Chương 19
bởi Ly ThiênShin-bi vặn lại bằng một giọng chua chát. Những cảm xúc ả dành cho Hoàng đế vô cùng phức tạp. Đã từng khắc khoải yêu thương, cũng đã từng đằng đẵng oán hận. Bao năm tháng trôi qua, những cảm xúc ấy quấn lấy nhau thành một mớ bòng bong, chẳng còn nhận ra hình thù gì nữa.
“Người vẫn luôn biết tính khí bệ hạ đôi khi rất nóng nảy mà. Một khi đã phật lòng thì ngài ấy chẳng nể nang ai đâu, chi bằng nương nương cứ dò xét thánh ý trước đã ạ.”
“Đi thăm con ả Yoon-bin thì có gì mà làm bệ hạ phật lòng chứ? Đằng nào thì con ranh đó cũng chỉ như diều đứt dây rồi. Nếu không nhờ cái thai kia, chắc nó đã sớm bị tống vào lãnh cung rồi.”
“Ý nô tỳ không phải Yoon-bin, mà là ca ca ả ta cơ ạ. Nghe đồn, bệ hạ ôm y ngủ cả đêm. Sáng nay còn ban thưởng hậu hĩnh hơn cả hôm qua nữa.”
Nghe xong, vẻ đắc ý trên mặt Shin-bi vụt tắt ngấm.
“……Ngươi nói bệ hạ ôm hắn ngủ cả đêm sao.”
Gần hai mươi năm tiến cung hầu hạ Hoàng đế, ả chưa từng chứng kiến chuyện lạ đời như thế bao giờ. Dù là truyền hậu cung đến Càn Thanh cung hay thân giá đến tẩm cung của họ, xong việc là Hoàng đế lập tức đuổi người đi. Ngay cả Hoàng hậu quá cố cũng chưa từng nhận được đặc ân này.
“Ôm ngủ cả đêm cơ à…….”
Khuôn mặt Shin-bi đanh lại, ả cắn chặt môi dưới. Chẳng phải giờ ả mới bắt đầu ghen tuông. Ả chỉ tò mò. Tò mò xem rốt cuộc trong lòng Hoàng đế đang nghĩ gì.
Bao nhiêu năm qua, biết bao nhiêu bóng hồng đã mòn mỏi thanh xuân vì si mê, khao khát Hoàng đế. Chứng kiến tất thảy những bi kịch ấy, trong lòng Shin-bi chợt nảy sinh một dự cảm khó diễn tả thành lời. Một điều gì đó nhỏ bé tựa hạt bụi, nhưng lại khiến ả chẳng thể làm lơ.
“……Xem ra, ta không nên đến gặp Yoon-bin, mà phải đi diện kiến bệ hạ mới đúng. Sang-hyeon à, chuẩn bị đi. Lâu rồi ta chưa dạo Ngự Hoa viên. Biết đâu may mắn lại được gặp ngài. Hôm nay không gặp thì ngày mai, ngày kia, ta thiếu gì thời gian chứ. Ta sẽ dạo Ngự Hoa viên mỗi ngày cho đến khi nào gặp được bệ hạ thì thôi.”
Theo luật lệ của vương triều họ Hạ, người trong hậu cung không được tự ý đến tìm Hoàng đế. Chỉ khi nào được truyền gọi, họ mới có cơ hội diện kiến. Thế nên, cách duy nhất mà các phi tần thường dùng là lượn lờ dạo chơi trong Ngự Hoa viên. Dù Hoàng đế ít khi lui tới chốn này, nhưng nếu may mắn chạm mặt, không chừng lại được gọi đi thị tẩm đêm đó.
Thấy sắc mặt chủ tử lạnh tanh, Sang-hyeon linh cảm có chuyện chẳng lành, nhưng ả cũng đành bất lực. Ả cúi đầu vâng lệnh rồi tất tả lui ra ngoài, gọi cung nhân chuẩn bị kiệu.
***
San-san cuộn tròn mình trong lớp chăn gấm, thu mình nép sát vào góc tường. Ánh mắt y thẫn thờ, trống rỗng dán chặt xuống mặt giường. Những ký ức kinh hoàng đêm qua vẫn cứ ám ảnh tâm trí y.
Bị ép uống bát huyết hươu tanh tưởi đến mức nôn thốc nôn tháo. Vừa lả đi vì kiệt sức, y lại bị đám cung nữ lôi đi kỳ cọ sạch sẽ. Cơn sốt hầm hập cộng thêm vết thương bên trong khiến mọi đụng chạm đều đau đớn tột cùng. Vừa lê lết về đến phòng, y lại bị lột trần truồng ngay trước mặt San-wol.
Chỉ vì không nhịn được mà đẩy hắn ra một cái, y liền bị tát lật mặt, bị lật úp người lại như một con chó. Bờ mông bị nhô cao hứng trọn những trận đòn roi liên tiếp. Hắn nhổ nước bọt vào cúc huyệt của y. Ngay sau đó, một cơn đau thấu trời giáng xuống từ hạ bộ, lan tỏa, gặm nhấm khắp toàn thân.
Cả San-san và San-wol đều nín bặt, chẳng dám thở mạnh. Chỉ có tiếng rên rỉ thô bạo và những tiếng thở dài bực dọc của Hoàng đế là vang vọng khắp phòng.
“Ca ca nàng làm sai chỗ nào, nàng nói thử xem.”
Sau khi giải tỏa xong một lần trong tư thế úp lưng, Hoàng đế hất hàm hỏi San-wol đang đứng chầu chực bên cạnh. Thấy San-wol cúi gằm mặt không đáp, hắn gằn giọng đe dọa: “Hay là nàng muốn thị phạm ngay trước mặt ca ca nàng?”
“Muôn tâu bệ hạ, tội của thần thiếp đáng muôn chết. Lẽ ra thần thiếp phải dặn ca ca úp sát ngực xuống giường, vểnh cao mông lên để bệ hạ dễ dàng tiến vào, nhưng ca ca lại không làm được như vậy.”
“Còn gì nữa?”
“Đáng lẽ ca ca phải tự chủ động l-lắc hông để bệ hạ đỡ tốn sức, nhưng ca ca cũng không làm được.”
“Chỉ có thế thôi sao? Xem ra nàng phải quay lại Kính Sự phòng học lại quy củ từ đầu rồi đấy.”
“Ca ca đã cố nhịn không phát ra tiếng rên rỉ. Lại còn không ngừng rơi nước mắt. Cả gan dám đẩy bệ hạ ra. Và còn……, còn…….”
“Nàng đã phớt lờ lời dặn của trẫm, chẳng thèm để tâm quan sát y. Trẫm nói có sai không?”
San-wol quỳ sụp xuống tạ tội. Trong suốt khoảng thời gian đó, San-san vẫn phải chổng mông lên, ôm trọn ngọc hành của Hoàng đế bên trong cơ thể. Y vùi mặt xuống mặt giường, hai tay bịt chặt tai, nức nở.
“Cái tội lớn nhất của ca ca nàng là không chịu cương cứng. Chẳng phải là do y không hề có ý định hầu hạ trẫm một cách tử tế hay sao?”
“……Cái đó, bẩm bệ hạ, vì ca ca là y-yêm nhân,”
“Trẫm không muốn nghe viện cớ. Nếu nàng để ý kỹ thì sẽ thấy y chẳng thèm cố gắng chút nào. Cứ làm như trẫm đang cưỡng bức y không bằng, khiến trẫm mất hết cả hứng thú. Lỗi của ai đây? Trẫm sai chắc?”
“Muôn tâu bệ hạ, thần thiếp nào dám có suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy ạ. Tất cả là do thần thiếp không biết dạy dỗ ca ca đàng hoàng. Cúi xin bệ hạ trừng phạt thần thiếp.”
“Được. Trẫm cũng thấy đây là lỗi của nàng. Đã biết ca ca khờ khạo thì phải càng ra sức chỉ bảo cho kỹ chứ. San à, ngươi nghe rõ chưa? Yoon-bin đang tự cầu xin trẫm trừng phạt đấy. Lần thứ hai này mà ngươi cứ nằm đơ ra như xác chết, thì trẫm cũng hết cách. Đành phải trừng phạt Yoon-bin thôi.”
San-san chỉ biết lặp đi lặp lại những lời hứa hẹn sẽ cố gắng, sẽ không thế nữa. Y định làm theo tất cả những gì San-wol vừa liệt kê, nhưng đành bất lực. Lần ân ái thứ hai này, Hoàng đế lại bắt y nằm ngửa.
Mọi lời dặn dò vừa rồi coi như công cốc vì thay đổi tư thế. Chẳng biết phải làm sao cho vừa lòng hắn, San-san lại khóc nức nở. Giá như nín khóc được thì tốt, nhưng đau đớn thể xác khiến y chẳng làm sao kìm lại được.
“Vươn tay ra ôm lấy trẫm.”
San-san ngoan ngoãn làm theo.
“Quấn hai chân quanh eo trẫm đi.”
San-san lại làm theo.
“Trẫm muốn nghe tiếng rên của ngươi, đừng cắn môi nữa.”
“Phải rồi. Lắc hông thế này này, thử làm xem nào.”
“Nói là ngươi thấy sướng đi. Nói lại lần nữa xem nào……. Lần nữa…….”
“Nàng chưa dạy ngươi cách hôn à? Thử hôn trẫm xem nào.”
San-san liên tục, liên tục cố gắng làm theo mọi yêu cầu. Sợ San-wol bị phạt, y nén đau, gắng gượng hết sức mình. Càng lúc, Hoàng đế càng trở nên thô bạo và cuồng dã hơn.
Cứ thế, lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư. Cuộc hoan ái vẫn tiếp diễn với sự chứng kiến của San-wol. Từ lúc nào chẳng hay, Hoàng đế không còn lên tiếng bắt lỗi San-wol nữa. Dường như quên bẵng sự hiện diện của nàng ta, hắn hoàn toàn chìm đắm vào San-san, không thể dứt ra được. Cuộc hoan ái càng kéo dài, mùi hương đặc trưng của San-san càng tỏa ra ngào ngạt, khiến Hoàng đế như bị bỏ bùa mê thuốc lú.
Hoàn cảnh của San-san cũng chẳng khá khẩm hơn. Mùi hương nam tính nồng đậm, hoang dại toát ra từ Hoàng đế như một tảng đá đè nặng lên toàn thân y. Cơn đau vẫn không hề thuyên giảm, nhưng một cảm giác lâng lâng, mông lung khó tả lại len lỏi vào tâm trí. Khó thở đến ngạt thở. Và rồi, trong lần ân ái cuối cùng, rốt cuộc San-san cũng cương lên.
“Ngươi còn dám to gan nhắc đến chuyện xuất cung nữa không?”
Sau khi trút cạn sinh lực lần cuối, Hoàng đế gằn giọng hỏi. Mặc dù đầu óc đang quay cuồng, mờ mịt, San-san vẫn nhanh chóng lắc đầu nguầy nguậy. Hoàng đế ôm chặt San-san đang kiệt sức nhũn như con chi chi vào lòng rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau, trước khi lên đường dự Tảo triều(1), hắn đã ban thưởng rất nhiều vật phẩm quý giá cho cả hai huynh muội. Thế nhưng, chẳng ai trong hai người mảy may vui sướng.
“Huynh muốn về nhà.”
Vùi mình trong chăn gấm như một con nhộng, San-san áp má vào đầu gối, thều thào lẩm bẩm. Tiếng nói nhỏ xíu đến mức chẳng lọt nổi qua lớp rèm lụa mỏng manh buông rủ quanh giường. Đầu gối y dần đẫm nước mắt.
Dẫu rất lo lắng cho tình trạng của muội muội, nhưng đến tận xế chiều, San-san vẫn không đủ can đảm để bước sang gặp nàng. San-wol cũng vậy. Nàng giam mình trong hậu điện, nửa bước cũng không dám rời khỏi cửa.
Nhiều ngày đằng đẵng cứ thế trôi qua. Đêm nào, từ Đông bối điện của Vĩnh Ninh cung cũng vẳng ra tiếng khóc than xé lòng.
***
Trời tờ mờ sáng, tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên đánh thức San-san. Dù đã chớm hè nhưng những cơn mưa rào lúc rạng sáng vẫn mang theo hơi lạnh buốt giá. San-san rón rén nhấc cánh tay rắn chắc đang ôm siết eo trần của mình ra, rồi kéo chăn gấm lên tận cổ.
Khi màn sương mờ ảo tan đi, tia nắng ban mai yếu ớt le lói, chẳng mấy chốc tiếng chim hót ríu rít sẽ vang lên. Lúc ấy, người đàn ông nằm cạnh y cũng sẽ thức giấc như thường lệ. Không được phép dậy trước hắn. Nếu không, bóng đen cao lớn đứng gác trước rèm sẽ cản y lại ngay lập tức.
Chẳng thể ngủ tiếp, San-san đành mở to mắt, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ qua lớp rèm lụa mỏng manh. Trời chưa sáng hẳn nên chẳng thấy rõ cảnh vật gì, nhưng ít ra ở đây vẫn dễ chịu hơn cái chốn Càn Thanh cung kia. Thật lòng mà nói là vậy.
Những đêm bị gọi đến Càn Thanh cung thị tẩm, y bị nhốt trong căn phòng kín bưng không một khe hở, đã thế mỗi đêm lại là một tẩm điện xa lạ khác nhau. Y chỉ biết vò võ chờ đợi Hoàng đế thức giấc trong sự tẻ nhạt đến ngạt thở.
“Cố nhịn vài ngày”, rồi “Cố nhịn thêm một tháng nữa”, lời tự nhủ ấy thoáng chốc đã kéo dài hơn ba tháng trời đằng đẵng. Không một ngày nào Hoàng đế không tìm đến San-san. Không chỉ gọi y đến để thỏa mãn nhục dục, hắn còn ôm y ngủ qua đêm. Lúc đầu, xong việc hắn còn cho người tắm rửa sạch sẽ cho y, nhưng dần dà, hắn cứ thế ôm chặt lấy cơ thể dính dấp của y mà đánh giấc ngon lành.
***
Chú thích:
- Tảo triều (조조): Buổi thiết triều vào sáng sớm của các quan đại thần để tâu báo với Hoàng đế.
0 Bình luận