Chương 32
bởi Ly Thiên“Xem ra đây chính là lối vào tử cung rồi. Có phải không?”
Cùng với những âm thanh lép nhép ướt át dâm đãng, bàn tay Hoàng đế không ngừng ra vào, thoắt cái đã luồn sâu vào trong huyệt động ẩm ướt, trơn tuột đến tận mu bàn tay. San-san chỉ biết há hốc miệng, thở hổn hển từng nhịp đứt quãng.
Ngón giữa của Hoàng đế bất ngờ ấn mạnh vào điểm nhạy cảm nhất, nơi chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến mọi dây thần kinh trên người y run lên bần bật. Những ngón chân San-san bất giác co quắp lại, cự vật đang cương cứng của y chảy ra một dòng tinh dịch trong suốt.
“A, ư… hức.”
Toàn thân San-san run rẩy kịch liệt, y bật khóc nức nở. Hoàng đế cúi nhìn tiểu phi tần đang nức nở dưới thân mình, lại một lần nữa cảm thấy dục vọng trào dâng đến phát điên.
“Để xem nào. Đêm qua hoàng nhi trong này có ngoan không, phụ hoàng phải kiểm tra xem sao.”
Hoàng đế nhanh chóng rút tay ra. Huyệt động ướt sũng nhầy nhụa dễ dàng nhả bàn tay hắn ra. Vốn định đâm ngay ngọc hành vào cái huyệt động đang mấp máy như mời gọi ấy, nhưng khi nhìn thấy lớp vách thịt đỏ hỏn lấp ló bên trong, hắn không kìm được mà cúi rạp người xuống.
Chiếc lưỡi dày cộm, nóng hổi của hắn bất thình lình thọc sâu vào huyệt động, tham lam mút mát, liếm láp lớp vách thịt đỏ au bên trong. Sự kích thích mãnh liệt khiến San-san giật nảy mình, vặn vẹo cơ thể, lại một lần nữa xuất tinh. Lo sợ San-san vốn đang sốt cao sẽ ngất xỉu, Hoàng đế đành cố nén khao khát muốn ăn tươi nuốt sống cái huyệt động chết tiệt ấy, luyến tiếc rút lưỡi ra.
“Nín đi nào. Trẫm sắp cho ngươi thứ khác vào rồi đây.”
Hoàng đế vươn bàn tay to lớn giữ chặt khuôn mặt nhỏ nhắn đang nghiêng sang một bên của San-san, ép y phải nhìn thẳng vào hắn. Ánh mắt hắn dán chặt vào đôi mắt màu hổ phách ngấn lệ, từ từ đẩy cự vật khổng lồ như một con trăn lớn vào sâu bên trong huyệt động của y.
Đôi mắt đờ đẫn của San-san bỗng trợn trừng, những giọt lệ lại trào ra trên khóe mi ướt đẫm. Cùng lúc đó, huyệt động nhỏ hẹp lại siết chặt lấy ngọc hành của Hoàng đế, nóng hổi như muốn thiêu đốt hắn. Hắn buông một tiếng thở dài thõa mãn.
“……Hà. Xem ra hoàng nhi cũng biết phụ hoàng đến nên đang vui mừng nghênh đón đây mà. Nhưng mừng đến mấy thì cũng đâu cần phải siết chặt đến mức định cắt đứt cả ngọc hành của trẫm thế này?”
Hoàng đế thì thầm trêu chọc bên tai San-san, kẻ đang mất dần ý thức vì đau đớn. Giọng điệu của hắn toát lên vẻ tận hưởng, thích thú tột độ.
“Á, hức, a, đ-đau quá.”
Hoàng đế đâm chọc không ngừng nghỉ khiến San-san không thở nổi. Mùi hương nam tính nồng nặc toát ra từ cơ thể Hoàng đế như một tảng đá vô hình đè nặng lên người y. Đầu óc y quay cuồng, bên trong nóng rực như lửa đốt. Đau đớn. Nỗi đau đớn tột cùng khiến y chỉ biết rên rỉ, thều thào.
Mặc kệ sự đau đớn của San-san, Hoàng đế vẫn không ngừng buông lời trêu ghẹo cợt nhả, tiếp tục xâm chiếm toàn bộ không gian bên trong y. Cho đến khi phần quy đầu to như nắm đấm chạm vào cửa tử cung vô cùng nhạy cảm.
San-san cuối cùng cũng ngất lịm đi như một thói quen. Lợi dụng khoảnh khắc cửa tử cung hé mở vì sự kích thích, Hoàng đế đẩy mạnh ngọc hành đâm sầm vào bên trong.
“Hà.”
Cái thứ mà hắn luôn thắc mắc từ trước đến nay hóa ra đúng là tử cung thật. Mặc dù cấu tạo có chút khác biệt so với tử cung của nữ nhân, nhưng chắc chắn đó là tử cung.
