Chương 128
bởi Chung SeikerSan-san thẫn thờ nhìn lên trần nhà, miệng mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Y không biết phải diễn đạt thế nào cho phải, cứ lẩm bẩm không thành tiếng rồi lại ngậm miệng lại. Cuối cùng, y nhắm nghiền mắt, buông xuôi.
Trong lòng bức bối khó chịu khiến nước mắt cứ chực trào ra. Có vẻ như Hoàng đế cũng không mong đợi câu trả lời ngay lập tức, hắn bất ngờ phủ môi mình lên môi San-san, chặn đứng những tiếng nức nở đang trực trào.
Qua chiếc lưỡi ướt át quấn quýt, qua lồng ngực dán chặt vào nhau, và cả nơi hạ bộ đang hòa làm một, San-san cảm nhận rõ rệt nhịp thở dồn dập, mãnh liệt của hắn. Những rung động từ cơ thể hắn truyền sang y một cách trần trụi, chân thực đến mức y có ảo giác như đó chính là nhịp đập của mình.
Hà, hà.
Hai cánh môi rời nhau, kéo theo những vệt bọt nước nhờn nhợt. Làn da vốn dĩ trắng trẻo, láng mịn như ngọc trai của Hoàng đế giờ đây cũng lấm tấm những mảng đỏ rực. San-san quay mặt đi, thở hổn hển.
“Sao lại khóc?”
Hoàng đế hỏi. Bàn tay hắn lướt lên bầu ngực đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp của San-san. Ngón cái và ngón trỏ của hắn nhẹ nhàng vân vê, trêu đùa núm vú đỏ ửng và quầng vú nhạt màu hơn xung quanh. San-san cong eo lên, dường như quên béng mất cự vật của Hoàng đế vẫn đang nằm gọn bên trong mình. Những đường gân xanh nổi hằn trên trán Hoàng đế.
“A ưm, t-tại thần thấy khó chịu ạ.”
“Khó chịu ở đâu?”
Hoàng đế nâng một chân của San-san lên ép sát vào ngực y, ánh mắt soi mói nhìn xuống nơi giao hợp đang bị nong rộng hết cỡ. Cửa mình sưng tấy, đỏ au nhưng may mắn là không bị rách hay chảy máu. San-san cắn chặt môi, mặt đỏ bừng.
“……Ở đây ạ.”
San-san đưa tay nắm lấy bàn tay Hoàng đế đang sờ soạng trên ngực mình, ấn chặt xuống. Những giọt nước mắt to tròn lăn dài từ khóe mắt ướt đẫm, đọng lại nơi vành tai. Hoàng đế lặng lẽ quan sát y.
“T-thần không biết phải làm sao bây giờ…….”
Y hoàn toàn không có ký ức gì về việc sinh con, cũng chẳng hề nhớ mình đã từng đem lòng yêu gã đàn ông trước mặt. Có vẻ như y sẽ chẳng bao giờ nhớ lại được nữa. Mọi thứ cứ như câu chuyện của một ai khác vậy.
Đó mới chính là vấn đề. Y cảm thấy những chuyện này không phải là của mình. Hơn nữa, dường như người mà Hoàng đế mong chờ không còn là y nữa. Nếu vậy, tương lai của y sẽ đi về đâu?
Nếu như giờ đây hắn nhận ra kẻ mất trí nhớ này chẳng còn giá trị gì, rồi đuổi y ra khỏi cung, gả y cho người khác, liệu y có thể sống một cuộc đời bình thường được nữa không? Dù không rõ lắm, nhưng y cảm thấy mình đã đi quá xa rồi. Tuy không phải tự nguyện, nhưng y và Hoàng đế đã làm cùng nhau quá nhiều chuyện tày đình, vượt quá giới hạn cho phép.
Dường như có thứ gì đó bên trong y đã hoàn toàn đổ vỡ. Việc y cảm thấy thanh thản, nhẹ nhõm khi ôm ấp cốt nhục của kẻ từng đánh đập, cưỡng bức mình đã là một điều vô cùng kỳ quặc rồi.
“Thần, thần thực sự không biết y-yêu là gì đâu. Hức, thần không biết. Thần chỉ thấy sợ ngài, sợ ngài lắm. Lúc nào cũng thấy khó gần.”
“……”
“Nhưng mà, nhưng mà từ nay thần sẽ ngoan ngoãn n-nghe lời, chúng ta cứ tiếp tục s-sống như thế này không được sao ạ?”
“Như thế này là sao?”
“Dạ, hức, thần sẽ h-hầu tẩm ngài thật tốt, ngài bảo chăm sóc các Hoàng tử thì thần sẽ cố gắng hết sức. Ng-ngài bảo thần ở đâu thì thần sẽ ngoan ngoãn ở yên đó.”
“Không.”
“……Dạ?”
San-san trố mắt nhìn Hoàng đế, nước mắt lưng tròng. Hoàng đế rút tay khỏi ngực San-san, áp hai tay lên khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của y. Nhìn xoáy vào đôi mắt mờ mịt lệ của y, hắn nói tiếp.
“Không phải là ngươi không biết yêu.”
“……”
“Ngươi là một kẻ si tình đến mù quáng. Yêu mà chẳng biết giấu giếm, cũng chẳng biết toan tính thiệt hơn. Về khoản đó, ngươi còn xuất sắc hơn cả trẫm.”
Bị Hoàng đế nắm chặt cằm, San-san òa khóc nức nở. Người mà hắn đang nói đến hoàn toàn không phải là y. Y cảm thấy bứt rứt, khó chịu và không biết phải đối mặt với tình cảnh này ra sao.
“Hức, thần, thần không có cảm giác mình là người đã yêu ngài. Vậy, vậy giờ thần phải làm sao?”
“……Ngươi chính là người đó.”
“Nhưng thần không nhớ gì cả…….”
Hoàng đế dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt trên má San-san. Những giọt lệ đọng trên hàng mi dài cong vút ngoan ngoãn tan biến theo từng cử chỉ dịu dàng của hắn. Hắn lại thầm thì câu nói quen thuộc của vài ngày trước.
“Việc ngươi không nhớ không có nghĩa là nó chưa từng xảy ra.”
Hắn đặt một nụ hôn lên chóp mũi đang ửng đỏ của San-san, rồi ôm siết y vào lòng như muốn khảm y vào da thịt. Cự vật đang sưng phồng tột độ lại tiếp tục nong rộng vách thịt chật chội, tiến sâu hơn vào bên trong. San-san vội vàng bám chặt lấy vai Hoàng đế, thở hổn hển.
“Vì vậy, phù-, ngươi không cần phải vội vã đâu.”
“……”
“Trẫm sẽ không bao giờ quên, trẫm sẽ đợi ngươi.”
“……Nhưng nhỡ, nh-nhỡ thần vĩnh viễn không nhớ lại được thì sao ạ?”
“Nếu vậy thì trẫm sẽ là người đau khổ. Kỳ lạ thật. Có vấn đề gì sao?”
Vừa liếm láp những giọt nước mắt trên khóe mắt San-san, Hoàng đế vừa hỏi. San-san không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy và nấc lên từng hồi. Mỗi lần như vậy, vách thịt bên trong lại co thắt, ma sát mạnh mẽ với cự vật đang căng phồng.
Khi tỉnh táo, việc giao hợp sâu và lâu như thế này với Hoàng đế thực sự khiến y cảm thấy rất kỳ cục. Chắc hẳn vì thế mà trong đầu y cứ luẩn quẩn những suy nghĩ mông lung.
“……Thần không nhớ gì cả, vậy l-là thần trở nên vô dụng rồi sao?”
Cả đời San-san, y luôn là kẻ vô tích sự trong mắt mọi người. Y từng khao khát được trở thành một người anh trai có ích cho muội muội, nhưng tận sâu trong thâm tâm, y thừa hiểu mình chẳng giúp được gì, chỉ toàn là gánh nặng cho nàng.
Sự ám ảnh, chiếm hữu của Hoàng đế đối với y từng khiến y cảm thấy ghê tởm, sợ hãi và kinh tởm. Thế nhưng, sau tất cả những gì hắn đã làm với y, nếu bây giờ hắn buông tay, y lại thấy hoang mang, sợ hãi không biết phải đi đâu về đâu, sống nương tựa vào ai.
Ở thế giới này, hắn không còn là phu quân của muội muội y nữa, nên việc hầu hạ hắn cũng bớt đi phần nào sự nhục nhã, dằn vặt. Hơn nữa, hắn cũng chẳng còn động tí là đánh đập y như trước, điều đó khiến y cảm thấy an tâm hơn phần nào. Có lẽ, sâu thẳm trong lòng, y cũng chỉ muốn được yên ổn sống một cuộc sống bình thường như bao người khác.
Thế nhưng, y lại có cảm giác như mình đang lừa gạt Hoàng đế. Người mà hắn đang ngày đêm mong ngóng dường như không phải là y hiện tại, mà là một ai đó khác. Y không thể nào chấp nhận được việc mình và người đó là một.
Tuy nhiên, lời hứa sẽ kiên nhẫn chờ đợi của Hoàng đế lại khiến y cảm thấy áp lực và đầy âu lo. Y sợ rằng, nếu mãi mà y không nhớ lại được, hắn sẽ lại nổi trận lôi đình, lại đánh đập y như trước. Và rồi, cuối cùng hắn sẽ nhẫn tâm vứt bỏ y. Đến lúc đó, y sẽ chẳng còn chốn dung thân…….
“Vô dụng là sao.”
Hoàng đế nắm chặt cằm San-san, ép y nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nghiêm nghị, từng chữ hắn thốt ra như muốn đóng đinh vào tâm trí y.
“Đang ngậm lấy cự vật của trẫm thế này mà ngươi vẫn chưa hiểu sao? Ngươi là của trẫm.”
Bàn tay đang giữ cằm San-san từ từ trượt xuống, ấn mạnh vào phần bụng dưới đang căng phồng vì chứa đầy tinh dịch của hắn. A hức. San-san giật nảy người, thở dốc. Hoàng đế nhìn y bằng ánh mắt đầy cố chấp, chiếm hữu.
“Dù ngươi có nhớ hay không, ngươi vẫn là của trẫm. Ngươi là khao khát đầu tiên trong đời trẫm. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi. Đừng bao giờ dùng hai từ ‘vô dụng’ để nói về bản thân. Làm thế là ngươi đang sỉ nhục trẫm đấy.”
“A hức, a…….”
“Hiểu chưa?”
Hoàng đế lại ấn mạnh vào bụng dưới San-san lần nữa. Bụng y căng tròn như bụng bà bầu sắp sinh vì chứa lượng tinh dịch khổng lồ hắn vừa trút vào. Nơi giao hợp vẫn bị cự vật bành trướng lấp kín, khiến khối chất lỏng bên trong không thể thoát ra ngoài, chèn ép các cơ quan nội tạng như muốn vỡ tung. San-san không thốt nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Như không thể kiềm chế được nữa, Hoàng đế cúi xuống ngấu nghiến đôi môi San-san. Bị ép chặt giữa chiếc bụng căng phồng và vùng bụng dưới săn chắc của Hoàng đế, cự vật nhỏ bé của San-san cương cứng đến phát đau. Dù cự vật vẫn đang nằm gọn trong huyệt động, Hoàng đế vẫn cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực cuộn trào từ đan điền.
Một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt và dai dẳng. Bị đè nén dưới thân hình to lớn, vạm vỡ của Hoàng đế, San-san dường như tan chảy. Không cần nhấp nhô cọ xát, chỉ một lát sau, Hoàng đế lại tiếp tục phóng thích thêm một luồng tinh dịch nữa vào sâu bên trong y. San-san cũng không kìm được mà xuất ra một dòng dịch trong vắt.
Cả hai ôm chặt lấy nhau trong im lặng. Trạng thái kết dính kéo dài suốt hơn nửa canh giờ. Chiếc bụng căng phồng khiến San-san thở cũng thấy khó nhọc. Thỉnh thoảng, Hoàng đế lại cúi xuống hôn nhẹ lên trán, lên má y như để dỗ dành.
Hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi và các loại dịch thể quấn chặt lấy nhau, gắn kết ở nơi tư mật nhất suốt hơn một canh giờ đồng hồ. San-san lại thấy bứt rứt, nước mắt lại chực trào. Mỗi khi Hoàng đế hôn y, y lại khóc to hơn.
Không phải vì ghét bỏ, mà chỉ vì những tủi hờn, uất ức dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Dù vậy, y vẫn không cắn môi hay quay mặt né tránh. Y ngoan ngoãn đón nhận từng nụ hôn của hắn.
Cuối cùng, cự vật cứng như sắt nguội dần và teo nhỏ lại. Tuy vậy, kích thước của nó vẫn còn to bằng cổ chân San-san. Khi cự vật rút ra, cửa mình của y há toang hoác, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa khép lại được.
Hoàng đế lùi ra xa, San-san nằm dạng hai chân, phơi bày hang động đỏ au, ướt át. Một dòng thác tinh dịch lẫn dâm thủy ào ạt tuôn ra. Đẩy nốt túm bông tẩm mật ong ra ngoài, San-san đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn để Hoàng đế bế bổng lên, chờ cung nhân thay tấm đệm gấm mới.
Một lát sau, khi đã được đặt nằm trên tấm đệm gấm khô ráo, mềm mại, San-san lại tiếp tục rên rỉ, thở dốc vì cơn sốt phát tình. Thông thường, nhiệt độ cơ thể trong kỳ phát tình hiếm khi hạ xuống chỉ sau một lần giao hợp. Cự vật của y lại tiếp tục cương cứng.
San-san nhìn Hoàng đế đang đè lên người mình, thều thào.
“Th-thần muốn gặp các con.”
Nhét vội túm bông tẩm mật ong mới mà Myeong-ok vừa mang vào huyệt động của San-san, Hoàng đế thì thầm bằng chất giọng trầm khàn.
“Trước tiên, phải hạ cơn sốt này đã.”
Hơi thở phả vào tai y càng lúc càng dồn dập, gấp gáp. Cơn hoan lạc lại tiếp diễn. San-san chìm đắm trong bể tình đê mê, mặc cho Hoàng đế đưa dẫn, không cách nào phản kháng.
0 Bình luận