Chương 31
bởi Ly ThiênHoàng đế hoàn toàn không thể kiềm chế cơn thịnh nộ. Hắn chẳng hiểu tại sao mình lại giận dữ đến thế. Hắn chỉ thấy San-san vô cùng đáng ghét và đáng hận.
Muốn trừng phạt y, hắn tống y vào lãnh cung, rồi cố tình cho gọi một nam sủng đến hầu hạ thật ầm ĩ để dằn mặt. Đã thế, hắn còn sai người đến tận lãnh cung loan tin báo cho y biết. Một trò trẻ con nực cười, nhưng Hoàng đế lại chẳng hề hay biết mình đang trở nên lố bịch đến mức nào.
“……Muôn tâu bệ hạ, có lẽ do kiệt sức nên y vẫn chưa tỉnh lại ạ.”
Thái giám Han-ho dập đầu nhắc lại lời bẩm báo từ nửa canh giờ trước.
Lãnh cung là cái chốn nào cơ chứ? Là nơi mặt trời chẳng buồn chiếu rọi, âm u, tĩnh mịch. Nơi chất chứa oán khí ngút trời của biết bao nữ nhân bị thất sủng qua nhiều thế hệ. Không gian lúc nào cũng ẩm thấp, không khí hôi hám, ngột ngạt. Bất cứ ai bị đày vào đây đều khó lòng sống sót.
Vậy mà tống y vào đó rồi thì sao? Vừa mới nhẫn tâm đày y vào lãnh cung được một tuần trà(1), Hoàng đế đã sai toàn bộ tay sai của mình ở Thận Hình ty quay ngược lại lãnh cung để phục dịch y.
Chưa hết đâu. Vừa nghe Yeong-chae bẩm báo người y lạnh toát, hắn đã lập tức phái Thái y Do đến tận nơi thăm khám. Dưới sự chỉ định của Thái y Do, nào là lò sưởi, bồn tắm, chăn gấm, thuốc thang… đủ thứ trên đời đều được hỏa tốc đưa vào lãnh cung.
“Vẫn còn ngủ sao? Vậy còn bữa tối thì sao?”
“Dạ, vì y vẫn chưa tỉnh dậy nổi nên…….”
Chưa kịp để thái giám Han-ho nói dứt câu, “Rầm”, lại một tiếng động đinh tai nhức óc vang dội khắp tẩm điện.
“Dẫu y có mang trọng tội, nhưng vẫn là Tần phi đang mang cốt nhục của trẫm, đám nô tài các ngươi dám bỏ bê người đang mang thánh ân sao!”
Hoàng đế gầm lên giận dữ. Rõ ràng là tự mình nhốt người ta vào rồi tự đi trút giận vô cớ lên đầu kẻ khác, nhưng thái giám Han-ho cũng chỉ biết chịu trận. Lão thừa hiểu, chỉ có cách dỗ dành Hoàng đế đưa San-san ra khỏi lãnh cung mới là con đường sống cho đám cung nhân.
“Muôn tâu bệ hạ, nô tài tội đáng muôn chết. Trân tần nương nương vì sốt cao nên cứ mê man, nói sảng không ngừng. Thái y Do đã tự tay sắc thuốc cho nương nương uống và đang túc trực bên giường bệnh ạ. Nhưng bệ hạ ơi, lãnh cung vốn là nơi âm khí nặng nề, ẩm thấp và hôi hám, làm sao thích hợp cho một thai phụ an dưỡng được. Nô tài e rằng hoàng tôn quý giá sẽ gặp chuyện chẳng lành. Cúi xin bệ hạ mở lượng hải hà, tha thứ cho Trân tần nương nương. Nếu được bệ hạ khoan hồng, nương nương chắc chắn sẽ khắc cốt ghi tâm thánh ân, chẳng dám tái phạm lỗi lầm như ngày hôm nay nữa đâu ạ. Xin bệ hạ minh xét.”
Mặc cho thái giám Han-ho cắn răng khẩn thiết van xin, Hoàng đế vẫn ngồi im như tượng đá. Hắn nốc cạn mấy chén rượu do cung nữ vừa rót, chìm vào sự im lặng đáng sợ một lúc lâu.
Nhưng tất thảy mọi người có mặt ở đó đều thầm hiểu, thái giám Han-ho chẳng qua chỉ là mượn gió bẻ măng, nói thay nỗi lòng mà Hoàng đế đang không thể mở lời.
“……Trân tần tuy hành xử thiếu suy nghĩ mà phạm tội, nhưng những gì ngươi nói về việc lãnh cung không phải là nơi dành cho thai phụ cũng có lý. Xét cho cùng, với một kẻ khờ khạo, thiếu hiểu biết như y, dùng đòn roi nghiêm phạt chi bằng ân cần khuyên bảo, dạy dỗ mới là thượng sách.”
“Bệ hạ anh minh.”
“Nghĩ đến việc Trân tần lơ là bổn phận, mang thai cốt nhục của trẫm mà dám hành động nông nổi, trẫm mới nhất thời nóng giận. Nhưng ngẫm lại, người vừa qua đời là muội muội ruột thịt của y, sự đau buồn, tuyệt vọng ấy trẫm cũng phần nào hiểu được. Hơn nữa, Bát Hoàng tử dẫu là cháu ruột của y, nhưng đến nay y vẫn chưa từng được nhìn mặt đứa bé lấy một lần. Trẫm quả thực đã quá vô tâm.”
Bát Hoàng tử Lee Kang (Lý Khang) do San-wol hạ sinh, xét về vai vế còn cao hơn cả một Tần phi như San-san. Dù có là mẹ đẻ đi chăng nữa, từ bậc Phi trở xuống đều phải tôn xưng Hoàng tử là bậc bề trên, và theo luật lệ, họ không được phép tự tay nuôi nấng Hoàng tử do chính mình sinh ra.
Tất nhiên, nếu Hoàng đế muốn, ba cái luật lệ cỏn con đó có là gì. Nhưng hắn cố tình không làm vậy. San-san đang mang thai, bản thân y còn chưa tự lo nổi thân mình, thử hỏi làm sao có thể chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh. Hắn không muốn y phải gánh thêm cục nợ.
Thế nhưng.
“Xin muội hãy đưa huynh theo với.”
Tiếng gào thét thảm thiết của San-san cứ văng vẳng trong tâm trí Hoàng đế. Hắn đinh ninh rằng, dẫu được hắn sủng ái tột bậc, San-san vẫn một mực muốn rời khỏi hoàng cung chỉ vì cái chết của San-wol.
Người duy nhất y gắn bó đã không còn, nên y mới tuyệt vọng như thế. Vốn dĩ y là kẻ nhút nhát, yếu đuối mà. Nếu vậy, chỉ cần tạo ra một sợi dây liên kết mới, một người mới để y gắn bó là được.
Đứa bé trong bụng y chắc vẫn chưa đủ để trở thành mối bận tâm, đợi đến khi đứa bé ấy lớn hơn một chút thì tạm thời cứ dùng Bát Hoàng tử để thế chỗ. Hoàng đế toan tính.
“Chắc phải đưa Bát Hoàng tử đến cho Trân tần nuôi dưỡng thôi.”
Lời tuyên bố của Hoàng đế khiến thái giám Han-ho giật thót mình, ngẩng phắt đầu lên. Bát Hoàng tử đã được đưa đến Thọ Xương cung để Shin-bi nuôi dưỡng theo đúng quy định phân bổ hậu cung.
“N-nhưng, bẩm bệ hạ. Phẩm trật hiện tại của Trân tần chưa đủ tư cách để nuôi dưỡng Hoàng tử ạ. Cúi xin bệ hạ minh xét.”
“Vậy thì nhân cơ hội này tấn phong y lên bậc Phi là ổn thỏa thôi. Han-ho à, trẫm quyết định phong Trân tần lên làm Trân phi, và ban Vị Ương cung cho y làm tẩm cung. Tất cả cũng chỉ là vì muốn tốt cho Bát Hoàng tử và cả hoàng tự đang trong bụng y thôi. Ngươi lập tức cử người đến bẩm báo ý định của trẫm với Thái hậu, rồi nhanh chóng chọn ngày lành tháng tốt tiến hành sắc phong. Trẫm sẽ đích thân đến lãnh cung ngay bây giờ. Dỗ dành vị Phi tần đang yếu ớt về cả thể xác lẫn tinh thần, giúp y làm tròn bổn phận cũng là trách nhiệm của một người phu quân. Trẫm phải đích thân đi đón y về.”
***
Vị Ương cung, một trong Tây Lục cung, vốn là tẩm cung lúc sinh thời của cố Hoàng hậu Huệ Hiền Hiến. Bằng tuổi Hoàng đế, nàng lọt vào mắt xanh của Tiên đế năm mười tuổi và được gả cho Hoàng đế – khi đó mới chỉ là Thập Hoàng tử.
Năm Hoàng đế mười lăm tuổi lên ngôi, nàng nghiễm nhiên trở thành Hoàng hậu. Thế nhưng hồng nhan bạc mệnh, vinh hoa phú quý chẳng tận hưởng được bao lâu, nàng đã qua đời ở độ tuổi hai mươi đẹp nhất của đời người.
Tình cảm giữa Hoàng đế và Hoàng hậu khá hòa thuận. Hoàng đế vốn ngạo mạn, kiêu ngạo hơn bây giờ rất nhiều, nhưng chưa bao giờ dùng lời lẽ vô lễ với nàng. Ngoài những ngày hợp cung(2) theo quy định, thỉnh thoảng hắn vẫn ngủ lại tẩm cung của Hoàng hậu. Dẫu tình phu thê mặn nồng là thế, nhưng hai người lại không có lấy một mụn con.
Sau khi nàng qua đời, ngôi vị Hoàng hậu vẫn bị bỏ trống suốt hơn mười năm ròng rã. Bách tính đế quốc truyền tai nhau rằng đó là minh chứng cho tình yêu sâu đậm mà Hoàng đế dành cho cố Hoàng hậu. Những câu chuyện cảm động về tình yêu của đế hậu được lan truyền rộng rãi khắp phố phường. Cứ đến Vạn Thọ tiết hay các dịp lễ tết, những người kể chuyện rong lại đua nhau kể về mối tình bi ai ấy.
Thái giám Han-ho, người đã theo hầu Hoàng đế nhiều năm, cũng thầm tin vào những câu chuyện đó. Nên khi tận mắt chứng kiến Hoàng đế ban Vị Ương cung – nơi vốn bị bỏ hoang bao năm – cho San-san, lão mới lờ mờ nhận ra sự việc này không hề đơn giản.
Từ lâu, hình tượng cố Hoàng hậu Huệ Hiền Hiến đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng, bất khả xâm phạm trong chốn hoàng cung. Dù Hoàng đế chưa từng mở lời, nhưng ai nấy đều ngầm hiểu ý hắn, luôn tôn kính, ca tụng nàng và tuyệt đối không dám mạo phạm đến vị trí của nàng.
Lẽ nào từ trước đến nay lão đã hiểu sai? Đứng cách tẩm điện Đông sơ gian – nằm ở phía Đông Vị Ương cung – một đoạn xa để túc trực bữa sáng của Hoàng đế, thái giám Han-ho ngẫm nghĩ lại những sự việc vừa qua, cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện.
Đêm qua, Hoàng đế đích thân đến lãnh cung, tự tay bế San-san đang sốt li bì về Càn Thanh cung.
Hắn tự tay cởi bộ tẩm y ướt đẫm mồ hôi lạnh của y, nhận lấy khăn ướt từ cung nữ rồi đích thân lau mình, chăm sóc cho y. Trong lúc lau, hắn không kìm được lòng mà liên tục đặt những nụ hôn lên người y. Nếu Thái y Do không hết lời can ngăn, e rằng hắn đã đè y ra “hành sự” ngay cả khi y còn đang hôn mê bất tỉnh.
Khó khăn lắm mới qua một đêm, sáng hôm sau, hắn chuyển y đến Vị Ương cung – nơi vừa được trang hoàng lại chỉ trong một đêm. Y chưa kịp cử hành lễ sắc phong, hắn đã mặc nhiên gọi y là Trân phi. Rồi để dỗ dành y nín khóc, ngay từ mờ sáng hắn đã sai người đến Thọ Xương cung bế Bát Hoàng tử về.
“Ngươi cứ khóc lóc mãi thế này, làm sao trẫm dám giao Bát Hoàng tử cho ngươi nuôi nấng? Nào, ngoan, nín đi trẫm thương.”
“Hức, hức. V-Vậy từ nay trở đi Kang-i(3) sẽ sống cùng thần ạ?”
“Cái đó còn tùy thuộc vào biểu hiện của ngươi.”
Hắn ngọt nhạt dỗ dành San-san đang sốt hầm hập, tâm trí còn chưa tỉnh táo, ép y ăn xong bữa sáng. Vừa mới cho y ngắm mặt đứa bé được một chốc, hắn đã lập tức lôi tuột y vào tẩm điện. Hậu quả là bây giờ hắn đang bỏ cả Tảo triều để mây mưa.
“A…! Hà.”
“Chậc. Mới xa nhau có một đêm mà bên trong đã khít rịt lại rồi, đáng ghét thật.”
Hoàng đế vừa mút mát gò má đẫm lệ của San-san vừa luồn ngón trỏ và ngón giữa vào huyệt động, miết mạnh sang hai bên. Vách thịt ẩm ướt hé mở theo những ngón tay to dài, rỉ ra dòng dịch nhầy. Mỗi cử động lại khiến mùi hương đặc trưng của San-san tỏa ra nồng nàn hơn.
Hoàng đế vội vã vùi mũi vào đỉnh đầu San-san, tham lam hít hà mùi hương ấy như kẻ nghiện đang hút nha phiến.
***
Chú thích:
- Một tuần trà (한 식경): Khoảng 30 phút.
- Hợp cung (합궁): Ngày Hoàng đế và Hoàng hậu ngủ chung theo lịch do Khâm Thiên Giám (cơ quan thiên văn) ấn định.
- Kang-i (강이): Cách gọi thân mật của San-san dành cho Bát Hoàng tử Lee Kang (Lý Khang).
0 Bình luận