Chương 11
bởi Ly Thiên“Chuẩn bị thêm một bát cơm và một bộ bát đũa nữa.”
Hoàng đế hạ lệnh. Một mệnh lệnh vô lý nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám hó hé nửa lời. Cứ thế, San-san ngơ ngác được ngồi cùng một bàn dùng bữa tối với Hoàng đế. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Hoàng đế có hành động như vậy, nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm đến ý nghĩa của nó.
Bởi lẽ, toàn bộ tâm trí hắn lúc này đang dồn hết vào việc say sưa ngắm nhìn dáng vẻ nhai tóp tép ngon lành của y.
“Ngươi thích ăn thịt gà nhỉ.”
Thấy y liên tục gắp món thịt gà xé tẩm bột chiên giòn rụm, đảo qua lớp xốt cay nồng, Hoàng đế khẽ hỏi. Đôi môi đỏ mọng, chúm chím của y dính chút dầu mỡ bóng loáng, trông lại càng thêm phần quyến rũ.
“D-dạ, ngon lắm ạ. Wol-i, à không, có thể gọi Yoon-bin nương nương đến dùng bữa cùng được không ạ? Ngon thế này… chắc nương nương cũng thích lắm…….”
“Lát nữa trẫm sẽ sai người mang phần riêng cho Yoon-bin. Còn chỗ này ngươi cứ ăn cho thỏa thích đi.”
Sắp phải trải qua đêm đầu tiên với trẫm với cái thân xử nam ấy, chắc sẽ vất vả lắm đây. Phải cho y ăn thật no mới được, Hoàng đế thầm nghĩ rồi mỉm cười ân cần.
“Tạ ơn bệ hạ ân điển.”
Sau đó, San-san lại mải mê nếm thử từng món ăn, chẳng còn tâm trí để ý xung quanh. Còn Hoàng đế thì mải mê thu trọn hình bóng San-san vào tầm mắt.
Cách cầm đũa của y cũng khá ngay ngắn, xem ra không đến mức quá ngốc nghếch. Nhưng cái vẻ hớn hở ra mặt chỉ vì mấy món ăn ngon thì đúng là y hệt một đứa trẻ. Ít nhất thì đó không phải là điệu bộ của một nam nhân đã bước sang tuổi hai mươi lăm.
Dẫu sao thì, đôi mắt y lúc này đã tràn đầy sức sống hơn ban chiều, khuôn mặt rạng rỡ như một đóa hoa mãn khai. Trong trẻo và đáng yêu vô cùng.
Gò má phơn phớt hồng tựa hoa đào, vầng trán tròn trịa, sống mũi thanh tú cùng chóp mũi nhỏ nhắn như nhánh tỏi, đôi môi đỏ mọng liên tục nhóp nhép, và cả hàm răng đều tăm tắp như những hạt ngọc. Càng nhìn, hắn càng thấy ưng mắt.
Trái tim Hoàng đế cứ liên hồi ngứa ngáy. Bàn tay hắn cũng râm ran. Hắn muốn chạm vào. Muốn vuốt ve khắp chốn trên cơ thể ấy. Nỗi khát khao ấy đè nặng lên lồng ngực hắn đến nhức nhối.
Có lẽ là do dải yêu đai màu đỏ kia chăng. Thay bộ trường sam lụa trắng làm nổi bật lớp lụa mỏng màu hồng đào bên trong, lại thắt thêm dải yêu đai đỏ rực, San-san toát lên một vẻ yêu kiều, mị hoặc khác hẳn lúc nãy. Một phần cũng nhờ chất liệu lụa mềm mại, rủ xuống ôm sát cơ thể hơn.
Suốt bữa ăn, Hoàng đế đã thỏa thuê ngắm nhìn San-san, tâm trạng hắn vô cùng sảng khoái. Nhưng rắc rối lại ập đến khi hai người cùng ngồi trên la hán sạp để nhận trà súc miệng.
Vĩnh Ninh cung vốn neo người. Tuy Tần đã có thể trở thành chủ nhân của một cung, nhưng thực tế, rất hiếm trường hợp chưa lên bậc Phi đã được làm chủ một cung. San-wol mới chỉ là Tần, số lượng cung nhân hầu hạ chẳng được bao nhiêu, thậm chí giờ lại còn phải san sẻ cho người ca ca chẳng có tước vị gì.
Lo sợ không có đủ người để hầu hạ Hoàng đế chu đáo, thái giám Han-ho đã điều thêm vài cung nữ từ bên ngoài vào. Chính điều này đã trở thành mầm tai họa.
Một cung nữ xa lạ cố tình kéo trễ cổ áo xống xệch, hờ hững vắt ngang vai. Ả ta quỳ trước mặt Hoàng đế để dâng xung dung cụ(1), để lộ cả phần gáy, xương quai xanh và rãnh ngực sâu hoắm lấp ló.
Hoàng đế thừa sức nhìn thấu mấy trò lả lơi quen thuộc này. Hễ có hứng, hắn sẽ sẵn sàng lâm hạnh ban ân, còn không thì cứ thế ngó lơ.
Vì Hoàng đế hiếm khi trách phạt những hành vi này, nên đám cung nữ trẻ tuổi hễ có cơ hội tiếp cận hắn là lại bất chấp quy củ, chẳng thèm kiêng nể chủ tử của mình mà trổ tài quyến rũ. Thành công thì một bước lên tiên thành nữ nhân của Hoàng đế, thất bại cùng lắm chỉ bị chủ tử trách phạt vài roi.
“Cớ sao mặt ngươi lại đỏ lựng lên thế kia?”
Chỉ là lần này, San-san vô tình đỏ bừng mặt tía tai khiến sự việc trở nên rắc rối. Đây là lần đầu tiên San-san nhìn thấy bầu ngực trần của nữ nhân. Đó chỉ là phản ứng sinh lý khó tránh khỏi của một nam nhân mới lớn muộn màng.
Thế nhưng, Hoàng đế lại cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh, một sự sỉ nhục đến tận cùng. Hắn chẳng hiểu tại sao mình lại thấy vậy.
“Ngươi ưng ả tiện tỳ đó sao?”
Nếu đỏ mặt, thì người y phải nhìn và đỏ mặt là trẫm mới đúng. Hoàng đế hậm hực nghĩ.
“Kh-không, không phải ạ!”
San-san vội vàng chối bay chối biến. Nhưng đôi vành tai đã đỏ rực lên như rỉ máu thì làm sao giấu nổi.
“Han-ho. Lôi ngay con ả tiện tỳ này ra ngoài cho trẫm. Bậc bề trên đang mang thai mà nó dám lả lơi, dâm đãng đến mức chẳng còn chút sỉ diện nào. Kể từ giờ khắc này, tước bỏ mọi chức vụ, đày xuống Hoán Y cục(2). Mau đi làm ngay đi!”
Giọng nói giận dữ sôi sùng sục cùng mệnh lệnh như sét đánh ngang tai khiến sắc mặt ả cung nữ đang quỳ sụp bỗng chốc trắng bệch, nước mắt tuôn rơi lã chã. Ả chưa kịp gào khóc xin tha thì đã bị đám nội quan xốc nách, lôi xềnh xệch ra ngoài.
Chứng kiến toàn bộ sự việc khi ngồi cạnh Hoàng đế, San-san sợ đến mức đông cứng cả người. Chỉ vì y mà một người vô tội đã bị kéo đi. Dẫu chẳng biết Hoán Y cục là cái chốn nào, nhưng nhìn vẻ mặt của ả cung nữ, y dư sức đoán được đó chẳng phải nơi tốt đẹp gì.
Ngón tay San-san run lẩy bẩy. Nhớ lại dáng vẻ của muội muội ban nãy, y lóng ngóng quỳ sụp xuống sàn, dập đầu tạ tội.
“Bệ, bệ hạ. Xin bệ hạ tha tội. Thần đã sai rồi. Cúi xin bệ hạ dung thứ cho vị cung nữ đó ạ.”
“Đừng đày xuống Hoán Y cục nữa, tống thẳng ả vào lãnh cung cho trẫm!”
Lời vừa dứt, ả cung nữ đang bị lôi đi bỗng thét lên một tiếng chói tai rồi gào khóc thảm thiết. San-san lờ mờ nhận ra rằng chính sự xin xỏ của mình đã khiến ả ta phải chịu hình phạt nặng nề hơn, nước mắt y lã chã rơi.
“Nhìn cái bộ dạng này ai mà ngờ ngươi cũng là nam nhân cơ chứ.”
“……Xin bệ hạ lượng thứ.”
“Ngươi muốn thử làm chuyện ấy với nữ nhân sao?”
San-san chẳng hiểu làm chuyện ấy là làm cái gì, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận. Những giọt nước mắt cũng theo đó mà văng tứ tung.
“Còn dám để mắt tới nữ nhân lần nữa, trẫm sẽ phạt cả Yoon-bin đấy.”
San-san khóc nấc lên từng tiếng, lắc đầu nguầy nguậy như người bị kinh phong.
“Kh-không đâu ạ. Thần không bao giờ, không bao giờ nhìn nữa đâu.”
Hoàng đế dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn San-san đang nức nở. Vẻ ân cần ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một tia nhìn sắc lẹm. Thấy Hoàng đế mãi không lên tiếng, San-san sợ hãi y sẽ làm liên lụy đến San-wol nên vội vàng chắp tay chắp chân cầu xin.
“Thần đ-đáng muôn chết. Xin bệ hạ rộng lòng tha thứ.”
San-san cứ thế nức nở van xin thảm thiết dẫu chẳng biết mình đã phạm phải tội tày đình gì. Mãi một lúc lâu sau, Hoàng đế mới cất lời.
“……Trẫm thấy ngươi đáng thương nên định bụng lúc xuất cung sẽ ban cho một mối nhân duyên tốt đẹp. Cho nên từ giờ đến lúc đó, ngươi phải dốc lòng dốc sức mà hầu hạ trẫm. Nghe rõ chưa?”
“Thần x-xin khắc cốt ghi tâm.”
“Nghe rõ rồi thì nín đi. Trẫm không muốn thấy ngươi rơi nước mắt vì một con ả thấp hèn như vậy.”
San-san liên tục gật đầu, dùng mu bàn tay quệt mạnh những giọt nước mắt trên mặt. Tiếng sụt sịt nhỏ dần. Ngày trước, hễ y cứ khóc mãi là lại bị đánh đòn nhừ tử, nên y rất giỏi trong việc nín khóc mỗi khi bị quát.
Đến khi tiếng sụt sịt hoàn toàn biến mất, Hoàng đế mới ra lệnh.
“Người đâu. Đưa y đi tắm rửa sạch sẽ rồi đưa đến đây.”
***
San-san bị một tên nội quan họ Lee (Lý) của Hỗn Đường ti(3) dẫn sang sảo gian ở phía đối diện. Một chiếc bồn tắm đã được chuẩn bị sẵn, hơi nước nóng hổi bốc lên nghi ngút từ chiếc bồn gỗ sơn mài. Đám cung nữ thoăn thoắt dựng bình phong bao quanh chiếc bồn tắm.
“Thiếu gia, ngài phải cởi y phục rồi mới vào tắm được ạ.”
Vừa nãy đã tắm rửa sạch sẽ và thay y phục một lần rồi, San-san chẳng hiểu sao giờ lại phải tắm tiếp, nhưng y vẫn ngoan ngoãn tháo dải yêu đai. Nếu y không tự cởi, có khi Yeong-chae lại lao vào đòi giúp y cởi như ban nãy mất.
Khi trên người chẳng còn mảnh vải che thân, San-san xấu hổ đến mức phóng tót vào bồn tắm nhanh như một con sóc bay.
“Có nên cho thêm hương nang và cánh hoa vào không ạ?”
Yeong-chae hỏi thái giám Lee. Thái giám Lee lắc đầu.
“Tổng quản đã dặn không được dùng những thứ đó cho sủng nam. Thiên tử không được phép quá sa đà vào nam sắc. Dầu xoa bóp cũng không được dùng loại có mùi thơm.”
“Vâng, nô tỳ hiểu rồi ạ.”
Ngay sau đó, Yeong-chae dẫn đầu ba tỳ nữ tiến đến gần San-san đang co rúm người trong bồn tắm. Bọn họ bắt đầu kỳ cọ cho San-san với những động tác thành thạo. Dẫu không có nang châu thì y vẫn là nam nhân, nhưng bọn họ chẳng hề mảy may bận tâm đến điều đó.
Vẫn còn run rẩy vì cơn thịnh nộ của Hoàng đế, San-san dẫu thấy đau cũng chỉ biết nghiến răng chịu đựng, phó mặc cơ thể cho đám cung nữ kỳ cọ. Bàn tay của những nữ nhân ấy chạm vào khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể y. Xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống, San-san cứ cúi gằm mặt suốt cả buổi.
Sau khi tốn khá nhiều thời gian để kỳ cọ sạch sẽ từng kẽ ngách, móng tay và móng chân y cũng được cắt tỉa gọn gàng. Cuối cùng, một lớp dầu không màu không mùi được xoa bóp khắp toàn thân y. Chợt,
“Ơ, s-sao lại sờ vào chỗ đó!”
San-san nãy giờ vẫn đứng yên cho họ xoa dầu bỗng giật bắn người, nhảy cẫng lên như bị điện giật. Ngón tay của cung nữ đang luồn sâu vào trong huyệt động của y cũng theo đó mà tuột ra ngoài.
Chú thích:
- Xung dung cụ (충용구): Nước trà và lá trà dùng để súc miệng.
- Hoán Y cục (완의국): Cơ quan lo việc giặt giũ y phục cho thái giám và cung nữ trong hoàng cung, đây là chức vụ thấp nhất.
- Hỗn Đường ti (혼당사): Bộ phận phụ trách việc tắm rửa trong hậu cung.
0 Bình luận