Sau khi khẳng định chắc chắn điều này, dẫu biết San-san đang phải chịu đau đớn tột cùng, hắn vẫn không sao kìm nén được dục vọng. Hắn phải cắm ngập ngọc hành vào tận sâu trong tử cung – nơi đang nuôi dưỡng cốt nhục của hắn – thì cơn khát khao không tên trong hắn mới phần nào được xoa dịu.
Hoàng đế cắm phập quy đầu vào tử cung đang nóng rực, co bóp liên hồi của San-san, kiên nhẫn chờ y tỉnh lại. Trong lúc đó, hắn âu yếm vuốt ve khuôn mặt y.
Nhìn ngắm San-san, Hoàng đế cảm thấy có chút kỳ lạ. Năm nay y hai mươi lăm tuổi, tính ra chỉ hơn Đại hoàng tử (đã mất) bốn tuổi, hơn Nhị hoàng tử vỏn vẹn năm tuổi. Xét về vai vế, tuổi tác y ngang ngửa với các con trai hắn, còn trẻ trung chán. Mà nếu xét về ngoại hình thì y trông còn non nớt hơn nhiều.
Vậy mà cái thứ sinh vật nhỏ bé ấy lại đang mang thai con của hắn. Đây đâu phải lần đầu tiên có người mang thai cốt nhục của hắn, vậy mà Hoàng đế cứ cư xử như thể mình sắp được làm cha lần đầu tiên vậy.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng dưới mỏng manh của San-san – nơi đang dung chứa cự vật của hắn – với vẻ đầy kinh ngạc, tự hào. Rồi bàn tay hắn lại trượt xuống cự vật màu hồng phấn đang ỉu xìu của y.
“Ưm, ư…”
Ý thức của San-san đang dần hồi phục. Cảm nhận được vách thịt nóng rực đang co bóp nhè nhẹ, Hoàng đế lập tức thúc hông liên hồi ngay cả khi San-san chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn.
Quy đầu vừa lọt ra khỏi tử cung liền khiến cửa tử cung hé mở. San-san như bị điện giật, mắt trợn trừng, toàn thân co rúm lại. Như chỉ chờ có thế, Hoàng đế lao vào cày xới huyệt động của y không thương tiếc.
Tiếng da thịt va chạm lép nhép, tiếng khóc nỉ non của San-san hòa cùng những tiếng rên rỉ xé lòng xé ruột vang dội khắp tẩm điện Vị Ương cung.
Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi quan tài của San-wol được đưa ra khỏi hoàng cung. Mới có vỏn vẹn bốn ngày kể từ ngày San-wol qua đời trong lúc sinh con cho Hoàng đế.
San-san đã phải hầu hạ thị tẩm Hoàng đế vào chính cái ngày muội muội y qua đời, và ngày hôm sau cũng vậy. Trừ một ngày nghỉ ngơi đêm qua, còn lại ngày nào y cũng phải dạng chân ra để đón nhận long tinh của hắn, bất chấp nỗi đau buồn, tang tóc trong lòng.
Chỉ vì y là Tần của Hoàng đế, và giờ là Phi của Hoàng đế, nên đó là bổn phận mà y bắt buộc phải làm. Sự thật phũ phàng ấy khiến San-san vô cùng đau khổ, nhưng chẳng ai thấu hiểu cho nỗi đau của y.
Đó là người mà muội muội y đã trót trao trái tim. Nếu không biết thì thôi, đằng này y đã biết sự thật rồi, có lẽ sau này xuống suối vàng, y cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn mặt San-wol nữa. San-san tủi thân tột cùng, nức nở rên rỉ thành tiếng.
Như bao lần ân ái trước đây, San-san chưa bao giờ chủ động chạm vào ngọc thể của Hoàng đế dẫu chỉ là một đầu ngón tay. Nhưng vì quá đê mê mút mát cơ thể San-san, Hoàng đế đã đánh mất lý trí nên cũng chẳng hề nhận ra điều đó. Dù sao thì y cũng cứ ôm chặt lấy hắn suốt nên hắn cũng chẳng để ý.
“San à, hà, San-san à.”
“Ưm, ư…! Á, hức.”
“Hà, sướng quá. Phù… San à. Ngươi cũng thấy sướng đúng không?”
“Á á, ư, á, đau, ư!”
“Phù, cái thứ đáng yêu này. Hức!”
Sau một hồi điên cuồng vần vò bên trong cơ thể San-san, Hoàng đế lại một lần nữa đâm sâu vào tử cung – nơi đã có thai nhi – trút trọn bầu long tinh nóng bỏng vào đó.
Cảm nhận được dòng tinh dịch nóng rực tuôn trào vào trong tử cung, San-san lại một lần nữa ngất lịm đi. Cả người y nóng ran, ngột ngạt khó thở. Mùi hương nam tính nồng nặc mà Hoàng đế tỏa ra lúc lên đỉnh như bóp nghẹt lấy y.
“Hà, San à, gọi Thập lang(1) một tiếng xem nào?”
“……”
“Trời ạ, lại ngất xỉu rồi. Yếu ớt thế này thì làm sao sinh con được đây, hả?”
Hoàng đế vừa lẩm bẩm một mình vừa liên tục đặt những nụ hôn vụn vặt lên mặt San-san. Giọng điệu của hắn toát lên một sự thỏa mãn sâu sắc không thể che giấu.
***
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Mùa thu đầy biến động, thị phi cũng đã qua, nhường chỗ cho mùa đông lạnh lẽo.
Ngày mười ba tháng Thắt Nút(2), chỉ còn bốn ngày nữa là đến lễ bách nhật của Bát hoàng tử Lee Kang. Vị Ương cung dạo này bỗng trở nên ồn ào, náo nhiệt hẳn lên. San-san ngày nào cũng miệt mài, cặm cụi may chiếc bối tử(3) cho Bát hoàng tử mặc trong ngày lễ trọng đại này.
Nhìn y vụng về khâu vá, mười ngón tay bị kim đâm lỗ chỗ, Hoàng đế tất nhiên chẳng lấy làm vui vẻ gì. Nhưng thấy y cũng đang cố gắng tìm kiếm niềm vui sống trong chốn cung cấm này nên hắn cũng đành nhắm mắt làm ngơ.
“Á… ư.”
Trời vừa tờ mờ sáng. Từ trong tẩm điện Vị Ương cung, một tiếng rên rỉ ái muội vẳng ra qua lớp rèm lụa.
Mọi chuyện bắt đầu từ lúc rạng sáng, khi San-san bất chợt buồn tiểu bèn trở dậy đi giải quyết vào chiếc xô(4) để trong góc phòng. Hoàng đế cũng lục đục tỉnh dậy, cứ đứng trân trân nhìn y đi tiểu. Rồi không kiềm chế nổi dục vọng, hắn nhào tới đè y ra “hành sự” ngay lập tức.
Nhờ những nỗ lực không ngừng nghỉ của Thiên Nhân sở, sự phân biệt giữa bình dân và thiên nhân trong xã hội đang dần được hệ thống hóa. Thiên nhân được phân thành hai nhóm: dương nhân và âm nhân. Nếu là dương nhân thì nữ nhân cũng có bộ phận sinh dục nam, còn nếu là âm nhân thì dẫu là nam nhi cũng sở hữu tử cung. Sự thật này đã được công bố rộng rãi.
Bất kể địa vị cao thấp, tuy ai nấy đều bán tín bán nghi, nhưng nhân chứng sống rành rành ngay trong hoàng cung khiến họ chẳng thể không tin. Vai trò nhân chứng sống của San-san quả thực rất linh nghiệm.
Mới mang thai chưa đầy bốn tháng mà bụng y đã lộ rõ mồn một. Dĩ nhiên phải đợi đến lúc sinh nở mới có thể khẳng định chắc nịch, nhưng với việc Hoàng đế công khai tuyên bố cái thai trong bụng y là cốt nhục hoàng gia, thì có điên mới dám lải nhải chuyện dịch bệnh hay yêu ma quỷ quái gì.
Theo lẽ thường, phụ nữ mang thai phải kiêng cữ chuyện chăn gối cho đến khi thai nhi ổn định, nhưng San-san lại là trường hợp ngoại lệ. Y cứ bỏ bê “hành sự” là lại ốm yếu, mệt mỏi. Vốn dĩ đã đam mê sắc dục với San-san đến mức đánh mất lý trí, Hoàng đế chớp ngay cơ hội, bắt y phải hầu hạ sớm tối không trượt phát nào.
Thái y Do đã nhiều lần khuyên can rằng vì y đang mang thai nên làm từ phía sau sẽ an toàn hơn cho thai nhi, nhưng Hoàng đế vẫn cứ thích tư thế truyền thống để được ngắm khuôn mặt y. Hắn phát cuồng vì cái biểu cảm đáng yêu của San-san mỗi khi chiếc bụng hơi nhô lên của y bị ép sát vào bụng hắn.
Cứ nghĩ đến việc trong cái bụng nhỏ bé ấy đang chứa đựng cả đứa con của hắn và cự vật của hắn, một cảm giác thỏa mãn tột độ khó tả bằng lời lại ngập tràn trong từng tế bào của hắn.
Chuyện chăn gối lúc rạng sáng đúng là còn tuyệt vời hơn cả giấc ngủ ngon. Sau khi trút cạn bầu tâm sự vào trong San-san một cách thỏa mãn, Hoàng đế mới chịu rút ra.
***
Chú thích:
- Thập lang (십랑): Từ dùng để gọi phu quân hoặc người yêu một cách thân mật (“Lang” nghĩa là chàng). Vĩnh Huy đế là hoàng tử thứ 10 của Tiên đế nên xưng hô thân mật là Thập lang.
- Tháng Thắt Nút (매듭 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 12.
- Bối tử (배자): Áo khoác ngắn sát nách mặc ngoài áo jeogori (giống áo gile).
- Xô (단): Bô đi vệ sinh di động.
0 Bình luận