Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Bàn tay Hoàng đế vương đầy tinh dịch loãng tuếch do San-san vừa xuất ra. Sau cơn cao trào, San-san nằm sõng soài trên la hán sạp, đưa ánh mắt nhòe lệ nhìn Hoàng đế.

    Mỗi nhịp thở dốc của San-san khiến bầu ngực vẫn còn hằn rõ dấu tay bóp nắn phập phồng lên xuống một cách đầy khêu gợi. Hoàng đế nhìn cảnh tượng ấy, khẽ lè lưỡi liếm đi vệt tinh dịch dính trên mép bàn tay. Trái tim San-san bỗng run lên một nhịp kỳ lạ, y vội vàng đưa tay lên ôm chặt lấy ngực mình.

    “Dạng chân ra, thả lỏng nào.”

    Vốn dĩ chẳng còn chút sức lực hay ý chí phản kháng nào, San-san ngoan ngoãn buông thõng cơ thể. Hoàng đế nhích người lại gần, chen vào giữa hai chân đang mở rộng của y. Hắn nắm lấy hai nhượng chân San-san, đẩy gập lên ép sát vào ngực y.

    Hắn dùng cẳng tay trái đè chặt hai đùi thon gầy của San-san xuống, ánh mắt dán chặt vào nụ hoa đang phơi bày tơ hơ. Khóe mắt San-san đỏ hoe vì nhục nhã.

    “……A.”

    Ngón giữa của Hoàng đế chạm vào nụ hoa ửng đỏ, nhăn nheo. Hơi thở của hắn cũng trở nên nặng nhọc, gấp gáp. Mùi hương cơ thể sắc lạnh, hòa quyện cùng nhịp thở dồn dập của hắn như một tảng đá vô hình đè nặng lên người San-san. Cơ thể y khẽ run rẩy. Ngón tay ướt át của Hoàng đế mơn trớn, xoa nắn cửa hậu đang khép chặt như thể đang thăm khám vết thương.

    “Hà……, ưm.”

    “Ai bảo ngươi hễ cứ không nhớ là coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra?”

    Ngón giữa từ từ tiến sâu vào lối đi khô khốc. Một sự xâm nhập chậm rãi và cẩn trọng. San-san ưỡn cong lưng, ngóc đầu dậy khỏi tấm đệm êm ái. Dù chỉ là một ngón tay, nhưng cơ thể ốm yếu của y vẫn cảm thấy khác lạ. Nơi đó không còn dễ dàng ướt át như trước nữa.

    “Ngươi đã dùng chỗ này để sinh con cho trẫm đấy.”

    Không phải một, mà là hai đứa cơ. Thấy chưa?

    Hoàng đế cúi rạp người xuống, thì thầm vào sát vành tai vẫn còn vương những sợi lông tơ tơ măng của San-san cùng với từng nhịp thở dồn dập. Hơi thở của hắn nóng hổi, hừng hực như chực chờ bùng nổ thành một cơn cuồng phong bạo chúa bất cứ lúc nào. Ngón giữa lún sâu, chạm vào lớp niêm mạc quen thuộc. Một luồng nhiệt nóng rực chạy rần rần trong tâm trí San-san.

    “Bệ hạ, hà, thần không thở được…….”

    San-san thở dốc khó nhọc, vùng vẫy loạn xạ. Đôi môi ướt át của Hoàng đế điên cuồng trút những nụ hôn tới tấp lên vành tai, gò má, sống mũi và quanh quẩn nơi khóe miệng y. Trong lúc đó, ngón tay hắn vẫn không ngừng ấn mạnh vào vách thịt bên trong. Khoái cảm ập đến trực diện, mãnh liệt như một đòn tấn công bạo lực, chẳng cần chút mơn trớn dạo đầu nào, khiến lớp niêm mạc của San-san dần dần rỉ nước.

    Tiếng lép nhép nhầy nhụa mỗi lúc một rõ dần, nhanh dần. San-san cắn răng, kìm nén những tiếng nấc nghẹn ngào.

    “A hức, a……, đau, đau quá ạ.”

    “Bên trong đã lành lặn cả rồi. Có mỗi một ngón tay thì làm sao mà đau được. Ngươi chỉ đang sợ bóng sợ gió thôi, ngoan, thả lỏng ra thêm chút nữa.”

    Hoàng đế vẫn tiếp tục cày xới bên trong San-san. Hắn hoàn toàn không có ý định dừng lại. Thoắt cái, ngón trỏ của Hoàng đế cũng lọt thỏm vào lỗ nhỏ của y. Hoàng đế ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa dục vọng dán chặt vào huyệt động đang co bóp nhịp nhàng, tham lam nuốt trọn hai ngón tay của mình.

    Những giọt nước nhờn nhợt rỉ ra từ nơi giao hoan báo hiệu y đã sẵn sàng tiếp nhận hắn. Khả năng hồi phục của thiên nhân, đặc biệt là âm nhân, quả thực đáng kinh ngạc. Chỉ mới sinh xong vỏn vẹn một tháng. Nếu là cơ thể nữ nhân bình thường thì có nằm mơ cũng không được như vậy.

    Hoàng đế buông cánh tay đang đè chặt hai đùi San-san ra, rút ngón tay khỏi huyệt động. Hai chân thon gầy rơi tự do xuống cặp đùi vạm vỡ của hắn, bầu ngực bị đầu gối ép chặt nãy giờ cũng được giải phóng.

    “Tuy trong thời gian cho con bú, khả năng thụ thai là rất thấp, nhưng không phải là không thể ạ.”

    Nhớ lại lời dặn dò của Thái y Do, Hoàng đế quay đầu tìm kiếm bóng dáng Thái giám Han đang đứng khuất đằng xa. Vốn nhanh nhạy, Thái giám Han lập tức hiểu ý, tiến lại gần Hoàng đế.

    San-san vừa thở hổn hển vừa lấy hai tay bắt chéo che ngực, quay ngoắt mặt đi chỗ khác. Vành tai y đỏ lựng như gấc.

    “Đi lấy thứ mà Thái y Do đã dặn dò hôm trước đến đây.”

    Thái giám Han lĩnh ý, lùi lại vài bước rồi hất cằm ra hiệu cho Nội quan Kwak.

    Hoàng đế quay lại nhìn San-san. Hắn đưa tay vén những lọn tóc bết dính mồ hôi đang lòa xòa trước mặt San-san ra sau tai. Hắn gạt hai cánh tay đang che ngực y ra, ghì chặt xuống nệm lót. Bàn tay còn lại nhào nặn bầu ngực y không thương tiếc, đôi môi thì mổ những nụ hôn dồn dập như chim gõ kiến lên gò má ửng hồng.

    “Ráng đợi một chút nhé. Trẫm sẽ cho vào ngay đây.”

    Như một lẽ đương nhiên, môi Hoàng đế từ từ trượt dần xuống dưới. Hệt như một đứa trẻ khát sữa, hắn ngậm chặt lấy bầu ngực San-san, mút mát cuồng nhiệt những giọt sữa cuối cùng còn sót lại.

    “A, hà, đau, đau quá.”

    Bị hắn dùng răng cắn mạnh vào núm vú, San-san đau điếng, cong người lên rên rỉ. Thế nhưng Hoàng đế không sao kiềm chế được. Những giọt sữa này sắp cạn kiệt rồi, và hắn sẽ không bao giờ còn cơ hội được nhìn thấy chúng nữa. Giống như tình yêu mà San-san từng dành cho hắn vậy.

    Kể từ ngày San-san bỏ trốn cùng Yoon, để xoa dịu những cơn đau dữ dội, Hoàng đế đã dùng đến phụ tử(1) và á phiện, đồng thời kiên trì sử dụng dầu hạt bông(2). Hạt bông chứa một lượng nhỏ độc tố cực mạnh có khả năng làm suy giảm chức năng sinh sản của nam giới. Dùng lâu ngày, vô sinh là điều khó tránh khỏi.

    San-san không thể mang thai thêm một lần nào nữa, còn bản thân hắn lại không thể sống thiếu việc ân ái với y, nên đây là lựa chọn duy nhất và hợp lý nhất.

    Việc ép San-san uống những loại thuốc có độc tính mạnh như ý dĩ, phụ tử hay thủy ngân để tránh thai chưa từng nằm trong suy nghĩ của hắn. Khi biết Hoàng đế định dùng độc dược tự làm bản thân vô sinh – một việc làm tày đình, kinh thiên động địa – Thái y Do đã liều mạng can ngăn, thậm chí đe dọa từ quan. Thế nhưng, trước lời răn đe lạnh lùng “tru di tam tộc” của Hoàng đế, lão đành bất lực tuân mệnh.

    Từ nay, San-san sẽ vĩnh viễn không thể mang thai. Đây cũng sẽ là lần cuối cùng hắn được chiêm ngưỡng bầu ngực căng tràn nhựa sống vì nuôi con của y. Bầu ngực của San-san, dù là khi lép kẹp hay lúc căng đầy, đều mang một vẻ đẹp riêng biệt. Dù ở trạng thái nào, nó cũng đẹp đến mê hồn. Vẻ đẹp ấy luôn thôi thúc hắn muốn chạm vào, muốn cắn mút, khiến hắn không sao cưỡng lại được. Chính sự tồn tại của San-san đã là một liều thuốc kích dục mạnh mẽ nhất đối với hắn.

    Bỏ ngoài tai những tiếng rên rỉ vì khoái cảm tột độ của San-san, Hoàng đế vẫn cố chấp bú mút bầu ngực y một cách điên cuồng. A. A a. San-san quằn quại, thêm một lần nữa phóng ra dòng chất lỏng loãng tuếch, trong suốt. Đầu óc y trống rỗng, trắng xóa, hoa mắt chóng mặt. Đúng lúc y lịm đi vì kiệt sức thì…

    “Bẩm bệ hạ, có đồ rồi ạ.”

    Thái giám Han đã quay lại từ lúc nào, cung kính dâng lên một chiếc khay gỗ. Bên trong chiếc bát bằng vàng ròng là một túm bông(3) được tẩm đẫm mật ong. Túm bông trông mềm mại, mịn màng như vừa mới được lấy ra khỏi quả bông. Hoàng đế rời môi khỏi ngực San-san, đưa tay với lấy túm bông.

    “Bệ hạ?”

    Hương thơm ngọt lịm của mật ong hoa nhài lan tỏa khắp căn phòng. Bị mùi hương ấy đánh thức, San-san chống cùi chỏ ngồi dậy. Thấy Hoàng đế cầm túm bông tẩm mật ong nhỏ giọt tong tỏng tiến về phía huyệt động của mình, y ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hoàng đế khẽ mỉm cười.

    “Thả lỏng nào.”

    Đôi mắt đen thẳm rực lửa dục vọng ánh lên vẻ sốt sắng, khao khát. San-san quá rành dáng vẻ này của Hoàng đế. Hắn đang thèm khát đến phát điên rồi. Nếu lúc này mà dám cự tuyệt, chắc chắn y sẽ ăn đòn no đòn. Thế nhưng,

    “D-dị quá, a ưm! Bệ hạ, cảm giác, cảm giác kỳ lạ quá.”

    Hoàng đế chồm người tới, nhét tọt túm bông nhầy nhụa mật ong vào sâu trong huyệt động của San-san. A a. San-san quằn quại, vặn vẹo cơ thể vì cảm giác là lạ không sao tả nổi.

    Túm bông dính dớp cọ xát vào lớp niêm mạc nhạy cảm, tiến sâu mãi vào bên trong. Cảm giác nhồn nhột, râm ran chạy dọc theo đường đi của túm bông khiến đầu óc San-san quay cuồng. Đôi chân y cứ vô thức khép chặt lại, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị bàn tay cứng rắn của Hoàng đế banh ra.

    Thấy San-san cứ trằn trọc không yên, Hoàng đế giữ chặt lấy cằm y. Hai gương mặt ghé sát vào nhau đến mức môi gần như chạm môi, những luồng hơi thở nóng hổi, hỗn hển hòa quyện vào nhau.

    “Nhỡ ngươi lại có thai thì phiền phức lắm. Có khi ngươi lại tính bài chuồn mất…….”

    Nếu chuyện đó xảy ra, chắc chắn y sẽ lại tìm mọi cách để phá thai, còn hắn thì sẽ bắt y phải đẻ bằng được.

    À không. Biết đâu San-san của hiện tại lại chẳng hề muốn sinh con cho hắn thì sao. Hoàng đế vùi mặt vào hõm cổ San-san, tự giễu cười khùng khục.

    Ngay sau đó, Hoàng đế đè hẳn người lên San-san. Cự vật nóng hầm hập, cứng như thép tỳ vào huyệt động đang đẫm mật ong.

    “Á!”

    Cự vật khổng lồ chen vào, đẩy lùi túm bông cùng lớp mật ong dính dớp ở cửa hậu sâu vào trong. Túm bông vốn nằm lấp lửng ở giữa vách thịt giờ đây bị cự vật đẩy tuốt vào tận cùng. Lớp niêm mạc ướt át, nhầy nhụa hòa lẫn mật ong và dâm thủy bám dính lấy túm bông và cự vật.

    Cảm giác nhột nhạt, căng tức khiến San-san không ngừng kêu la the thé. Hí íc, hí íc. Sau một hồi chật vật, cuối cùng hai cơ thể cũng hòa làm một. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát. San-san thở hắt ra những hơi dài mệt mỏi. Còn Hoàng đế, hắn đang chìm đắm trong cơn đê mê, khoái cảm tột độ đến mức quên cả sự tồn tại của mọi thứ xung quanh.

    Kể từ ngày San-san bỏ trốn, thoắt cái đã gần nửa năm trời. Từ khi biết mùi nhục dục đến nay, chưa bao giờ hắn phải kiêng khem lâu đến thế.

    Cảm giác huyệt động co thắt, xiết chặt lấy cự vật khiến Hoàng đế đê mê, đầu óc quay cuồng. Mọi mục đích ban đầu, mọi oán hận dường như tan biến hết, trong tâm trí hắn lúc này chỉ còn lại duy nhất một khao khát mãnh liệt: được cảm nhận San-san một cách trọn vẹn nhất.

    “Hà……, San à.”

    Bảo bối của trẫm.

    ***

    Chú thích:

    1. Phụ tử (부자): Rễ con của cây Ô đầu, một loại dược liệu có độc tính rất mạnh, thường được dùng làm nguyên liệu chế thuốc độc (thuốc ban chết).
    2. Hạt bông (목화씨): Chứa Gossypol, một chất làm giảm khả năng sinh sản của nam giới. Từng được nghiên cứu như một loại thuốc tránh thai cho nam, nhưng nếu sử dụng lâu dài có thể dẫn đến vô sinh vĩnh viễn do độc tính mạnh.
    3. Túm bông (솜뭉치): Một phương pháp tránh thai của người Ai Cập cổ đại. Theo ghi chép, phương pháp này có hiệu quả tránh thai nhất định, tương tự như cơ chế của màng phim tránh thai (sponge) ngày nay.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú