Bạn không có cảnh báo nào.

    “Trời nóng quá nên huynh chán ăn sao……”

    San-wol lẩm bẩm với giọng điệu đầy lo lắng. Dẫu miệng nói vậy, nhưng thâm tâm nàng chẳng hề nghĩ thế. Trước khi nhập cung, được tận hưởng gió mát từ chiếc quạt quay bằng dây cót, hay xa xỉ hơn là đặt một thau đá lạnh dưới chân quạt, đối với huynh muội nàng là điều nằm mơ cũng không thấy. San-wol vẫn nhớ như in sự ngỡ ngàng, choáng ngợp của mình trong những ngày đầu mới bước chân vào chốn cung cấm này.

    Ngày xưa ở nhà, dẫu thiếu thốn đủ bề, nàng cũng chưa từng thấy ca ca mình bỏ bữa bao giờ. Có lẽ vì quen sống cam chịu, nhìn sắc mặt người khác mà ăn, nên cho gì y cũng ăn tì tì. Vậy thì làm sao ở cái chốn hoàng cung mát mẻ thế này, y lại có thể vì nóng mà chán ăn cho được.

    San-san không đáp lời, lẳng lặng cầm kim chỉ lên tiếp tục khâu vá. Y đang mải miết may đôi tất nhỏ xíu cho đứa cháu sắp chào đời. Dẫu trên lớp vải trắng tinh lấm tấm vài vệt máu đỏ tươi do bị kim đâm, nhưng chỉ cần giặt sạch phơi khô là được. Nghĩ đến cảnh đứa cháu bé bỏng đi đôi tất do chính tay mình may, San-san lại thấy lòng tràn trề sức sống dẫu cơ thể đang mệt mỏi rã rời.

    “Ca ca thèm ăn món gì, nói muội nghe xem nào?”

    San-wol kiên nhẫn hỏi lại. San-san khẽ cắn môi dưới. Chính y cũng chẳng hiểu tại sao dạo này bụng dạ mình lại khó chịu đến thế. Chỉ cần ngửi thấy mùi đồ ăn là y đã buồn nôn. Việc phải ngồi vào bàn ăn đã là một cực hình, vậy mà bữa nào Hoàng đế cũng bắt ép y phải ngồi ăn cùng. Dù y đã nài nỉ xin thôi vì trong người khó chịu, nhưng hắn cứ luôn miệng bắt y phải cố mà nuốt.

    Chán ngấy. Y chán ngấy đến tận cổ rồi. Chán cái cảnh ngày nào cũng bị Hoàng đế vần vò, cắn mút đến phát đau.

    Chán cái cảnh bị ép ăn khi buồn nôn.

    Cơn buồn nôn lại ập đến, San-san bực dọc ném phăng chiếc tất đang may dở xuống sàn rồi thở phì phò tức tối. Thấy Yeong-chae định bước tới nhặt, San-wol vội giơ tay ngăn lại. Nàng lẳng lặng nhìn San-san.

    “Ca ca.”

    “……Ừ.”

    “Mau nhặt lên đi chứ. Chẳng phải ca ca bảo muốn tặng cho Teun-teun (Khỏe Mạnh)(1) sao.”

    “……Ừ.”

    San-san dùng mu bàn tay quệt vội giọt nước mắt chực trào, lồm cồm bò xuống khỏi la hán sạp, khom người nhặt chiếc tất và cây kim lên. Đúng lúc y định đứng dậy.

    “Bẩm nương nương. Han-wan-ui nương nương đến thỉnh an ạ.”

    “So-myeong (Tố Minh) đến sao?”

    San-wol hớn hở ra mặt, vội vàng sai người mời vào. Tấm rèm ở thứ gian được vén lên, một nữ nhân yểu điệu thục nữ bước vào.

    Nàng ta mang vẻ đẹp dịu dàng, thanh thoát, dáng người mảnh mai tựa nhành liễu, làn da trắng ngần. Vừa nhìn thấy nàng ta, San-san bất giác đỏ bừng mặt.

    “Thần thiếp bái kiến Yoon-bin nương nương. Kính chúc nương nương vạn phúc kim an.”

    “So-myeong à, tỷ muội chúng ta việc gì phải đa lễ thế. Mau lại đây ngồi với tỷ nào.”

    Han-wan-ui bước về phía chiếc ghế tọa đôn(2) do cung nữ Vĩnh Ninh cung vừa mang tới, ánh mắt nàng ta chợt dừng lại ở San-san đang đứng khép nép với dáng vẻ lóng ngóng.

    “Muội có chút quà mọn mang đến biếu tỷ tỷ. Ấy chết, muội không biết Trân Uyển nghi cũng ở đây.”

    “Ừ, tầm này thì huynh ấy thường ở đây chơi với tỷ. À, ca ca. Đây là Han-wan-ui, cùng đợt nhập cung với muội đấy. Ca ca chào muội ấy đi.”

    Theo lệ thường, các phi tần cùng phẩm trật sẽ gọi nhau bằng tỷ muội dựa trên tuổi tác. Khi gặp nhau, họ sẽ nắm nhẹ tay nhau và khẽ khuỵu gối hai lần để chào hỏi. Thế nhưng, dù San-san có là yêm nhân đi chăng nữa, thì việc nam nữ thụ thụ bất thân thực hiện nghi thức đó vẫn có phần khiên cưỡng. Bầu không khí chợt trở nên gượng gạo, Han-wan-ui bèn chủ động phá vỡ sự im lặng.

    “Vì là ca ca của tỷ tỷ, nên muội cũng xin mạn phép gọi là ca ca nhé. Muội chào Trân ca ca ạ.”

    Han-wan-ui khép hai bàn tay lại đặt nhẹ bên hông phải, duyên dáng khuỵu gối chào.

    “Ch-chào muội.”

    San-san lóng ngóng chắp tay đáp lễ theo kiểu nam nhi. Thấy điệu bộ vụng về ấy, Han-wan-ui nở nụ cười hiền hậu, rồi quay sang nhìn San-wol.

    “Tỷ tỷ còn nhớ hồi mới nhập cung, chúng ta từng hứa ai sinh con trước thì người kia sẽ may tặng một chiếc áo lót sơ sinh(3) không? Muội đã dồn hết tâm huyết vào đấy, nhưng may đi may lại mãi vẫn chưa ưng ý. Đến tận hôm nay mới hoàn thành xong để mang đến cho tỷ tỷ đây. Sẵn dịp nhà đẻ gửi vào ít trà Long Tỉnh thượng hạng, muội cũng mang sang biếu tỷ tỷ dùng thử, mong tỷ tỷ không chê.”

    “Muội vẫn còn nhớ chuyện đó sao? Trời ơi, tỷ ngại quá……. Tỷ cảm ơn So-myeong nhé. Đâu, muội mang cho tỷ xem nào.”

    “Yi-yeong à, mang lại đây cho ta.”

    Nghe tiếng gọi của Han-wan-ui, một tiểu cung nữ nhỏ thó đứng nép mình phía sau vội vàng bước tới. Cung nữ ấy dâng lên chiếc mộc bàn(4) đang nâng niu bằng hai tay. Han-wan-ui tự tay mở lớp lụa đỏ phủ bên trên, lấy ra một chiếc áo lót sơ sinh trắng tinh khôi và một chiếc hộp lưu ly.

    “Muội đã cất công chọn loại vải bông mềm mịn nhất đấy. Tay nghề muội còn non kém, mong tỷ tỷ đừng chê cười nhé.”

    Lời nói thì khiêm tốn vậy thôi, chứ chiếc áo sơ sinh Han-wan-ui may quả thực tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ. Nhìn những đường khâu tỉ mỉ, đều tăm tắp đến mức gần như vô hình, cả San-wol và San-san đều không ngớt lời khen ngợi. San-san bỗng thấy xấu hổ với đôi tất đầy vết máu của mình, vội vàng giấu nhẹm ra sau lưng.

    “Teun-teun nhà ta đúng là đứa trẻ có phúc. Chưa ra đời mà đã được cữu cữu(5) may tất cho, lại còn được di mẫu(6) tự tay may áo lót nữa chứ.”

    Đã lâu lắm rồi, nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc mới lại nở trên môi San-wol.

    “Thế là tỷ tỷ nhận muội làm di mẫu của cháu rồi nhé?”

    “Dĩ nhiên rồi.”

    Bầu không khí Vĩnh Ninh cung vốn luôn tĩnh lặng, trầm lắng nay bỗng chốc trở nên rộn ràng, tươi vui. San-wol tíu tít trò chuyện cùng Han-wan-ui, thỉnh thoảng lại nhấc tách trà Long Tỉnh lên hít hà hương thơm thanh tao. San-san thì vừa đâm kim thoăn thoắt, vừa tủm tỉm cười, thi thoảng lại đưa tay nhón một miếng quả thiên bỏ tọt vào miệng.

    Được nghe giọng nói ríu rít của muội muội, được nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của muội muội, lòng San-san cũng vui lây. Khóe môi y bất giác cong lên thành một nụ cười rạng rỡ. Giữa lúc bầu không khí đang ấm áp, yên bình ấy.

    San-san bỗng giật thót mình, cả người cứng đờ. Cú giật mình khiến mũi kim nhọn hoắt đâm phập vào ngón tay cái bàn tay trái.

    “Á!”

    “Ca ca sao thế?”

    Thấy San-wol giật mình quay sang hỏi, San-san vội vàng đưa ngón tay rỉ máu lên miệng mút mát, lắc đầu quầy quậy ra hiệu mình không sao. Nhưng thực chất là y đang vô cùng hoảng loạn.

    Một nỗi bất an dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Y cảm nhận được mùi hương quen thuộc của Hoàng đế đang tiến lại gần. Thứ mùi hương nồng đậm, hoang dại, sặc mùi nhục dục luôn đè nặng lên y mỗi đêm ân ái. Thứ mùi hương ấy đang ngày một áp sát Vĩnh Ninh cung.

    Và rồi.

    – Chát, chát.

    “Hoàng đế bệ hạ giá lâm.”

    Tiếng roi thanh đạo(7) quất vang rền mặt đất cắt xé bầu không gian, tiếp nối bởi giọng hô dõng dạc của thái giám Han-ho làm chấn động cả Vĩnh Ninh cung.

    “Thần thiếp bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Vì bụng mang dạ chửa nặng nề, San-wol phải mất một lúc lâu mới lạch bạch đứng lên khỏi la hán sạp được. Trong lúc đó, Hoàng đế đã sải bước vào tận hậu điện. San-wol đành vội vàng quỳ xuống tại chỗ với sự dìu đỡ của Thượng cung Song-hwa, khó nhọc hành lễ.

    “Thần thiếp bái kiến Hoàng đế bệ hạ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “……Thần bái kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Thấy Han-wan-ui quỳ rạp xuống, San-san cũng quýnh quáng làm theo. Hoàng đế sải bước, tiến thẳng về phía San-san.

    “Người đang khó ở cơ mà. Trẫm đã dặn ngươi không phải quỳ rồi mà.”

    Hoàng đế đỡ lấy bờ vai và cánh tay gầy guộc của San-san kéo y đứng dậy, rồi nắm lấy bàn tay khẳng khiu, vuốt ve từng ngón tay gầy gò của y. San-san lén nhìn San-wol bụng to vượt mặt vẫn đang phải quỳ dưới đất hành lễ, lòng y bỗng dâng lên một nỗi áy náy khôn tả, y cứ lùi dần về phía sau.

    Nhưng y càng lùi, mùi hương đặc trưng của y càng tỏa ra nồng nàn, khiến Hoàng đế như bị bủa vây bởi một ngọn lửa khao khát thiêu đốt tâm can. Không thể kiềm chế thêm nữa, hắn bất ngờ cúi xuống, phủ môi mình lên môi San-san.

    “A, ưm!”

    Một nụ hôn sâu, ướt át kéo dài không dứt. Mặc cho San-san cố gắng vùng vẫy, Hoàng đế dùng một tay siết chặt vòng eo nhỏ nhắn, ép sát cơ thể y vào mình, rồi đưa chiếc lưỡi điêu luyện sục sạo khắp khoang miệng y, cuốn lấy chiếc lưỡi rụt rè mà mút mát.

    Bàn tay đang đỡ gáy y cũng từ từ trượt xuống dọc theo sống lưng, rồi dừng lại bóp mạnh vào bờ mông tròn trịa. San-san chỉ biết rên rỉ nghẹn ngào trong sự xấu hổ tột cùng.

    Nếu cứ để mặc thế này, e rằng Hoàng đế sẽ “hành sự” ngay trước mặt hai vị phi tần đang quỳ gối mất. Bất đắc dĩ, thái giám Han-ho đành phải lên tiếng can thiệp. Lão khẽ khuỵu gối, chống tay nắm chặt xuống đất, hắng giọng “Hừm, hừm” vài tiếng rồi mới bẩm báo.

    “Muôn tâu bệ hạ, nô tài tội đáng muôn chết, nhưng Yoon-bin nương nương vẫn đang quỳ nãy giờ ạ. Cúi xin bệ hạ xót thương, kẻo ảnh hưởng đến hoàng tôn quý giá.”

    Chiếc lưỡi của Hoàng đế vẫn đang mải mê khám phá khoang miệng San-san, quyến luyến mãi mới chịu rời đi. Một sợi bạc mỏng manh kéo dài giữa hai đôi môi rồi đứt đoạn. Nhìn khuôn mặt San-san đỏ bừng, dùng ống tay áo quệt vội đôi môi ướt át, Hoàng đế vô thức chép miệng thèm thuồng.

    Cái điệu bộ cứ động tí là đỏ mặt tía tai vì xấu hổ ấy thật sự quá đỗi đáng yêu. Mới sáng nay thôi, nhìn bộ dạng cự vật cương cứng của y, hắn thấy đáng yêu đến mức không nhịn được mà cúi xuống khẩu dâm cho y.

    Ban đầu y còn chẳng biết cương là gì, thế mà giờ sáng nào cũng ngóc đầu dậy đòi hỏi, quả là tiến bộ vượt bậc, khiến hắn không thể không chú ý. Có lần thấy y dựng đứng lên đáng yêu quá, hắn tiện tay búng một cái rõ đau khiến y khóc thét lên ầm ĩ.

    Đêm nào cũng làm tình cuồng nhiệt, trêu đùa nhau đến rã rời, vậy mà giờ chỉ mới hôn một cái đã ngượng ngùng đỏ mặt thế kia. Thử hỏi có nam nhân nào lại không khao khát, say mê một sinh vật như thế chứ.

    “Tất cả bình thân.”

    Hoàng đế nắm lấy tay San-san kéo y về phía la hán sạp. Trong cả hậu cung này, San-san là người duy nhất được Hoàng đế đích thân dùng miệng hầu hạ. Đừng nói là dùng miệng, ngay cả việc dùng tay để kích thích bạn tình, Hoàng đế cũng chưa từng làm. Hắn chỉ chạm vào những nơi hắn muốn, chứ chưa bao giờ cảm thấy cần phải tốn công tốn sức dạo đầu.

    Nhưng với San-san lại là một ngoại lệ. Khao khát được nhìn thấy khuôn mặt y ửng đỏ vì đê mê, khoái cảm khiến hắn cứ muốn mơn trớn, kích thích y mãi không thôi. Tất nhiên, bản năng muốn chiếm đoạt cơ thể ấy cũng góp phần không nhỏ.

    “Ngươi vừa ăn quả thiên sao.”

    Hoàng đế thản nhiên kéo San-san ngồi gọn trong lòng mình, giọng điệu chắc nịch như đã nhìn thấu tất cả. Quả nhiên, chiếc đĩa trên bàn đã trống trơn.

    ***

    Chú thích:

    1. Teun-teun (Khỏe Mạnh): Tên gọi ở nhà (nhũ danh) mà San-wol đặt cho đứa bé trong bụng với mong muốn con sinh ra sẽ luôn khỏe mạnh.
    2. Tọa đôn (좌돈): Loại ghế ngồi hình trụ tròn hoặc vuông, không có tựa lưng.
    3. Áo lót sơ sinh (배냇저고리): Chiếc áo đầu tiên dành cho trẻ sơ sinh, thường được may bằng vải bông mềm mịn, không có cổ áo.
    4. Mộc bàn (목반): Khay làm bằng gỗ.
    5. Cữu cữu (외숙): Cậu, anh/em trai của mẹ.
    6. Di mẫu (이모): Dì, chị/em gái của mẹ.
    7. Roi thanh đạo (정편): Roi được dùng để quất xuống đất tạo ra âm thanh lớn, báo hiệu sự xuất hiện của Vua hoặc quan lại lớn nhằm dẹp đường.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú