Bạn không có cảnh báo nào.

    “Nhẵn nhụi, một cọng lông cũng không có…….”

    Chính vì thế mà vùng da màu hồng nhạt ấy càng trở nên nổi bật. Dẫu đã từng ôm ấp biết bao thanh niên tự vỗ ngực xưng tên là mỹ nam tử, nhưng Hoàng đế chưa từng thấy nam nhân nào có hạ bộ đẹp đẽ đến nhường ấy. Cho dù khuôn mặt có kiều diễm đến đâu mà hạ bộ không đẹp, Hoàng đế cũng chẳng buồn đụng chạm thêm lần thứ hai. Thế nên, San-san quả thực đã khiến hắn vô cùng mãn nguyện.

    “Hừm, Han-ho à—.”

    “Xin bệ hạ cứ hạ chỉ.”

    Tên thái giám đang quấn băng trên trán vội vàng cúi gập người đáp lời. Lớp băng trắng đã thấm không ít máu tươi, nhưng nét mặt lão vẫn giữ nguyên vẻ ôn hòa, phục tùng tuyệt đối.

    “Trong đám hoạn quan các ngươi, có kẻ nào là yêm nhân bẩm sinh không?”

    “Muôn tâu bệ hạ, thi thoảng cũng có ạ.”

    “Vậy bọn chúng có đẹp đẽ như nữ nhân không?”

    “Dạ không ạ.”

    Han-ho cúi người thấp hơn nữa để trả lời. Hoàng đế trầm ngâm lắng nghe rồi khẽ gật đầu.

    “Quả nhiên.”

    Cũng phải thôi. Nếu yêm nhân bẩm sinh nào cũng mang dáng vẻ kiều diễm nhường ấy, thì một kẻ sinh ra và lớn lên trong nhung lụa chốn hoàng cung như hắn sao lại chưa từng nghĩ đến chuyện nếm thử hoạn quan cơ chứ.

    Hoạn quan nói chung cũng chỉ là những nam nhân bị khiếm khuyết bộ phận sinh dục. Ngoài việc không mọc râu ra, hắn chưa từng thấy kẻ nào có làn da mịn màng như hoa đào, hay mang cốt cách thướt tha như nữ nhân cả.

    Chỉ là tên ngốc ấy may mắn được trời ban cho vẻ đẹp đó mà thôi. Hoàng đế tự nhủ, thầm gật gù đồng tình với suy nghĩ của chính mình.

    Để giữ vững vị trí của mình, thái giám Han-ho luôn phải vểnh tai nghe ngóng mọi động tĩnh trong ngoài kinh thành. Lão từng nghe phong phanh chuyện thi thoảng ở chốn dân gian có những yêm nhân mang dáng vẻ thướt tha như nữ nhân bị bán vào kỹ viện.

    Lão cũng từng nghe những chuyện còn kỳ dị hơn thế nữa, nhưng vì chưa từng tận mắt chứng kiến nên lão không dám hàm hồ bẩm báo với Hoàng đế.

    Hơn nữa, theo đánh giá của Han-ho, vẻ đẹp của San-san không phải vì y là yêm nhân, mà đơn giản là vì bản thân y đã quá đỗi xinh đẹp. Một dung mạo rực rỡ đến mức ngay cả lão cũng chưa từng được diện kiến trong đời.

    Tưởng chừng Hoàng đế sẽ tiếp tục phê duyệt tấu chương, nhưng rồi hắn lại đặt xuống, lẩm bẩm.

    “Tuy nhà họ Yoon có chút xấc xược…….”

    Chuyện người nhà hậu cung tìm cách dâng anh chị em ruột vào vòng tay Hoàng đế đâu phải chuyện ngày một ngày hai, nhưng việc dâng cả đệ đệ hay ca ca thì quả thực chưa từng có tiền lệ. E rằng có lật tung cả lịch sử vương triều họ Hạ này lên cũng chẳng tìm ra. Để những kẻ bị lòng tham làm cho mờ mắt như vậy ở gần mình chẳng có gì tốt đẹp. Nhưng mà,

    Một vưu vật như San-san, nam nhân nào có thể chối từ cơ chứ.

    “……Xem chừng hoàn cảnh của y cũng đáng thương, cứ giữ lại một thời gian rồi tìm cho y một mối nhân duyên tử tế, âu cũng là chuyện tốt cho đứa trẻ ấy.”

    Vị trí Tổng quản thái giám đâu phải ai không biết nhìn sắc mặt cũng có thể ngồi được. Han-ho như chỉ chờ có thế, vội vàng lên tiếng.

    “Bệ hạ, đêm nay bệ hạ có muốn truyền chỉ cho Kính Sự phòng chuẩn bị đưa Yoon San-san đến hầu hạ không ạ?”

    Lão lập tức đưa ra câu trả lời gãi đúng chỗ ngứa của Hoàng đế.

    “Hừm…….”

    “Muôn tâu bệ hạ, đứa trẻ ấy mới nhập cung, hẳn còn nhiều bỡ ngỡ và trống trải. Nếu được bệ hạ hạ cố sủng hạnh, ắt hẳn y sẽ coi đó là vinh hạnh tột cùng của cả đời mình.”

    “Chuyện đó thì rõ rồi, nhưng nhìn cái dáng vẻ ngốc nghếch kia, ngươi nghĩ y có biết cách hầu hạ thị tẩm không?”

    “Đã có Yoon-bin nương nương ở đó, bệ hạ có gì phải lo ngại đâu ạ. Chắc chắn nương nương đã dạy bảo y cặn kẽ rồi thưa bệ hạ.”

    “……Không biết y đã từng qua đêm với kẻ nào chưa.”

    Thực ra Hoàng đế không phải là kẻ quá bận tâm đến chuyện trinh tiết. Nhất là với sủng nam, hắn vẫn thường xuyên qua lại với những kẻ đã yên bề gia thất. Nhưng dường như đã lường trước được sự dò hỏi của Hoàng đế, Han-ho nhích người lại gần hơn một chút, bẩm báo lại lời Yoon Yoon-gyeom đã dặn dò riêng lúc nãy.

    “Muôn tâu bệ hạ. Yoon Chủ sự đã bẩm báo trước rằng, y vẫn là thân xử nam trong trắng, thậm chí đến chuyện tự an ủi bản thân cũng chưa từng làm ạ.”

    “……Thế cơ à.”

    Ngoài miệng thì chậc lưỡi tỏ vẻ tội nghiệp, nhưng nét mặt Hoàng đế lại không giấu nổi vẻ hân hoan. Han-ho hạ giọng thật nhỏ, chỉ đủ để Hoàng đế nghe thấy, hỏi lại lần nữa.

    “Đêm nay, nô tài cho gọi y đến Càn Thanh cung hầu hạ bệ hạ nhé?”

    Càn Thanh cung được xây dựng theo kiến trúc “chính tẩm hợp nhất” – vừa là nơi thiết triều vừa là tẩm cung, Hoàng đế thường nghỉ ngơi ở đây. Hai dãy Đông, Tây Noãn Các(1) hai tầng nằm gọn trong Càn Thanh cung có tổng cộng hai mươi bảy gian tẩm điện, và hắn thường thay đổi nơi ngủ mỗi đêm một cách ngẫu nhiên.

    Chỉ những cận thần thân tín nhất theo sát bên mình mới biết đêm nay Hoàng đế sẽ ngự giá ở đâu. Cũng vì lẽ đó, các hậu cung khi được gọi thị tẩm đều bị lột sạch y phục, cuộn trong chăn rồi khiêng đến. Họ hoàn toàn không biết mình đang được sủng hạnh ở gian phòng nào. Tuy nhiên,

    “Một đứa trẻ mù tịt về chuyện chăn gối, vốn dĩ đã khờ khạo, trẫm không muốn làm y hoảng sợ.”

    Tất nhiên, lý do thực sự là hắn không muốn bắt một đứa trẻ vẫn còn là xử nam phải cởi truồng bị khiêng đến, nhưng Hoàng đế lại lấy cớ như vậy. Dường như hắn đã quên béng mất sự thật rằng tất cả những phi tần hắn từng sủng hạnh đều là xử nữ.

    “Đêm nay trẫm sẽ đích thân đến Vĩnh Ninh cung. Tới đó dùng bữa tối luôn cũng được.”

    Theo đúng quy củ, phải truyền hậu cung đến Càn Thanh cung hầu hạ mới phải phép, nhưng thánh ý của Hoàng đế còn cao hơn cả quy củ. Chỉ khi nào Hoàng đế nổi hứng, hắn mới giáng lâm đến tẩm cung của phi tần để sủng hạnh thay vì ở Càn Thanh cung. Tuy vậy, sau khi ân ái xong, hắn vẫn thường quay về Càn Thanh cung để ngủ.

    “Nô tài tuân chỉ, sẽ lập tức truyền lệnh đến Vĩnh Ninh cung chuẩn bị nghênh tiếp bệ hạ.”

    Han-ho thầm nghĩ, việc phải trải qua đêm đầu tiên với Hoàng đế ngay tại Vĩnh Ninh cung – nơi muội muội đang mang thai của mình sinh sống – hẳn không phải là điều San-san mong muốn. Nhưng nếu nói ra những lời như vậy, e rằng sẽ làm phật ý Hoàng đế, và cái đầu của lão lại phải dập xuống đất thêm lần nữa. Han-ho đành cúi đầu, cung kính vâng lệnh.

    ***

    “Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bệ hạ ngự giá giáng lâm, thần thiếp vô cùng vinh hạnh và cảm kích.”

    Hoàng đế vừa bước qua ngưỡng cửa Vĩnh Ninh cung để dùng bữa tối, toàn bộ cung nhân dưới sự dẫn dắt của Yoon-bin đã quỳ rạp xuống hành lễ nghênh tiếp. Giữa đám đông ấy, Hoàng đế nhanh chóng bắt gặp bóng dáng San-san – người mà hắn đã tăm tia từ chiều.

    “Tất cả bình thân.”

    Mọi người đồng thanh đáp “Tạ ơn bệ hạ” rồi đứng dậy. Hoàng đế chớp mắt đã tiến đến sát bên San-san, nắm lấy tay y rồi dùng ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay.

    “Thế nào, hai huynh muội đã hàn huyên thỏa thích chưa?”

    “Dạ? À……, v-vâng ạ, thưa bệ hạ.”

    Không quen với những cử chỉ động chạm kiểu này, San-san rụt rè định rút tay lại thì Han-ho lập tức bước lên một bước, định lên tiếng khiển trách nhưng Hoàng đế đã dùng ánh mắt ngăn lại.

    “San à.”

    “……Dạ.”

    Hoàng đế lại nắm lấy tay San-san.

    “Từ nay về sau, ngươi không được phép cự tuyệt những động chạm của trẫm. Trẫm biết ngươi khờ khạo nên lần này trẫm rộng lượng bỏ qua, nhưng nếu tái phạm, trẫm sẽ giáng tội. Không chỉ ngươi, mà cả Yoon-bin cũng không thoát đâu.”

    “……Thần biết lỗi rồi ạ. Thần, thần sẽ khắc cốt ghi tâm.”

    “Ngoan lắm. Biết nghe lời thế này, xem ra cũng không ngốc nghếch lắm đâu.”

    Mặc dù cảm thấy vô cùng khó chịu và sợ hãi, nhưng khi được khen là không ngốc nghếch, San-san vẫn thoáng chút vui mừng. Y bất giác liếc nhìn muội muội đang cúi đầu đứng bên cạnh.

    “Chà, sắc mặt Yoon-bin có vẻ không được tốt. Nếu mệt mỏi thì nàng cứ về tẩm điện nghỉ ngơi đi.”

    Thoạt nghe như một lời hỏi han ân cần, nhưng bất cứ ai sống trong chốn cung cấm này đều thừa hiểu đó là một lệnh đuổi khéo.

    “Tạ ơn bệ hạ ân điển. Vậy thần thiếp xin phép cáo lui để nghỉ ngơi. ……Chúc bệ hạ một đêm an giấc.”

    Mang trong mình giọt máu hoàng gia mới được bốn năm tháng, San-wol cố nuốt ngược vị đắng chát đang trào dâng nơi cổ họng. Nàng ném một ánh nhìn chua xót về phía ca ca – người vẫn đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì sẽ xảy đến với mình – rồi miễn cưỡng quay lưng bước đi. Dưới sự dìu đỡ của Thượng cung Song-hwa, bóng dáng nàng dần khuất về phía hậu điện.

    Hoàng đế nắm lấy tay San-san – kẻ đang thẫn thờ nhìn theo bóng lưng muội muội – rồi kéo y về phía Đông bối điện, nơi được sắp xếp làm chỗ ở tạm thời cho y.

    Bữa tối thịnh soạn dành cho Hoàng đế đã được bày biện sẵn ở một góc trong thứ gian. Theo luật lệ, Hoàng đế không bao giờ dùng bữa chung với bất kỳ ai. Dẫu có dùng bữa tại tẩm cung của phi tần, thì cũng chỉ mình hắn ngồi ăn. Phi tần phải đứng hầu hạ bên cạnh, đợi hắn ăn xong rời đi thì mới được phép dùng bữa.

    Thế nhưng San-san, kẻ mù tịt về những quy tắc cung đình ấy, đôi mắt cứ mở to tròn, dán chặt vào bàn tiệc đầy ắp sơn hào hải vị, thậm chí còn nuốt nước bọt ực ực trước mặt Hoàng đế. Do thời gian chuẩn bị quá gấp gáp nên Yeong-chae chưa kịp chỉ bảo cho y những phép tắc này. Nàng ta hoảng hốt định rỉ tai nhắc nhở San-san thì đã không kịp nữa.

    Haha. Hoàng đế bỗng bật cười thành tiếng.

    “Có vẻ ngươi đói bụng lắm rồi nhỉ.”

    “Vâng, thưa bệ hạ.”

    San-san ngây thơ đáp lời chẳng chút suy nghĩ. Tiếng cười của Hoàng đế lại càng sảng khoái hơn.

    Từ nhỏ, San-san vốn dĩ chẳng mấy khi được ăn ngon. Yoon Yoon-gyeom ghét cay ghét đắng việc phải nhìn thấy y, còn Lee Ja-yoon thì chỉ mải lo nịnh bợ chồng. Chủ nhân đã vậy, đám hạ nhân cũng hùa theo đối xử tệ bạc với hai huynh muội San-san và San-wol. Lâu dần, những việc bất công ấy trở thành điều hiển nhiên trong cái nhà đó.

    Một tháng được ăn thịt một lần đã là chuyện hiếm, nay lại được đứng trước một bàn tiệc ngập tràn các món thịt sơn hào hải vị. Mùi hương quyến rũ xộc thẳng vào mũi San-san. Nước bọt túa ra, y liên tục nuốt ực ực. Bị những món thịt hấp dẫn làm cho mờ mắt, y dường như quên béng luôn cả sự sợ hãi.

    Chú thích:

    1. Noãn các (난각): Gian phòng có hệ thống sưởi sàn (Ondol).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú