Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Những giọt nước mắt chực chờ nơi khóe mi cuối cùng cũng trào ra khi San-san khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Từng giọt lệ to tròn lăn dài trên đôi má, lấp lánh dưới những tia nắng ban mai. Dáng vẻ mong manh, tội nghiệp ấy khiến Hoàng đế bất giác nhíu chặt mày.

    “T-tại sao, ngài lại tàn nhẫn g-giết người như vậy?”

    Cái đầu lăn lóc trên sàn, và cả cánh tay đứt lìa vương vãi trên vũng máu. Dù chưa nhìn rõ mặt, nhưng chắc chắn đó là thân thể của một nữ nhân. San-san thở hổn hển, cố gắng xua đi cảnh tượng kinh hoàng cuối cùng y nhìn thấy trước khi ngất xỉu đêm qua.

    Đây là lần đầu tiên trong đời y phải chứng kiến một cảnh tượng tàn bạo, máu me đến thế. Cơ thể y run lên bần bật mất kiểm soát, nhưng đồng thời, từ tận sâu trong lòng, một cảm giác kỳ lạ, khó hiểu lại dâng trào. Trong tẩm điện của Hoàng đế, một nữ nhân khỏa thân chết thảm, và Hoàng đế cũng trong tình trạng không một mảnh vải che thân…

    “Ngươi nằm mơ thôi.”

    “……Dạ?”

    Hoàng đế dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt trên má San-san, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đang hé mở vì ngạc nhiên của y.

    “Chắc là ngươi gặp ác mộng rồi.”

    “……M-mơ ạ?”

    “Ừ. Trẫm là Thiên tử. Trẫm làm sao có thể đích thân làm những chuyện nhơ nhuốc đó được chứ.”

    “Nh-nhưng mà máu,”

    “Trẫm bị hỏa sang(1) rất nặng. Vết bỏng sâu nên máu chảy lênh láng. Chắc do ngươi nhìn thấy cảnh đó nên hoảng sợ ngất đi thôi.”

    San-san chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy hoài nghi. Hoàng đế giơ bàn tay phải đang quấn băng lụa trắng lên trước mặt y. San-san trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay được băng bó cẩn thận ấy. Máu vẫn rỉ ra loang lổ trên lớp lụa trắng.

    Ánh mắt y dao động dữ dội, không ngừng quan sát bàn tay Hoàng đế. Hoàng đế bắt lấy ánh mắt của y, rồi lại cúi xuống trao y một nụ hôn nữa. Bị tấn công bất ngờ, San-san hé miệng đón nhận nụ hôn của hắn, nhưng trong lòng vẫn rối bời, mông lung.

    Rõ ràng là mình đã nhìn thấy một cái xác bị chặt làm nhiều mảnh và máu me be bét khắp nơi cơ mà.

    Tuy nhiên, lời Hoàng đế nói cũng có lý. Hắn là bậc đế vương cao quý. Dù có hay dùng nhục hình, phạt trượng, nhưng San-san chưa từng thấy hắn đích thân cầm đao kiếm sát hại ai như một tên đao phủ bao giờ.

    Nghĩ kỹ lại, một người mang thân phận tôn quý như hắn chắc chắn sẽ không đời nào tự tay làm những chuyện bẩn thỉu, máu me đó. Xung quanh hắn lúc nào chẳng có cả tá thị vệ và cấm quân túc trực. Hơn nữa, làm sao bọn họ dám làm những chuyện tày đình đó ngay trong tẩm điện của Hoàng đế chứ, đâu có hay ho gì.

    Chẳng lẽ mình hoảng quá nên hoa mắt thật sao.

    “Ng-ngài nói thật chứ ạ?”

    Ngay khi nụ hôn vừa dứt, San-san dùng mu bàn tay quệt ngang đôi môi ướt át theo thói quen, rồi hỏi vội, không kịp cả thở dốc.

    Hoàng đế im lặng nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động không ngừng của San-san. Quả đúng là một kẻ yếu bóng vía và nhút nhát, rất dễ bị dắt mũi tin vào những gì y muốn tin. Hoàng đế dùng ngón tay cái vuốt ve khóe mắt vẫn còn ươn ướt của y, đáp lại.

    “Tất nhiên.”

    “……M-may quá.”

    “May?”

    “Vâng ạ. Vì, vì ngài không tàn nhẫn đ-đến mức đó.”

    Nhìn đôi mắt hổ phách vẫn còn vương chút bất an của San-san, Hoàng đế thầm nghĩ, đúng là đồ ngốc nghếch. Đã từng nếm trải biết bao sự tàn bạo của hắn rồi mà vẫn thốt ra được những lời này. Đúng là không có mắt nhìn người. Nhưng chính vì sự ngốc nghếch, ngây thơ ấy, hắn lại thấy y đáng yêu vô cùng. Đáng yêu đến mức chỉ muốn vò nát y, ép y phải khóc lóc cầu xin dưới thân mình.

