Bạn không có cảnh báo nào.

    Một cung nữ túc trực bên cạnh San-wol hớt hải chạy ra báo hung tin.

    “……A.”

    Tiếng khóc của San-san bỗng chốc im bặt. Cả Vĩnh Ninh cung chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, u ám.

    Nhưng sự im lặng ấy chỉ kéo dài trong thoáng chốc.

    “Ninh phi tuy hầu hạ trẫm chưa lâu, nhưng đã sinh hạ hoàng tử, lại có đức hạnh vẹn toàn, cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, luôn tuân thủ nghiêm ngặt cung quy. Ngay cả khi đang mang thai, nàng vẫn tận tình chăm sóc Trân tần, trở thành tấm gương sáng về sự ôn hòa và đức độ cho toàn hậu cung. Trẫm quyết định ghi nhận công lao của nàng, tổ chức tang lễ theo nghi thức của Quý phi. Lệnh cho Nhị Hoàng tử đứng ra làm chủ tang, các ngươi cứ thế mà làm, không được phép xảy ra bất cứ sai sót nào.”

    Giọng điệu Hoàng đế đều đều, vô cảm như đang đọc một văn bản, chẳng vương chút đau buồn hay xót thương nào. Nghe thánh chỉ ban xuống, đám cung nhân đang phủ phục vội vàng dập đầu tạ ân và đồng thanh khóc thương cho Ninh phi.

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Ninh phi nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Ninh phi nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Ninh phi nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

    Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, San-san cảm thấy mình như bị cô lập hoàn toàn, lạc lõng và chới với.

    Y hất mạnh bàn tay Hoàng đế đang đặt trên vai mình ra, chẳng nói chẳng rằng, cứ thế quay người bước đi. Đôi mắt y vô hồn, trống rỗng, lê từng bước chân nặng nề tiến về phía tẩm điện nơi San-wol đang nằm.

    Trong căn phòng trống vắng không một bóng người, San-wol nằm cô độc trên giường, nửa thân dưới đẫm máu.

    Máu me lênh láng khắp nơi.

    Một thứ cảm xúc kỳ lạ, không tên dâng lên nghẹn đắng nơi lồng ngực San-san.

    “Huynh đã bảo đợi huynh một chút mà…….”

    San-san ngồi thẫn thờ bên mép giường, đưa tay vuốt ve gò má lạnh ngắt của San-wol. Bờ môi nàng rách nát bầm dập vì cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đẻ.

    “……Chưa kịp nhìn mặt Teun-teun mà sao muội nỡ đi.”

    San-wol đã đi xa mãi mãi, chẳng còn có thể đáp lời y nữa.

    “Wol-i của huynh mà đi lấy chồng rồi, lúc nhớ muội huynh biết làm sao đây?”

    “Ca ca ngốc này, muội bỏ ca ca đi lấy chồng làm sao được. Đừng nói nhảm nữa, viết lại chữ này xem nào. Không phải, nét này sai rồi, thấy chưa?”

    Ký ức về một ngày thuở ấu thơ khi y chưa tròn mười tuổi bỗng chốc hiện về qua làn nước mắt nhòe nhoẹt.

    Cứ như một giấc mơ vậy. San-wol chết rồi, y trở thành hậu cung, hay ngay từ đầu việc San-wol nhập cung làm phi tần… tất cả dường như chỉ là một cơn ác mộng.

    Mọi thứ đều là dối trá, một sự dối trá tàn nhẫn. Y thẫn thờ nhìn thi thể San-wol, miệng cứ lẩm bẩm mãi hai chữ “dối trá” không ngừng.

    Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Bỗng nhiên, San-san kiệt sức ngã gục xuống, ngất lịm đi như một lời nói dối.

    Hoàng đế, người vẫn luôn âm thầm đứng phía sau quan sát, đã kịp đưa tay đỡ lấy cơ thể đang mềm nhũn ngã nhào ra phía sau của San-san. Ôm San-san ngất xỉu trong vòng tay, lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình xâm chiếm tâm trí. Một linh cảm chẳng lành.

    Để xua đi nỗi bất an ấy, hắn vô thức vùi đầu vào cổ San-san, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc.

    “Từ hôm nay, phong tỏa Vĩnh Ninh cung. Kẻ nào dám để Trân tần bén mảng đến đây, bất kể cấp bậc, tước vị, trẫm sẽ lấy đầu kẻ đó.”

    ***

    Ngày cỗ quan tài của San-wol rời khỏi hoàng cung, trời đổ mưa tầm tã. Đó là cơn mưa đầu mùa báo hiệu mùa thu đã đến.

    Thi hài San-wol được trang điểm tỉ mỉ như khi còn sống, khoác lên mình bộ triều phục(1) màu đỏ sẫm uy nghi, rồi được bọc cẩn thận bằng năm lớp Đà la kinh phi(2). Phủ bên ngoài cùng là tám lớp lụa là gấm vóc lộng lẫy.

    Vì Hoàng đế đã hạ lệnh tổ chức tang lễ theo nghi thức Quý phi, nên các lớp lụa đều được dệt bằng chỉ vàng chói lọi, thứ vốn dĩ chỉ dành riêng cho bậc Đế Hậu. Quan tài cũng được đóng bằng loại gỗ long não(3) quý hiếm.

    Theo thánh chỉ, Nhị Hoàng tử Lee Yoon đích thân làm chủ tang, dẫn dắt mọi nghi thức. Đích thân vị hoàng tử đã trưởng thành này dâng rượu cúng tế, các hoàng tử và công chúa khác đều tề tựu đông đủ. Quả thực, đó là một tang lễ vô cùng long trọng, uy nghiêm, không bỏ sót bất kỳ nghi thức nào, xứng tầm với một bậc Quý phi.

    Thế nhưng, trong suốt ba ngày tang lễ diễn ra, Hoàng đế tuyệt nhiên không hề ló mặt lấy một lần. San-san cũng bị cấm cửa, không được phép tham dự. Lý do được đưa ra là vì y đang mang long thai, cần kiêng kỵ những nơi có âm khí nặng nề. Mãi cho đến tận hôm nay, khi cỗ quan tài chính thức rời cung, y mới được cho phép đứng từ xa nhìn theo.

    Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, San-san gầy rộc đi trông thấy. Y cứ đứng trân trân nhìn cỗ quan tài của San-wol khuất dần, rồi đột nhiên, chẳng thể kìm nén được nữa, y gạt phăng mọi thứ lao thẳng vào màn mưa xối xả.

    Yeong-chae đang che ô giấy dầu cho San-san hoảng hốt vứt phăng chiếc ô, cuống cuồng chạy theo y, vừa chạy vừa gào thét như một kẻ điên.

    San-san khóc lóc thảm thiết, tiếng gào thét xé lòng như một đứa trẻ bị bỏ rơi khiến ai nấy nghe thấy đều không khỏi xót xa. Vị sủng phi của Hoàng đế bất chấp cả mưa gió, cứ ngã lên ngã xuống, vẫn lồm cồm bò dậy đuổi theo cỗ quan tài. Tình cảnh quá đỗi bi thương khiến đoàn đưa tang không nỡ cất bước, đành phải dừng lại.

    Và rồi, khi San-san nhào lên cỗ quan tài của San-wol, ôm chặt lấy nó và gào khóc xin được đi cùng muội muội, tin tức ấy đã nhanh chóng truyền đến tai Hoàng đế. Nổi trận lôi đình, hắn đội mưa lao đến hiện trường, nhưng lúc này, môi San-san đã tím tái vì lạnh và kiệt sức.

    Nhìn thấy San-san ướt sũng, run rẩy bần bật dưới mưa, Hoàng đế hoàn toàn mất kiểm soát. Hắn lập tức tống cổ Yeong-chae cùng toàn bộ cung nhân của San-san vào Thận Hình ty, trừng phạt nghiêm khắc tất cả những kẻ có liên quan.

    San-san cũng không thoát khỏi cơn thịnh nộ. Y bị tát lật mặt ngay tại chỗ, rồi bị tống thẳng vào lãnh cung. Trong lịch sử hoàng cung, San-san là phi tần mang thai đầu tiên phải chịu hình phạt nghiệt ngã này.

    ***

    “Không được, muội không được đi như thế. Wol à, cho huynh đi cùng với. Xin muội hãy đưa huynh theo với. Hức, Wol à. Đoạn đường dài thế kia muội đi một mình làm sao được.”

    Giọng nói bi ai, nức nở của San-san cứ văng vẳng bên tai Hoàng đế. Bực bội, hắn vung tay ném mạnh chiếc chén rượu nhỏ đang cầm. Chén rượu vỡ toang thành hai nửa, khiến nam sủng đang bóp chân cho Hoàng đế giật bắn mình, toàn thân cứng đờ.

    “Cái đồ vô ơn bạc nghĩa.”

    “……Bệ hạ?”

    Min Seon-woo (Mẫn Thiện Vũ), một nam sủng lâu lắm mới được Hoàng đế triệu hạnh, vốn dĩ đang khấp khởi mừng thầm khi bước vào cung, nhưng giờ đây y đã thừa hiểu hôm nay không phải là ngày tốt lành gì. Y chỉ còn biết nơm nớp lo sợ, thầm mong Hoàng đế sớm hạ lệnh cho mình lui ra.

    Lúc có hứng, Hoàng đế sẽ “hành sự” cho đến khi cúc huyệt của bọn họ tan nát mới thôi, nhưng vào những ngày hắn bực dọc, thì nhẹ nhất cũng là bị làm cho chảy máu, nặng thì bị đánh đập, quất roi tơi bời, thậm chí có lúc còn bị bóp cổ đến nghẹt thở, trợn trắng mắt. Y từng tận mắt chứng kiến có nam sủng bị cuộn trong chiếu cói mang ra bằng cửa sau sau một đêm hầu hạ Hoàng đế.

    “……Muôn tâu bệ hạ, thần xin phép cáo lui được không ạ?”

    Chẳng muốn vì tham chút ân sủng mà rước họa vào thân, Min Seon-woo khép nép dò xét sắc mặt Hoàng đế rồi dè dặt lên tiếng. Dường như lúc này Hoàng đế mới nhớ ra sự hiện diện của y, hắn nhướn mày,

    “……Cứ tiếp tục bóp đi.”

    Giọng điệu lạnh nhạt, miễn cưỡng buông một câu. Min Seon-woo đành cố nén vẻ mặt đau khổ, ngoan ngoãn tiếp tục xoa bóp chân cho Hoàng đế.

    Nếu là bình thường, y sẽ lả lơi trượt tay lên đùi trong, khéo léo trêu chọc hạ bộ của Hoàng đế để khơi gợi dục vọng. Nhưng hiện tại, y gạt phăng mọi mưu đồ ấy đi, chỉ dồn mọi sự chú ý vào việc không làm phật lòng hắn.

    Hoàng đế vẫn trân trối nhìn vào khoảng không với ánh mắt sắc lẹm, lạnh lẽo.

    “Đúng là cái đồ ngốc nghếch chẳng biết trời cao đất dày là gì.”

    Lời lẩm bẩm ấy chất chứa một sự phẫn nộ bị đè nén, ngùn ngụt như muốn bốc hỏa. Với hắn, đây quả thực là một nỗi nhục nhã ê chề chưa từng có.

    Một kẻ ngốc nghếch lại còn là yêm nhân. Chẳng làm nổi chuyện đàn ông thì ra ngoài sống làm sao được. Thế mà hắn, một thiên tử cao ngạo, lại hạ mình giữ y bên cạnh, sủng ái yêu chiều hết mực, đó há chẳng phải là vinh hạnh vô tiền khoáng hậu hay sao. Dẫu có ngốc đến mấy thì cũng phải hiểu được cái đặc ân to lớn ấy chứ.

    Hắn có bao giờ đối xử tệ bạc với y đâu. Lúc thị tẩm hắn có bắt y phải hầu hạ gì đâu. Ngược lại, hắn còn ra sức mơn trớn, cưng nựng cốt để y thấy sướng, để y bớt khóc. Đó là những việc mà từ lúc lọt lòng đến giờ Hoàng đế hắn chưa từng làm vì ai. Bất luận lúc đầu ra sao, nhưng hai người đã đầu ấp tay gối suốt mấy tháng trời, giờ y còn đang mang cốt nhục của hắn.

    Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh cái thứ nhỏ bé lúc nào cũng khóc thút thít dưới thân hắn ngày một lớn bụng, rồi sinh ra một đứa trẻ giống hệt hắn, ngày ngày lẫm chẫm chạy nhảy quanh hắn, là hắn lại bất giác mỉm cười, lòng rộn ràng một niềm vui khó tả. Quá đỗi mong chờ, hắn thậm chí còn chưa kịp đặt tên ở nhà cho con.

    Thế mà y dám nói gì cơ? Xin đi cùng ả ta?

    Rầm! Một tiếng động đinh tai nhức óc vang dội khắp tẩm điện Càn Thanh cung. Hoàng đế giận dữ giáng một cú đấm kinh hồn xuống bàn la hán sạp. Trước cơn thịnh nộ rõ ràng ấy, Min Seon-woo đang ngồi cùng la hán sạp, thái giám Han-ho và toàn bộ cung nhân lập tức quỳ sụp xuống đất, im bặt.

    “Y đang làm gì rồi?”

    Cho dù tình hình có ra sao đi chăng nữa, thì đây vẫn là tang lễ của một phi tần được tổ chức theo nghi thức Quý phi trong một hậu cung vắng bóng Hoàng hậu. Vốn dĩ chưa từng có tiền lệ tổ chức tang lễ cho phi tần ngay trong cung cấm, nên việc sự kiện này thu hút sự chú ý của tất cả mọi người là điều hiển nhiên. Thậm chí có kẻ còn mạnh miệng đồn đoán về tương lai của vị hoàng tử mới sinh, cho rằng y sẽ sớm trở thành Thái tử.

    Chốn cung cấm này, dẫu chỉ là một cử chỉ nhỏ nhặt cũng bị mổ xẻ, suy diễn thành những âm mưu chính trị phức tạp. Hắn thừa hiểu điều đó, nhưng vẫn chấp nhận mọi rủi ro để ban ân huệ cho y, thế mà y lại dám ngang nhiên cự tuyệt trẫm như vậy sao?

    ***

    Chú thích:

    1. Triều phục (조복): Trang phục trang trọng nhất mặc trong các dịp lễ lớn.
    2. Đà la kinh phi (타라경피): Tấm vải liệm phủ trên quan tài, thêu những bài kinh cổ.
    3. Gỗ long não (녹나무): Loại gỗ có mùi hương đặc trưng giúp xua đuổi côn trùng, độ bền cao, thường được dùng để đóng quan tài cho hoàng tộc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú