Bạn không có cảnh báo nào.

    Tuy nhiên, những điều kỳ lạ không chỉ dừng lại ở đó. Nếu Hoàng đế không bị mất trí, thì gần đây khi hoan ái với San-san, đã có vài chuyện vô cùng lạ lùng xảy ra.

    Chuyện cúc huyệt của y ướt đẫm một cách kỳ lạ, hắn cũng từng thấy vài nam sủng như vậy nên cho qua. Ướt át thì có gì không tốt cơ chứ. Thậm chí hắn còn cảm thấy hưng phấn khi phần dưới của San-san luôn dầm dề những dịch nhầy như nữ nhân. Nhưng vấn đề thực sự nằm ở chỗ, cự vật của hắn lại phình to một cách bất thường mỗi khi thâm nhập vào cái huyệt động chật hẹp ấy.

    Vì mới chỉ biết đến mùi vị hoan lạc với mỗi mình Hoàng đế, San-san dường như cứ ngỡ chuyện đó là bình thường. Hoặc có lẽ vì quá đau đớn nên y cũng chẳng màng để ý đến điều đó.

    Thế nhưng, trừ phi là quái vật, làm sao cự vật của con người lại có thể phình to dị dạng như vậy trong lúc ân ái? Đây cũng là lần đầu tiên Hoàng đế trải qua chuyện này khi chung đụng với San-san, nên hắn hoàn toàn không hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra.

    ‘Chắc phải tìm lúc nào đó thị tẩm, sai thái y đứng chầu bên cạnh để quan sát xem sao.’

    Vì có quá nhiều chuyện mờ ám không rõ ràng, Hoàng đế tạm thời gác lại những suy nghĩ đó. Hắn nhìn lại những tờ giấy đang cầm trên tay, lòng dạ lại càng thêm bồn chồn, phiền não.

    “Nếu bệ hạ muốn biết Yoon thiếu gia thực sự nghĩ gì, thần thiếp tuy bất tài nhưng cũng xin nguyện góp một phần sức lực……”

    Đúng lúc đó, Shin-bi lên tiếng. Thấy Hoàng đế phóng ánh mắt khó hiểu về phía mình, ả vội vàng tiếp lời.

    “Hay là bệ hạ cho phép thần thiếp hầu hạ thị tẩm cùng Yoon thiếu gia? Giác quan của nữ nhân vốn nhạy bén mà. Nếu được tận mắt chứng kiến, chắc chắn thần thiếp sẽ nhìn thấu tâm can y đang hướng về ai.”

    Hoàng đế vốn dĩ không phân biệt nam nữ. Chỉ cần có nhan sắc kiều diễm, hắn đều sẽ tận hưởng cho bằng hết. Thậm chí hắn cũng chẳng kiêng dè chuyện “chung giường” nhiều người, Shin-bi và Yoon-bin cũng từng có lúc phải hầu hạ hắn cùng với các nam sủng khác.

    Trong những dịp như vậy, việc hoan ái tập thể cùng nam sủng là điều khó tránh khỏi, nhưng bù lại, địa vị trong hậu cung của họ sẽ được củng cố. Dẫu sao thì như thế vẫn còn hơn là chịu cảnh chăn đơn gối chiếc.

    Nhân cơ hội này, Shin-bi muốn tự mình xác nhận xem rốt cuộc Hoàng đế đang dành tình cảm sâu đậm nhường nào cho tên họ Yoon kia. Đồng thời, ả cũng muốn xem thái độ của hắn ta ra sao.

    “Cái đồ to gan, nàng thật sự mất trí rồi sao.”

    Giây phút ấy, Shin-bi chợt giật thót mình. Ả quên mất rằng Hoàng đế, kẻ vốn dĩ coi chuyện nam nữ chung chạ là trò tiêu khiển bình thường, giờ đây đang ở trong trạng thái như thế nào.

    “Bệ hạ! Thần thiếp vì say rượu nên mới lỡ lời. Thần thiếp tội đáng muôn chết. Cúi xin bệ hạ lượng thứ.”

    Dẫu có là tình đơn phương đi chăng nữa, thì Hoàng đế lúc này cũng đang đắm chìm trong mối tình đầu tiên của mình. Hối hận vì sự hồ đồ của bản thân, Shin-bi quỳ phịch xuống đất, dập đầu “Bốp” một tiếng rõ to xuống sàn. Cơn đau điếng người xông thẳng lên não khiến ả xây xẩm mặt mày. Hoàng đế vẫn im lặng. Cố nén cơn choáng váng, ả tiếp tục van nài.

    “Hôm nay là ngày giỗ của Hyo-hyeon, nên từ trưa thần thiếp đã mượn rượu giải sầu. Từ nay về sau thần thiếp tuyệt đối không dám quá chén nữa. Bệ hạ ơi, nể tình Hyo-hyeon, xin bệ hạ hãy tha thứ cho thần thiếp.”

    “Thái giám Yoon của Thọ Xương cung nghe lệnh. Từ nay về sau, nếu để trẫm thấy Shin-bi động đến một giọt rượu nào, trẫm sẽ tống cổ ngươi vào Thận Hình ty ăn đòn, rõ chưa? Chủ tử say xỉn đến mức nói năng hồ đồ mà đám nô tài các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Lôi tất cả ra đánh năm mươi trượng, trừ bổng lộc nửa năm của toàn bộ cung nhân Thọ Xương cung. Thêm nữa, trong vòng một năm tới, giáng bổng lộc của Shin-bi xuống ngang bằng với tước vị Tần, lập tức thi hành.”

    Hoàng đế lạnh lùng phán quyết, giọng điệu sắc lẹm chẳng muốn nói thêm lời nào. Hắn giũ mạnh vạt áo cổn bào, đứng phắt dậy.

    “Đến Vĩnh Ninh cung.”

    Thế là, Vĩnh Ninh cung – nơi mọi người đang yên giấc nồng – bỗng chốc náo loạn giữa đêm khuya vì Hoàng đế bất ngờ giáng lâm.

    ***

    Đêm đó, Hoàng đế tìm đến Vĩnh Ninh cung, và dĩ nhiên, San-san – người vẫn còn ngái ngủ – lại một lần nữa phải hầu hạ thị tẩm.

    Trong lúc ân ái, Hoàng đế nói với y về chuyện sắc phong tước vị. San-san hoảng sợ tột độ, liên tục van xin hắn rút lại lệnh. Kết cục, Hoàng đế không kiềm chế được cơn giận, đã giáng cho y một cái tát nảy lửa, bắt y phải câm miệng.

    Cứ như vậy, ngày rằm của tháng Rực Rỡ(1), ngày được xem là hoàng đạo tốt nhất, San-san chính thức nhận tước vị tại nội viện trước tẩm điện Vĩnh Ninh cung.

    Sáng sớm ngày sắc phong, ánh nắng mặt trời rực rỡ đã chói chang khắp nơi. Dẫu tiết trời oi ả, nhưng vì là đại lễ chính thức, San-san phải mặc nhiều lớp y phục theo đúng quy định và đeo đủ mười loại trang sức.

    Hoàng đế đã đích thân căn dặn phải chuẩn bị thật chu đáo, không được để xảy ra sai sót nào. Thế nhưng, Yeong-chae lại lúng túng đứng ngây ra đó, chẳng biết phải làm sao.

    Lý do là vì San-san đang ngồi trước bàn trang điểm, khóc lóc nức nở không ngừng. Nhìn bộ dạng y, dường như chẳng có dấu hiệu nào là sẽ nín khóc. Bao nhiêu công sức rửa mặt chải đầu đều đổ sông đổ bể. Mặc dù không cần phải dặm phấn thoa son như nữ nhân, nhưng nếu để y mang đôi mắt sưng húp ra nhận sắc phong, thì chắc chắn lời đồn đại sẽ lại lan truyền khắp hoàng cung.

    “Ca ca.”

    Đúng lúc đó, San-wol bước vào Tây thứ gian của Đông bối điện. San-wol vịn vào cánh tay của Thượng cung Song-hwa, dồn trọng lượng cơ thể vào bà ấy mà bước đi chậm chạp. Chiếc bụng bầu vượt mặt khiến nàng di chuyển vô cùng khó nhọc.

    Bước đến bên San-san đang ngồi khóc thút thít, nàng rút chiếc khăn tay lụa giấu trong người ra, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên mặt ca ca.

    “Muội đã bảo là ca ca cứ làm thế này thì chỉ rước thêm khổ vào thân thôi mà.”

    “……Hức.”

    Sự xót xa trào dâng khiến San-wol khẽ nhăn mặt. Lần này, nàng dùng ngón cái lau nước mắt cho San-san.

    “Ca ca phải chấp nhận thôi. Đã nhận tước vị rồi thì từ nay về sau, dù muốn dù không, ca ca cũng không bao giờ có thể bước chân ra khỏi hoàng cung này cho đến lúc chết. Chẳng lẽ ngày nào ca ca cũng định khóc lóc như thế này sao? Chúng ta phải sống chứ. Ca ca phải sống, ……và cả muội nữa.”

    Câu cuối cùng, nàng lầm bầm nhỏ xíu như nói với chính mình. San-san chỉ biết rơi nước mắt, đôi mắt nhòe lệ nhìn chằm chằm vào bụng San-wol, nơi đang mang giọt máu của Hoàng đế. Rồi y đưa tay quệt vội nước mắt.

    “……Wol à. Huynh, huynh thật sự,”

    San-san vừa định nói gì đó thì San-wol vội đưa tay bịt miệng y lại. Nàng cũng biết chuyện ca ca vì từ chối sắc phong mà bị ăn tát. Đâu chỉ riêng mình nàng biết.

    “Tai vách mạch rừng”, chuyện này sớm đã đồn ầm lên khắp hoàng cung, và Hoàng đế thì đang vô cùng tức giận. Nàng không biết những lời này nếu lọt ra ngoài sẽ gây ra hậu quả tồi tệ đến nhường nào.

    “Đừng. Ca ca đừng nói gì cả.”

    San-wol lên tiếng với giọng điệu vô cùng kiên quyết. Bất cứ khi nào nàng tỏ thái độ như vậy, y đều hiểu là tuyệt đối không được làm trái ý nàng. Đã quen với sự bảo ban của San-wol từ lâu, San-san cũng đủ tinh ý để nhận ra điều đó.

    “Yeong-chae à. Mau phụ Thượng cung Min (Mẫn) trang điểm cho ca ca đi.”

    Thượng cung Min là người do Nội Vụ phủ phái đến, vốn là một lão cung nữ chuyên lo việc trang điểm theo đúng phép tắc trong các buổi lễ lớn. Nãy giờ bà vẫn đứng lặng thinh từ xa, nghe tiếng gọi của San-wol mới từ từ bước lại.

    “Vậy nô tỳ xin phép bắt đầu ạ, thưa nương nương.”

    Ngay khi Thượng cung Min vừa hành lễ với San-wol, San-wol định quay lưng bước đi thì chợt nhớ ra điều gì đó, nàng ghé sát môi vào tai San-san.

    “Có khi chính vì ca ca cứ liên tục chống cự nên bệ hạ mới càng thêm hứng thú cũng nên. Ca ca hiểu ý muội không?”

    Nàng thầm thì thật nhỏ, chỉ để một mình San-san nghe thấy. Nhưng đó là một khái niệm quá đỗi phức tạp đối với y. Nhìn đôi mắt màu hổ phách ngơ ngác chẳng hiểu gì của ca ca, San-wol khẽ thở dài.

    “Ca ca, muội từng dặn nếu không hiểu thì phải làm thế nào?”

    “……Cứ răm rắp làm theo những gì được bảo thôi.”

    Không thể lúc nào cũng ngồi chờ San-san thông hiểu mọi chuyện được. Những lúc cấp bách, nàng chỉ dạy y cách ngoan ngoãn làm theo. Nghe câu trả lời của San-san, San-wol khẽ gật đầu.

    “Ca ca làm được chứ?”

    “……Ừ.”

    Từ trước đến nay, nghe lời San-wol chưa bao giờ khiến y gặp họa. San-san tự nhủ với bản thân rồi gật đầu vài cái. Cuối cùng, San-wol được Thượng cung Song-hwa dìu ra ngoài. Thượng cung Min, Yeong-chae cùng đám cung nhân liền tiến đến vây quanh San-san.

    Suối tóc dài óng ả của San-san được búi lên gọn gàng, khéo léo. Trước đây, San-san vẫn luôn buộc tóc nửa đầu giống như những nam nhân chưa lập gia đình ở triều Hạ. Y chưa bao giờ dùng đến trâm cài hay đồ trang sức, chỉ quấn bằng dải ruy băng lụa giản dị. Nhưng từ hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.

    San-san búi cao toàn bộ tóc lên giống hệt những nam nhân đã có gia đình, rồi đội lên một chiếc ngọc quan. Ngay chính giữa ngọc quan được khảm một viên hổ phách lớn, trong suốt và tinh khiết.

    Xuyên qua chiếc ngọc quan là một cây trâm vàng dài, đính những viên ngọc trai sáng bóng, tinh khôi như làn da của San-san. Hai đầu cây trâm buông lơi những dải tua rua bằng vàng rủ xuống tận dưới ngực y. Đây là chiếc mão lễ phục do chính các nghệ nhân thức trắng mấy đêm liền chế tác theo lệnh Hoàng đế.

    Sau khi làm tóc xong, y phục ngủ được lột ra. Từng lớp, từng lớp lễ phục được khoác lên người y. Lớp trường sam màu trắng được lót bên trong, tiếp đến là trường sam màu xanh ngọc bích, và cuối cùng là lớp trường sam màu xanh ngọc thạch khoác ngoài cùng.

    Dải yêu đai cũng được thắt tương tự. Dải yêu đai màu xanh ngọc bích nằm dưới, bên trên được siết chặt bằng một dải yêu đai màu xanh ngọc thạch hẹp hơn một chút. Bị thắt chặt đến nghẹt thở, những sợi dây chuyền vàng được trang trí lủng lẳng bên hông. Chiếc quần bên trong cũng mang màu xanh ngọc thạch.

    Thượng cung Min kết thúc quá trình trang điểm bằng việc choàng chiếc hà phi(2) thêu chỉ vàng lộng lẫy qua vai San-san rồi kiểm tra lại tổng thể một lượt. Nở nụ cười mãn nguyện, bà nhận lấy dây chuyền san hô, khuyên tai san hô, bốn chiếc nhẫn vàng, vòng tay ngọc bích, và vòng chân ngọc bích từ tay đám cung nữ đang đứng chờ, rồi đích thân đeo tất cả lên người San-san.

    Xong xuôi, bà mới buông San-san ra. Cuối cùng, công việc trang điểm cũng đã hoàn tất.

    ***

    Chú thích:

    1. Tháng Rực Rỡ (타오름 달): Tên gọi thuần Hàn của tháng 8 (tháng Tám).
    2. Hà phi (하피): Một dải lụa được choàng qua hai vai, buông dài xuống trước ngực và sau lưng, thường được thêu hoa văn tinh xảo, là một phần của lễ phục.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú