Bạn không có cảnh báo nào.

    “Có cái gì mà không được, vứt đi, nguy hiểm lắm.”

    Nhìn Cassian dứt khoát quăng xa cái “vũ khí” của mình, Bliss tức tối gào lên.

    “Anh tưởng tôi tự dưng làm thế chắc? Tôi định tiêu diệt kẻ ác cơ mà! Cái đồ ác quỷ, cái thứ ma quỷ ẩn nấp trong nghĩa địa ấy!”

    Nghe Bliss hét lên, Cassian bật cười khẩy.

    “Có mà cậu bị ma nhập thì có.”

    Thấy anh ta tỏ thái độ dửng dưng không tin mình, Bliss sốt ruột, giọng nhão ra.

    “Thật mà! Chính mắt tôi thấy rõ ràng cơ mà! Tại sao anh không chịu tin tôi, tôi nói thật đấy!”

    “Ừ ừ, biết rồi.”

    “Á á á! Thật mà lại không tin à!”

    Tức muốn phát điên, Bliss hét ầm lên.

    “Lúc nãy cái thứ quái vật đó trừng mắt nhìn tôi đấy! Cái lúc mà anh ôm tôi ấy, tay anh đỡ sau gáy tôi rồi định ho-… ưm.”

    Thấy Bliss bắt đầu lảm nhảm mấy thứ không đâu, Cassian vội vàng lấy tay còn lại bịt chặt miệng cậu nhóc, sải bước thật nhanh. Vừa bị anh ta kẹp nách xách đi với tốc độ như chạy, Bliss vừa cố vùng vẫy, ú ớ định phân bua cho sự oan ức của mình. Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích trong lòng bàn tay vững chãi của Cassian.

    ***

    “Sao lâu thế nhỉ.”

    Đứng chờ ngoài công viên, Đội trưởng đội vệ sĩ xem đồng hồ, khẽ nhíu mày. Một nhân viên đứng cạnh cười đáp.

    “Công viên rộng lắm anh ạ. Đã mất công vào rồi thì thế nào ngài ấy chẳng đi dạo quanh quẩn, có khi phải quá nửa đêm mới ra đấy chứ.”

    Chuyện đó chỉ đúng nếu là ban ngày thôi. Đội trưởng thầm chép miệng. Đi dạo giữa cái đêm hôm khuya khoắt, đen kịt thế này thì có gì mà ngắm cơ chứ. Ngay từ đầu, việc chọn cái giờ thiêng này để đến đây đã là một điều hết sức kỳ quặc rồi.

    Chịu thôi, ai mà lường được suy nghĩ của mấy vị quý tộc.

    Anh ta tự nhủ, rồi gạt bỏ thắc mắc đó ra khỏi đầu. Dù Bá tước Heringer nổi tiếng là người điềm đạm, không hống hách như những quý tộc khác, nhưng suy cho cùng ngài ấy vẫn là quý tộc. Những hành động kỳ quặc, khác người thế này cũng là lẽ đương nhiên. Đang miên man suy nghĩ.

    Bỗng có tiếng bước chân dồn dập vang lên. Đội trưởng giật mình, lập tức buông lỏng vai, quay người về phía phát ra âm thanh. Từ trong bóng đêm, bóng dáng người đàn ông mà họ đang chờ đợi bước ra. Dù chỉ nhìn thoáng qua, với thân hình cao lớn, vạm vỡ ấy, không ai có thể nhầm lẫn được. Băng qua đội trưởng vệ sĩ, thư ký riêng của Cassian vội vã tiến lên đón ngài Bá tước.

    “Ngài đã về, tôi sẽ cho chuẩn bị xe ngay đây ạ. Ngài có cần thêm….”

    Đang nói, anh ta bỗng khựng lại. Khi Cassian bước ra khỏi bóng tối, toàn thân hiện rõ dưới ánh đèn pha ô tô chói lóa, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, hóa đá.

    Hình ảnh một Bá tước chỉn chu, hoàn hảo trước lúc bước vào công viên đã bay biến hoàn toàn. Mái tóc vốn được vuốt keo gọn gàng giờ rối tung, rủ xuống lòa xòa. Bộ vest phẳng phiu nhăn nhúm đủ chỗ, ngay cả chiếc cà vạt cũng xộc xệch, tuột hẳn ra ngoài áo khoác.

    Nhưng điều khiến họ sốc nhất lại là sự hiện diện của cậu nhóc bị kẹp dưới nách ngài Bá tước. Chẳng hiểu cậu nhóc có ấm ức chuyện gì mà cứ gào thét liên hồi. Chỉ là do Cassian bịt chặt miệng cậu ta bằng một bàn tay nên chẳng ai nghe rõ cậu ta đang nói gì.

    “Dạ, thưa Bá tước….”

    Vị này là ai vậy ạ, người thư ký vừa dè dặt mở lời thì Cassian đã lạnh lùng ngắt ngang.

    “Mở cửa xe.”

    Giọng điệu mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt của Cassian khiến mọi người lập tức răm rắp hành động. Cửa xe phía sau vừa mở, Cassian gần như ném tuột Bliss vào trong rồi đóng sầm cửa lại. Anh tiếp tục sải bước vòng sang cửa bên kia, nhanh nhẹn ngồi vào xe. Đội trưởng vệ sĩ đang đợi sẵn nhanh chóng đóng cửa lại. Nhìn qua cửa kính, thấy mọi người tất bật chuẩn bị khởi hành, Bliss liền quay sang trừng mắt nhìn Cassian đầy ấm ức.

    “Tôi nói thật đấy, bức tượng đó cử động thật mà!”

    Sau khi thoát khỏi bàn tay của Cassian, Bliss lại dồn hết sức lực để chứng minh sự thật mà nãy giờ cậu vẫn một mực khẳng định. Nhưng đáp lại chỉ là thái độ hờ hững.

    “Ừ ừ, biết rồi. Cậu nói đúng. Được chưa? Giờ thì im miệng đi.”

    Nhìn điệu bộ Cassian phẩy tay ra hiệu kết thúc câu chuyện y như đang huấn luyện cún cưng, Bliss tức giận, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

    “Hứ, lỡ sau này có zombie xuất hiện cắn chân ngài Bá tước thì tôi cũng mặc kệ đấy. Lúc đó có hối hận thì cũng đã muộn rồi.”

    Chẳng hiểu sao đang nói chuyện tượng đá lại lòi ra zombie ở đây, nhưng Cassian cũng chẳng buồn thắc mắc. Thấy Bliss phụng phịu, mặt hầm hầm dỗi hờn, xì mũi một cái rồi quay ngoắt đầu ra cửa sổ, Cassian thừa biết tình trạng này sẽ chẳng kéo dài được lâu. Chẳng mấy chốc nó lại ngáy khò khò cho xem.

    Trong khi đó.

    Cái đồ khốn kiếp đáng ghét này.

    Bliss tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, lén liếc nhìn góc mặt nghiêng của Cassian, thầm chửi rủa trong bụng. Dám coi lời mình nói như gió thoảng bên tai à. Mình rõ ràng đã tận mắt chứng kiến mà.

    Bliss trợn tròn mắt, thở hổn hển. Nhớ rõ mồn một. Cái bức tượng đá trắng toát đó. Cái thứ hỗn xược đó dám nhìn trừng trừng vào mình….

    Nhìn mình.

    …Cassian, đã nhìn mình.

    Thình thịch, trái tim lại bắt đầu đánh trống lô tô. Chắc chắn là lúc đó anh ta định hôn mình. …Cassian định hôn mình.

    Hai má bất giác nóng bừng lên. Mặt mũi đỏ bừng bừng khiến Bliss luống cuống, cậu áp sát trán vào cửa kính ô tô. Không được để tên khốn đó phát hiện! Phải hạ nhiệt mau lên!

    Vừa cọ xát mặt vào kính liên tục để hạ hỏa, Bliss vừa lén lút liếc nhìn Cassian. May thay, anh ta vẫn nhắm nghiền mắt, ngồi bất động như pho tượng.

    Phù, vuốt ngực thở phào, Bliss dùng tay quạt lấy quạt để cho mát mặt rồi chỉnh lại tư thế ngồi. Nhưng chỉ một chút lơ đễnh, tâm trí cậu lại bị xâm chiếm bởi hình ảnh lúc nãy.

    Lại nữa, lại suy nghĩ vớ vẩn rồi.

    Bliss tặc lưỡi “Aish”, đưa tay vỗ vỗ lên đầu mấy cái rồi sững lại.

    …Mà nghĩ lại, cái cảm giác đó là gì nhỉ?

    Một mảnh ký ức bị lãng quên bỗng ùa về. Lúc nhìn chằm chằm vào môi Cassian, mình đã nghĩ gì nhỉ? Cảnh tượng lướt qua trong đầu lúc đó là….

    Hình ảnh Cassian cúi xuống nhìn mình hiện lên rõ mồn một. Khuôn mặt nhăn nhó quen thuộc đó ngày càng tiến sát lại gần.

    Và rồi….

    Híccc.

    Bliss suýt nữa thì hét toáng lên. Cậu cuống cuồng lấy hai tay bịt chặt miệng lại, may mà không phát ra tiếng. Cậu đảo mắt liên tục xem thái độ của Cassian thế nào. Dù bên cạnh đang nhốn nháo thế này mà anh ta vẫn cứ trơ trơ ra đấy. Cái đồ vô tâm, có khi cái vụ mất ngủ cũng là xạo lừa mình cũng nên. Vừa âm thầm lườm nguýt, Bliss vừa từ từ bỏ tay ra khỏi miệng, lại tiếp tục chìm vào suy nghĩ.

    Đừng bảo là mình từng hôn cái tên khốn này thật nhé?

    Vớ vẩn, làm gì có chuyện đó. Bliss lập tức lắc đầu quầy quậy. Toàn là ảo tưởng sức mạnh. Chắc là nằm mơ thôi. Đúng rồi, có những lúc mở mắt mà vẫn mơ được mà. Chắc chắn chỉ là một giấc mơ thoáng qua thôi. Phải rồi. Bliss tự nhủ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm đầy quyết tâm.

    Làm gì có chuyện mình lại đi hôn cái tên khốn đó, không bao giờ.

    Lại nói về Cassian.

    Nó đang diễn trò gì vậy.

    Nhìn Bliss cuống cuồng áp mặt vào cửa kính, Cassian khẽ thở dài một tiếng. Anh đã từ bỏ việc cố hiểu cái thằng nhóc này từ lâu rồi, nhưng đổi lại, trên đời này liệu có ai có thể thấu hiểu được con Capybara điên khùng này không nhỉ.

    Chẳng biết trong đầu nó tính toán cái gì mà cứ áp mặt vào cửa kính, lén nhìn trộm anh, rồi tự đập vào đầu mình, rồi lại lén nhìn trộm anh. Cứ lặp đi lặp lại cái chuỗi hành động kỳ quặc đó một lúc lâu, Bliss mới chịu ngồi yên.

    Chắc sắp ngủ rồi đây.

    Cassian nghĩ bụng, rồi lẳng lặng chờ đợi thời gian trôi qua.

    “Khò….”

    Một lát sau, đúng như dự đoán, tiếng ngáy khò khò vang lên. Anh mở mắt, liếc sang bên cạnh, Bliss đã say giấc nồng. Thấy cậu nhóc ngủ với tư thế co rúm, đầu vẫn tì vào cửa kính trông khá chật vật, Cassian lẳng lặng đỡ cậu nằm lại cho tử tế, rồi lấy chiếc chăn mỏng trong xe đắp cho cậu. Nhìn cậu nhóc có vẻ dễ chịu hơn, miệng còn cười tủm tỉm trong giấc ngủ, anh cũng bất giác bật cười theo.

    Anh ngả người ra ghế, lúc này mới có thời gian bình tâm suy nghĩ. Định bụng sẽ tính toán cho lịch trình tiếp theo, nhưng khổ nỗi tâm trí anh lại bị cuốn vào một mảnh ký ức hoàn toàn khác.

    Suýt chút nữa thì làm trò điên rồ rồi.

    Anh đưa tay day day ấn đường, buông một tiếng thở hắt ra đầy bực dọc. Thật không thể tin nổi. Dù là do thiếu ngủ nên đầu óc mụ mẫm đi chăng nữa, dù là cái khuôn mặt dưới ánh trăng kia trông có phần đáng thương đi chăng nữa, dù là cơ thể trong vòng tay kia có nhỏ bé, đáng yêu đến mức nào đi chăng nữa.

    Làm sao mình lại nảy sinh cái ý định hôn con Capybara điên đó cơ chứ.

    “…Mẹ.”

    Suýt chút nữa thốt ra câu chửi thề, anh cắn chặt răng nhịn lại. Dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, ấn mạnh vài cái, anh mới vớt vát lại được chút lý trí. Dù vậy, cái cảm giác nhục nhã ê chề vẫn cứ bám riết lấy anh.

    Tỉnh táo lại đi, Cassian Strickland. Mày chỉ cần cái hạt đậu phộng đó làm thuốc an thần để ngủ ngon giấc thôi.

    Anh tự mắng mỏ bản thân, rồi đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Nhìn Bliss đang ngủ say như chết, anh tự nhủ.

    Sẽ không bao giờ để cái hạt đậu phộng tí hon này làm dao động nữa đâu.

    Trong khi anh vẫn đang tự răn đe bản thân, chiếc xe lao vun vút trong đêm tối, hướng đến điểm đến tiếp theo.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú