Chương 24: Hoài thai
bởi Ly ThiênSau khi trang điểm và thay y phục xong xuôi, San-san đi theo sự dẫn đường của tiểu nội quan đang đứng chờ ra đến nội viện của Vĩnh Ninh cung. Y bước đến chiếc thảm đỏ trải dài được chuẩn bị riêng cho buổi lễ sắc phong, rồi quỳ gối xuống. Dưới cái nắng chói chang đến mức thở thôi cũng thấy mệt nhọc, nghi thức sắc phong rốt cuộc cũng chính thức bắt đầu.
Một tên nội quan của Nội Vụ phủ đã đứng đợi sẵn bắt đầu dõng dạc đọc chiếu thư.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Yoon San-san khí chất thanh tao, dung mạo kiều diễm, tính tình nhu thuận, đức hạnh vẹn toàn, xứng đáng được hầu hạ bên cạnh Hoàng đế. Nay tuân theo thánh ý của Thái hậu, đặc cách phong làm Trân Uyển nghi. Khâm thử.”
“……Tạ ơn bệ hạ ân điển.”
Theo đúng những gì đã được dặn dò đi dặn dò lại, ngay khi nội quan vừa dứt lời, San-san liền rạp người lạy tạ, dập đầu sát đất. Ngay sau đó, nội quan tiến lại gần, cung kính trao cho San-san kim sách(1) và kim ấn(2).
Lễ sắc phong, kim sách và kim ấn, tất cả đều là những nghi thức và vật phẩm chỉ dành riêng cho các phi tần từ bậc Chính phi trở lên. Thế nhưng, San-san đón nhận tất cả với một khuôn mặt lạnh tanh, chẳng lấy một tia vui mừng.
“Đây là kim sách và kim ấn của Uyển nghi. Xin nương nương hãy giữ gìn cẩn thận.”
Nghi thức sắc phong kết thúc tại đó. Tuy buổi lễ diễn ra khá chóng vánh, nhưng San-san vẫn còn phải trải qua một loạt các thủ tục mệt mỏi khác. Vừa thở hồng hộc, y vừa di chuyển đến Phụng Tiên điện(3). Tại đây, sau khi hoàn thành nghi thức tam quỵ cửu khấu đầu(4) trước bài vị tổ tiên hoàng gia, y lại tiếp tục tiến về Thọ Khang cung. Nơi đó, Hoàng đế và Thái hậu đang ngự tọa chờ y thực hiện nghi thức tam quỵ cửu khấu đầu thêm một lần nữa.
Hoàng đế hôm nay trông có vẻ khá vui vẻ, nhưng San-san chẳng kịp để tâm, y lại phải vội vã di chuyển đến địa điểm tiếp theo. Lần này là đi thỉnh an các vị phi tần từ bậc Phi trở lên.
Cũng may là hiện tại cả ngôi vị Hoàng hậu và Quý phi đều đang để trống. Y chỉ cần đến thỉnh an bốn vị Phi là đủ. Ác mộng thực sự lại đến từ cái thời tiết oi ả này. Và cả cái dải yêu đai đang siết chặt lấy vòng eo y đến nghẹt thở nữa.
Giữa trưa hè nắng gắt như đổ lửa, bị quấn chặt trong lớp lớp lụa là dày cộp đến mức thở không ra hơi, lại phải di chuyển liên tục suốt gần bốn tiếng đồng hồ, San-san rốt cuộc kiệt sức, ngất lịm đi ngay trên đường đến thỉnh an vị Phi cuối cùng là Lee-bi (Lý Phi).
Và thế là, buổi lễ sắc phong đầu tiên trong lịch sử dành cho một nam nhân yêm nhân đã kết thúc một cách trớ trêu như vậy.
Ngày rằm tháng Rực Rỡ năm Vĩnh Huy thứ 20, San-san danh chính ngôn thuận trở thành Trân Uyển nghi của Vĩnh Huy đế. Từ đó về sau, con đường thăng tiến của y nhanh như diều gặp gió, đến mức muội muội ruột của y cũng chẳng thể sánh kịp.
***
Dẫu đã được sắc phong làm Trân Uyển nghi, chuỗi ngày giông bão của San-san vẫn chẳng hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Một lần, Hoàng đế ghé qua dùng bữa trưa thì đúng lúc San-san đang khóc lóc ỉ ôi vì nhớ Yeon-i. Thế là cả hoàng cung được một phen náo loạn. Nhớ lại cái tên từng xuất hiện trong lá thư lần trước, Hoàng đế không thể nhắm mắt làm ngơ thêm nữa. Hắn lập tức sai người lôi kỳ được con tiện tì tên Yeon-i từ nhà họ Yoon vào cung, rồi khép tội ả rắp tâm quyến rũ chủ tử, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết rồi đuổi cổ khỏi cung.
Kể từ ngày đó, San-san thường xuyên có những hành động mất kiểm soát. Những cơn kích động cứ chực trào tuôn ra, khiến y ngày càng khó kìm nén. Vài ngày sau sự việc của Yeon-i, San-san cảm thấy bức bối đến mức lồng ngực như muốn nổ tung. Giữa đêm khuya thanh vắng, y lén lút trốn khỏi tẩm cung.
Nửa đêm tỉnh giấc, Hoàng đế quờ tay sang bên cạnh thì phát hiện chỗ trống trơn. Chẳng kịp thay đồ, hắn cứ thế mặc nguyên tẩm y, nhảy lên ngựa phi nước đại khắp hoàng cung tìm kiếm. Cũng may chưa muộn lắm, hắn tóm được San-san đang gào thét như kẻ điên trước cổng Thần Vũ môn(5).
Bộ tẩm y trên người San-san bị cào rách bươm, xộc xệch chẳng khác nào khỏa thân. Y ngồi bó gối, hai tay ôm lấy chân, dòng long tinh của Hoàng đế vẫn rỉ ra, chảy dọc theo bắp đùi. San-san bị lôi xềnh xệch về Vĩnh Ninh cung, và một lần nữa, y lại bị tát lật mặt rồi bị cưỡng ép phải hầu hạ Hoàng đế ngay trước mặt San-wol.
Sau trận đòn roi ấy, mọi chuyện dường như tạm yên ắng được một thời gian. Nhưng dạo gần đây, San-san lại sinh ra chứng nôn mửa liên miên, khiến Hoàng đế điên tiết vô cùng.
Từ lúc nào chẳng hay, Hoàng đế gần như dính như sam với San-san trong mọi bữa ăn. Cứ mười bữa thì đến tám bữa San-san nôn thốc nôn tháo. Đám cung nhân cứ lén lút rỉ tai nhau rằng, chắc y phải ghê tởm bệ hạ lắm nên mới nôn ọe như thế. Việc này làm tổn hại không nhỏ đến thể diện của bậc cửu ngũ chí tôn, nhưng Hoàng đế dường như chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó.
Đến nước này rồi, thứ duy nhất mà hắn bận tâm chỉ có một.
“Thế y đang làm gì rồi?”
Hoàng đế vừa phê duyệt tấu chương vừa cất giọng lạnh lùng hỏi han.
“Muôn tâu bệ hạ, nghe báo lại là y đang ở chỗ của Yoon-bin nương nương để thưởng thức trà bánh ạ.”
Thái giám Han-ho nhanh nhảu đáp lời. Cứ cách một thời thần, Hoàng đế lại bắt báo cáo lịch trình của San-san một lần.
“……Thế y có chịu ăn gì không? Hôm trước thấy y cũng ăn được kha khá quả thiên, quýt với vải thiều, sao không chuẩn bị thêm mấy món đó cho y?”
“Dạ bẩm bệ hạ, Yoon-bin nương nương đã cất công chuẩn bị rất nhiều món ăn vặt hợp khẩu vị của Yoon Uyển nghi và đang tận tình chăm sóc y rồi ạ.”
Vừa tâu bẩm, thái giám Han-ho vừa thầm nuốt một tiếng thở dài chua xót. Làm kẻ kề cận Hoàng đế, lão luôn cố gắng giữ thái độ trung lập, không xen vào chuyện hậu cung để bảo toàn mạng sống.
Thế nhưng, chuyện này quả thực là quá trớ trêu. Yoon-bin đang mang thai sắp đến ngày sinh nở, dù có là tỷ muội ruột thịt đi chăng nữa, thì làm sao có thể thản nhiên chăm sóc cho cái kẻ đang cướp mất ân sủng của chồng mình(6) như vậy được chứ.
“Ngày nào y cũng gầy rộc đi, ăn uống chẳng vào, trẫm lo lắng đến mức chẳng thiết tha gì đến việc chính sự nữa. Thật là đau đầu.”
Hình ảnh San-san nôn thốc nôn tháo bát cháo gà mà y từng rất thích lại hiện lên trong đầu khiến Hoàng đế nhíu chặt đôi mày. Rồi hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt.
“Chắc phải triệu thái y đến bắt mạch xem sao. Rõ ràng là cơ thể y đang có vấn đề.”
Thái giám Han-ho thầm nghĩ, nếu bệ hạ thực sự lo lắng đến thế, thì bớt đòi hỏi thị tẩm lại, cho y nghỉ ngơi vài ngày chẳng phải là cách tốt nhất sao. Nhưng tất nhiên, lão nào có gan cất lời.
Dẫu cho lúc mới biết mùi hoan lạc, Hoàng đế cũng chưa từng sa đà vào tửu sắc đến mức này, nhưng khi “chiến đấu” với San-san, hắn cứ như hóa điên hóa dại, dường như chẳng thể nào kiểm soát nổi bản thân.
“Đêm nay nô tài cho gọi thái y đến bái kiến bệ hạ nhé?”
Dù trong thâm tâm Han-ho đoán chắc đây là tâm bệnh chứ chẳng phải do cơ thể, lão vẫn giả vờ như không biết, cung kính xin chỉ thị.
“Được. Phải bắt mạch cho y xem rốt cuộc là bị làm sao.”
Hoàng đế chợt nhớ đến cổ tay gầy gò, bầm tím của San-san. Rõ ràng hắn đâu có bóp mạnh, vậy mà chỗ nào cũng bầm dập. Bắp đùi y dạo này gầy xọp đi, mỗi lần ân ái, xương xẩu cứ va vào nhau cồm cộp khiến y đau đớn kêu la. Thế này thì còn gì là thú vị nữa, Hoàng đế tặc lưỡi.
Sau đó, Hoàng đế cứ mải miết suy nghĩ về San-san, chẳng còn tâm trí đâu mà đọc tấu chương nữa.
***
San-wol lén lút quan sát ca ca đang ngoan ngoãn khâu vá, trên cổ y quấn một chiếc long hoa(8) làm từ lụa satin bóng bẩy(7). Cái không khí ngượng ngùng, gượng gạo giữa hai huynh muội dần tan biến, họ lại quay về thân thiết như xưa. Cứ đến chiều, San-san lại chạy sang hậu điện chơi với San-wol, đợi đến khi Hoàng đế đến mới chịu về.
Y lúc thì nhẹ nhàng xoa xoa chiếc bụng bầu nhô cao qua lớp y phục của San-wol rồi lim dim ngủ, lúc lại cùng nàng nhấm nháp chút đồ ăn vặt và thưởng trà để giết thời gian. Nhưng dạo gần đây, hai người chủ yếu dành thời gian cho việc khâu vá.
Tay nghề thêu thùa của San-san khá khéo léo. Từ thuở nhỏ, vì San-san hay bị kích động, khó tập trung vào một việc gì đó lâu dài, San-wol đã phải nghĩ ra đủ mọi cách, và khâu vá là một trong số đó. Nàng tin rằng việc bị kim châm nếu lơ đễnh sẽ giúp y rèn luyện tính kiên nhẫn. Và quả nhiên, phương pháp này đã mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp y điều chỉnh hành vi đáng kể.
Dạo gần đây, thấy San-san lại có dấu hiệu mất kiểm soát như hồi bé, liên tục chọc giận Hoàng đế, San-wol đành phải ép y khâu vá trở lại. Dù thỉnh thoảng vẫn lóng ngóng bị kim đâm, nhưng cũng không đến nỗi nghiêm trọng. Vài vết xước nhỏ xíu trên tay thì nhằm nhò gì. Những vết thương trên người y mới thực sự đáng sợ.
San-wol lén nhìn những vết hôn đỏ chót chi chít trên cổ ca ca mà nàng đã cố tình dùng chiếc long hoa che lại, cùng những vết bầm tím quanh cổ tay, cổ chân y, lòng nàng dâng lên một mớ cảm xúc hỗn độn. Vừa đau xót, lại vừa tủi hờn.
Có lần, thấy San-san cứ đi lại khập khiễng, dáng ngồi xiêu vẹo, nàng đã gặng hỏi.
“……Bệ hạ vẫn bạo lực như thế sao?”
“……Ừm.”
“Ngài ấy làm thế nào? Lại đánh ca ca à?”
“……Nó cứ to dần lên ở bên trong, làm huyệt động của huynh cứ rách ra liên tục. Vừa mới lành lại bị rách tiếp, lành rồi lại rách. ……Huynh chỉ mong màn đêm đừng bao giờ buông xuống.”
Làm gì có chuyện ngọc hành lại cứ to dần lên trong lúc giao hợp cơ chứ. San-wol chỉ cho đó là cách diễn đạt ngây ngô của một đứa trẻ như San-san nên cũng không mấy bận tâm. Tuy nhiên, lòng nàng lại trĩu nặng ưu tư.
“Muội đã bảo ca ca đừng có chống cự bệ hạ nữa cơ mà. Cứ thuận theo ý ngài ấy thì ngài ấy sẽ nhẹ nhàng hơn thôi. Nghe lời muội đi, được không? Cứ thế này thì cơ thể ca ca chịu sao nổi. Ca ca bị đau thì chỉ có ca ca chịu thiệt thôi.”
“……Ừm, huynh hứa sẽ nghe lời.”
San-san vốn rất ngoan ngoãn nghe lời San-wol, nhưng riêng chuyện chăn gối thì y chỉ hứa cho qua chuyện. San-wol biết rõ điều đó nhưng cũng đành bất lực, nuốt ngược những lời khuyên can vào trong.
Ánh mắt San-wol nấn ná thêm một lúc trên gáy ca ca đang được che chắn bởi dải lụa mỏng. Nàng đặt bộ kim chỉ xuống, đẩy bát quả thiên về phía y.
“Vừa làm vừa ăn đi ca ca. Quả thiên làm từ dưa Hami đấy.”
“……”
“Ăn thử đi, ngon lắm đó.”
Không thể từ chối lời mời nhiệt tình của muội muội, San-san đành miễn cưỡng nhón một miếng quả thiên bỏ vào miệng. Món thạch này được làm lạnh đặc biệt để xua tan cái nóng oi ả, nên vừa chạm vào đầu lưỡi đã tan chảy như băng. So với những món ăn khác, thạch quả thiên và trái cây vẫn dễ nuốt hơn, ít gây cảm giác buồn nôn, nên San-san lại nhón thêm vài miếng nữa.
***
Chú thích:
- Kim sách (금책): Sách phong tước vị bằng vàng, gồm hai lá vàng khắc chữ được buộc lại bằng dây đỏ.
- Kim ấn (금인): Con dấu bằng vàng.
- Phụng Tiên điện (봉선전): Điện thờ tổ tiên của hoàng gia triều Hạ.
- Tam quỵ cửu khấu đầu (삼궤구고두례): Nghi thức quỳ lạy ba lần, mỗi lần quỳ xuống dập đầu ba cái.
- Thần Vũ môn (신무문): Cửa phía Bắc của hoàng cung.
- Cướp mất ân sủng của chồng mình (시앗): Một từ thuần Hàn cổ, dùng để chỉ vợ bé của chồng mình.
- Satin bóng bẩy (수자): Một loại vải lụa dệt theo kiểu vân đoạn, có bề mặt bóng mịn (satin).
- Long hoa (용화): Khăn quàng cổ.
0 Bình luận