Bạn không có cảnh báo nào.

    “Nương nương, xin người bớt giận, kẻo lại ảnh hưởng đến long thai.”

    Nghe tiếng thì thầm nhắc nhở của Yeong-chae, San-san mới chịu đưa tay quệt vội hàng nước mắt, ngoan ngoãn ngồi lại vào bàn. Thấy vậy, Hoàng đế khẽ buông một tiếng thở dài trầm đục rồi cầm đũa lên.

    Hắn tự tay gắp một miếng thịt gà – món khoái khẩu của San-san – đặt vào bát cơm của y, rồi thản nhiên và vài miếng cơm. Trong lúc đó, San-san vẫn ngồi bất động, chẳng buồn đụng đũa. Miếng thịt gà Hoàng đế gắp cho vẫn nằm chỏng chơ trên bát cơm trắng.

    “Chắc phải phạt Yoon-bin một trận đòn roi thì ngươi mới chịu nghe lời hả?”

    Lời đe dọa nhẫn tâm ấy lại thốt ra trong lúc một nữ nhân đang phải chịu đựng cơn đau xé ruột xé gan suốt gần sáu thời thần để sinh cho hắn một đứa con. Nén tiếng khóc uất ức, San-san há miệng toan cãi lại thì bỗng nhiên…

    – Á á á á á á á!

    Dù ở hai tòa điện khác nhau trong Vĩnh Ninh cung, tiếng hét thất thanh đau đớn xé ruột xé gan ấy vẫn xuyên thấu qua màn đêm, vang vọng đến tận Đông bối điện như thể phát ra ngay bên tai.

    Một thoáng tĩnh lặng bao trùm, và rồi,

    – Oa oa, oa oa!

    Tiếng khóc chào đời của trẻ sơ sinh cuối cùng cũng vang lên. San-san vội vàng bật dậy khỏi chiếc ghế tọa đôn. Chẳng kịp xin phép, y gạt phăng đám cung nhân, chạy thục mạng ra ngoài như kẻ mất trí. Nhìn theo dáng vẻ hoảng loạn ấy, Hoàng đế cố nén cơn giận, hít một hơi thật sâu.

    “……Bắt y quay lại đây.”

    Đúng lúc ấy, Thượng cung Song-hwa – người hầu cận thân tín của San-wol – hớt hải lao vào Đông bối điện.

    “Thần, thần xin chúc mừng bệ hạ. Yoon-bin nương nương đã hạ sinh một vị hoàng tử rồi ạ!”

    Song-hwa quỳ rạp dưới chân Hoàng đế, báo tin mừng. Tuy nhiên, nét mặt bà lại chẳng hề lộ vẻ hân hoan. Dường như đã linh cảm được điều chẳng lành từ tiếng hét thất thanh ban nãy, Hoàng đế lạnh lùng gặng hỏi.

    “Yoon-bin sao rồi?”

    “……Vì sinh khó nên nương nương bị mất quá nhiều máu. Nương nương vẫn còn tỉnh táo và liên tục gọi tên Trân tần nương nương…….”

    Song-hwa ngập ngừng, không dám nói hết câu, chỉ biết dập đầu sát đất.

    “Chắc là hết cách cứu chữa rồi.”

    “Đều do đám nô tài chúng thần không chăm sóc chủ tử chu đáo, ôi trời ơi. Cúi xin bệ hạ ban cái chết cho chúng thần.”

    Hoàng đế rũ mắt nhìn Song-hwa một lúc rồi đứng dậy. Đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, lộ rõ vẻ mệt mỏi, phiền muộn.

    “Đi gọi Trân tần về đây. Trẫm sẽ đến chỗ Yoon-bin.”

    ***

    San-san chạy bán sống bán chết đến tẩm điện của San-wol. Vừa bước qua ngưỡng cửa, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến y nghẹt thở. Trái tim y như rớt xuống tận đáy vực.

    Mỗi bước chân nặng trĩu như đeo chì, có một thế lực vô hình nào đó níu chân y lại. Bản năng mách bảo y đừng tiến thêm nữa, đừng nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của muội muội.

    “Nương nương! Nương nương! Nhanh lên ạ. Yoon-bin nương nương đang đợi người đấy.”

    Một cung nữ quen mặt hớt hải chạy từ sâu trong Đông sơ gian ra, nắm lấy tay San-san giục giã.

    “……Wol à.”

    Máu tươi nhuộm đỏ cả tấm chăn gấm, nhỏ giọt tí tách xuống sàn nhà từ chiếc giường Giá Tử. Đứng khựng lại cách giường một đoạn, San-san run rẩy cất tiếng gọi muội muội với giọng nói yếu ớt.

    “Ca ca.”

    “……”

    “Ca ca, lại đây……. Muội có chuyện, muốn nói.”

    Giọng nói khàn đặc, đứt quãng như vỡ vụn, mỗi âm tiết thốt ra đều rướm máu. Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má San-san, rơi lã chã xuống đất. Y lao đến, nắm chặt lấy bàn tay sưng vù đang yếu ớt vươn ra của muội muội. Bàn tay ấy lạnh ngắt, chẳng còn chút hơi ấm nào khiến y bật khóc nức nở.

    “……Sao ca ca lại khóc.”

    “Hức, hức.”

    “Đừng khóc, muội thấy thanh thản lắm.”

    “Wol à, hức, đau lắm phải không? Uống, mau uống thuốc đi…….”

    “……Muội ghét nơi này lắm.”

    Giọng nói trống rỗng, vô hồn của San-wol khiến San-san sững người, quên bẵng cả việc giục muội muội uống thuốc. Lực nắm từ bàn tay muội muội cứ yếu dần đi.

    “Muội ghét cái hoàng cung lạnh lẽo, vô tình này. Nhưng điều muội, hức, ghét nhất, lại chính là bệ hạ vô tâm, tàn nhẫn.”

    “……Wol à, đừng nói nữa. Đừng nói nữa mà.”

    Nhớ lại cảnh San-wol gào thét, khóc lóc từ chối nhập cung mấy năm trước, lòng San-san đau như cắt. Nhưng chính San-wol lại là người đã luôn dạy dỗ, nhắc nhở y rằng tuyệt đối không được tỏ thái độ ghét bỏ với Hoàng đế cơ mà.

    Sợ có kẻ nghe lén rồi bẩm báo lại khiến Hoàng đế nổi giận, San-san vội vàng kéo rèm che kín lại. Y nắm chặt lấy tay San-wol, ra sức chà xát, tuyệt vọng mong chút hơi ấm mỏng manh sẽ quay trở lại.

    “……Thế nhưng, điều khiến muội hận nhất, lại chính là bản thân muội. Là muội, ca ca ạ.”

    San-wol thều thào tiếp lời, phớt lờ sự lo lắng của ca ca. Từng nhịp thở trở nên khó nhọc, San-san chỉ biết rơi nước mắt xót xa.

    “Tại sao muội lại, lại trót đem lòng yêu thương con người đó cơ chứ…….”

    “……”

    “Muội, hức, mãi mãi chẳng thể trở thành thê tử của bệ hạ, cũng chẳng có tư cách để ghen tuông. Muội, hức, chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa.”

    Lời thú nhận của San-wol khiến San-san bàng hoàng, trợn tròn hai mắt.

    “……Muội yêu, yêu ngài ấy sao? Yêu bệ hạ?”

    “Giờ thì mọi chuyện, kết thúc rồi, tốt quá. Muội nhẹ nhõm lắm.”

    “……”

    “……Muội chỉ lo cho ca ca thôi. Và cả, cả đứa con của muội nữa.”

    “Muội yêu bệ hạ sao? Hả? Wol à, muội thích ngài ấy sao?”

    Khuôn mặt San-san méo xệch đi vì đau khổ. Lời thú tội muộn màng của San-wol như ngàn nhát dao đâm nát trái tim y. Sao y lại ngu ngốc, khờ khạo đến mức chẳng nhận ra tình cảm của muội muội cơ chứ.

    À không, vì y vốn dĩ là một kẻ ngốc mà.

    “Tất cả là tại muội, muội xin lỗi. Nhưng ca ca à, đứa bé, hức, muội đành nhờ cậy vào ca ca. Muội chỉ còn biết trông mong vào mỗi ca ca thôi. Dẫu sao, đó cũng là huyết nhục của ca ca mà. Nhé?”

    “……Đợi chút. Chờ huynh một lát, Wol à. Huynh, huynh sẽ đi tìm bệ hạ đến. Đợi huynh nhé. Được không?”

    San-san đứng phắt dậy, dùng tay áo lau mạnh khuôn mặt đẫm nước mắt. Không ngoảnh lại, y cắm đầu chạy thẳng ra ngoài.

    Muội muội y vừa mới sinh cho Hoàng đế một vị hoàng tử, giờ đây đang thoi thóp trên giường bệnh. Vậy mà muội ấy bảo muội ấy yêu ngài. Dẫu San-san chẳng hiểu cặn kẽ tình yêu nam nữ là gì, nhưng y tin chắc rằng người San-wol mong mỏi được gặp nhất lúc này không phải là y, mà chính là Hoàng đế.

    Vì quá nóng vội, San-san vấp phải ngưỡng cửa thứ gian, ngã nhào xuống đất. Chẳng màng đến hai bàn tay và đầu gối bầm tím, y lồm cồm bò dậy định chạy tiếp. Nhưng chưa kịp cất bước,

    “Ngươi làm cái trò gì thế này. Trẫm đã dặn đang mang thai thì phải cẩn thận, sao lại bất cẩn thế hả.”

    Thân hình cao lớn như ngọn núi Thái Sơn của Hoàng đế sừng sững chắn ngang lối đi. Sững sờ trong giây lát, San-san bừng tỉnh, lao tới nắm chặt lấy tay hắn.

    “Bệ hạ!”

    “Trẫm ở đây rồi.”

