Bạn không có cảnh báo nào.

    “Muôn tâu bệ hạ, có cần hạ lệnh lật thẻ bài không ạ?”

    Trong lúc Hoàng đế vẫn ngồi chờ mà chẳng thèm đụng đến bữa tối, thái giám Lee – người quản lý Hỗn Đường ti và Kính Sự phòng – bước vào thưa chuyện. Thấy Hoàng đế – người đã mấy tháng nay tối nào cũng dùng bữa và ngủ lại cùng San-san – hôm nay lại nấn ná mãi ở Hoằng Đức điện không chịu rời đi, lão đành phải lên tiếng.

    Nghĩ bụng đã ba tháng trôi qua, chắc cũng đến lúc bệ hạ đổi khẩu vị, lão giả vờ xin chỉ thị xem có cần chuẩn bị thẻ bài ghi tên các hậu cung hay không, nhưng thực chất lão đã mang sẵn khay thẻ bài đến rồi. Chỉ cần Hoàng đế liếc mắt một cái, đám hạ nhân sẽ lập tức dâng lên. Tất nhiên, những chiếc thẻ bài được chuẩn bị sẵn này đều ghi tên những phi tần đã đút lót cho thái giám Lee.

    Hoàng đế không đáp lời. Hắn cứ lặng lẽ nhấp từng ngụm trà lạnh do Ngự Trà phòng dâng lên, để mặc thời gian trôi đi.

    “Muôn tâu bệ hạ. Đã quá giờ dùng bữa tối khá lâu rồi ạ. Nô tài e rằng ngọc thể của bệ hạ sẽ bị ảnh hưởng. Cúi xin bệ hạ bảo trọng long thể.”

    Thái giám Han-ho đánh liều lên tiếng giục giã. Hoàng đế vân vê chén trà nhỏ xíu trong bàn tay to lớn một cách vô thức, ánh mắt dán chặt vào làn nước sóng sánh bên trong, mãi một lúc sau mới lên tiếng.

    “Vĩnh Ninh cung không có tin tức gì truyền đến nữa sao.”

    “……Muôn tâu bệ hạ, không có động tĩnh gì ạ.”

    Nói xong, thái giám Han-ho nhắm chặt mắt chờ đợi cơn thịnh nộ giáng xuống. Hoàng đế vung tay ném thẳng chén trà đang cầm xuống đất. Choang! Chén trà vỡ toang thành hai nửa với một âm thanh chói tai.

    “Chuẩn bị bãi triều.”

    “Bệ hạ muốn ngự giá đến tẩm cung nào ạ?”

    “……Đến chỗ Shin-bi (Tân Phi).”

    Hoàng đế lạnh lùng buông một câu, rồi chẳng đợi đám người hầu chuẩn bị xong đã sải bước đi trước. Thái giám Han-ho cùng đoàn tùy tùng cuống cuồng chạy theo sau.

    ***

     

    “Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bệ hạ ngự giá giáng lâm, thần thiếp vui mừng khôn xiết.”

    Hoàng đế vừa bước vào Thọ Xương cung, Shin-bi và Han-wan-ui (Hàn Uyển Nghi) đã mặc sẵn tẩm y(1) ra nghênh tiếp, lần lượt quỳ xuống hành lễ. Dù vẫn còn sớm so với giờ đi ngủ, nhưng vì đã mấy tháng ròng chẳng được Hoàng đế đoái hoài, nên bọn họ đành tập thói quen đi ngủ sớm. Ngoại trừ Vĩnh Ninh cung, tình cảnh của các cung khác cũng thê thảm tương tự.

    Hoàng đế hờ hững liếc nhìn hai người, buông một câu “Bình thân” rồi đi thẳng về phía hậu điện của Thọ Xương cung. Shin-bi vội vàng đứng dậy lật đật theo sau. Đợi Hoàng đế và Shin-bi khuất hẳn sau cánh cửa hậu điện, Han-wan-ui mới lồm cồm bò dậy, lủi thủi quay về Đông bối điện – nơi ở của nàng ta.

    Thái giám Han-ho dặn dò thái giám Yoon chuẩn bị bữa tối. Vừa bước vào Tây thứ gian, nhìn thấy bầu rượu và chén rượu uống dở trên la hán sạp, Hoàng đế quay sang hỏi Shin-bi.

    “Nàng đang uống rượu sao?”

    “……Dạ vâng, thưa bệ hạ. Sang-hyeon à, mau dọn dẹp…”

    “Thôi cứ để đó. Trẫm cũng muốn uống một ly.”

    Hoàng đế vừa ngồi xuống la hán sạp, Shin-bi liền khéo léo tiến đến quỳ dưới chân hắn, nhẹ nhàng cởi đôi hắc bì ngoa(2) ra. Một cung nữ nhanh trí bưng chậu nước bằng vàng đến đặt lên chiếc kỷ(3) trước la hán sạp. Sau đó, Shin-bi bắt đầu tỉ mỉ lau rửa đôi chân cho Hoàng đế.

    Sang-hyeon đặt một chén rượu mới trước mặt Hoàng đế rồi cẩn thận rót rượu. Hoàng đế nâng chén, nốc cạn một hơi rồi cúi nhìn Shin-bi đang cặm cụi rửa chân cho mình. Nhìn những ngón tay mềm mại, điêu luyện và đầy cung kính của nàng ta, sự hậm hực dành cho ai kia trong lòng hắn lại càng sục sôi. Hắn chưa từng mong chờ kẻ kia phải hầu hạ mình chu đáo đến mức này.

    Cảm thấy bứt rứt trong lòng, hắn lại nốc thêm một chén rượu nữa. Rồi lại dời mắt xuống Shin-bi. Dẫu không đến mức nhìn thấu da thịt, nhưng lớp tẩm y mỏng manh khoác hờ hững đã phơi bày hơn nửa bầu ngực căng tròn của nàng ta. Đỉnh đào đỏ hồng thấp thoáng, lúc ẩn lúc hiện. Hắn chẳng hề nảy sinh dục vọng, chỉ là chợt nhớ đến một người đã từng khiến hắn say mê mút mát đôi gò bồng đảo ấy cách đây rất lâu rồi.

    “Là hôm nay sao.”

    “……Dạ vâng, bẩm bệ hạ.”

    Shin-bi thoáng khựng lại, nhưng rồi ngay lập tức lấy lại vẻ bình thản, tiếp tục việc rửa chân. Sau khi lau rửa cẩn thận và xoa bóp tỉ mỉ, nàng ta nhận lấy chiếc khăn lụa từ tay cung nữ, nhẹ nhàng thấm khô nước rồi mang giày mới vào cho Hoàng đế.

    Cả Hoàng đế và Shin-bi đều chìm vào im lặng một lúc lâu. Shin-bi từng sinh cho Hoàng đế một vị công chúa. Tam công chúa Hyo-hyeon (Hiếu Hiền) năm lên mười tuổi theo Hoàng đế đi vi hành, trong lúc du ngoạn vùng phía Nam đã không may mắc bệnh truyền nhiễm.

    Vì vậy, công chúa không được đưa về hoàng cung mà phải chuyển đến chùa Yong-hwa (Long Hoa) để dưỡng bệnh, nhưng cuối cùng đã qua đời tại đó. Thấm thoắt cũng đã hơn bốn năm trôi qua.

    “Dẫu hàng năm trẫm vẫn gửi đồ cúng lễ(4) đến chùa Yong-hwa, nhưng lẽ ra trẫm nên quan tâm nhiều hơn, trẫm đã quá vô tâm rồi. Nếu nàng muốn, trẫm sẽ cho phép nàng đến chùa Yong-hwa một chuyến. Nàng thấy sao?”

    Mộ của công chúa Hyo-hyeon được đặt tại chùa Yong-hwa. Nghe Hoàng đế hỏi, Shin-bi đang quỳ liền rạp người xuống, trán và hai bàn tay chạm hẳn xuống sàn.

    “Tạ ơn bệ hạ ân điển. Nhưng thưa bệ hạ, chùa Yong-hwa đường sá xa xôi, cưỡi ngựa không nghỉ cũng mất cả trăm ngày đường. Thần thiếp sao nỡ rời xa bệ hạ lâu đến thế? Cúi xin bệ hạ rút lại ân chuẩn.”

    “Trẫm đã nói là nếu nàng muốn cơ mà. Thôi đứng lên đi.”

    Hoàng đế hờ hững đáp lời, lại đưa tay nâng chén rượu lên uống cạn. Đối với hắn, Hyo-hyeon cũng chỉ là một trong vô số những đứa con của mình. Vốn dĩ hắn chẳng bao giờ mảy may bận tâm đến con cái. Không chỉ Hyo-hyeon, mà ngay cả ngày giỗ của những đứa con yểu mệnh khác hắn cũng chẳng thèm nhớ.

    Sở dĩ lần này hắn nhớ ra là vì hai ngày trước tình cờ chạm mặt Shin-bi ở Ngự Hoa viên. Lúc ấy, ả đang mải mê thả diều ở đình Bu-byeok (Phù Bích), vừa thấy bóng Hoàng đế liền hoảng hốt cắt phăng dây diều. Nhìn cánh diều bay vút lên bầu trời cao xanh thẳm, hắn mới mang máng nhớ ra, ngày xưa Hyo-hyeon cũng hay chơi thả diều hình chim ưng như thế.

    Đó là lý do duy nhất khiến hắn chọn đến tẩm cung của Shin-bi giữa chốn hậu cung ba ngàn giai lệ này. Nhìn Shin-bi đang ngồi ngoan ngoãn rót rượu bên cạnh, Hoàng đế thoáng nhớ lại Hyo-hyeon rồi lại mượn chén rượu xóa nhòa hình ảnh đó đi. Chỉ có vậy thôi.

    Một lát sau, bữa tối của Hoàng đế được dọn ra ở thứ gian Thọ Xương cung. Một chiếc bàn ngọc được bày biện, một chiếc khuyên y(5) được đặt ngay ngắn. Hoàng đế vừa yên vị trên khuyên y, thức ăn liền được dâng lên. Theo đúng quy củ, Shin-bi đứng hầu hạ bên cạnh, cẩn thận gắp từng món ăn cho hắn.

    Nàng gắp một món đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt Hoàng đế, kiên nhẫn chờ hắn thưởng thức. Khi hắn vừa đưa thức ăn lên miệng, nàng lại nhanh nhẹn gắp món khác, xếp sẵn để hắn tiện dùng. Quy trình ấy cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

    “Vậy, kẻ đó đang làm gì rồi?”

    Khi bữa ăn đã vơi đi một nửa, Hoàng đế nuốt trôi miếng thức ăn trong miệng rồi bất ngờ lên tiếng hỏi. Tuy Hoàng đế không chỉ đích danh, nhưng thái giám Han-ho – kẻ luôn thấu hiểu thánh ý và phản ứng nhanh nhạy – đã lập tức trả lời.

    “Muôn tâu bệ hạ, nghe báo lại là tất cả đèn đuốc ở Vĩnh Ninh cung đều đã tắt. Chắc hẳn là đã đi ngủ rồi ạ.”

    Nghe vậy, Hoàng đế bật ra một tiếng “Hờ” mỉa mai, rồi ném phăng đôi đũa xuống bàn ngọc.

    “Cái đồ ngốc nghếch ấy, đến ghen tuông cũng không biết sao?”

    Từ lúc nhập cung đến nay, trẫm chưa từng thị tẩm một ai khác ngoài y. Đâu chỉ có thế. Trẫm còn ngủ chung giường với y mỗi đêm. Vậy mà trẫm giận dỗi không đến, y lại có thể lăn ra ngủ ngon lành sao? Hoàng đế cảm thấy tức nghẹn đến không thốt nên lời.

    “Ngươi lập tức quay về Hoằng Đức điện, tìm bức thư và bản kiểm điểm của y mang đến đây cho trẫm.”

    “Vâng, bẩm bệ hạ. Nô tài sẽ đi lấy ngay đây ạ.”

    Sợ rước vạ vào thân, thái giám Han-ho chuồn êm ngay lập tức. Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt, đám cung nữ Thọ Xương cung đã lâu không được hầu hạ Hoàng đế sợ đến mức tái xanh mặt mày, chỉ biết nuốt nước bọt ực ực.

    “Bệ hạ đang nói đến Yoon thiếu gia phải không ạ?”

    Theo luật lệ, hậu cung không được tự ý bắt chuyện với Hoàng đế. Nhưng Shin-bi, với gần hai mươi năm kinh nghiệm hầu hạ, vốn rất rành rọt mấy trò lươn lẹo này.

    Quy củ thì cũng chỉ là bề nổi, thánh ý mới là thứ quyết định tất cả. Chỉ cần không làm hắn ngứa mắt thì có gì phải sợ cơ chứ. Vừa khéo léo quan sát sắc mặt Hoàng đế, nàng ta vừa dè dặt khơi gợi chủ đề mà nàng ta đoán chắc là hắn đang rất muốn nói tới.

    Hoàng đế hằm hằm nhìn chằm chằm vào đĩa thịt gà – món khoái khẩu của San-san – một cách vô cớ, rồi miễn cưỡng mở miệng.

    “Chỉ là một tên nam sủng hèn mọn mà lại chẳng biết điều.”

    “Quả thực, thần thiếp chưa từng thấy bệ hạ sủng ái ai lâu đến thế. Khắp cung cấm đồn đại rằng, bệ hạ không chỉ ban ân sủng mỗi đêm, dùng bữa cùng y mỗi ngày, mà thậm chí còn tự tay gắp thức ăn cho y nữa. Dẫu có là khúc gỗ thì Yoon thiếu gia cũng phải hiểu đó là vinh hạnh tột bậc của một đời người chứ ạ. Cớ sao y lại dám chọc giận bệ hạ đến mức này? Thần thiếp vô cùng lo lắng ngọc thể bệ hạ sẽ bị tổn hại vì chuyện này.”

    Shin-bi vừa nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai rộng của Hoàng đế, vừa ghé sát môi vào tai hắn thì thầm. Bầu ngực đẫy đà của ả cứ cố tình cọ xát vào gáy hắn. Nhưng Hoàng đế lập tức gạt tay ả ra.

    “Bản tính đã khờ khạo lại thêm cái đầu óc ngu ngốc, thế nên thiên tử có ban ân sủng thì y cũng chẳng biết đường mà tạ ơn. Cứ hở ra là lại khóc lóc, rồi lơ đễnh nhìn đi đâu đâu. Xem ra phải tống y vào lãnh cung một trận thì mới ngoan ngoãn được.”

    Hoàng đế tặc lưỡi với vẻ mặt chua chát, rồi phất tay ra hiệu dọn mâm. Shin-bi theo sát gót hắn quay lại la hán sạp.

    Lãnh cung cái nỗi gì cơ chứ, toàn nói nhảm. Rõ ràng là ngoài miệng thì mạnh bạo, nhưng mắt vẫn cứ len lén nhìn ra cửa đấy thôi. Chắc mẩm là đang ngóng tin tức từ Vĩnh Ninh cung, hoặc là chờ thái giám Han-ho mang đồ của tên nam sủng kia đến.

    Có vẻ như ngài đã sa vào lưới tình rồi, chỉ là tự mình không nhận ra thôi. Shin-bi cười thầm trong bụng. Cứ để xem sao. Hành hạ biết bao người sống dở chết dở, làm lỡ dở thanh xuân của bao nhiêu nữ nhân, giờ lại muốn một mình hái quả ngọt sao? Đừng hòng. Ta tuyệt đối không để ngài toại nguyện đâu.

    “Muôn tâu bệ hạ, thần thiếp nghe đồn y là một yêm nhân bẩm sinh vang xa khắp chốn. Cớ sao bệ hạ lại chưa ban tước vị(6) cho y ạ?”

    ***

    Chú thích:

    1. Tẩm y (침의): Đồ mặc đi ngủ.
    2. Kỷ (각답): Một loại bục nhỏ để đặt chân khi ngồi trên giường hoặc sạp.
    3. Đồ cúng lễ (제수): Các vật phẩm dùng để cúng tế.
    4. Khuyên y (권의): Loại ghế có tựa lưng và tựa tay uốn cong nối liền thành hình bán nguyệt.
    5. Tước vị (작첩): Văn bản sắc phong tước vị được ban cho cá nhân.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú