Bạn không có cảnh báo nào.

    “Mọi người cứ chê ngươi ngốc, nên ngươi tưởng mình ngốc thật rồi đấy à?”

    Lời mỉa mai chua chát thốt ra từ miệng Hoàng đế khiến San-san đắng họng, không thốt nên lời. Bàn tay giấu dưới gầm bàn vô thức nắm chặt lấy mảnh khăn lụa phủ trên đùi.

    “Bảo trẫm sang tẩm cung khác ngủ sao?”

    Giọng nói lạnh lẽo, chứa đầy nộ khí của Hoàng đế như muốn đóng băng cả Vị Ương cung. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở khiến đám cung nhân không ai dám ngẩng mặt lên. Trong lúc đó, tiếng khóc thất thanh của bé Kang-i vẫn vang vọng không ngớt.

    “Trân phi, mau đứng dậy quỳ xuống cho trẫm.”

    Đây là lần đầu tiên Hoàng đế trực tiếp ra lệnh phạt San-san. Đám cung nhân Vị Ương cung len lén trao đổi ánh mắt ái ngại, nhưng vẫn cúi gằm mặt không dám can ngăn. San-san run rẩy đứng lên, chậm chạp bước tới vũng thức ăn vương vãi trên sàn nhà rồi quỳ xuống.

    “Người đâu, lập tức đưa Bát Hoàng tử sang Thọ Xương cung. Trân phi mải mê chăm sóc Hoàng tử mà chểnh mảng bổn phận của một phi tần, làm sao trẫm có thể nhắm mắt làm ngơ? Trân phi không đủ tư cách để nuôi dưỡng Hoàng tử.”

    “B-bệ hạ! Thần biết lỗi rồi. Kẻ hèn này tội đáng muôn chết. Xin bệ hạ, xin ngài rộng lòng tha thứ. Đừng đưa Kang-i sang Thọ Xương cung mà. Thần sai rồi. Thần thật sự sai rồi. Hức hức.”

    Nghe thánh chỉ giáng xuống như sét đánh ngang tai, San-san bò lê bò lết trên đống thức ăn bầy hầy, ôm lấy chân Hoàng đế van lạy. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, Hoàng đế hất mạnh chân hất văng San-san ra.

    “Xem ra trẫm đã quá nhân nhượng với ngươi rồi thì phải. Một phi tần mà dám to gan lớn mật chỉ bảo Hoàng đế chuyện giường chiếu sao? Tội này dẫu lôi phụ mẫu ngươi ra đánh chết cũng chưa đền hết tội. Có cần trẫm làm thế không?”

    “Thần biết lỗi rồi, thần thật sự biết lỗi rồi. Hức, th-thần không dám tái phạm nữa đâu. Xin bệ hạ thu hồi thánh lệnh, xin bệ hạ?”

    “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đưa đứa bé đi ngay!”

    Trước giọng điệu đanh thép, lạnh lùng như sương giá của Hoàng đế, thái giám Han-ho vội vàng ra hiệu cho đám nội quan đang chờ sẵn. San-san gào khóc thảm thiết, van xin không ngừng, nhưng Hoàng đế vẫn kiên quyết không rút lại lệnh. Cuối cùng, bé Kang-i đành phải rời Vị Ương cung, theo Han-wan-ui về Thọ Xương cung.

    “Nếu không muốn cả đời này vĩnh viễn không bao giờ được nhìn mặt Bát Hoàng tử nữa, thì câm miệng nín khóc ngay cho trẫm.”

    “Hức, hức.”

    “Trẫm đã cảnh cáo ngươi biết bao nhiêu lần rồi, chỉ khi nào ngươi làm tròn bổn phận của một phi tần, ngươi mới có tư cách sống cùng Hoàng tử.”

    “……Ng-ngài tàn nhẫn quá. Kang-i, Kang-i đang ốm nặng mà,”

    “Kẻ tàn nhẫn là ngươi mới đúng. Thiên tử lo toan quốc gia đại sự cả ngày mệt mỏi, cớ sao lại phải chịu đựng cảnh ồn ào, bực dọc này? Những phi tần khác đâu có ai cư xử như ngươi. Nếu Hoàng tử hay Công chúa bị ốm, họ đã sớm cho người đưa sang tẩm điện khác để tránh làm phiền trẫm rồi.”

    San-san cắn chặt môi dưới đến rướm máu. Trong thâm tâm y gào thét: Vậy thì ngài xin hãy đến với các phi tần khác đi! Nhưng y không dám thốt nên lời vì sợ Hoàng đế nổi giận, cấm y gặp lại Kang-i vĩnh viễn.

    Ức nghẹn. Lồng ngực như muốn nổ tung. Y muốn gào thét, muốn vùng chạy đến Thọ Xương cung đòi lại con. Nhưng y phải cắn răng chịu đựng, nuốt mọi uất ức vào trong. Hoàng đế hằm hằm lườm San-san một lúc rồi đứng phắt dậy.

    “Người đâu. Trân phi bảo không đói, mau dọn dẹp sạch sẽ đống này đi.”

    Hắn khinh khỉnh liếc nhìn bãi chiến trường thức ăn vung vãi và San-san đang quỳ rạp trên đó, rồi quay ngoắt gót bước về phía tẩm điện.

    “Để trẫm xem ngươi ăn vặt no nê đến nhường nào. Cởi hết bộ đồ dơ bẩn đó ra rồi vào đây.”

    Sau khi Hoàng đế rời đi, San-san nhìn những giọt nước mắt rơi lả chả xuống sàn nhà, cắn chặt răng kìm nén nỗi tủi nhục. Đôi tay chống xuống sàn run lên bần bật.

    Sự căm ghét cuộn trào trong y. Ghét đến mức chỉ muốn nôn ra máu.

    “Nương nương, người mau đứng dậy vào trong đi ạ.”

    Yeong-chae vội vàng tiến đến đỡ San-san dậy, giọng hối hả.

    “Nhanh lên nương nương, lỡ bệ hạ lại nổi giận thì khổ. Xin người đấy.”

    San-san gạt tay Yeong-chae ra. Ngay giữa thứ gian, trước bao con mắt của đám cung nhân, y tự tay lột sạch y phục trên người.

    Hắn bảo cởi hết đồ bẩn rồi vào, thì y đành phải cởi truồng mà vào. Cái bổn phận chết tiệt đó, chỉ cần làm cho xong là được chứ gì. Làm xong rồi y sẽ đi đón Kang-i về. Trong đầu San-san lúc này chỉ có suy nghĩ ấy.

    ***

    San-san đưa mu bàn tay bịt chặt miệng, cố nuốt những tiếng thở dốc nghẹn ngào vào trong. Tiếng khóc của bé Kang-i như vẫn văng vẳng bên tai y. Dẫu biết rằng Thọ Xương cung ở rất xa, tiếng khóc không thể nào vọng tới tận đây được, nhưng y vẫn cứ nghe thấy.

    “Bỏ tay ra. Trẫm muốn nghe.”

    Hoàng đế dường như đã nhẫn nhịn đủ, liền nắm lấy cổ tay San-san giật ra khỏi miệng y.

    “Hà…, ưm.”

    Tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng nức nở bất lực thoát ra khỏi đôi môi sưng tấy. Hoàng đế mê mẩn ngắm nhìn khuôn mặt San-san đang thở dốc vì những nhịp đâm rút cuồng nhiệt.

    Chiếc mũi ửng đỏ như trẻ con, hàng mi ướt đẫm nước mắt, đôi mắt màu hổ phách long lanh ngấn lệ, hai má hây hây đỏ như người say rượu, và cả đôi môi bóng nhẫy nước bọt. Ngắm mãi cũng không chán. Sao ông trời lại có thể ban cho hắn một báu vật hoàn hảo đến nhường này.

    Cảm thấy nhục nhã và tủi hổ trước ánh nhìn chằm chằm của Hoàng đế, San-san quay mặt đi lảng tránh. Cúc huyệt bị nong rộng đến mức như muốn rách toạc đau đớn tột cùng, nhưng kỳ lạ thay, một cảm giác khoái cảm đê mê cháy bỏng lại đang dần lấn át nỗi đau, ngày một lớn dần.

    Cõi lòng y như lửa đốt, đầu óc trống rỗng. Bé Kang-i chắc chắn đang ốm đau khóc lóc ở Thọ Xương cung, vậy mà y lại đang chìm đắm trong thứ dục vọng nhục nhã này. San-san cảm thấy vô cùng đau khổ. Chẳng biết dùng từ ngữ nào để diễn tả mớ cảm xúc hỗn độn, nhơ nhuốc này, y chỉ biết gói gọn tất cả vào hai từ “đau khổ”.

    “Hà, San à, gọi Thập lang đi.”

    Hoàng đế từ từ cúi xuống, thì thầm vào tai San-san. Hơi thở của hắn nóng hổi như muốn thiêu đốt. Bàn tay hắn áp sát vào bụng San-san, nhẹ nhàng vuốt ve.

    Cái bụng đang mang cốt nhục của hắn nhô lên một cách đáng yêu. Sinh linh bé nhỏ bên trong cũng thật đáng yêu. Nếu có thể, hắn muốn luồn tay sâu vào bên trong huyệt động, chạm tay vào tận tử cung để vuốt ve mầm sống ấy.

    “……Hà, Th-Thập lang.”

    “Ngoan lắm, San à. Hà, báu vật của trẫm.”

    “Làm, ưm, làm xong rồi, thì cho Kang-i, a! Cho Kang-i về lại,”

    “Còn tùy biểu hiện của ngươi.”

    “Hức, th-thần sẽ ngoan ngoãn hầu hạ. Th-Thập lang.”

    “Chỉ biết nằm khóc lóc thì ngoan ngoãn cái nỗi gì. Vòng tay qua cổ trẫm mau.”

    Vừa nhận lệnh, đôi tay nãy giờ chỉ biết bám chặt lấy chăn gấm của San-san vội vàng vòng qua cổ Hoàng đế. Xưa nay, nếu không có lệnh, San-san tuyệt đối không bao giờ chủ động chạm vào ngọc thể. Cảm nhận được vòng tay mỏng manh quấn quanh cổ mình, Hoàng đế vô cùng thỏa mãn, càng lúc càng đẩy nhanh tốc độ.

    Cơ thể nhỏ bé của San-san bị thân hình vạm vỡ của Hoàng đế đè ép không thương tiếc. Đầu gối bị gập lại, hai đùi dang rộng hết cỡ khiến xương chậu như muốn gãy lìa, các cơ quan nội tạng bên trong phần bụng dưới như bị ép chặt, rối tung lên.

    Khó thở đến ngạt thở, nhưng ngay cả hơi thở cuối cùng cũng bị Hoàng đế cướp mất bằng những nụ hôn sâu. Nhìn từ trên xuống, cảnh tượng này chẳng khác nào Hoàng đế đang muốn ăn tươi nuốt sống San-san.

    Mùi hương tỏa ra từ cơ thể hai người khi gần đến đỉnh điểm của cuộc hoan ái lan tỏa khắp tẩm điện, nhưng chỉ có họ mới cảm nhận được thứ mùi hương mê hoặc ấy.

    Mỗi khi Hoàng đế sắp sửa xuất tinh, tỏa ra thứ mùi hương đặc trưng, San-san lại rơi vào trạng thái cảm xúc giằng xé. Thích thú nhưng lại căm ghét. Thật sự vô cùng căm ghét. Y chỉ muốn nhắm nghiền mắt lại, chịu đựng những cú va chạm mạnh bạo và mong sao chuyện này kết thúc cho nhanh.

    Đúng lúc đó.

    “Bẩm bệ hạ-“

    Giọng nói của thái giám Han-ho vang lên từ bên ngoài bức màn che. Hoàng đế khựng lại, bực bội ngoảnh đầu nhìn ra ngoài. Lão ta thừa biết hắn đang bận rộn ân ái, nếu không phải chuyện hệ trọng thì tuyệt đối không dám làm phiền, dẫu biết vậy nhưng việc bị cắt ngang vẫn khiến hắn vô cùng khó chịu.

    “Chuyện gì?”

    “Muôn tâu bệ hạ, nô tài tội đáng muôn chết. Thọ Xương cung vừa truyền tin báo rằng tình hình của Bát Hoàng tử điện hạ đang bề rất nguy kịch ạ, thưa bệ hạ.”

    San-san nãy giờ chỉ biết nằm im thở dốc dưới thân Hoàng đế bỗng giật bắn người, giãy giụa kịch liệt, cố gắng thoát khỏi vòng vây của hắn.

    “Ch-chuyện đó là sao,”

    “Suỵt, bình tĩnh lại.”

    Hoàng đế dứt khoát dùng một tay ghì chặt San-san xuống, bàn tay kia bịt miệng y lại, ngăn không cho y thốt ra lời phản kháng nào, rồi quay sang hỏi thái giám Han-ho.

    “Cứ gọi Thái y đến Thọ Xương cung khám bệnh là xong, cớ sao lại cả gan đến làm phiền lúc trẫm đang nghỉ ngơi?”

    Giọng nói lạnh lùng, trầm khàn chất chứa sự phiền phức, bực bội.

    “Dạ bẩm, nô tài đã gọi Thái y đến khám rồi ạ. Nghe nói Bát Hoàng tử điện hạ có triệu chứng mắc bệnh sởi nên nô tài mới hỏa tốc bẩm báo. Xin bệ hạ thứ tội.”

    “S-sởi sao, bệ hạ, a, bệ hạ!”

    San-san lại một lần nữa giãy giụa định thoát ra, nhưng Hoàng đế đã dễ dàng đè nghiến y xuống, tiếp tục những nhịp đâm rút cuồng bạo và ra lệnh.

    “Truyền lệnh cho Thọ Xương cung trước mắt cứ tuân theo y lệnh của Thái y. Chờ trẫm xong việc rồi sẽ nghe bẩm báo chi tiết sau.”

    “B-bệ hạ, xin ngài, tha cho thần, hức, á!”

    Lần đầu tiên sau một thời gian dài, San-san dám to gan phản kháng mà không có lệnh, y dùng hai tay đẩy mạnh Hoàng đế ra. Dẫu biết sẽ phải chịu đòn roi, nhưng y vẫn làm. Tuy nhiên, thay vì giáng đòn trừng phạt, Hoàng đế lại chọn cách ngấu nghiến đôi môi nhỏ nhắn đang bật ra những lời cự tuyệt đáng ghét kia.

    Vừa hôn ngấu nghiến, Hoàng đế vừa tiếp tục đâm chọc tàn nhẫn mặc cho San-san gào khóc thảm thiết, cho đến khi hắn hoàn toàn trút hết mọi dục vọng.

    Trận hoan ái bị cắt ngang ngay sát bờ vực thăng hoa lại tiếp tục kéo dài thêm chừng nửa canh giờ nữa mới thực sự kết thúc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú