Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Vài ngày nữa trôi qua. San-san dần hồi phục sức khỏe, nhưng trí nhớ thì vẫn chẳng có chút tiến triển nào. Thời gian càng trôi đi, Hoàng đế lại càng tỏ ra kiên nhẫn, không còn hối thúc y nữa. Thay vào đó, những lúc ở bên nhau, hắn thường xuyên nhìn sâu vào mắt y một cách trầm ngâm, như thể đang cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc nào đó đang lẩn khuất bên trong.

    Sống tại điện Cửu Châu Thanh Yến, nhịp sinh hoạt của San-san dần trở lại quỹ đạo bình thường. Sáng thức dậy trong vòng tay Hoàng đế, cùng nhau dùng bữa sáng. Khi Hoàng đế rời đi đến điện Chính Đại Quang Minh để xử lý chính sự, y sẽ gọi San-wol đến bầu bạn. Hai huynh muội cùng thưởng thức trà bánh, sau đó ngủ một giấc trưa. Những ngày thời tiết đẹp, gió nhẹ, cả hai lại cùng nhau tản bộ quanh hoàng cung.

    Thi thoảng, y có những khoảng thời gian được ở một mình. Mỗi khi như vậy, San-san lại không khỏi suy ngẫm về sự thay đổi kỳ lạ của Hoàng đế. Rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, con người ấy, nhưng lại như biến thành một người hoàn toàn khác.

    Hắn không còn đánh đập y như trước, không nhiếc móc y ngốc nghếch, cũng chẳng hề ép buộc chuyện chăn gối. Ngoại trừ cái đêm bắt y cho con bú, Hoàng đế chưa từng đòi hỏi chuyện ân ái.

    Dạo gần đây, đêm nào hắn cũng về rất muộn. Thấy y đã ngủ say, hắn cũng không nỡ đánh thức, chỉ lặng lẽ ôm y vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ. Tình trạng này kéo dài suốt hơn năm ngày, khiến San-san cảm thấy lạ lẫm và có phần khó hiểu.

    Thực ra thì cũng không hẳn là không đụng chạm gì. Hắn vẫn giữ thói quen tự tay vắt và mút sữa cho y, và những nụ hôn bất chợt cũng trở thành một phần của nhịp sống thường nhật. Mỗi khi y vô tình bị kích thích, hắn cũng sẵn sàng dùng tay hoặc miệng để giải tỏa cho y. Chỉ là… hắn tuyệt đối không làm bước cuối cùng.

    Cứ như vậy mãi khiến y có chút áp lực, bứt rứt, nói chung là rất kỳ cục. San-san lẩm bẩm “Kỳ lạ thật”, rồi chợt nhớ lại chuyện sáng nay.

    Dạo này, sáng nào sau khi uống thuốc xong, Hoàng đế cũng đút cho y một viên kẹo quất tẩm đường phèn. Nhưng đáng ghét ở chỗ, cứ mỗi lần y đang say sưa ngậm kẹo, hắn lại bất thình lình hôn y và cướp luôn viên kẹo ấy. Bị trêu chọc nhiều lần, San-san biết tỏng là hắn sẽ trả lại kẹo cho mình, nhưng chính vì biết thừa như vậy nên y lại càng thấy xấu hổ hơn. Y sợ rằng cái bộ dạng ngóng chờ hắn trả kẹo của mình sẽ bị hắn hiểu nhầm thành đang khao khát một nụ hôn.

    San-san lắc đầu quầy quậy như muốn xua tan những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, rồi cúi xuống nhìn những tờ giấy trên tay. Đó là những lá thư tình mà hai ngày trước, Hoàng đế đã sai Myeong-ok mang đến cho y. Hắn bảo đây là những bức thư tình do chính tay y viết tặng hắn. Từ hôm qua đến giờ, y đã đọc đi đọc lại mấy bức rồi.

    Mấy bức đầu tiên đọc nghe giống bản kiểm điểm hơn là thư tình, nhưng càng về sau thì lời lẽ càng dạt dào tình cảm, đúng chuẩn thư tình. Chính điều này càng khiến tâm trạng y thêm rối bời.

    Bảo là do chính tay mình viết, nét chữ thì cũng hao hao đấy, nhưng nhìn kỹ lại thấy có gì đó khang khác. Rõ ràng nét chữ này thanh thoát, ngay ngắn hơn chữ của y nhiều. Thực sự là mình viết sao? Nhưng nếu bảo người khác viết hộ thì cũng không đúng, vì chữ viết cũng không được gọi là đẹp xuất sắc cho lắm.

    “Hà.” San-san buông tiếng thở dài thườn thượt.

    Tại thần yêu bệ hạ nhiều quá nên mới vậy. Thần nhớ bệ hạ lắm. Thần thực sự rất hối hận. Ngài không thể tha lỗi cho thần được sao? Thần hứa từ nay sẽ không bao giờ ghen tuông vớ vẩn nữa.

    Thật sự là mình đã viết những lời sến súa này sao?

    Càng ngày y càng tin rằng mình đã xuyên không đến một thế giới khác. Minh chứng rõ ràng nhất chính là sự hiện diện bằng xương bằng thịt của San-wol. Nghĩ đến chuyện vừa cùng muội ấy ăn kẹo ban nãy, San-san tự gật gù đồng tình với suy nghĩ của mình. Đúng vậy, chắc chắn là vậy rồi, y lẩm bẩm.

    Rồi đột nhiên, San-san vứt toẹt tập thư lên bàn, đứng phắt dậy. Cứ ngồi một mình là những suy nghĩ liên quan đến Hoàng đế lại thi nhau nhảy múa trong đầu, khiến y đau cả đầu.

    “Nương nương muốn ra ngoài dạo chơi ạ?”

    Myeong-ok đứng hầu gần đó tinh ý lên tiếng hỏi. San-san ngập ngừng một lát rồi dè dặt đáp.

    “……T-ta muốn đi thăm các Hoàng tử điện hạ có được không?”

    Hôm qua y cũng đã ghé thăm sương phòng rồi. Nhưng y không bế, cũng không cho bọn trẻ bú, mà chỉ đứng từ xa nhìn lén như một kẻ tò mò. Dù có được mời lại gần xem, y cũng liên tục từ chối.

    Nghe yêu cầu giống hệt hôm qua, Myeong-ok mỉm cười hiền hậu và gật đầu cái rụp.

    “Dạ được chứ ạ. Bệ hạ đã căn dặn là bất cứ khi nào nương nương muốn thăm các Hoàng tử, người cứ việc đến cơ mà. Nương nương đợi nô tỳ một lát, nô tỳ đi lấy áo choàng cho người.”

    Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử được nuôi dưỡng tại sương phòng nằm ở phía Đông điện Cửu Châu Thanh Yến. Khi San-san cùng đám cung nhân tùy tùng bước vào, các tỳ nữ đang dọn dẹp quanh đó lập tức dừng tay, cung kính hành lễ.

    Ngoài hai vị bảo mẫu Thượng cung Lee và Hwang, còn có khoảng bốn chục cung nữ và nhũ mẫu dày dặn kinh nghiệm thay phiên nhau chăm sóc hai vị tiểu điện hạ suốt ngày đêm. Vì thế, lúc nào sương phòng cũng tấp nập người ra kẻ vào.

    “Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Hồng phúc tề thiên.”

    “Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. Hồng phúc tề thiên.”

    Một lát sau, Thượng cung Lee và Thượng cung Hwang bế Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử từ trong tẩm phòng bước ra hành lễ với San-san. San-san được Myeong-ok dìu đến ngồi trên la hán sạp. Y lặng lẽ quan sát hai sinh linh bé bỏng đang nằm gọn trong vòng tay các Thượng cung, đôi mắt mở to tròn xoe.

    “Nương nương có muốn bế các điện hạ không ạ?”

    San-san ngẫm nghĩ một chút rồi khẽ lắc đầu.

    “Ta chỉ muốn, nhìn m-mặt bọn trẻ một lát thôi……”

    “Người cứ bế thử đi ạ. Hiếm hoi lắm mới thấy các Hoàng tử điện hạ thức cùng lúc thế này, người không thấy vui sao?”

    Myeong-ok vừa đỡ lấy áo choàng của San-san đưa cho cung nữ bên cạnh vừa khuyên nhủ. San-san nhăn nhó, chần chừ không muốn. Nhưng rồi, y cũng miễn cưỡng gật đầu. Như chỉ chờ có thế, Thượng cung Lee cẩn thận đặt Bát Hoàng tử vào vòng tay San-san.

    Sự lo lắng, phòng bị của San-san ngay lập tức tan biến khi một mùi hương sữa ấm áp, ngòn ngọt sực nức xộc vào mũi. San-san bế đứa trẻ bằng tư thế hơi ngượng nghịu, đôi mắt dịu dàng nhìn thẳng vào mắt nó.

    Giống hệt Kang-i. Đôi mắt màu hổ phách nhạt đặc trưng của y và San-wol dường như đã được di truyền trọn vẹn sang đứa trẻ này.

    Kang à. San-san thầm gọi tên đứa con đã khuất trong lòng. Nếu đây thực sự là một thế giới khác, thì hy vọng con đã được đầu thai ở một nơi tốt đẹp hơn, y bất chợt nghĩ.

    Ánh mắt San-san theo phản xạ chuyển sang Cửu Hoàng tử. Bắt được ánh mắt của San-san, Thượng cung Lee hiểu ý, nhanh nhẹn đón lấy Bát Hoàng tử từ tay y, nhường chỗ cho Thượng cung Hwang đặt Cửu Hoàng tử vào.

    Đường nét trên khuôn mặt Cửu Hoàng tử có phần sắc sảo, rõ nét hơn. Điều kỳ diệu là, y có thể nhìn thấy cả hình bóng của Hoàng đế và San-wol trên khuôn mặt đứa trẻ này. Có đôi lúc y còn nghi ngờ không biết có phải San-wol đã sinh ra nó không nữa. Nhưng mà, có lẽ nó giống y chứ không phải San-wol.

    Ngắm nhìn những đứa trẻ được cho là do chính mình sinh ra, San-san chợt nhớ lại những dòng chữ trong tập thư tình y đã gửi cho Hoàng đế. Trong thư, y đã bộc bạch những rung động, khao khát và cả những nỗi lo âu, thấp thỏm khi mang thai.

    Khác với Won-i, những đứa trẻ này được sinh ra từ chính khao khát làm mẹ của y. Chính vì thế, nỗi ân hận, xót xa dành cho Won-i càng thêm cồn cào. Tại sao y lại nảy sinh những tình cảm kỳ lạ đó, y không hiểu nổi, nhưng nó cứ trào dâng mạnh mẽ, không sao kiểm soát được.

    San-san chưa từng biết mặt Won-i. Cũng chẳng nhớ rõ cảm giác lúc mang thai thằng bé là thế nào. Thứ duy nhất còn sót lại trong ký ức là hình ảnh một cục máu đỏ hỏn, trơn tuột rơi ra từ thân dưới của mình. Sự ám ảnh về cục máu ấy cứ bám riết lấy y, không cách nào xóa nhòa.

    “……Won à.”

    San-san thì thầm gọi tên đứa trẻ xấu số bằng một giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho mình nghe. Lúc đó, y đã thành tâm cầu nguyện, mong cho kiếp sau thằng bé sẽ được sinh ra trong một gia đình yêu thương, mong ngóng nó chào đời.

    Là con sao. Ta thực sự đã mong mỏi con đến thế sao. Lần này, lẽ ra ta phải bảo vệ con mới đúng. Nghĩ vậy, bàn tay San-san vô thức ve vuốt đôi má phúng phính của Cửu Hoàng tử.

    Một lúc sau, San-san trao lại Cửu Hoàng tử cho Thượng cung Hwang rồi rời khỏi sương phòng. Dù các bảo mẫu ra sức khuyên nhủ y nhân tiện hãy cho các Hoàng tử bú, nhưng y đã khó khăn lắm mới từ chối được. Bóng lưng y bước ra khỏi cửa nhuốm một màu u buồn, tĩnh lặng.

    Chỉ nán lại sương phòng một lát, nhưng khi trở về tẩm điện, tâm trạng San-san lại càng thêm nặng nề, ngổn ngang trăm mối tơ vò. Y dùng bữa tối sớm hơn thường lệ rồi leo lên giường nghỉ ngơi. Cả cơ thể lẫn tâm trí đều rã rời, mệt mỏi lạ thường.

    Sống ở Thanh Hoa viên này, San-san cảm thấy khá thoải mái. Từng trải qua nỗi tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết, từng liều mình nuốt nấm độc, vậy mà sau cơn thập tử nhất sinh, y lại được tái sinh ở một thế giới tốt đẹp hơn trước rất nhiều.

    Wol-i vẫn bình an vô sự, lại còn hoạt bát, rạng rỡ như thuở chưa nhập cung. Nụ cười héo hon đã biến mất hoàn toàn. Hoàng đế thì không còn đối xử tàn bạo với y nữa. Dù không biết sự dịu dàng này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng ít nhất hiện tại là như vậy.

    Biệt cung này còn rộng lớn và thanh bình hơn cả hoàng cung. Dù không nguy nga tráng lệ bằng, nhưng cảnh sắc hữu tình, rất thích hợp để tản bộ. Những đứa trẻ, dù là Kang-i, Won-i hay là ai đi chăng nữa, cũng đang được chăm sóc tận tình và lớn lên khỏe mạnh từng ngày.

    Hay là… mình cứ sống như thế này mãi nhỉ.

    Dù cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác, nhưng ý nghĩ đó vẫn khiến lòng San-san rối bời. Việc Hoàng đế không còn là phu quân của muội muội đã là một ân huệ quá lớn rồi. Giờ đây, y có thể ngẩng cao đầu mà sống. Phải chăng vì thế mà y cũng bắt đầu có tình cảm với hắn? Nhưng dù có thế đi chăng nữa, sao mọi chuyện lại có thể thay đổi một cách kỳ diệu như vậy?

    Cảm giác bức bối, ngột ngạt khiến San-san cứ trằn trọc, trăn trở mãi trong giấc ngủ.

    Từ khi còn nhỏ, San-san đã luôn mang trong mình một ước mơ nhỏ nhoi. Đó là được kết duyên cùng một người con gái hiền thục, yêu thương y chân thành, để hai vợ chồng cùng nhau vun vén một cuộc sống bình dị, ấm êm. Biết mình mang thân phận âm nhân, lại có những khiếm khuyết so với người bình thường, nên y cũng tự hiểu đó chỉ là một giấc mơ xa vời. Nhưng dù sao, mơ mộng cũng là đặc quyền tự do hiếm hoi mà y có được.

    Thực ra, San-san hiểu rõ thứ tình cảm mà Hoàng đế dành cho mình là gì. Chỉ là y luôn cố tình lờ đi, nhắm mắt làm ngơ mà thôi. Dù có ngốc đến mấy, nhưng một người ngày ngày si mê, điên cuồng cắn mút, đòi hỏi đủ mọi trò trên giường với mình, làm sao y có thể không nhận ra?

    Nhưng liệu tình yêu có thể làm cái cớ để bào chữa cho mọi hành động ngang ngược, bạo ngược đó không? Dù nghĩ thế nào đi chăng nữa, San-san cũng chưa bao giờ cảm nhận được sự tôn trọng từ Hoàng đế. Và có lẽ ở thế giới này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

    Chính vì hiểu rõ hắn là bậc đế vương, đứng trên vạn người, mang trên vai trọng trách gánh vác cả thiên hạ, nên y mới khao khát tìm được một bến đỗ bình yên bên một người có hoàn cảnh tương đồng, để có thể hiểu và chia sẻ cùng nhau.

    Tất nhiên, giờ y biết điều đó là không thể. Trong thâm tâm, San-san lờ mờ nhận ra rằng, sẽ chẳng bao giờ có ngày Hoàng đế chịu buông tha cho y. Chính ý nghĩ đó đã từng khiến y cảm thấy tương lai phía trước mịt mờ, tăm tối.

    San-san chìm vào một giấc mộng.

    “Hà……, a, thích, thích quá ạ. Thập lang, ưm, Thập lang……. Bắn, hức, b-bắn vào trong đi ạ. T-thần muốn sinh, hà, sinh em bé. T-thần muốn có con với Thập lang.”

    Xin ngài, hãy cứ yêu thương thần như thế này nhé.

    Trong giấc mơ, y bám chặt lấy Hoàng đế, tha thiết van xin hắn ban cho mình một đứa con. Giấc mơ chân thực đến mức y có thể cảm nhận rõ ràng sự bành trướng, nóng hổi của cự vật bên trong cơ thể mình.

    San-san không ngừng rên rỉ đến khản đặc cả giọng. Đột nhiên, cảm giác ươn ướt, dính dớp giữa hai đùi đánh thức y dậy như một luồng điện xẹt ngang qua.

    Y đang nằm một mình trên chiếc giường rộng lớn. Trong bóng tối tĩnh lặng, San-san thẫn thờ nhìn xuống hạ bộ đang ướt đẫm của mình, rồi run rẩy đưa tay vén rèm lên. Từ phía xa, nơi thứ gian vọng lại, y ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Hoàng đế. Mùi hương ấy như một ma lực vô hình, thu hút y một cách bản năng.

    “……Bệ, bệ hạ.”

    San-san lúng túng gọi tên Hoàng đế. Toàn thân y nóng hầm hập, cự vật nhỏ bé dựng đứng, căng tức. Không thể kìm nén ngọn lửa dục vọng đang hừng hực cháy từ sâu bên trong đan điền, San-san vô thức đưa tay tự tuốt lộng cho mình.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú