Chương 89
bởi Chung SeikerRốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này.
Bliss ngồi thẫn thờ, chớp chớp mắt. Giọng nói đều đều của cơ trưởng trên loa thông báo cứ văng vẳng bên tai.
Chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước thôi.
“Bliss ơi, cậu đâu rồi? Lại đây ngay, ngay lập tức!”
Tiếng gọi thất thanh của Penelope vang lên, Bliss đành tiếc nuối bỏ dở chiếc bánh quy mới ra lò thơm phức, lật đật chạy ra. Chẳng nói chẳng rằng, Penelope lôi xềnh xệch cậu đi thay đồ rồi dí luôn cuốn hộ chiếu vào tay.
“C-Có chuyện gì mà gấp gáp thế ạ?”
Bliss hoang mang hỏi, nhưng Penelope chỉ một mực kéo tay cậu lôi ra ngoài cửa.
“Không có thời gian giải thích đâu, nhanh lên!”
Bị kéo đi xềnh xệch trong tình trạng hoàn toàn mù tịt về những chuyện đang diễn ra, ra đến nơi thì chiếc xe quen thuộc đã đậu sẵn trước sảnh. Penelope nhét tọt Bliss vào xe rồi nở nụ cười tươi rói với cậu nhóc vẫn đang ngơ ngác không hiểu mô tê gì.
“Đi đường bình an nhé Bliss! Chúc cậu may mắn!”
May mắn? May mắn cái gì chứ? Còn đang ú ớ định hỏi lại thì bà quản gia chẳng buồn giải thích, chỉ giơ ngón cái lên ra hiệu “Cố lên” rồi đóng sầm cửa lại. Xe lập tức lăn bánh, lúc này Bliss mới có chút thời gian để định thần lại quan sát xung quanh… nhưng tình hình lại càng tồi tệ hơn.
Á đù.
Vừa phát hiện ra Cassian đang ngồi chình ình ngay bên cạnh, Bliss giật nảy mình suýt chút nữa thì hét toáng lên. Cậu vội vàng quay phắt mặt đi, giả vờ ngắm cảnh ngoài cửa sổ, nhưng tim vẫn đập thình thịch liên hồi. Sao cái tên khốn đó lại ở đây? Nhưng câu trả lời cũng chẳng khó đoán.
Thì đây là xe của Cassian mà, anh ta ngồi đây là chuyện đương nhiên.
À, ừ nhỉ. Nhưng vừa gật gù tự thuyết phục bản thân thì một câu hỏi khác lại nảy ra. Thế tại sao mình lại ở đây?
Nghĩ mãi không ra lý do nhưng cũng chẳng có gan hỏi. Bliss chỉ biết đảo mắt liên tục, cố dán mắt vào quang cảnh bên ngoài cửa sổ. Trời dần về chiều, và rồi chiếc xe dừng lại ở một nơi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.
Ơ? Sân bay?
Trong lúc vẫn chưa tiêu hóa nổi thông tin, tài xế mở cửa xe, kịch bản cũ lại lặp lại. Bị đoàn tùy tùng gồm Cassian, thư ký và vệ sĩ đùn đẩy, kéo đi xềnh xệch, cuối cùng cậu yên vị trên khoang hạng thương gia của máy bay.
Và lần này, người ngồi đối diện lại là Cassian. Máy bay đang rục rịch chuẩn bị cất cánh, nữ tiếp viên mang đồ uống và thức ăn nhẹ ra phục vụ, nhắc nhở các quy định an toàn bay rồi lui vào trong. Suốt từ nãy đến giờ Bliss vẫn cứ ngơ ngác chớp chớp mắt, cuối cùng cậu cũng nhớ ra câu hỏi đang lởn vởn trong đầu từ nãy đến giờ.
Rốt cuộc chuyện này là sao.
Người duy nhất có thể giải đáp thắc mắc này là gã đàn ông hống hách đang ngồi chễm chệ đối diện. Dù chẳng ưa gì nhưng cậu cũng đâu còn sự lựa chọn nào khác. Bliss nắm chặt hai tay rồi lại buông ra, hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí rồi mới dám mở lời.
“Rốt cuộc là chúng ta đang đi đâu vậy?”
Thu hết can đảm để hỏi một câu, nhưng chỉ được có thế. Không lẽ anh ta định bắt cóc mình đi bán nội tạng sao? Trong lúc những suy nghĩ rùng rợn xẹt qua đầu Bliss, thì Cassian nãy giờ vẫn im lặng như thóc bỗng lên tiếng.
“Áo.”
“Dạ? Úc á?”
Nghe Bliss hét toáng lên, Cassian đứng hình há hốc mồm. Phải mất đúng 2 giây sau anh mới tiêu hóa nổi câu nói đó.
“Không, đó là nước Úc, có Kangaroo. Còn nơi chúng ta đến là nước Áo, châu Âu.”
“À, vâng cháu biết rồi. Úc chứ gì. Cháu biết mà.”
Thực ra là cậu chẳng biết cái khỉ gì sất. Bliss hoàn toàn mù tịt về sự khác biệt giữa nước Áo mà Cassian nhắc đến và nước Úc mà cậu nói hớ. Nhưng để lộ sự ngu dốt thì nhục nhã lắm. Thế nên cậu quyết định đánh bài ngửa, cứ giả vờ như mình biết tuốt.
Đợi lát nữa gọi điện hỏi anh Grayson vậy.
Nghĩ vậy, Bliss ngậm chặt miệng không nói gì thêm, nhưng Cassian thừa biết tỏng sự ngu ngốc của cậu. Vì cậu vẫn phát âm sai bét nhè tên nước người ta.
Tuy nhiên, Cassian chẳng buồn giải thích thêm làm gì cho phí lời. Lý do rất đơn giản.
“Thế tự dưng anh lại kéo tôi đi theo làm gì?”
Vì anh phải ưu tiên dỗ dành cái con Capybara đang hậm hực, sưng sỉa này trước.
Đối mặt với vẻ mặt bất mãn của Bliss, Cassian giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, từ từ đổi tư thế vắt chéo chân. Mặc dù đã phải vắt óc suy nghĩ và nhọc công sắp xếp cái lịch trình hẹn hò vớ vẩn này theo đúng sở nguyện của Bliss, nhưng anh tuyệt đối sẽ không bao giờ hé răng thừa nhận sự thật đó.
“Tôi cần một thằng sai vặt đi theo xách đồ trong chuyến công tác lần này thôi.”
“Sai vặt á?”
Nghe giọng điệu hờ hững thường ngày của anh, Bliss nhíu mày, lườm nguýt. Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện. Nhưng Cassian đã đoán trước được phản ứng này. Nên anh thản nhiên đối đáp.
“Ừ, cũng chẳng có việc gì nặng nhọc đâu. Mấy việc quan trọng có thư ký lo rồi, cậu cứ đi theo sau lưng tôi, bảo gì làm nấy là được.”
“Ví dụ như việc gì?”
Hỏi han cặn kẽ gớm nhỉ. Có nói thì với cái não cá vàng đó chắc cũng chẳng nhớ nổi được quá 3 giây đâu.
Không đặt quá nhiều kỳ vọng vào khả năng ghi nhớ của các nơ-ron thần kinh trong đầu Bliss, Cassian đáp.
“Thì đại loại như đưa nước cho tôi uống, hay là che ô cho tôi chẳng hạn.”
Nghe qua thì có vẻ cũng nhàn hạ. Nhưng Bliss vẫn thắc mắc.
“Chỉ là đưa nước với che ô thôi thì mang hộ chiếu theo làm gì?”
Lần này thì Cassian cần thời gian suy nghĩ lâu hơn lúc nãy một chút. Khoảng 5 giây sau, anh mới chậm rãi đáp lời.
“Thì đi ra nước ngoài mà.”
“À.”
Bliss gật gù “A” lên một tiếng, nhưng Cassian không nghĩ là nó đã lờ mờ hiểu ra được vấn đề. Vì ngay sau đó, cậu nhóc lại phồng má, tỏ vẻ khó chịu ra mặt.
“Gì thế? Cái vẻ mặt đó là sao. Lại có gì không vừa lòng à?”
Vừa lúc đó, máy bay đạt độ cao ổn định, đèn báo cài dây an toàn tắt phụt. Bliss cố tình bĩu môi, dẩu mỏ lên đáp.
“Vâng, đúng vậy. Tại tôi đã được ăn tối đâu.”
Hóa ra là vì đói bụng nên mới cáu bẳn.
Đúng là tính cách trẻ con. Nghĩ vậy, Cassian khẽ giơ một tay lên. Thấy nữ tiếp viên nở nụ cười tiến lại gần, anh vẫn nhìn thẳng vào Bliss, dõng dạc nói.
“Cho chúng tôi dùng bữa. Cậu ấy không ăn được cay nên mang tiêu ra đĩa riêng cho tôi.”
“Dạ, thưa ngài. Vậy ngài muốn dùng loại rượu vang nào ạ?”
Sau khi Cassian chọn đại một chai vang trong thực đơn, nữ tiếp viên cúi chào rồi lui ra. Vì đã lấy sẵn thông tin từ Penelope về những món ăn Bliss thích cũng như dị ứng của cậu nhóc, anh đã sớm căn dặn chuẩn bị bữa ăn sao cho phù hợp. Và chắc chắn Bliss đã quá quen với sự phục vụ chu đáo, tận tình nhường này. Bởi lẽ, bất cứ nơi nào cậu nhóc đặt chân đến, gia tộc Miller cũng đã lo liệu chu toàn mọi thứ, chăm chút từng miếng ăn giấc ngủ cho cậu út cưng rồi.
Quả nhiên, Bliss vô tư thưởng thức những món ăn nữ tiếp viên mang lên mà chẳng hề mảy may nghi ngờ. Được ăn ngon, tâm trạng cậu nhóc lập tức tốt lên, miệng tươi cười hớn hở.
“Ngon tuyệt cú mèo. Thịt nướng chín tới, hoàn hảo!”
“Cảm ơn cậu đã khen. Hôm nay chúng tôi có nước ép bưởi tươi lắm, cậu dùng thử nhé?”
“Được đấy, cảm ơn cô. Nhớ rót cho tôi một ly thật đầy nhé.”
Được Bliss khen lấy khen để, nữ tiếp viên cũng nở nụ cười tươi tắn đáp lại. Chìm đắm trong không khí vui vẻ và những món ăn hợp khẩu vị, Bliss nhanh chóng biến thành một con Capybara hạnh phúc, no nê, chỉ thiếu điều phát ra tiếng “Gừ gừ” thỏa mãn nữa thôi. Chẳng còn bận tâm xem rốt cuộc mình đến đây để làm gì, hay mục đích thực sự đằng sau chuyến đi này là gì nữa.
Sau khi được ba nữ tiếp viên luân phiên phục vụ tận tình, Bliss ăn no nê rồi lăn ra ngủ ngáy khò khò. Dù mọi chuyện đều diễn ra theo đúng những gì anh lường trước, nhưng Cassian vẫn cảm thấy rối bời. Vì lúc này đầu óc anh lại tỉnh táo đến lạ thường.
Nhìn Bliss đắp chăn ngủ ngon lành, anh lấy tờ giấy trong túi áo vest ra, kiểm tra lại bản danh sách một lần nữa. Càng nhìn càng thấy cái lịch trình này nực cười và vô lý hết sức, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Giờ mà bỏ cuộc thì còn ra thể thống gì nữa.
Chắc giờ này mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi rồi.
Anh đã phải nhờ thư ký đặc biệt liên hệ với chính quyền địa phương bên đó để được đặc cách vào tham quan nghĩa trang, trong khi lẽ ra giờ này nó đã đóng cửa từ lâu. May mà họ đã nể mặt cấp phép cho, nhưng đổi lại anh lại mang thêm một khoản nợ ân tình mà chẳng biết bao giờ mới trả nổi. Vấn đề là lịch trình tiếp theo cũng dở hơi cám hấp chẳng kém. À không, nghe còn phiền toái và đau đầu hơn gấp trăm lần ấy chứ.
“Hàaaa.”
Trút một tiếng thở dài não nề không thể kìm nén, anh nốc cạn nửa ly rượu vang còn lại trong một hơi. Sao mình lại phải tự hành hạ bản thân đến mức này cơ chứ. Dù cảm thấy nhục nhã ê chề nhưng cũng chẳng thể quay đầu lại nữa rồi. Anh quyết tâm sẽ thực hiện trót lọt kế hoạch này. Dù với cái thằng nhãi ranh kia thì đây là một buổi hẹn hò lãng mạn, nhưng với anh thì nó chẳng khác nào một cơn ác mộng dai dẳng kéo dài cho đến phút chót.
Trong lúc đó, chiếc chuyên cơ vẫn đang rẽ mây xé gió, bay vút về phía bầu trời xa xăm.
0 Bình luận