Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Đêm đó trời đổ mưa. Một cơn mưa rào báo hiệu mùa xuân đang tới. Nhưng mùa xuân vẫn chưa thực sự gõ cửa, nên cơn mưa đêm vẫn mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của mùa đông.

    Dưới ánh đèn dầu leo lét, Hoàng đế ngồi một mình tĩnh lặng, nhâm nhi chén rượu đã được hâm nóng. San-san đã chìm vào giấc ngủ từ sớm, nhưng với hắn, hãy còn quá sớm để xua tan đi ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy. Hắn đành dùng hơi men cay nồng để cố gắng làm dịu đi sự rạo rực trong cơ thể.

    Hắn hoàn toàn có thể đường hoàng tiến vào Vị Ương cung, ôm trọn lấy cơ thể ấy. Việc San-san bình an vô sự và sống động trước mắt đã là một niềm thỏa mãn to lớn đối với Hoàng đế, nên dù y có khước từ, ngọn lửa tình trong hắn cũng chẳng thể lụi tàn. Nhưng khổ nỗi, nếm thử thứ mật ngọt kích thích hơn, hắn biết phải làm sao đây?

    Nếu chưa từng biết đến thì thôi, đằng này đã nếm trải rồi, làm sao có thể quay lại như trước? Mà thực tâm, hắn cũng chẳng hề muốn quay lại.

    Hắn khao khát San-san sẽ lại đem lòng yêu mình. Lần đầu tiên trong đời, hắn tò mò về thứ gọi là “tâm tư” của một người khác. Trước nay, hễ hắn muốn là được, làm gì có chuyện phải bận tâm xem người ta nghĩ gì…

    Suốt bao năm qua, chẳng cần hắn phải mở lời, vô số kẻ đã tranh nhau dâng hiến mọi thứ. Đã đánh tiếng là muốn có, vậy mà vẫn ngoan cố không chịu dâng lên, San-san quả là người đầu tiên trên đời. Khóe môi Hoàng đế nhếch lên, tạo thành một nụ cười trống rỗng.

    Đến bao giờ y mới chịu yêu mình một lần nữa đây?

    Trí nhớ của y… liệu có khôi phục lại không?

    Hắn chẳng có chút tự tin nào cả. Hoàng đế dốc cạn ly rượu trong một hơi. Dòng rượu mạnh nóng hổi, cháy rực tuôn chảy qua cổ họng, thiêu đốt đến tận dạ dày, thế mà hắn chẳng hề nhíu mày lấy một cái.

    Đúng lúc đó, từ phía tẩm điện vọng lại tiếng gọi. Hoàng đế khựng lại, đôi lông mày nhíu chặt, quay đầu về phía phát ra âm thanh. Không biết do men rượu đã ngấm hay do thứ hương thơm kia cứ từ từ len lỏi vào tâm trí như mưa phùn thấm đất, mà khi bừng tỉnh, hắn nhận ra mình đã bị bao bọc bởi mùi hương quyến rũ, nồng đậm đến mức chưa từng thấy của San-san.

    Hoàng đế lập tức đứng phắt dậy, sải bước dài tiến về phía tẩm điện. Vừa bước qua ngưỡng cửa, vẻ mặt hắn bỗng chốc sững sờ.

    “A, hà, bệ hạ.”

    San-san đang ngồi bệt trên mép giường, một tay bám chặt lấy rèm cửa, tay kia túm chặt lấy đũng quần, rên rỉ đầy khổ sở. Ánh mắt y hoang mang, đảo điên loạn xạ như một đứa trẻ lạc đường không biết bấu víu vào đâu. Đập vào mắt Hoàng đế là tấm đệm gấm đã ướt sũng một mảng lớn.

    Có vẻ như kỳ phát tình đã ập đến rồi.

    ***

    Bộ y phục lộn xộn, xộc xệch, đôi mắt ngấn lệ khiến màu mắt hổ phách càng thêm nhạt nhòa, và cả cái cự vật nhỏ bé đỏ ửng lên đau đớn vì bị vò nắn vụng về.

    Đã sinh đến hai mặt con rồi, cớ sao y vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ trẻ con ngây ngô ấy? Dù biết y mới chỉ đôi mươi, nhưng hễ cứ nghĩ đến những vị Hoàng tử nhỏ tuổi hơn y, hắn lại thấy khó tin làm sao trước sự ngây ngô đến mức ấy.

    “San à.”

    “……Thần, thần thấy kỳ lạ lắm. Thần, thần phải làm sao đây ạ?”

    Tuy không hoảng loạn bằng San-san, nhưng Hoàng đế cũng không khỏi bất ngờ. Khuôn mặt hắn trầm xuống, tay vuốt dọc theo đường cằm đầy đăm chiêu. Hắn không ngờ kỳ phát tình lại đến sớm như vậy. Mọi thứ hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

    Trong lúc đó, San-san rên rỉ đau đớn, rồi ngã oạch xuống giường. Y liên tục vò nắn hạ bộ, hơi thở dồn dập, hổn hển.

    “……Bảo người chuẩn bị bông mang vào đây.”

    Các cung nhân đã được lệnh lui ra ngoài từ trước. Sau mệnh lệnh của Hoàng đế, một bóng đen ẩn nấp trong góc tối đột nhiên xuất hiện, quỳ rạp xuống rồi nhanh chóng biến mất.

    Hắn đã uống hạt bông được nửa năm nay rồi. Hoàng đế tự nhủ như vậy để trấn an bản thân, rồi bước lên giường. Cũng chẳng còn cách nào khác. Mùi hương khiêu gợi, hỗn loạn tỏa ra từ cơ thể San-san đã dồn lý trí của hắn đến sát mép vực thẳm.

    Dòng máu trong huyết quản đang sôi sục, gào thét. Bị kích thích bởi San-san, dường như chính hắn cũng sắp bước vào kỳ cực lạc. Hoàng đế xoay người, đè lên cơ thể San-san đang cuộn tròn người lại.

    Vừa định xoay vai y lại, San-san đã giật nảy mình, hoảng hốt hất văng tay Hoàng đế ra.

    “Không, th-thần không muốn.”

    Hoàng đế sững lại nhìn bàn tay bị hất ra, rồi lại cúi xuống nhìn San-san.

    “Hà, a hức. Ngài, ngài tránh xa thần ra đi. Xin ngài đấy.”

    “Ngươi sao thế này. Cứ như vậy, ngươi sẽ phát điên mất. Ngoan nào?”

    “Hức, không, th-thần không muốn. Lại, lại nữa……”

    “Lại? Lại cái gì? Ngươi không muốn chuyện gì lại xảy ra cơ?”

    Mặc cho San-san ra sức chống cự, Hoàng đế vẫn mạnh bạo lật ngửa y lại. Khuôn mặt đầm đìa nước mắt hiện rõ sự tủi thân và sợ hãi tột độ. Thế nhưng, đôi bàn tay của y vẫn không ngừng vò nắn hạ bộ một cách thô bạo. Có vẻ như chính y cũng không nhận thức được hành động của mình.

    “Bệ hạ, xin ngài, xin ngài cứu lấy W-Won-i. Nhé? Bé con c-của chúng ta, Won-i, Won-i,”

    “Ngươi sợ đứa bé sẽ chết sao?”

    Dường như đã đoán được nguyên nhân đằng sau sự hoảng loạn của San-san, Hoàng đế thẳng thừng hỏi. Tiếng khóc của San-san bỗng im bặt trong tích tắc, rồi y lại nức nở đáp lại.

    “……Vâng ạ. Hức, vâng ạ. Bệ hạ, xin ngài, xin ngài đừng làm thế.”

    Đáng thương thay, đứa trẻ này vẫn đang bị mắc kẹt trong quá khứ đau buồn ấy. Đối với Hoàng đế, đó dường như đã là chuyện từ vạn kiếp trước, nhạt nhòa trong ký ức. Khóe mắt Hoàng đế khẽ chùng xuống. Hắn vươn tay, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má y.

    “Các con đều bình an vô sự. Bọn trẻ đang ngủ say ở sương phòng bên kia. Trẫm gọi chúng đến cho ngươi xem nhé?”

    Bằng một giọng nói nhẹ nhàng, dỗ dành, Hoàng đế nắm chặt lấy tay San-san, áp vào bụng dưới của y.

    “Nhìn xem. Bây giờ trong bụng ngươi chẳng còn đứa bé nào nữa cả. Dù đêm nay trẫm có ân ái với ngươi, thì cũng chẳng có đứa bé nào phải chết cả.”

    Bàn tay lướt trên vùng bụng phẳng lì, San-san chợt òa khóc nức nở. Tiếng khóc trẻ thơ nức nở, vỡ òa khiến Hoàng đế cũng nghiêng người, ôm chặt y vào lòng. Một cánh tay luồn qua vòng eo thon nhỏ, hắn vùi những nụ hôn nhẹ nhàng, âu yếm lên gáy, lên vai y như đang dỗ dành một đứa trẻ, miệng không ngừng thì thầm.

    “Không sao đâu. Ngoan nào? Thả lỏng đi. Trẫm sẽ không làm ngươi đau đâu. Xong chuyện, trẫm sẽ sai người mang bọn trẻ đến. Nào, ngoan.”

    Hai bàn tay đang ôm eo San-san bắt đầu di chuyển, một vuốt lên trên, một trượt xuống dưới. Bàn tay phía trên lướt qua vùng bụng phẳng lì, lướt dọc theo mạng sườn(1) rồi nắm trọn bầu ngực bên phải. Bàn tay phía dưới nắm lấy cự vật nhỏ bé đang cương cứng, bám sát lấy xương mu.

    “A hức.”

    Chỉ một sự kích thích nhẹ nhàng như vậy cũng đủ khiến San-san giật nảy mình. Hoàng đế vừa dùng sức bóp mạnh bầu ngực căng tràn sữa, vừa nhanh nhẹn tuốt lộng cự vật của y. Ngón tay hắn trêu đùa nơi lỗ nhỏ, chẳng mấy chốc, San-san đã không chịu nổi mà xuất tinh.

    Hà. Hà. Lồng ngực San-san phập phồng dữ dội. Hoàng đế rút tay ra khỏi đũng quần y. Chẳng phải chỉ vì tinh dịch loãng tuếch, mà cả dâm thủy tuôn trào từ huyệt động đã làm ướt sũng cả hai đùi và thấm đẫm tấm đệm gấm. Mùi hương khiêu tình, rực rỡ tỏa ra từ cơ thể San-san lấp đầy không gian, làm đầu óc Hoàng đế như muốn bốc cháy.

    Vừa hay, Myeong-ok vén rèm bước vào. Cầm túm bông tẩm mật ong trên tay, bà bước vội đến bên giường, ánh mắt lo âu nhìn Hoàng đế và dâng nó lên.

    Cơ thể San-san vẫn không ngừng co giật, run rẩy từng cơn. Hoàng đế tóm lấy vai y, ép y nằm ngay ngắn lại. Hắn dùng hai tay ôm trọn lấy khuôn mặt y, đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên môi rồi trấn an.

    “Sẽ không sao đâu. Ngươi cứ yên tâm.”

    San-san nhắm nghiền mắt lại. Những giọt nước mắt tuôn rơi, lăn dài xuống thái dương. Rất nhanh sau đó, cơ thể San-san dần buông lỏng, đôi chân cũng ngoan ngoãn dang rộng ra mà không hề phản kháng. Nhịp thở hổn hển, gấp gáp của y như một lời mời gọi đầy khiêu khích đối với Hoàng đế. Hắn đút thẳng ngón tay kẹp túm bông vào sâu trong huyệt động ướt đẫm của y.

    “A hức!”

    Đúng như dự đoán, tử cung của y đã trễ xuống khá thấp. Hoàng đế khẽ nhíu mày, đưa ngón tay vào sâu hơn, xoay tròn quanh cửa tử cung. Hắn dùng tay còn lại giữ chặt eo San-san, không cho y giãy giụa.

    Không thể kháng cự, San-san chỉ biết rướn hông lên từng nhịp. Chẳng mấy chốc, từ cự vật nhỏ bé của y rỉ ra một chất lỏng trong suốt như nước. Lúc này, túm bông tẩm mật ong đã được nhét chặt vào cửa tử cung đang mở hé, lấp kín như một cái nút chai nhớp nháp.

    “A hức, ưm, kỳ, kỳ lạ quá.”

    San-san thút thít, nũng nịu rên rỉ, hệt như một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy. Dáng vẻ này giống hệt San-san lúc chưa mất trí nhớ, khiến Hoàng đế phải nghiến chặt răng, kiềm chế bản thân. Hắn rút ngón tay ướt đẫm ra khỏi huyệt động, gạt vội chiếc áo lót sang một bên, nắm lấy cự vật đang cương cứng của mình.

    Vừa cảm nhận được thứ to lớn, nóng rực chạm vào lối vào, San-san lập tức há miệng thở dốc, hổn hển hỏi.

    “Nh-nhỡ không lấy ra được thì sao ạ?”

    Dù đầu óc đang mụ mị, y vẫn nhận thức được sự tồn tại của túm bông bên trong cơ thể mình. Hoàng đế cúi người, vừa ấn mạnh cự vật vào cửa mình vừa thì thầm vào tai y.

    “Không sao đâu. Phù-, lần trước cũng lấy ra dễ dàng mà.”

    Hoàng đế thúc mạnh một cú lút cán. Hắn vừa đâm chọc vừa giáng xuống những nụ hôn thô bạo. Để giảm bớt đau đớn, San-san cố gắng thả lỏng eo, dang rộng hai đùi hơn nữa. Nắm bắt cơ hội, Hoàng đế lập tức chen vào giữa hai đùi y, định vị lại tư thế.

    Chỉ chừa lại một đoạn nhỏ xíu cỡ nửa gang tay ở gốc cự vật, hai cơ thể đã hoàn toàn hòa làm một. Mọi chuyện diễn ra chỉ trong tích tắc. Hà, tiếng thở dốc dồn dập của San-san vang lên, những chiếc lưỡi quấn quýt nãy giờ cũng tách rời. Đôi môi dứt ra, tạo nên tiếng lép nhép đầy nhục dục.

    Bàn tay Hoàng đế trượt xuống bầu ngực San-san. Hắn dùng bàn tay to lớn bao trọn lấy bầu ngực đang nhô cao. Cảm giác căng tức, cộm cộm giữa hai đùi truyền đến khiến San-san khẽ rùng mình. Y có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập, từng chuyển động của cự vật khổng lồ bên trong cơ thể mình.

    Hoàng đế thở dốc, cúi xuống nhìn thẳng vào khuôn mặt San-san. Đôi mắt hắn rừng rực ngọn lửa dục vọng. San-san vội vàng lấy tay che mặt lại.

    “Đ-đừng mà, ưm……, hà.”

    “Đừng làm gì cơ?”

    Hoàng đế thì thầm, giọng trầm khàn đến cực điểm. Dù gốc cự vật vẫn chưa lún hết, nhưng hắn không có ý định đâm sâu hơn nữa. Bởi lẽ, quy đầu của hắn đã chạm đến tận cửa tử cung rồi.

    “Làm, hức, làm đi ạ. Nhẹ nhàng thôi, hà hức, ng-ngài tự làm đi ạ.”

    Cự vật khổng lồ lấp đầy không gian chật hẹp, dù không chuyển động nhưng vẫn khiến phần bụng dưới của San-san sôi sục, nóng ran hơn cả lúc trước. San-san khóc lóc, trong đầu thầm nghĩ, ước gì ngài ấy có thể làm gì đó để giải thoát cho mình. Nếu không, chắc đầu mình nổ tung mất.

    Và rồi, như bị ma nhập, y đưa tay quàng qua cổ Hoàng đế, kéo hắn xuống. Không thể cưỡng lại sức hút mãnh liệt ấy, Hoàng đế gục ngã, đổ rạp lên người San-san.

    ***

    Chú thích:

    Mạng sườn (가리뼈): Từ cổ, chỉ vùng xương sườn (xương sườn, rẻ sườn).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú