Bạn không có cảnh báo nào.

    “Trẫm hiểu rồi. Đi đường xa đến đây chắc ngươi cũng vất vả nhiều. Thái y Do nghe lệnh. Kể từ hôm nay, ngươi phải dốc toàn lực điều tra ngọn ngành chuyện này cho trẫm, tuyệt đối không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Đúng như lời ngươi nói, đây là vấn đề có thể làm khuynh đảo cả nền tảng âm dương, cứ giấu giếm bưng bít mãi không phải là cách hay. Lập tức dán cáo thị trên toàn quốc, truy tìm tung tích những nam nhân có khả năng mang thai. Trẫm quyết không để những kẻ như vậy phải tiếp tục lưu lạc chốn lầu xanh, gánh chịu những lần sinh nở ngoài ý muốn và trở thành trò tiêu khiển mua vui cho thiên hạ, làm băng hoại đạo lý đất nước. Chuyện này vô cùng cấp bách, ngày mai thiết triều(1) trẫm sẽ mang ra bàn bạc cùng bá quan văn võ.”

    “Dạ vâng, thưa bệ hạ. Thần Do Jin-gyeom tuân chỉ, xin thề sẽ dốc hết tâm can hoàn thành sứ mệnh. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “……Bẩm, bệ hạ. Thần, th-thần còn một chuyện nữa, muốn b-bẩm báo ạ.”

    Tuy tự ý lên tiếng khi chưa được Hoàng đế cho phép là phạm thượng, nhưng xét thấy y xuất thân hèn kém, hoàn cảnh lại gợi nhớ đến San-san, nên Hoàng đế cũng chẳng buồn bắt tội. Hắn gật đầu ra hiệu cho y cứ nói.

    “Những kẻ như chúng thần, thường hay mắc phải một chứng bệnh… vô cùng k-khó nói ạ. Thần nghĩ cũng nên bẩm báo cho bệ hạ biết…….”

    “Chứng bệnh khó nói sao?”

    “……Thỉnh thoảng, c-cơ thể sẽ nóng rực lên, bức bối như động dục của loài thú vậy. Lúc đó, dù có bị đánh đập dã man cũng chẳng xi nhê gì, có khi phần dưới còn ướt sũng như thể vừa tiểu dầm, và k-khao khát được nam nhân ôm ấp, nếu không được thỏa mãn thì cơn hưng phấn cứ kéo dài mãi không dứt. Th-thần không dám nói dối nửa lời, ngay cả đòn roi cũng vô tác dụng. Thái y đại nhân từng bảo cảm giác ấy giống như bị trúng xuân dược vậy ạ.”

    San-san chưa từng có những biểu hiện như vậy. Hoàng đế bất giác nhướn mày.

    “……Tất cả những người như ngươi đều bị thế à?”

    “Dạ vâng. Chu kỳ và thời gian phát bệnh của mỗi người mỗi khác, nhưng ai cũng đều mắc phải chứng bệnh này ạ.”

    “Vậy làm thế nào để thuyên giảm?”

    “Ch-chỉ cần ân ái với bất kỳ ai là sẽ dịu lại. Ngay cả khi đang mang thai cũng có thể phát bệnh, thi thoảng còn gây nguy hiểm đến tính mạng thai nhi nữa ạ.”

    Chưa biết chừng San-san có thật sự mang thai như bọn họ hay không, chuyện này còn phải xem xét thêm. Nhưng giả như có chuyện đó thật, và nếu căn bệnh kia tái phát, thì chỉ cần hắn đích thân “giải tỏa” cho y là xong. Nghĩ vậy, Hoàng đế khẽ gật đầu.

    “Trẫm biết rồi. Ngươi lui ra đi.”

    Tương tự lúc nãy, nam nhân kia lại được đội ngự tiền thị vệ dẫn ra ngoài. Có điều, thái độ của họ đã không còn thô lỗ, mạnh bạo như trước.

    Đêm đó, Hoàng đế trằn trọc không sao chợp mắt, cứ trằn trọc mãi trong Đông bối điện của Vĩnh Ninh cung. Trong khi đó, San-san chẳng hề hay biết gì, cứ thế vô tư ngủ say sưa.

    Hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Hoàng đế đã ra lệnh cho cấm quân(2) hỏa tốc triệu tập toàn bộ quan lại ăn lộc triều đình đang sinh sống ở kinh thành, bao gồm Thái sư, Thái phó, Tông Nhân phủ, Tam công, Thượng thư Lục bộ cùng các phụ tá.

    Trong buổi thiết triều khẩn cấp được triệu tập bất ngờ như sét đánh ngang tai, Hoàng đế đã công khai toàn bộ sự việc, đồng thời loan báo luôn tin San-san mang thai.

    “Thói thường, con người hễ thấy thứ gì dị thường, vượt ngoài tầm hiểu biết là lại sinh lòng bài xích, gạt bỏ. Nhưng đây ắt hẳn là sự giao hòa âm dương mới mẻ do trời đất ban tặng. Trẫm cũng xin mạn phép tuyên bố mình là một phần trong số họ. Những con người kỳ diệu như vậy, sao có thể không gọi là thiên nhân(3)? Trẫm đã quyết định sẽ thiết lập lại toàn bộ quy củ, luật lệ dành riêng cho những thiên nhân này. Để làm được điều đó, trẫm rất cần sự góp sức của chư vị bá quan. Vốn là những bậc trung thần đã dốc sức cống hiến cho vương triều họ Hạ qua nhiều thế hệ, trẫm tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của chư vị.”

    Những lời đồn đại râm ran nơi phố chợ dạo gần đây, có kẻ bán tín bán nghi, có kẻ đã được tận mắt chứng kiến, cũng có kẻ mù tịt chẳng hay biết gì. Thế nhưng, dù ở lập trường nào, câu trả lời duy nhất mà bọn họ có thể thốt ra lúc này đều giống nhau như đúc.

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Thiên nhân Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “Thần xin tuân chỉ, thề sẽ dốc hết tâm can phụng mệnh. Thiên nhân Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Dẫn đầu là Thái sư và Thái phó – những vị quan mang hàm bậc cao nhất – bắt đầu thực hiện nghi thức tam quỵ cửu khấu đầu, kéo theo toàn thể văn võ bá quan đồng loạt quỳ lạy.

    “Thiên nhân bệ hạ, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc bệ hạ vạn phúc kim an.”

    “Thiên nhân bệ hạ, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc bệ hạ vạn phúc kim an.”

    “Thiên nhân bệ hạ, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Kính chúc bệ hạ vạn phúc kim an.”

    Tiếng hô “vạn tuế” vang dậy khắp triều đình, tuân theo đúng nghi thức ba lần quỳ lạy, ba lần tung hô.

    Và như thế, vào ngày mùng 9 tháng Trái Chín(4) năm Vĩnh Huy thứ 20, sự tồn tại của thiên nhân lần đầu tiên được ghi nhận chính thức vào sử sách. Ngay trong ngày hôm đó, Thiên Nhân sở được thành lập, cáo thị được dán rộng rãi trên toàn quốc. Những kẻ từng phải trôi dạt chốn lầu xanh, chịu cảnh làm trò tiêu khiển mua vui cho thiên hạ, nay bỗng chốc được tôn vinh với danh xưng “thiên nhân”. Đó chính là điểm khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời họ.

    Cũng trong ngày đáng nhớ này, Trân Uyển nghi – sủng phi của Hoàng đế – đã chính thức lưu danh vào Hạ Đế quốc Thực lục.

    Sử sách chép lại trong phần Vĩnh Huy rằng, để tưởng thưởng công lao mang thai hoàng tự, Hoàng đế đã đích thân tấn phong thiên nhân Yoon San-san từ bậc Trân Uyển nghi lên hàng Trân tần. Cũng chính vì lẽ đó, Hạ Đế quốc Thực lục ngày nay được công nhận là bộ sử đầu tiên ghi chép về hiện tượng nam nhân mang thai.

    ***

    Vài ngày sau khi San-san được tấn phong lên hàng Trân tần. Trong thâm tâm, San-san quả quyết rằng Hoàng đế chắc chắn đã phát điên rồi. Chẳng thấy cơ thể có chút thay đổi nào, y một mực không tin chuyện mình đang mang thai. Suy nghĩ nữ nhân mới có thể sinh đẻ đã bén rễ quá sâu vào tâm trí y.

    Và vị Hoàng đế “phát điên” ấy cũng thay đổi đến chóng mặt. Vẫn đòi hỏi thị tẩm hằng đêm, nhưng những trận đòn roi tàn bạo đã hoàn toàn biến mất. Nếu y bỏ bữa, hắn chẳng quát tháo, nạt nộ nữa mà kiên nhẫn dỗ dành, liên tục sai ngự thiện phòng đổi món, chỉ mong tìm được thứ gì đó y có thể nuốt trôi.

    Chưa kể, hắn cứ hay xoa xoa vuốt ve bụng dưới của y. Vừa xoa, hắn vừa lẩm bẩm mấy lời về “Nguyên tử(5)”. San-san chẳng hiểu Nguyên tử là gì, nhưng ngoài y ra thì ai cũng tường tận ý nghĩa của nó.

    Đã có hàng tá con cái, vậy mà Hoàng đế cứ cư xử như thể đứa bé trong bụng San-san là đứa con đầu lòng quý giá nhất trên đời. Thấy Hoàng đế hết mực sủng ái y, đám người trong cung cũng vội vã gió chiều nào che chiều ấy, cung phụng y chẳng khác nào bà hoàng.

    Chuỗi ngày bình yên cứ thế trôi qua, cho đến một buổi rạng sáng nọ.

    “Muôn tâu bệ hạ, thần xin mạn phép bẩm báo, Yoon-bin nương nương đã bắt đầu chuyển dạ rồi ạ.”

    Tin tức thái giám Han-ho truyền đến từ bên ngoài rèm đánh thức San-san, người đã tỉnh giấc từ trước đó, đang cuộn tròn trong vòng tay Hoàng đế, đôi mắt tròn xoe ngỡ ngàng. Đang quấn lấy nhau trong tình trạng trần như nhộng, San-san hốt hoảng lay mạnh vai Hoàng đế.

    “Bệ, bệ hạ! Bệ hạ ơi!”

    ***

    “Bệ hạ, xin ngài… cho thần vào trong được không ạ. Xin ngài đấy?”

    Cơn đau đẻ của San-wol bắt đầu từ rạng sáng, kéo dài đằng đẵng cho đến tận giờ dùng bữa tối. Thoắt cái đã sáu thời thần(6) trôi qua. Tiếng gào thét thảm thiết của San-wol giờ đây đã khản đặc, yếu ớt như sắp đứt hơi.

    “Trẫm đã nói là không được rồi mà. Thôi đừng lải nhải nữa, mau ăn tối đi.”

    San-san quỳ sụp dưới chân Hoàng đế – người đang chờ dùng bữa cùng y – liên tục chắp tay van nài. Thỉnh thoảng, y lại nắm lấy chân hắn lay lay đầy khẩn thiết. Nếu là người ngoài nhìn vào chắc hẳn sẽ kinh hồn bạt vía, nhưng với đám cung nhân Vĩnh Ninh cung thì cảnh tượng này đã trở nên quá đỗi quen thuộc.

    “Cúi xin ngài, xin ngài rủ lòng thương. Cho thần vào với Wol-i đi ạ.”

    “Ngươi đang mang thai, chẳng lo chăm sóc thân thể mình mà còn đòi chui rúc vào cái chốn máu me ấy làm gì? Trẫm tuyệt đối không cho phép.”

    San-san lắc đầu quầy quậy, tỏ vẻ bực dọc. Dáng vẻ ấy như ngầm phản đối, khẳng định rằng mình chẳng hề mang thai mang thiết gì sất. Hoàng đế thở hắt ra một hơi bực bội. Cố nén cơn giận đang chực trào.

    “Đứng lên ngay. Thức ăn nguội hết rồi kìa.”

    “M-mẫu thân không có ở đây, Wol-i đang phải chịu đựng một mình……. Xin ngài cho thần, cho thần vào nắm tay muội ấy một lát thôi, không được sao ạ? Thần van xin ngài.”

    Theo quy củ, phi tần phải một mình vượt cạn. Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ cho phép mẫu thân của phi tần nhập cung túc trực lúc sinh nở. Mọi việc đều phải tuân theo đúng khuôn phép hoàng cung. Dẫu San-wol có là sủng phi, hay dẫu nàng đang lâm vào tình cảnh sinh khó, thì luật lệ vẫn là luật lệ.

    Tâm tư của bậc đế vương vốn dĩ khó dò. Nếu làm một hành động không xuất phát từ thâm tâm, chỉ e sẽ bị kẻ khác suy diễn theo chiều hướng sai lệch, rước thêm phiền phức vào thân. Dù sao thì nàng cũng chỉ là một trong hàng tá hậu cung, đang sinh hạ một trong vô số những đứa con của hắn, hắn chẳng muốn việc này bị thổi phồng thành ân sủng đặc biệt.

    Quan trọng hơn cả,

    “Cái đồ nhát gan như ngươi mà thấy cảnh máu me bê bết ấy thì kiểu gì cũng sinh ra chứng thất tình(7) cho xem. Lo lắng thái quá hại phổi(8), đau buồn thái quá cũng hại phổi(9), hoảng sợ thái quá hại tâm đởm(10), tất cả đều là những điều tối kỵ đối với phụ nữ mang thai. Nghe lời trẫm, ngoan ngoãn ăn cơm đi. Trẫm nhắc lại lần thứ ba rồi đấy.”

    Từng câu chữ thốt ra đều mang theo sự kìm nén cơn giận đến nghẹn ứ. Thế nhưng, San-san dường như chẳng hề để tâm, hoặc có lẽ y chẳng thèm quan tâm. Y cứ tiếp tục quỳ gối dưới chân hắn, khóc lóc nỉ non. Thấy vậy, Yeong-chae vội vàng bước đến, kéo mạnh tay ép y phải đứng dậy.

    ***

    Chú thích:

    1. Đại triều (대조): Buổi thiết triều quy mô lớn tổ chức tại điện Thái Hòa, thường chỉ diễn ra vào những dịp đặc biệt trọng đại như ngày đầu năm mới (Chính nguyệt sơ nhất) hoặc Vạn Thọ tiết (sinh nhật Hoàng đế).
    2. Cấm quân (금군): Lực lượng quân đội tinh nhuệ chuyên bảo vệ Hoàng đế và hoàng cung.
    3. Thiên nhân (천인): Những người có khả năng siêu phàm, được cho là người của cõi trên xuống giao lưu với trần thế. (Trong ngữ cảnh này, từ “thiên nhân” được dùng để chỉ những người nam có khả năng mang thai).
    4. Tháng Trái Chín (열매 달): Tên gọi thuần Hàn của tháng 9 (tháng Chín).
    5. Nguyên tử (원자): Đứa con trai trưởng, người có khả năng kế vị ngai vàng.
    6. Sáu thời thần (여섯 시진): Khoảng 12 giờ đồng hồ. (Mỗi thời thần tương đương 2 giờ).
    7. Chứng thất tình (칠정 증세): Bảy trạng thái cảm xúc theo Đông y: Hỷ (vui), Nộ (giận), Ưu (lo lắng), Tư (suy nghĩ), Bi (buồn), Khủng (sợ hãi), Kinh (kinh hãi). Rối loạn thất tình sẽ dẫn đến các bệnh về tâm lý và thể chất.
    8. Quá ưu thương phế (과우상폐): Lo lắng thái quá làm hao tổn khí huyết, gây hại cho tạng phế (phổi).
    9. Quá bi thương phế (과비상폐): Đau buồn thái quá làm tiêu hao sinh lực, ảnh hưởng xấu đến tạng phế (phổi).
    10. Quá kinh thương đởm (과경상담): Hoảng sợ thái quá làm rối loạn khí huyết, gây tổn thương cho tâm (tim) và đởm (mật).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú