm mút mát cái huyệt động đỏ hỏn của ngươi? Cứ nói đi. Trẫm sẽ chiều ngươi tất.
Những lời trêu ghẹo dâm đãng vang lên bên tai San-san hòa cùng những đụng chạm mơn trớn khắp cơ thể. Tiếng rên rỉ đầy nhục dục của San-san vang vọng khắp Vị Ương cung một lúc lâu. Nhưng mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Bằng một ý chí phi thường, Hoàng đế đã kìm nén được ngọn lửa tình đang thiêu đốt tâm can.
“Việc không ‘đồng sàng’ lúc này chính là cách tốt nhất để bảo vệ nương nương ạ.”
Bằng trực giác nhạy bén, Hoàng đế lờ mờ nhận ra rằng, nếu đứa bé trong bụng có mệnh hệ gì, San-san cũng sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cú sốc ấy có thể sẽ khiến y vỡ vụn, mãi mãi không thể nào gượng dậy được.
Hoàng đế nhận lấy chiếc khăn tay từ cung nữ, lau sạch những dịch nhầy vương trên tay, rồi cúi nhìn vị Quý phi của mình đang nằm rã rời, kiệt sức.
“San à.”
“……Hà, hà.”
“Phù, cái đồ đáng yêu nhà ngươi.”
Hắn từ từ nằm xuống cạnh San-san, ôm gọn cơ thể nhỏ bé, mong manh ấy vào lòng. Ôm y trong tay, một cảm giác xót xa xen lẫn yêu thương trào dâng khiến lồng ngực hắn nghẹn ngào. Hai người cứ thế ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
***
Chú thích:
- Nước súc miệng (충용구): Nước dùng để súc miệng, thường được pha từ nước ấm hoặc trà loãng để làm sạch khoang miệng sau khi ăn hoặc ngủ dậy. (Từ này thường được dùng trong cung đình lúc bấy giờ).
0 Bình luận