    Khóe môi Hoàng đế nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng, hắn phải cố gắng lắm mới kìm nén được ngọn lửa dục vọng bạo lực đang chực chờ bùng nổ. Y quá đỗi xinh đẹp, quá đỗi đáng yêu, khiến hắn chỉ muốn phá nát y. Nhưng hiện tại, hắn chẳng còn khả năng để thỏa mãn khát khao đen tối ấy nữa.

    Dưới hàng mi dài ướt át, đôi mắt màu hổ phách mà Hoàng đế yêu hơn cả sinh mệnh đang ngoan ngoãn hướng về hắn. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, hắn bỗng thấy mình trở nên yếu đuối, bất lực. Hắn chỉ mong mỏi duy nhất một điều: ánh nhìn ấy sẽ đong đầy tình yêu dành cho hắn.

    Hoàng đế lại cúi xuống, hôn San-san say đắm. Ngay cả chiếc lưỡi rụt rè của y cũng đáng yêu. Hắn yêu y đến mức trái tim như bị bóp nghẹt. Cứ nghĩ đến việc mọi thứ thuộc về y có thể biến mất trong tích tắc, lục phủ ngũ tạng hắn như bị ai đó băm vằm, đau đớn khôn tả.

    Nụ hôn ngày càng sâu, cuồng nhiệt hơn. Một lúc lâu sau, khi hai đôi môi rời nhau, trên người San-san đã không còn mảnh vải che thân. Hoàng đế thản nhiên mút mát núm vú y một cái rồi hỏi.

    “Có thấy khó chịu ở đâu không?”

    “A ưm, d-dạ không.”

    “Có gì khó chịu thì phải nói ngay cho trẫm biết, hiểu chưa?”

    San-san ngoan ngoãn gật đầu. Rồi y liếc nhìn bàn tay phải của Hoàng đế đang chống bên cạnh đầu mình. Hắn đang dùng cùi chỏ tay phải để chống đỡ sức nặng cơ thể. Thấy máu vẫn rỉ ra đỏ thẫm cả lớp băng trắng, San-san bất giác nhíu mày.

    “Ngài kh-không thấy đau ạ?”

    Hoàng đế bật cười nhạt, rồi dùng tay trái bóp nhẹ bầu ngực đã xẹp đi khá nhiều của San-san.

    “Không sao.”

    Thực tế, vết thương nghiêm trọng đến mức chắc chắn sẽ để lại sẹo vĩnh viễn và ảnh hưởng đến cả chức năng của bàn tay, nhưng hắn không muốn kẻ yếu tim như y phải lo lắng thêm.

    San-san khẽ rùng mình, hai má ửng hồng. Bị Hoàng đế sờ soạng, vuốt ve một cách khiêu khích, y định nói gì đó rồi lại thôi, cứ ấp úng mở rồi lại ngậm miệng liên tục. Thấy y cứ ngập ngừng mãi, Hoàng đế đành lên tiếng trước.

    “Sao, không muốn làm chuyện đó à?”

    “……Kh-không phải vậy ạ.”

    Hoàng đế tạm dừng tay trên ngực San-san. Hắn khẽ hất cằm, ra hiệu cho y cứ nói đi.

    “Sao ngài, ng-ngài không hỏi tại sao thần lại đến đây?”

    Nghe câu này, Hoàng đế mới sực nhớ ra việc San-san đã tự mình lặn lội hồi cung trong đêm hôm qua. Từ khi tận mắt thấy y vẫn bình an vô sự, mọi chuyện khác đều trở nên vô nghĩa, nên hắn cũng quên bẵng luôn chuyện này.

    Hoàng đế nheo mắt nhìn sâu vào đôi mắt San-san. Có một sự căng thẳng kỳ lạ ẩn giấu trong ánh nhìn ấy. Chẳng hiểu sao hắn lại có cảm giác mình phải hùa theo y lúc này, nên cứ thuận miệng đáp bừa.

    “Để xem nào… Vì ngươi muốn làm chuyện đó với trẫm?”

    Nghe báo cáo y tự thủ dâm ngay cả khi không đến kỳ phát tình, hắn thấy cũng hơi xót xa, nhưng biết đâu đứa trẻ ngốc nghếch này cuối cùng cũng đã biết tận hưởng khoái cảm tình dục rồi chăng.

    Giờ thì Hoàng đế đã hiểu. Trước khi trọng sinh, y đã chán ghét, kinh tởm chuyện giường chiếu với hắn đến nhường nào. Và khi y thực sự tự nguyện, y sẽ có những biểu hiện ra sao.

    Hắn lại chợt nhớ về mảnh ký ức đã biến mất của San-san. Đúng là ‘ngay cả khi ở cạnh nhau, vẫn thấy nhớ nhau’.

    Hoàng đế nở một nụ cười ranh mãnh. Bàn tay trái của hắn bất ngờ chộp lấy cự vật đang cương cứng một nửa của San-san.

    “Nghe nói ngươi tự làm chuyện đó phải không? Một mình không đủ thỏa mãn à?”

    Vừa nhẹ nhàng vuốt ve cự vật chưa phát triển hoàn thiện của y, hắn vừa thì thầm vào tai y. Giọng điệu trầm ấm nhưng lại chất chứa sự hưng phấn đang cố kìm nén. San-san sởn gai ốc, rùng mình một cái. Y lắc đầu quầy quậy, lấy tay đẩy tay Hoàng đế ra.

    “Kh-không, không phải thế đâu ạ. Thần, thần chỉ t-tò mò thôi. Nên mới đến đây.”

    San-san đột nhiên trừng mắt nhìn Hoàng đế với vẻ đầy oán trách, khuôn mặt mếu máo như chực khóc. Thấy vậy, Hoàng đế ngừng tay trêu chọc, lại cúi xuống hôn chụt một cái lên môi y như để dỗ dành.

    “Tò mò chuyện gì?”

    Vẻ hờn dỗi vừa nãy biến đâu mất tăm, San-san lại đưa mắt nhìn lảng đi chỗ khác, tránh ánh nhìn của Hoàng đế. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, không hối thúc.

    Phải đến khi cự vật xẹp xuống hẳn, San-san mới chịu mở miệng, giọng ngập ngừng.

    “……Đây là, đây là lần đầu tiên thần th-thấy nhớ một người đến vậy.”

    Trái tim Hoàng đế bỗng nhói lên một nhịp, lâng lâng khó tả.

    “C-có khi nào bệ hạ cũng th-thỉnh thoảng nhớ đến thần không?”

    “Trẫm nhớ ngươi từng giây từng phút. Ngay cả khi đang nhìn ngươi thế này, trong đầu trẫm vẫn tràn ngập hình bóng ngươi. Ngươi không nhận ra điều đó sao?”

    Nghe câu trả lời dứt khoát của Hoàng đế, San-san nuốt khan. Lòng bàn tay rịn mồ hôi, tim đập thình thịch. Trong lòng rối bời, bức bối.

    “……Thần, thần muốn hỏi ngài. Tại sao th-thần cứ bận tâm đến bệ hạ mãi. Thật ra, thần luôn th-thấy sợ ngài, nên toàn n-nói dối thôi. Thần không th-thích bệ hạ đâu. Thần chỉ thấy ngài rất đáng sợ và k-khó gần thôi.”

    Đang nói dở, San-san bỗng khựng lại, rụt vai khép nép liếc nhìn sắc mặt Hoàng đế. Thấy y căng thẳng ra mặt, Hoàng đế nhướn mày.

    “Ngài s-sẽ không đánh thần chứ ạ?”

    Dù lý trí luôn nhắc nhở bản thân rằng San-san đã mất trí nhớ, nhưng đôi khi hắn vẫn ôm hy vọng mong manh rằng biết đâu y đang dần nhớ lại. Nhưng giờ phút này, hy vọng đó đã hoàn toàn vụt tắt. Ký ức về tình yêu y dành cho hắn có lẽ sẽ không bao giờ quay lại nữa. Hoàng đế nuốt vị đắng chát trong cổ họng, cất giọng trầm buồn.

    “……Trẫm sẽ không đánh đâu. Ngươi cứ nói tiếp đi.”

    “Nh-nhưng mà tại sao thần cứ để ý đến ngài mãi không biết. Cứ nhớ đến ngài l-là trong lòng lại thấy k-kỳ lạ, khó chịu lắm. Thần cũng kh-không hiểu tại sao cứ ngửi thấy m-mùi của ngài thì những cơn đau lại biến mất. Thật sự, thật sự quá kỳ lạ mà. Rõ ràng là thần r-rất sợ ngài. Nên thần đau đầu lắm. Giá như c-có ai đó nói cho thần biết t-tại sao lại như thế.”

    “……”

    “Hay là, hay l-là do thần ng-ngốc quá nên mới thế ạ?”

    Nước mắt đã dâng đầy khóe mi San-san. Một kẻ luôn dùng bạo lực, cưỡng bức, tệ bạc với y, vậy mà y lại bị kích thích khi nghĩ về kẻ đó, lại cảm thấy an tâm khi ngửi mùi hương của hắn. Nếu là một người bình thường, chắc chắn sẽ không đời nào có chuyện vô lý như vậy.

    Y thấy tủi thân, xót xa vô cùng. Y hận bản thân mình quá ngốc nghếch, vô dụng. Thà rằng mình đừng ý thức được sự ngốc nghếch của mình thì có lẽ sẽ đỡ đau khổ hơn.

    Nước mắt vỡ òa, San-san run rẩy nức nở. Chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đủ để y vỡ vụn.

    Nhìn San-san khóc lóc thảm thiết như một đứa trẻ, Hoàng đế bất giác siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm. Vết thương do bỏng nặng lại rách toạc ra, máu và dịch vàng ứa ra đầm đìa, nhưng hắn chẳng màng đến cảm giác đau rát. Bởi lồng ngực hắn lúc này còn đau đớn, quặn thắt hơn gấp ngàn lần.

    “Đó là vì trẫm đã dùng bạo lực ép buộc cơ thể ngươi phải ghi nhớ mọi thứ về trẫm. Không phải vì ngươi ngốc, mà chỉ là… một sự ép buộc không thể kháng cự mà thôi.”

    ***

    Chú thích:

    1. Hỏa sang (화창): Vết thương do bị bỏng lửa (vết phỏng, vết phỏng lửa).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú