Chương 121: Lại một lần nữa
bởi Chung SeikerHơi thở của Hoàng đế nóng rực và thô bạo. San-san không hiểu tại sao mình lại khóc. Y hoang mang tột độ trước cơn hưng phấn trào dâng mãnh liệt mà bản thân không thể kiểm soát, đồng thời cũng cảm thấy sợ hãi trước mùi hương cơ thể nồng đậm, đầy tính áp đảo của Hoàng đế.
San-san đâu biết rằng, cơ thể của một âm nhân sau khi sinh nở sẽ hoàn toàn bung nở, trở nên nhạy cảm và dễ dàng đạt khoái cảm hơn trước rất nhiều.
Cơ thể San-san run lên bần bật như bị co giật, y co rúm người lại trong vòng tay Hoàng đế. Vừa định đưa mu bàn tay lên che đi khuôn mặt ửng đỏ, thì Hoàng đế đã nhanh tay tóm lấy cổ tay mỏng manh của y, ấn ngược lên đỉnh đầu. Bốn mắt chạm nhau.
Đôi mắt đen láy hừng hực dục vọng của Hoàng đế khiến San-san hoảng hốt. Hắn thở hổn hển, chậm rãi rút hông ra rồi lại từ từ đâm vào.
Lớp niêm mạc đỏ au, mềm ướt bám chặt lấy cự vật thô to, cứng ngắc, bị kéo tuột ra ngoài một đoạn theo nhịp rút ra của Hoàng đế. Những đường gân xanh nổi hằn trên cổ hắn.
“Hà.”
Hoàng đế buông một tiếng thở dài thỏa mãn. Sự chuyển động vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm của cự vật khiến cơ thể San-san không ngừng vặn vẹo, bồn chồn. Đầu óc y nóng bừng. Bên trong ngứa ngáy khó tả. Mỗi lần cự vật đâm sâu vào vách thịt, túm bông nhầy nhụa bên trong lại chạm vào cửa tử cung hãy còn nhạy cảm.
“A ư, á, kỳ quá, cảm giác kỳ lạ quá, bệ hạ, á……”
Dù cửa mình và vách thịt đã lành lặn, nhưng cửa tử cung có lẽ vẫn còn sưng tấy sau sinh. Nhìn San-san quằn quại, rên rỉ dưới thân mình bằng ánh mắt sâu thẳm, Hoàng đế thầm nghĩ.
Hắn từ từ rút cự vật ra, điều chỉnh lại độ sâu rồi lại đâm vào. Lớp niêm mạc nhăn nheo bám chặt, mút mát lấy cự vật. Hoàng đế đê mê trong khoái cảm tột đỉnh.
“Phù-, phải gọi là Thập lang chứ.”
Gác một chân San-san lên vai, Hoàng đế vừa thô bạo nhào nặn bầu ngực y vừa ra lệnh. Chiếc lưỡi điêu luyện của hắn không ngừng trêu đùa, cắn mút núm vú đang sưng tấy, đỏ ửng, kết hợp với những cú nhấp nhô liên hồi bên dưới khiến San-san không thể kìm nén, xuất tinh thêm một lần nữa.
Chuyển động chậm rãi lại càng kích thích mọi giác quan trở nên nhạy bén và dai dẳng hơn. Đến thở cũng cảm thấy khó khăn, San-san vô thức đưa tay đẩy vai Hoàng đế ra. Rồi y giật mình hốt hoảng, đôi mắt ầng ậng nước mở to như một con thỏ non bị dọa sợ.
“Th-thần xin lỗi, Th-Thập lang. Tại thần, thần thấy m-mệt quá…….”
San-san sụt sùi nhận lỗi. Hoàng đế lập tức dùng môi mình khóa chặt cái miệng cứ lải nhải những lời ngốc nghếch ấy lại. Chiếc lưỡi tinh ranh của hắn luồn lách vào trong, quấn lấy chiếc lưỡi rụt rè của y mà thỏa sức trêu đùa.
Sau một nụ hôn sâu phát ra những tiếng lép nhép ướt át, Hoàng đế dứt môi ra, ôm ghì lấy cơ thể San-san như muốn bẻ vụn y ra. Đôi mắt hắn hừng hực ngọn lửa dục vọng điên cuồng.
“Quàng tay qua cổ trẫm.”
San-san ngoan ngoãn vòng hai tay ôm lấy cổ Hoàng đế. Hắn lùi hông ra thật xa, rồi thúc một cú thật mạnh vào sâu bên trong.
“Á……!”
Cự vật đâm sâu đến mức tưởng chừng như chạm đến tận cùng cõi lòng. San-san lùi mông lại theo phản xạ. Đôi mắt mở to vì kinh hãi của y chạm phải ánh mắt đen thẳm chìm trong nhục dục của Hoàng đế ở một khoảng cách rất gần. Kéo San-san sát vào lòng, Hoàng đế bắt đầu tăng tốc nhịp điệu dập hông.
“Á! A hức, ưm!”
Hắn tàn nhẫn cày xới lớp niêm mạc vốn đã sưng tấy. Vách thịt mềm mại của San-san quấn chặt lấy cự vật của Hoàng đế, tạo ra một thứ khoái cảm tê dại, kỳ lạ.
Mỗi lần mất kiểm soát đâm thẳng vào cổ tử cung, túm bông mềm nhũn lại chạm vào cửa mình nhạy cảm, tạo ra cảm giác nhồn nhột, râm ran khó tả. San-san rên rỉ, thở dốc đến mức hồn xiêu phách lạc.
Hoàng đế cũng đã hoàn toàn đánh mất lý trí. Lâu lắm rồi mới được nếm lại hương vị ngọt ngào từ nơi tuyệt mật của y, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến việc dạy dỗ hay nhắc nhở gì nữa. Như một kẻ chết khát vớ được dòng suối mát, hắn điên cuồng dập hông, trong mắt chỉ còn lại duy nhất hình bóng San-san. Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt hổ phách đẫm lệ của y, sợ y sẽ thốt ra lời cự tuyệt, hắn lại phủ môi mình lên môi y để chặn lại.
San-san đau đớn đến mức tưởng chừng như sắp chết đi sống lại. Khoái cảm quá đỗi mãnh liệt khiến y không sao chịu đựng nổi. Việc hầu tẩm Hoàng đế trước nay luôn là sự ép buộc, nhưng y không thể phủ nhận bản thân cũng cảm nhận được đôi chút khoái cảm trong đó. Thế nhưng, cái cảm giác phía dưới như bị đun sôi, sục sôi đến phát điên này thì quả là lần đầu tiên y nếm trải. Quá đỗi lạ lẫm và kỳ quái, San-san òa khóc nức nở.
“A hức, b-bụng thần đau quá.”
San-san khó nhọc né tránh nụ hôn của Hoàng đế để van xin. Hoàng đế tạm thời rút cự vật ra một chút, điều chỉnh lại độ sâu. Nhưng cũng chỉ được chốc lát. Rất nhanh sau đó, hắn lại đánh mất lý trí, tiếp tục những cú thúc sâu tận cùng. Biết không thể kháng cự, San-san đành buông xuôi, để mặc cơ thể đung đưa theo từng nhịp dập của hắn.
Hí íc, hí íc. A hức, đau quá, ưm, buồn tiểu, buồn tiểu quá, á, bông, nh-nhỡ bông không lấy ra được thì sao, ô hu hu.
Nhìn San-san vừa khóc lóc vừa lảm nhảm những lời vô nghĩa mà chính y cũng không ý thức được, Hoàng đế không thể rời mắt khỏi y dù chỉ một giây. Ngay cả trong khoảnh khắc y hiện lên với dáng vẻ đáng yêu, ngốc nghếch đến mức khiến đầu óc hắn tê dại này, Hoàng đế vẫn cảm thấy một sự mất mát, trống rỗng đến cùng cực. Lồng ngực hắn đau nhói.
Hắn cố kìm nén cảm giác muốn xuất tinh đang trào dâng, hít sâu vài hơi để điều hòa lại nhịp thở rối loạn. Trong lúc đó, San-san lại vừa trải qua một lần cao trào nữa, đang nằm thở dốc thoi thóp. Có lẽ chỉ một lát nữa thôi y sẽ ngất xỉu mất.
“Thử nói muốn trẫm ôm xem nào?”
“……Dạ?”
“Được ngài ôm ấp thế này, t-thần thích lắm.”
“Nói là ngài hãy ôm chặt lấy thần đi.”
“Á! A a, th-thích lắm. Thần cũng thích lắm, Thập lang.”
Đã từng có một ngày, những lời tỏ tình ngây ngô tuôn trào không kiểm soát ấy khiến đầu óc hắn trống rỗng, không biết phải đáp lại ra sao. Một niềm hân hoan tột độ dâng trào từ tận đáy lòng, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Vài ngày trước lễ đại hôn, trong lần ân ái cuối cùng, San-san đã dang rộng đôi cánh tay gầy guộc, run rẩy, cầu xin hắn hãy ôm y thật chặt. Khuôn mặt đẫm nước mắt ngày hôm đó cứ chập chờn hiện về trước mắt Hoàng đế, không sao xua đi được.
“……Xin ngài, h-hãy ôm thần thật chặt.”
San-san ngập ngừng một lát rồi cũng làm theo lời hắn. Hoàng đế mỉm cười. Hắn lại siết chặt lấy San-san như muốn bẻ gãy từng cái xương của y, và tăng tốc những cú dập hông điên cuồng.
Cuối cùng, San-san không kìm được mà vãi cả nước tiểu ra ngoài, rồi ngất lịm đi từ lúc nào không hay. Chính vì thế, y không hề hay biết khuôn mặt Hoàng đế đã ướt đẫm bởi một thứ gì đó vô hình.
Đêm đã về khuya, vạn vật chìm vào khoảnh khắc tĩnh mịch nhất của ngày. Ánh trăng bàng bạc xuyên qua khe cửa sổ, nhàn nhạt hắt lên tấm rèm lụa mỏng manh. Hương trầm và đàn hương từ chiếc lư đồng đã cháy gần hết, chỉ còn để lại những vệt khói mờ ảo lảng vảng trong không trung. Giữa tẩm điện im lìm, tĩnh lặng, Hoàng đế vẫn trằn trọc không sao chợp mắt được.
Chính xác hơn là hắn không thể nào ngủ được.
Hắn ôm chặt San-san trong vòng tay, chìm đắm trong mớ suy nghĩ ngổn ngang, phức tạp. Hơi thở đều đều, ấm áp của San-san phả vào lồng ngực Hoàng đế. Y đang say giấc nồng, bình yên như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Hoàng đế đưa tay vuốt ngược những lọn tóc lòa xòa trước trán San-san ra sau tai. Rồi hắn khẽ khàng nắn bóp vành tai nhỏ nhắn, xinh xắn của y. Một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức.
“……Ngươi, sao có thể ngủ ngon lành đến thế cơ chứ.”
Hoàng đế lẩm bẩm một mình với giọng điệu đầy bất lực, hụt hẫng. Ngắm nhìn San-san thêm một lúc, hắn lại đưa tay lên vuốt ve gò má y. Động tác vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ sẽ đánh thức y dậy.
Đôi gò má ban nãy còn đẫm nước mắt và những tiếng rên rỉ giờ đây vẫn còn nóng hây hẩy. Hơi ấm chân thực, khẳng định sự tồn tại sống động của y khiến Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác trống rỗng, mất mát vẫn cứ đeo bám hắn không buông.
Như bị một sức mạnh vô hình thôi thúc, Hoàng đế cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên mi mắt San-san. Lúc nào cũng vậy. Hễ nhìn thấy y là hắn muốn ôm vào lòng, hễ ôm vào lòng là lại muốn chạm vào, muốn hôn lên từng tấc da thịt. Là bậc đế vương nắm trong tay sinh sát của vạn người, hắn luôn giữ mình trong vòng khuôn khổ, kiềm chế mọi dục vọng. Thế nhưng, chỉ riêng với San-san, sự tự tôn và khả năng tự chủ của hắn dường như hoàn toàn bốc hơi.
Và kết quả là, San-san đã bị đánh thức. Đôi mắt y vẫn còn lờ đờ, ngái ngủ. Dù cố tình đánh thức y dậy để thỏa mãn chút ích kỷ cá nhân, Hoàng đế vẫn không khỏi cảm thấy có chút chột dạ. Đồng thời, một tia hy vọng mỏng manh, ngớ ngẩn lại le lói trong lòng hắn.
Biết đâu y đã nhớ lại rồi thì sao. Biết đâu y sẽ lại nũng nịu gọi “Thập lang” rồi rúc vào lòng mình như trước đây.
Nhưng rồi, tia hy vọng ấy nhanh chóng bị dập tắt, thay thế bằng sự thất vọng tột cùng quen thuộc. Cảm nhận được vòng eo thon nhỏ trong vòng tay mình khẽ giật thót và cứng đờ lại, Hoàng đế nở một nụ cười cay đắng.
“Trẫm làm ngươi thức giấc à?”
Hoàng đế đặt một nụ hôn lên trán San-san đang chớp chớp mắt, nhẹ nhàng hỏi. “Vâng ạ.” San-san lí nhí đáp lời, rồi vô thức lùi mông ra xa. Đang quấn chân vào nhau, Hoàng đế lập tức kéo sát y lại, chặn đứng hành động né tránh ấy.
“Dù sao cũng tỉnh rồi, hay là làm thêm lần nữa nhé?”
Hắn cố tình hỏi dò. Nếu là trước kia, San-san chắc chắn sẽ đỏ mặt tía tai, e thẹn gật đầu rồi rúc sâu vào lòng hắn. Nhưng San-san của hiện tại thì không. Y chần chừ một lát, rồi miễn cưỡng buông một tiếng “vâng ạ”, sau đó ngoan ngoãn nằm ngay ngắn lại, chờ đợi.
Sự phục tùng cam chịu này cũng thật quen thuộc làm sao. Chắc hẳn đã từng có một thời gian hắn coi thái độ ngoan ngoãn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm này là một sự ân sủng, một niềm vui thú. Đó là lúc hắn vẫn còn mù mờ, chưa thấu hiểu được hương vị thực sự của tình yêu.
Lúc ấy hắn chưa biết rằng, vòng tay ôm ấp nồng nhiệt, đôi chân chủ động quấn quýt lấy nhau sẽ đẩy khoái cảm lên tột đỉnh ra sao; chưa biết rằng khuôn mặt giàn giụa nước mắt nức nở nói lời yêu thương sẽ mang lại sự thỏa mãn, viên mãn đến nhường nào.
Trong màn đêm tĩnh lặng, Hoàng đế khẽ bật ra một tiếng cười chua xót, trống rỗng.
0 Bình luận