    “W-Wol-i, Wol-i đang đau lắm ạ. Xin bệ hạ vào thăm muội ấy đi. Nhé? Nhanh, nhanh lên bệ hạ!”

    Tình hình đang ngàn cân treo sợi tóc. Chẳng đợi Hoàng đế trả lời, San-san quay ngoắt lại, kéo tay hắn hướng về phía tẩm điện của San-wol. Nhưng Hoàng đế đứng trơ như tượng đá, nhất quyết không nhúc nhích. Lo lắng tột độ, San-san quay lại nhìn hắn, khẩn khoản nài nỉ.

    “Sao, sao bệ hạ lại làm thế này. Xin bệ hạ mau vào thăm muội ấy đi, nếu không,”

    “Ngươi muốn trẫm vào đó để chứng kiến khoảnh khắc lâm chung của một phi tần sao?”

    Lâm chung. Hai từ lạnh lùng thốt ra từ miệng hắn như một nhát dao kết liễu. Tay San-san buông thõng, mất hết sức lực.

    “Chuyện đó là không thể nào. Việc trẫm không tống ả ra khỏi cung ngay lúc này đã là một đặc ân quá lớn rồi, ngươi không hiểu sao?”

    Người phụ nữ vừa sinh cho hắn một đứa con đang nằm chờ chết, vậy mà hắn lại nhẫn tâm đến mức không buồn nhìn mặt nàng lấy một lần sao. San-san hoàn toàn không thể lý giải được sự tàn nhẫn ấy. Nhưng lúc này, tranh cãi với hắn cũng chỉ tốn thời gian vô ích. Theo thói quen, San-san lại quỳ sụp dưới chân Hoàng đế.

    “Xin ngài, thần van xin ngài! Đây là cơ hội cuối cùng rồi. Xin ngài, xin ngài hãy đến tiễn Wol-i đoạn đường cuối cùng đi ạ.”

    “……”

    “Thần xin ngài đấy. Hức, xin ngài! Wol-i chắc chắn đang rất muốn gặp bệ hạ.”

    “Ngươi đang cầu xin trẫm đi gặp một nữ nhân khác, lẽ nào trong lòng ngươi chẳng có chút cảm giác ghen tuông nào sao?”

    Giữa lúc San-san đang khóc lóc thảm thiết, Hoàng đế lại buông ra một câu chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh. San-san chẳng hiểu hắn đang nói cái quái gì, chỉ biết khóc lóc van lạy không ngừng.

    “Bệ hạ, Wol-i vừa sinh cho bệ hạ một đứa con, muội ấy đang hấp hối. Xin bệ hạ đừng làm thế này. Thần xin ngài…, xin ngài. Thần van xin ngài.”

    “Dẫu có là lời thỉnh cầu của ngươi đi chăng nữa, trẫm cũng không thể vào thăm Yoon-bin.”

    Theo luật lệ của vương triều họ Hạ, ngoại trừ Hoàng hậu và Thái hậu, không một phi tần nào được phép trút hơi thở cuối cùng trong hoàng cung, để tránh mang lại điềm gở cho Hoàng đế. Vậy mà hắn đã phá lệ, để San-wol được ra đi ngay tại đây, tất cả là vì nể mặt San-san. Ấy vậy mà y chẳng biết đường tạ ơn, lại còn oán trách hắn.

    “……Tại sao chứ?”

    “Bậc đế vương mà lại đi túc trực bên giường bệnh của một phi tần lúc lâm chung sao, từ cổ chí kim chưa từng có tiền lệ đó. Đứng lên đi. Trẫm không muốn thấy ngươi khóc lóc ủ rũ thế này nữa, hại sức khỏe lắm.”

    “……Nhưng Wol-i vừa sinh cho bệ hạ một đứa…”

    “Người đâu, truyền chỉ tấn phong Yoon-bin lên hàng Ninh (寧, bình an) Phi. Kể từ giờ khắc này, hãy đối đãi với nàng ta theo đúng nghi thức của một bậc Phi.”

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Đám cung nhân đang đứng hầu quanh đó lập tức quỳ rạp xuống, đồng thanh nhận lệnh. Hoàng đế cúi nhìn San-san vẫn đang khóc sướt mướt, đành thở dài, tự tay đỡ y đứng dậy.

    “Đó là ân điển lớn nhất mà trẫm có thể ban cho ả. Ngươi vừa lòng chưa?”

    Vừa lòng sao, vừa lòng cái gì cơ chứ?

    Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá tàn nhẫn, vượt quá khả năng nhận thức của San-san. Và người duy nhất có thể giải đáp những thắc mắc ấy, San-wol, lại đang thoi thóp trên giường bệnh. Trái tim San-san như muốn vỡ tung vì uất hận. Đúng lúc ấy,

    “B-bệ hạ! Yoon-bin, à không Ninh phi nương nương đã băng hà rồi ạ.”

    ***

    Chú thích:

    1. Ninh phi (녕비): Tước vị Phi, thuộc hàng Cửu tần, xếp sau Quý phi. “Ninh” (寧) có nghĩa là bình an, yên nghỉ.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú