Bạn không có cảnh báo nào.

    San-san không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phải chăng là vì bộ phận sinh dục của y không trọn vẹn. Nhưng mà,

    “Th-thần không biết ạ. Thần xin tội, bệ hạ.”

    Vì ghét sự thương hại, y đã nói dối. San-san cực kỳ ghét bị người khác thương hại. Y ghét những người họ hàng cứ nhìn y mà tỏ vẻ xót xa, thương cảm chỉ vì y ngốc nghếch, hay vì y là yêm nhân. Dẫu có ngốc đến đâu, y cũng không đến nỗi chẳng hiểu những lời nói đó, vậy mà họ cứ luôn mồm thương hại y ngay trước mặt.

    Sự tủi thân trào dâng khiến San-san khẽ nấc lên từng tiếng. Nghe tiếng nấc ấy, bàn tay đang ép chặt đùi y mới chịu buông lỏng. San-san vội vàng khép chặt hai chân lại, kéo vạt trường sam che kín hạ bộ.

    “Lần sau đừng có xấu hổ nữa. Cứ động tí là khóc lóc vì xấu hổ thế này thì còn gì là thú vị.”

    Rõ ràng Hoàng đế đang ngầm ý lần sau sẽ tiếp tục lột đồ y ra, nhưng San-san vốn chẳng hiểu được ẩn ý sâu xa ấy, chỉ biết ngây ngốc gật đầu cái rụp. Trong lòng y chỉ muốn mau chóng thoát khỏi chốn này. Nhìn cái thái độ ngây ngô đến vô lễ ấy, Hoàng đế chỉ khẽ bật cười thích thú.

    “Từ trước đến nay trẫm chưa từng thấy ai có nước da trắng hơn muội muội ngươi, nhưng so với ngươi thì Yoon-bin vẫn còn kém xa.”

    “……”

    “Nước da trắng ngần như hoa lê thế này, xem ra Vĩnh Ninh cung hợp với ngươi hơn đấy.”

    Thoạt nghe như một lời trêu ghẹo, nhưng thực chất lại ẩn chứa thánh ý sâu xa. “Hợp với Vĩnh Ninh cung hơn cả chủ nhân của nó”, câu nói này chẳng khác nào lời tuyên bố sẽ giữ y lại nơi đây. Tất cả những người đứng ngoài bình phong đều hiểu rõ hàm ý ấy, duy chỉ có San-san là vẫn ngơ ngác như không.

    Hoàng đế khẽ vuốt ve gò má vẫn còn vương nước mắt của San-san, hạ lệnh.

    “Mặc y phục vào đi.”

    “……Vâng, thưa bệ hạ.”

    “Thứ trẫm đã thu vào mắt, từ nay về sau tuyệt đối không được để kẻ nào khác nhìn thấy. Nghe rõ chưa?”

    Rõ ràng là chẳng hiểu mô tê gì, nhưng San-san vẫn cứ gật đầu lịa lịa. Dáng vẻ buồn cười ấy khiến Hoàng đế lại bật cười thêm lần nữa. Thật ra hắn muốn lâm hạnh y ngay tại đây, nhưng nhìn cái điệu bộ chẳng mảy may biết chút gì về hoan lạc nam nữ này, hắn đành kìm nén. Khóc lóc mãi thì còn gì vui thú nữa.

    “Ca ca của Yoon-bin vì cớ sự này mà đến nay vẫn phòng không gối chiếc, xét về tình riêng trẫm cũng là thân quyến, nên trong lòng vô cùng áy náy. Dẫu sao cũng không thể nối dõi tông đường, nên có lưu lại Vĩnh Ninh cung vài ngày chắc cũng chẳng có vấn đề gì. Truyền chỉ, cho phép Yoon-san-san lưu lại Đông bối điện(1) của Vĩnh Ninh cung để hai huynh muội lâu ngày xa cách được dịp hàn huyên tâm sự.”

    Thánh chỉ vừa ban ra, không gian dường như tĩnh lặng trong giây lát, rồi giọng San-wol từ ngoài bình phong cất lên.

    “Tạ ơn bệ hạ ân điển hạo thao. Thần thiếp tuân chỉ. Hoàng đế bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    San-wol vừa dứt lời, những người còn lại cũng đồng thanh hô vang vạn tuế. Chỉ có duy nhất một người, San-san, vẫn ngơ ngác đứng trơ ra đó, chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra.

    “Làm gì thế?”

    “……Dạ”

    “Trẫm đã rủ lòng từ bi ban ân cho hai huynh muội các ngươi, chẳng lẽ ngươi không định quỳ xuống tạ ân sao?”

    “……A, bệ, bệ hạ, tạ, tạ ơn bệ hạ ân điển. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    Sau khi miễn cưỡng nhận lời tạ ơn lóng ngóng của San-san, Hoàng đế lưu luyến nhìn y thêm một chốc rồi mới dẫn theo tên thái giám Han-ho máu me be bét cùng đoàn tùy tùng quay về Càn Thanh cung.

    Một kẻ ngốc nghếch đến mức chẳng biết thốt ra câu “Sao bệ hạ lại đi sớm thế”, xem ra sẽ tốn không ít công sức để dạy dỗ đây, nhưng biết làm sao được. Hạ bộ của y đã lọt vào mắt hắn, thì từ giờ cho đến khi hắn chán chê, y đã là người của hắn rồi. Hoàng đế thầm nghĩ. Và hắn cũng đinh ninh rằng San-san hẳn cũng đã hiểu rõ điều đó.

    ***

    Yoon Yoon-gyeom và Lee Ja-yoon mừng rỡ ra mặt, nhanh chóng thu xếp xấp lụa Hoàng đế ban thưởng rồi vội vã rời cung. Trước khi bước ra khỏi Vĩnh Ninh môn, Lee Ja-yoon không quên dặn dò San-san đang thút thít khóc.

    “Trước khi nhập cung mẹ đã dặn con thế nào?”

    “D-dặn gì cơ ạ…”

    “Mẹ chẳng đã dặn con là dù bệ hạ muốn con làm gì, con cũng phải nghe theo sao.”

    “Cứ nhắm mắt để mặc bệ hạ làm…”

    “Đúng rồi. Phải khắc cốt ghi tâm câu nói đó. Nếu con không nghe lời, không chỉ cha mẹ mà cả muội muội đang mang thai của con cũng sẽ bị vạ lây. Rõ chưa?”

    “V-vâng ạ.”

    Nhìn San-san vừa khóc thút thít vừa gật đầu lia lịa, lòng San-wol trào dâng một nỗi uất hận cha mẹ đến tột cùng, nhưng thánh ý đã định, nàng chẳng thể làm gì khác ngoài việc cắn răng chịu đựng.

    “Mau chóng dọn dẹp Đông bối điện cho sạch sẽ, sắm sửa đồ đạc không được thiếu thứ gì.”

    Sau khi phân phó cho cung nhân, San-wol choàng tay qua vai người ca ca đang giàn giụa nước mắt, dẫn y vào hậu điện của mình.

    Vào đến Tây thứ gian, San-wol đỡ San-san ngồi xuống la hán sạp, rồi cho lui hết cung nhân và buông rèm xuống.

    “Ca ca.”

    “……M-mami.”

    “Chỉ có hai huynh muội mình, ca ca cứ gọi muội là Wol-i như ngày xưa đi.”

    “……Nhưng mẫu thân bảo không được gọi thế.”

    “Bây giờ mẫu thân có ở đây đâu.”

    “……Wol à.”

    Huynh nhớ muội lắm. San-san lí nhí thốt lên, nước mắt lại chực trào. Những giọt lệ to như hạt châu lăn dài trên gò má trắng ngần, tỏa sáng lung linh, trông đẹp đến nao lòng. Cõi lòng San-wol quặn thắt, đôi chân mày chau lại. Những ngày tháng vừa mới nhập cung như thước phim quay chậm xẹt qua tâm trí nàng.

    Được tuyển chọn vào hậu cung, ban sơ San-wol được phong chức Quý nhân. Chỉ ngay sau đêm thị tẩm thứ ba, nàng đã được thăng lên Uyển nghi, và khi mang thai, nàng lại tiếp tục được tấn phong làm Tần.

    Sự thăng tiến nhanh chóng chưa từng có trong vòng hai năm qua khiến cả hậu cung xôn xao bàn tán về sự xuất hiện của một sủng phi mới. Nhưng San-wol lại không nghĩ vậy. Sở dĩ nàng không nghĩ vậy, thật nực cười, là vì nàng chưa từng cảm nhận được một chút chân tình nào từ Hoàng đế. Bởi lẽ, Hoàng đế đã nhiều lần đối xử với nàng theo những cách mà một người mang chân tình tuyệt đối sẽ không bao giờ làm.

    Vì có một người anh trai khác thường, San-wol luôn khao khát được gả cho một nam nhân bao dung, độ lượng sống ở gần nhà. Nàng chỉ ước ao một cuộc sống bình dị, phu xướng phụ tùy, thi thoảng lại được về thăm ca ca.

    Nhưng số phận trớ trêu chẳng chiều lòng người, mãi đến khi lệnh tuyển tú nữ ban xuống, San-wol vẫn chưa tìm được ý trung nhân, và cuối cùng đành phải nhập cung. Nàng từng oán hận cha mẹ biết bao, những người đã vì kén cá chọn canh mà đánh mất những mối duyên tốt của nàng, rồi nhẫn tâm đẩy nàng vào chốn thâm cung sâu thẳm.

    Thế nhưng, trái ngược với sự phản kháng kịch liệt trước khi nhập cung, nàng đã có một thời gian đắm chìm trong mộng đẹp sau khi trở thành hậu cung. Vị Hoàng đế cao ngạo, xa vời vợi mà nàng từng ngỡ là vô cùng đáng sợ và khó gần, thực chất lại là một mỹ nam tử vạn người mê, đến độ Tống Ngọc hay Phan An(2) có sống lại cũng phải nhún nhường.

    Vốn dĩ gia tộc họ Yoon nổi tiếng là nơi sản sinh ra những mỹ nam mỹ nữ, bản thân San-wol từ nhỏ đã quen nhìn những dung mạo xuất chúng nên vốn dĩ chẳng mấy khi rung động trước ngoại hình của người khác, vậy mà nàng lại phải lòng Hoàng đế ngay từ cái nhìn đầu tiên. May mắn thay, nhan sắc kiều diễm của San-wol cũng giúp nàng nhanh chóng được thị tẩm, chẳng phải chịu cảnh phòng không gối chiếc ôm mối tương tư.

    Đêm đầu tiên được nhìn ngắm long nhan ở khoảng cách gần, San-wol bị tước sạch y phục, cuộn tròn trong một chiếc chăn rồi đưa vào tẩm điện của Hoàng đế. Không có chén rượu giao bôi, không có đêm tân hôn lãng mạn cùng chung chăn gối, âu yếm vuốt ve rồi hòa làm một như nàng hằng mơ ước.

    Chỉ có Hoàng đế độc ẩm, còn San-wol phải đứng trần truồng phơi bày toàn bộ cơ thể trước mắt hắn. Sau đó, nàng lại phải chịu sự kiểm tra trinh tiết của thượng cung ngay trước mặt Hoàng đế.

    Trải qua hàng loạt nghi thức phơi bày nhục nhã ấy, San-wol mới được phép hầu hạ Hoàng đế. Dẫu vậy, nàng cũng tuyệt đối không được phép chạm tay vào ngọc thể của hắn. Đêm ấy, San-wol như một con búp bê vô hồn, ngoan ngoãn nằm im mặc cho Hoàng đế muốn làm gì thì làm.

    Thế nhưng, có lẽ vì đó là người nam nhân đầu tiên nàng trao thân gửi phận, San-wol đã bất chấp tất cả mà chìm đắm trong tình yêu với Hoàng đế. Chỉ cần nghĩ đến long nhan và thánh âm của hắn, tim nàng lại đập rộn ràng, khắc khoải khôn nguôi. Từ đó, nàng đếm từng ngày, mòn mỏi trông ngóng đêm được Hoàng đế gọi tên.

    Tuy nhiên, Hoàng đế chẳng phải là phu quân của riêng mình nàng. Thân là thiên tử vạn người kính ngưỡng, lại trẻ trung, vóc dáng cao lớn vững chãi như Thái Sơn, dung mạo tuấn tú không ai sánh bằng, thử hỏi có nữ nhân nào lại không đem lòng nhung nhớ. Hoàng đế quả thực là minh chứng sống cho câu nói “Xuất kỳ đông môn, hữu nữ như vân”(3).

    Dù ngôi vị Hoàng hậu vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng số lượng hậu cung và sủng nam đã trao cả thân xác lẫn trái tim cho Hoàng đế thì nhiều không đếm xuể. San-wol buộc phải san sẻ phu quân đầu đời của mình với vô vàn kẻ khác.

    Và rồi nàng cũng dần nhận ra thực tại phũ phàng. Như câu nói “Hoa vô thập nhật hồng”(4), sự sủng ái chớp nhoáng mà nàng nhận được chẳng mấy chốc đã tan biến như bọt nước.

    Số lần được thị tẩm thưa thớt dần, đến mức một tháng gặp mặt một lần cũng là chuyện hiếm hoi. Mà dẫu có được gọi đi thị tẩm, nàng cũng chỉ có cảm giác mình đang phục vụ nhu cầu của Hoàng đế, chứ chẳng hề cảm nhận được sự giao hòa của tình yêu.

    Chú thích:

    1. Đông bối điện (동배전): Tòa điện nhỏ nằm ở phía Đông.
    2. Tống Ngọc và Phan An (송옥과 반안): Tống Ngọc ở nước Sở và Phan An (Phan Nhạc) thời Tây Tấn, hai nhân vật lịch sử được coi là đệ nhất mỹ nam tử thời cổ đại.
    3. Xuất kỳ đông môn, hữu nữ như vân (출기동문 유여여운): Ra khỏi cửa đông, gái đẹp như mây (Trích Kinh Thi). Ý chỉ người có sức hấp dẫn khiến nhiều cô gái vây quanh.
    4. Hoa vô thập nhật hồng (화무십일홍): Hoa không nở đỏ quá mười ngày. Ngụ ý vinh hoa phú quý hay sự sủng ái dẫu có rực rỡ đến đâu cũng không kéo dài mãi mãi, ắt sẽ có ngày suy tàn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú