Bạn không có cảnh báo nào.

    “Sao, sao lại thế này.”

    San-san nép sát vào bức bình phong, vội vàng lên tiếng phản đối, nhưng hai cung nữ đã bước tới lôi tuột y đi.

    “Thiếu gia phải được kiểm tra xem có giấu vật gì gây nguy hiểm cho sự an nguy của bệ hạ không ạ. Xin ngài hãy thả lỏng.”

    Ở chốn hoàng cung, nơi luôn phải đề phòng đủ thứ âm mưu ám sát, đây là một thủ tục hết sức hiển nhiên. Nhưng với San-san, kẻ quá đỗi khờ khạo để có thể hiểu được điều đó, sự tủi nhục dâng trào khiến y rơi nước mắt lã chã, đành cắn răng chịu đựng bàn tay khám xét của cung nữ.

    Đối với y, hoàng cung là một nơi quá đỗi kỳ quặc, phức tạp và đáng sợ. Người ta cứ muốn nhìn chằm chằm vào cơ thể trần trụi của y, rồi lại tự tiện động chạm vào người y. Chẳng hiểu vì sao, y thấy trong lòng vô cùng bứt rứt và khổ sở. Dẫu biết lần này chia tay có thể là lần cuối được gặp San-wol, nhưng y chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này để về nhà.

    Khoác lên mình bộ tiết y mỏng tang nhìn thấu cả những nơi thầm kín nhất, San-san không ngừng cầu khấn trời phật. Y chỉ mong mau chóng làm xong cái chuyện “ngủ cùng” ấy rồi được xuất cung cho sớm.

    ***

    Sau khi San-san rời đi để tắm gội, Hoàng đế vẫn ngồi nán lại trong thứ gian. Hắn rít một hơi tẩu thuốc dài, nheo mắt qua làn khói xám xịt cay xè, nhìn theo bóng dáng San-san vừa khuất sau cánh cửa.

    Ánh mắt hắn cứ lởn vởn mãi hình ảnh gò bồng đảo vun cao lấp ló của ả cung nữ và khuôn mặt San-san từ trắng bệch chuyển sang đỏ lựng. Tâm trạng hắn thực sự không được tốt.

    “Trẫm thấy ngươi đáng thương nên định bụng lúc xuất cung sẽ ban cho một mối nhân duyên tốt đẹp. Cho nên từ giờ đến lúc đó, ngươi phải dốc lòng dốc sức mà hầu hạ trẫm. Nghe rõ chưa?”

    Hoàng đế lại rít thêm một hơi tẩu thuốc. Phả ra một luồng khói dài “Phù…”, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

    “Đẹp thì có đẹp thật đấy, nhưng cái thứ ấy có ngóc lên nổi không đây.”

    Có ban hôn cho y thì cũng chỉ làm khổ nữ nhân nhà người ta phải chịu cảnh chăn đơn gối chiếc mà thôi. Ban chiều lúc đưa San-san vào Vĩnh Ninh cung, hắn quả thực có ý định sẽ tìm cho y một mối lương duyên, nhưng giờ thì hắn chẳng mặn mà với ý nghĩ đó nữa.

    Cứ nghĩ đến cảnh khuôn mặt thanh tú ấy vùi vào bầu ngực của một nữ nhân khác, một ngọn lửa khó chịu bùng lên từ sâu thẳm trong hắn, một cảm giác bực dọc không tên cứ thiêu đốt ruột gan hắn.

    “……Cũng chẳng cần phải vội.”

    Cứ từ từ, thuận theo ý mình mà làm chẳng phải tốt hơn sao. Hoàng đế rít thêm một hơi thuốc sâu nữa, rồi vì cơn giận nghẹn ứ nơi cổ họng, hắn vung tay ném toẹt chiếc tẩu thuốc xuống sàn nhà kêu “Xoảng” một tiếng chói tai. Đám nội quan và cung nữ đang túc trực sợ hãi đồng loạt quỳ rạp xuống.

    “Y còn chưa xong sao?”

    “Nô tài sẽ đi giục y đến ngay đây ạ, thưa bệ hạ.”

    Thái giám Han-ho vội vã lồm cồm bò dậy định chạy đi thì đúng lúc ấy,

    “Muôn tâu bệ hạ. Yoon San-san đã chuẩn bị xong việc thị tẩm và đang chờ bên ngoài ạ.”

    Thượng cung đứng ngoài rèm rốt cuộc cũng cất tiếng báo cáo người mà Hoàng đế đang mong ngóng đã đến. Hoàng đế khẽ hất cằm ra hiệu, Han-ho vội vàng bước tới vén bức rèm lên.

    Bên ngoài rèm, San-san đang đứng chơ vơ trong bộ dạng nửa kín nửa hở, khuôn mặt còn đỏ ửng hơn cả lúc nãy. Ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng tột độ, cứ bồn chồn đảo quanh nhìn xuống nền nhà. Muốn nhìn thấy đôi mắt long lanh ngấn nước ấy thêm lần nữa, Hoàng đế vươn tay về phía San-san.

    “Ngươi để trẫm đợi lâu quá đấy. Lại đây nào.”

    Thấy San-san cứ luống cuống chẳng biết làm sao trước bàn tay đang vươn ra của Hoàng đế, Yeong-chae đứng cạnh liền thì thầm giục y mau bước tới. Không còn cách nào khác, San-san đành chậm chạp lê từng bước chân nặng như đeo chì tiến về phía Hoàng đế.

    “A!”

    Ngay khoảnh khắc con mồi vừa lọt vào tầm với, Hoàng đế chộp lấy cổ tay gầy guộc của San-san rồi kéo mạnh một cái. Bất ngờ bị lôi tuột vào lòng Hoàng đế, San-san hoảng hốt vùng vẫy, cố sức đẩy hắn ra.

    “Hừm—.”

    Nghe tiếng hắng giọng cảnh cáo trầm thấp của Hoàng đế, San-san đành miễn cưỡng cúi gằm mặt xuống, cả người cứng đờ như khúc gỗ.

    “B-bệ hạ.”

    Một tiếng thở dài não nuột khẽ thoát ra từ đôi môi căng mọng, mong manh chạm vào lớp áo cổn bào của Hoàng đế. Hắn cúi mắt nhìn San-san.

    Vì y đang cúi đầu, nên đường cong tuyệt mỹ tạo nên từ vầng trán tròn trịa và sống mũi thanh tú lại càng trở nên nổi bật. Hàng lông mi nhạt màu tựa như màu mắt y đang rủ xuống, ướt đẫm những giọt lệ tuôn rơi.

    Vừa say sưa chiêm ngưỡng dáng vẻ ấy, Hoàng đế vừa dùng ngón cái và ngón trỏ nâng cằm San-san lên. Bàn tay còn lại tự nhiên luồn qua vòng eo thon nhỏ, ôm trọn lấy y như một con rắn cuộn mình.

    “Đẹp lắm.”

    San-san khẽ nuốt nước bọt. Y chẳng hiểu tại sao Hoàng đế lại kéo mình vào lòng rồi buông lời đường mật như vậy. Nhưng sâu thẳm bên trong, y lại cảm thấy có chút vui sướng khi được khen ngợi. Bởi lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời y được nghe những lời như thế.

    Trước đây, cha mẹ y hễ nhắc đến y là y như rằng lại dùng những lời lẽ đánh giá như một món hàng: nhan sắc xuất chúng, mang một mị vị kỳ lạ… Y làm sao hiểu nổi mấy lời lẽ phức tạp ấy, và thực tế thì họ chưa từng mảy may yêu thương, cưng nựng y lấy một lần.

    San-san thấy thật lạ lẫm khi có người khen mình đẹp. Có lẽ vì thế mà chỉ với một câu “Đẹp lắm”, nỗi sợ hãi và bất an trong lòng y bỗng chốc vơi đi phần nào.

    Vốn dĩ San-san là một người rất dễ bị dao động cảm xúc. Chỉ một việc cỏn con cũng đủ khiến y vui sướng tột độ, hoặc buồn tủi vô cùng. Cha mẹ y thì luôn cho rằng đó là do cái tính ngốc nghếch của y mà ra.

    Dù sao thì, tâm trạng vừa được xoa dịu đôi chút của San-san lại nhanh chóng bị thay thế bởi sự ngại ngùng khi bắt gặp ánh mắt chằm chằm của Hoàng đế. Y lúng túng đảo mắt nhìn đi chỗ khác, hai bàn tay vô thức đan vào nhau, vân vê đầy bồn chồn.

    “Ngươi thoa hương du à?”

    Nhân lúc San-san đang loay hoay cọ quậy, Hoàng đế vùi sống mũi cao ngất vào đỉnh đầu y rồi hỏi. Cảm nhận được hành động hít hà mùi hương trên tóc mình của Hoàng đế, San-san giật thót, eo khẽ run lên, y ấp úng trả lời.

    “Th-thần không biết ạ.”

    “Mùi hương thoang thoảng, dễ chịu lắm.”

    Bị giam cầm trong vòng tay Hoàng đế, cứ bị hắn hít hà mùi hương liên tục, San-san chỉ biết mân mê mấy ngón tay. Dẫu lời khen ngợi ban nãy làm y thấy vui vui trong lòng, nhưng cứ giữ nguyên cái tư thế này thật sự rất kỳ cục và ngột ngạt. Y chỉ mong mau chóng làm xong cái chuyện “ngủ cùng” ấy rồi được về nhà.

    Trong khi đó, Hoàng đế lại đang bị kích thích tột độ bởi dáng vẻ lảng tránh ánh mắt và sự cọ quậy không ngừng của San-san. Y dường như có một sức hút ma mị, âm thầm khơi dậy dục vọng của nam nhân. Khuôn mặt ngây thơ, trong sáng như một tờ giấy trắng, nhưng cơ thể lại toát lên vẻ quyến rũ chết người.

    Hắn dời mắt xuống thấp hơn, say sưa chiêm ngưỡng cơ thể trắng ngần ẩn hiện sau lớp tiết y mỏng tang. Bờ vai thon thả với đường cong thanh tú, xương quai xanh hõm sâu gợi cảm, hai nhũ hoa màu hồng san hô với kích thước quầng vú và núm vú hoàn hảo đến từng chi tiết. Vòng eo thon nhỏ gọn gàng, chiếc bụng phẳng lỳ đến mức hắn tự hỏi liệu nơi đó có đủ sức chứa trọn cự vật của hắn hay không.

    Quả là một thân hình yêu kiều, lả lướt đến mê hồn. Không thể kìm nén thêm được nữa, Hoàng đế hất cằm San-san lên rồi bất ngờ áp môi mình xuống.

    Vòng tay ôm eo càng siết chặt, bàn tay đang nâng cằm liền chuyển sang đỡ lấy gáy y. Chẳng biết “tiếp vẫn”(1) là gì, San-san ngơ ngác hé môi, tạo cơ hội cho Hoàng đế luồn lưỡi vào trong.

    Hắn cuồng nhiệt tấn công, sục sạo khắp khoang miệng y. Quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại mà mút mát, lướt qua hàm răng đều tăm tắp như hạt ngọc, rồi lại thọc sâu chiếc lưỡi sắc nhọn vào tận cuống họng.

    Sự thọc sâu thô bạo hệt như đang giao cấu khiến đôi tay San-san run lên bần bật, cuối cùng y không chịu nổi nữa mà chống cự.

    “Ưm, ưm! Á!”

    Cả gan dùng nắm đấm nện vào vai Hoàng đế để đẩy hắn ra, San-san tự làm mình tuột khỏi vòng tay hắn rồi ngã nhào xuống đất.

    Ngã lăn lóc dưới bục la hán sạp, San-san chỉ mải xuýt xoa xoa bóp cánh tay và bờ vai bị trầy xước, hoàn toàn không nhận ra hai chân mình đang dạng rộng, lớp tiết y mỏng manh bị xốc lên phơi bày tất cả.

    Chỉ riêng việc tự ý chạm vào ngọc thể của Hoàng đế đã là một trọng tội, đằng này y lại còn dám đánh Hoàng đế, thái giám Han-ho nghĩ chẳng cần phải nương tay thêm nữa, liền bước tới định lôi y ra ngoài.

    Nhưng Hoàng đế lại lấy tay ôm trán, bật cười “Khục khục”. Thấy hắn có vẻ không hề tức giận, Han-ho khựng lại, chần chừ không biết nên làm thế nào.

    “San-san à, ngươi muốn ăn đòn mới tỉnh ra sao?”

    Nghe câu đe dọa, San-san đang nhăn nhó rên rỉ vì đau điếng liền ngẩng phắt đầu lên. Chưa kịp mở miệng trả lời, y đã lắc đầu nguầy nguậy.

    “Dạ, không ạ!”

    “Tội cả gan dám mạo phạm trẫm, tru di tam tộc cũng không ngoa đâu, ngươi tính sao đây?”

    Hoàng đế cười khẩy, bước về phía San-san. Vẻ mặt hắn lúc này hệt như một gã thợ săn xảo quyệt đang thích thú dồn con mồi nhỏ bé, đang run rẩy vì sợ hãi, vào chân tường. Thái giám Han-ho quyết định không can thiệp, lặng lẽ lùi lại phía sau.

    “Th-thần đáng muôn chết. Xin bệ hạ, xin bệ hạ tha mạng cho thần.”

    Với Hoàng đế, đó chỉ là lời dọa dẫm để tăng thêm gia vị cho cuộc vui, nhưng San-san nào có đủ tinh ý để nhận ra, y run lẩy bẩy cầu xin thật lòng. Y thực sự rất sợ. Sợ chết là một chuyện, nhưng việc đứa cháu chưa kịp chào đời trong bụng San-wol cũng có nguy cơ phải bồi táng cùng mình mới là điều khiến y khiếp đảm nhất.

    Hoàng đế nhìn xuống San-san đang run rẩy như cầy sấy với ánh mắt thích thú. Hắn ấn y nằm rạp xuống nền nhà lạnh lẽo rồi đè lên người y.

    “Vậy thì từ giờ hãy ngoan ngoãn mà phục vụ. Trẫm sẽ không nương tay nữa đâu.”

    Chú thích:

    1. Tiếp vẫn (접문): Hôn môi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú