Chương 134
bởi Chung SeikerChỉ một chốc sau khi có lệnh, Jin từ trên trần nhà tối tăm nhẹ nhàng đáp xuống. Hắn tiếp đất không một tiếng động rồi lập tức quỳ rạp xuống. Hắn lấy từ trong ngực áo ra chiếc quần lót của San-san dâng lên cho Hoàng đế. Còn chiếc yếm thêu hoa mai thì vẫn nằm ngoan ngoãn trong ngực áo hắn, như thể ngay từ đầu nó chưa từng tồn tại.
Chiếc quần lót ướt đẫm dâm thủy giờ đã khô cong. Hoàng đế chăm chú ngắm nhìn mảnh vải nhỏ bé mà chỉ vài canh giờ trước còn ôm ấp nơi tư mật của San-san, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, phức tạp. Hắn cứ thế vân vê, mân mê mảnh vải, rồi chẳng nề hà gì đưa lên sát mặt, vùi mũi hít hà.
Hà.
Một tiếng thở hắt ra, nặng nề và đặc quánh như thể đã bị kìm nén từ rất lâu, thấm đẫm vào lớp vải mỏng manh. Bàn tay cầm chiếc quần lót càng siết chặt hơn, vò nhàu nhĩ mảnh vải bé nhỏ.
Mùi hương da thịt đặc trưng của San-san xộc thẳng vào khứu giác. Hương hoa cỏ dại thoang thoảng quyện cùng mùi mồ hôi dìu dịu. Cả chút hơi ấm còn sót lại vương vấn trên mảnh vải hòa trộn vào nhau, tạo nên một mùi hương mê hoặc. Mọi mệt mỏi, đau nhức bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một luồng nhiệt nóng rực trào dâng từ đan điền.
Hắn liên tục hít vào, sâu đến mức tưởng chừng như muốn nuốt trọn cả mảnh vải. Dù phổi đã ngập tràn mùi hương ấy, Hoàng đế vẫn không tài nào dừng lại được. Càng hít lại càng thấy thiếu. Hắn chỉ hận không thể thu trọn mọi dấu vết còn sót lại trên chiếc quần lót này vào sâu trong cơ thể mình.
Hà, San à.
Hắn thì thầm gọi tên y, giọng nói trầm khàn, trĩu nặng dục vọng.
Mỗi nhịp thở phả ra lại làm mảnh vải ẩm ướt thêm, khuôn mặt Hoàng đế áp sát vào chiếc quần lót không chút khe hở. Nhịp thở ngày càng trở nên gấp gáp, thô bạo. Hoàng đế hít lấy hít để, như một kẻ chết khát vớ được dòng nước mát. Ngọn lửa rạo rực ngưng tụ nơi đan điền, sôi sục không ngừng, không dễ gì mà dập tắt được.
Cố kìm nén sự thôi thúc muốn phi ngựa lao ngay đến bên San-san, hắn từ từ hạ chiếc quần lót xuống. Hắn gạt vạt tẩm y xộc xệch sang một bên, dùng chiếc quần lót của San-san bọc lấy cự vật đang cương cứng tột độ của mình. Rồi hắn bắt đầu tuốt lộng nhịp nhàng.
Phù.
Hoàng đế vừa chuyển động tay vừa dán chặt ánh mắt vào cự vật đang được bao bọc bởi chiếc quần lót. Dâm thủy rỉ ra từ đầu khấc thấm ướt một mảng vải. Chiếc quần lót nhỏ xíu như cơ thể chủ nhân của nó, hoàn toàn không đủ che chắn cho cự vật khổng lồ của Hoàng đế.
Hà. Hoàng đế dùng tay còn lại chống ra sau giường, ngửa đầu ra sau. Tốc độ tuốt lộng ngày càng nhanh hơn. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh huyệt động ẩm ướt, nóng rực của San-san.
Cái đồ yêu nghiệt này.
Hoàng đế nghiến răng rít lên. Chiếc quần lót của San-san bị ma sát kịch liệt trên cự vật của hắn. Sau này, thay vì dùng túm bông, có lẽ nên nhét luôn cái quần lót này vào trong đó. Tưởng tượng ra khuôn mặt hoảng hốt, chống cự yếu ớt của y lúc đó, khoái cảm trong hắn trào dâng mãnh liệt, đầu óc như muốn nổ tung.
Hà-.
Nhịp thở dồn dập. Hắn sắp sửa đạt đến đỉnh điểm. Hắn rất muốn phóng thích thẳng vào chiếc quần lót này, nhưng làm thế thì lát nữa lại mất công dọn dẹp. Hoàng đế tiếc nuối lột chiếc quần lót ra. Hắn bước xuống giường, tiến về phía So-myeong đang nằm sóng soài trên sàn nhà.
So-myeong đã say khướt và chìm sâu vào giấc ngủ. Nếu là trước khi trọng sinh, thân hình tuyệt mỹ từng được hắn sủng hạnh này dư sức khiến bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải thèm khát, mê mẩn. Nhưng giờ đây, Hoàng đế chỉ lạnh lùng đứng nhìn từ trên cao, giải quyết nốt nhu cầu sinh lý lên người ả bằng ánh mắt vô cảm.
“Lấy cho trẫm bộ tẩm y mới. Trẫm sẽ chuyển sang phòng khác.”
Ngay khi mệnh lệnh của Hoàng đế vừa dứt, Thái giám Han đã bước vào. Theo sau là vài cung nữ thoăn thoắt lau dọn sạch sẽ cự vật của Hoàng đế bằng khăn lụa rồi mặc cho hắn bộ tẩm y mới.
“Bẩm bệ hạ, người này xử lý thế nào ạ?”
Trước câu hỏi của Thái giám Han, ánh mắt Hoàng đế hờ hững lướt qua So-myeong. Tinh dịch của hắn vương vãi khắp bụng và đùi ả.
“Cứ để ả nằm đó cho đến khi tỉnh lại.”
Sàn nhà được trải thảm nhung nhập từ Tây Vực, vả lại, Noãn Các vốn có hệ thống sưởi sàn (Ondol) rất ấm áp, khác hẳn với những cung điện khác, nên ả có trần truồng nằm đó cả ngày cũng chẳng chết được.
“Khi nào ả tỉnh, cứ đối đãi như một Thừa ân Thượng cung(1) đi. Rõ chưa?”
Hoàng đế vừa vuốt lại vạt tẩm y vừa dặn dò đám cung nữ. Họ đồng loạt nhún gối hành lễ.
“Nô tỳ xin tuân lệnh bệ hạ.”
“Nô tỳ xin tuân lệnh bệ hạ.”
Hoàng đế phẩy tay cho các cung nữ lui ra, rồi quay người chuẩn bị bước sang phòng khác. Thái giám Han cùng đám cung nhân khúm núm cúi đầu đi theo phía sau.
“Ngươi cũng lui đi.”
Hoàng đế để lại mệnh lệnh cuối cùng cho Jin – kẻ nãy giờ vẫn đứng im lìm như một cái bóng bên cột nhà – rồi bước ra khỏi cửa. Hắn đưa chiếc quần lót vẫn cầm trên tay nãy giờ cho Thái giám Han, người đang đi sát phía sau.
“Giặt sạch sẽ rồi mang lại đây cho trẫm. Trẫm sẽ cất giữ nó.”
Thái giám Han với khuôn mặt không chút cảm xúc, cung kính nhận lấy chiếc quần lót ướt đẫm dâm thủy, cung kính đáp lời tuân lệnh.
Jin lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó một lát rồi hòa mình vào bóng đêm. Trong ngực áo hắn, chiếc yếm hoa mai của San-san vẫn nằm yên vị. Chiếc yếm đã thấm đẫm dâm thủy của y.
Chính Jin cũng không hiểu nổi tại sao mình lại không giao nộp chiếc yếm đó cho Hoàng đế. Chỉ là một sự thôi thúc nhất thời. Hắn thu mình vào bóng tối sâu thẳm, nơi mang lại cho hắn cảm giác an toàn tuyệt đối. Rồi hắn thò tay vào ngực áo, mân mê chiếc yếm hoa mai. Một cảm giác râm ran khó tả chạy dọc sống lưng khiến hắn nhắm nghiền mắt lại.
Kể từ khi được Hoàng đế khai sáng cho con đường nam sắc, dù hắn chỉ dâng hiến cúc hoa cho một mình Hoàng đế, nhưng sau này, hắn cũng đã quan hệ với vô số nam nhân khác. Bằng sự trung thành tuyệt đối với Hoàng đế, hắn vẫn luôn theo sát, giám sát San-san – kẻ mà hắn cho là sẽ mang đến hiểm họa cho chủ tử của mình, dù là tự nguyện hay bị ép buộc.
Chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt quan sát đã dần biến thành một thứ tình cảm vương vấn trong tim, hắn thực sự không hiểu nổi.
***
Đó là một đôi mắt màu vàng ươm. Ngay cả trong bóng đêm đen đặc, đôi mắt to tướng ấy vẫn sáng quắc, chằm chằm nhìn San-san bằng ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo.
Nỗi sợ hãi tột độ khiến tóc gáy San-san dựng đứng. Đôi chân run rẩy lập cập, y bước lùi lại rồi ngã oạch xuống đất. Cả người bủn rủn, y không sao gượng dậy nổi.
Một con hổ khổng lồ, lông mao dựng đứng, đang lừ lừ tiến về phía San-san, thu hẹp khoảng cách.
A, mình sắp chết rồi.
Bị ánh mắt sát khí đằng đằng của con hổ chiếu tướng, San-san không còn chút dũng khí nào để bỏ chạy. Hức. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào bật ra. Y lấy hai tay bưng mặt, cuộn tròn người lại. San-san tuyệt vọng chờ đợi cơn đau đớn kinh hoàng sắp sửa ập đến. Y lờ mờ cảm nhận được con hổ khổng lồ đang chồm lên.
Xin người. Xin hãy để tôi chết thật nhanh, đừng làm tôi đau đớn quá.
San-san vừa khóc vừa lầm bầm cầu nguyện. Đang không ngừng lẩm bẩm thì bất chợt…
Y choàng mở mắt.
Trần nhà quen thuộc đập vào mắt. San-san khẽ nheo mắt vì những tia nắng ban mai xuyên qua rèm lụa rọi vào mặt.
Dù đã mở mắt nhưng ý thức vẫn còn lơ mơ, chưa tỉnh táo hẳn. Đầu óc y trống rỗng, dù trần nhà có quen thuộc đến mấy thì trong chốc lát, y vẫn không thể định hình được mình đang ở đâu.
San-san khó nhọc nhấc cánh tay lên, đưa tay dụi dụi khóe mắt ướt đẫm. Rồi y lảo đảo ngồi dậy. Trong vô thức, y kéo lại vạt áo đang trễ nải trên vai.
A.
Cảm giác chạm vào lớp lụa mượt mà thật dễ chịu. Lúc này San-san mới sực nhớ ra và cúi xuống nhìn thứ mình đang đắp trên người. Là long bào của Hoàng đế. Chiếc long bào được may từ loại lụa hảo hạng nhất, chỉ dành riêng cho bậc Thiên tử, sờ vào thấy trơn tuột, mát rượi đến mức khiến y có chút e ngại. Hơn nữa, mùi hương của nó cũng rất dễ chịu.
Vẫn trong trạng thái ngái ngủ, San-san vùi mặt vào chiếc long bào. Y hít một hơi thật sâu. Không phải là một hành động có ý thức, mà chỉ là phản xạ tự nhiên trong lúc nửa tỉnh nửa mê.
Nhịp tim đang đập thình thịch dần dần bình ổn lại. Cơ thể đang run rẩy cũng dần trấn tĩnh. Chẳng hiểu sao, y lại thấy sống mũi cay cay, muốn khóc.
Sợ quá đi mất. Y cứ tưởng mình đã chết thật rồi chứ. Dù chỉ là giấc mơ nhưng nó chân thực đến đáng sợ. Bị hổ ăn thịt thì đau đớn biết nhường nào. Tại sao mình lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái đó chứ, San-san không hiểu nổi. Cảm giác hoảng loạn, sợ hãi tột độ nhanh chóng bị thế chỗ bởi sự nhẹ nhõm. Rồi tự dưng y lại thấy tủi thân, hờn dỗi.
Sao tự dưng ngài ấy lại xuất hiện trong đầu mình thế này.
Hà.
San-san quấn chặt chiếc long bào rộng thùng thình quanh người, uốn éo, cọ xát cơ thể.
“Huynh từng bảo ngài ấy là người có thể nương tựa được cơ mà. Rất vững chãi, giống như một người cha vậy.”
Y chợt nhớ lại lời San-wol từng kể. Mình mà lại coi ngài ấy là chỗ dựa vững chãi sao. Đúng là chuyện nực cười, hoang đường hết sức. Còn bảo giống như một người cha thì lại càng vô lý.
Chẳng hiểu sao, San-san cứ sụt sùi khóc, vùi mặt vào vạt tay áo rộng của chiếc long bào. Rõ ràng là vừa gặp ác mộng, thế mà tự dưng hình bóng Hoàng đế lại hiện lên. Đã thế, hạ bộ y lại còn cương cứng lên nữa chứ. Nếu coi ngài ấy như cha, sao cơ thể y lại có phản ứng thế này được.
San-san bối rối, không biết làm sao đành rên rỉ, rồi lén lút thò tay vào trong đũng quần. Y tự thủ dâm trong sự bao bọc của chiếc long bào. Giữa ban ngày ban mặt, dưới ánh nắng sớm mai, tự mình làm chuyện này khiến San-san vô cùng xấu hổ và dằn vặt.
- A a.
Nhưng vì vốn vụng về, lại chẳng có tinh hoàn nên chỉ xoa nắn cự vật thì không thể thỏa mãn được. Mặt đỏ bừng bừng, San-san liếc nhìn quanh chiếc giường trống không rồi làm liều đưa ngón tay xuống huyệt động phía sau.
Huyệt động vốn đã rỉ chút dâm thủy dễ dàng nuốt trọn hai ngón trỏ và giữa của San-san. Y nằm nghiêng, cuộn tròn người lại, dùng ngón tay mò mẫm lớp niêm mạc nóng rực bên trong. Không sâu lắm, có một điểm gồ lên. Y nhớ lại cảm giác mỗi khi cự vật của Hoàng đế ấn vào điểm đó, bụng dưới y lại cuộn lên từng cơn sung sướng râm ran.
Theo bản năng, San-san ấn liên tục vào điểm gồ đó. A, a hức. Y quằn quại, uốn éo không ngừng trong chiếc long bào rộng lớn.
Cứ như vậy, trong buổi sớm mai tĩnh lặng, San-san đã tự mình đạt đến cực khoái. Và việc Moo Yeong – kẻ luôn ẩn nấp trong góc tối chứng kiến mọi chuyện – bẩm báo lại chi tiết sự việc cho Hoàng đế vào đêm hôm đó, cũng là điều khó tránh khỏi.
***
Chú thích:
- Thừa ân Thượng cung (승은 상궁): Cung nữ từng được Hoàng đế sủng hạnh (ban ân) nhưng chưa được sắc phong chính thức làm Hậu cung (phi tần).
0 Bình luận