Chương 119
bởi Chung SeikerMột kẻ độc ác tàn nhẫn như hắn mà cũng biết rơi nước mắt sao?
Thấy vậy, San-san càng cảm thấy bứt rứt, như thể mình đã làm sai chuyện gì tày đình lắm. Nhưng thú thực, y hoàn toàn không nhớ ra được điều gì.
Chắc hẳn mình đã xuyên không đến một thế giới khác rồi. Nếu không thì làm sao Wol-i có thể sống lại được. Nhưng y lại không dám nói ra suy nghĩ điên rồ này với người đàn ông trước mặt. Kể cả một kẻ ngốc như y cũng thấy chuyện này hoang đường đến mức nào.
Hay là những ký ức kinh hoàng kia thực chất chỉ là một giấc mơ? Nếu là mơ, thì đâu mới là điểm bắt đầu và đâu là điểm kết thúc? Đầu óc San-san quay cuồng, đau nhức như búa bổ. Cảm giác buồn nôn ùa đến.
“Thần thực sự kh-không nhớ gì cả. Thần cũng khó chịu lắm chứ. Ngài, ngài tha cho thần đi, được không?”
Đối với San-san lúc này, việc mình có nhớ ra hay không cũng chẳng quan trọng. Đằng nào thì mọi người cũng một mực khẳng định đó là con do y sinh ra, vậy y cứ đinh ninh là thế có phải hơn không? Còn vấn đề gì phức tạp nữa đâu.
Bởi vì dù sao thì mọi chuyện cũng sẽ chẳng thay đổi. Hoàng đế sẽ không bao giờ buông tha cho y, y vẫn sẽ phải ở bên cạnh, hầu tẩm mỗi khi hắn muốn, và chăm sóc những đứa trẻ. Suy nghĩ của San-san chỉ đơn giản và rành mạch như vậy.
San-wol vẫn còn sống, và kỳ diệu thay, muội ấy không phải là phi tần của Hoàng đế. Việc phải hầu tẩm hắn tuy không lấy gì làm vui vẻ, nhưng ít ra y sẽ không còn cảm thấy cắn rứt, tội lỗi như trước nữa. Hoàn cảnh hiện tại tốt hơn gấp vạn lần những gì y nhớ.
“Thần kh-không nhớ gì cả, nhưng từ nay thần sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngài. Sau này có chuyện gì, thần sẽ khắc cốt ghi tâm, tuyệt đối không quên nữa. Như vậy, c-có được không ạ?”
“……Ngoan ngoãn nghe lời? Hờ.”
Hoàng đế cúi gầm mặt, một tiếng cười lạnh lẽo bật ra. Những giọt nước mắt lăn dài khi nãy dường như chỉ là một ảo giác. Bàn tay đang nắm lấy vai San-san càng siết chặt hơn.
“Đừng hòng lừa gạt trẫm. Ngươi tưởng chỉ cần khóc lóc kêu không nhớ là trẫm sẽ bỏ qua cho ngươi sao?”
“……Nhưng thần thực sự không nhớ gì mà, làm, làm sao bây giờ, hay là, hức, ngài kể lại cho thần nghe đi? Ngài k-kể lại một lần nữa, lần này thần hứa sẽ không bao giờ quên đâu.”
San-san rụt rè lay lay cánh tay đang bóp chặt vai mình của Hoàng đế. Giới hạn chịu đựng của hắn đã cạn kiệt.
Tình cảm mà San-san dành cho hắn là thứ tình cảm tự nhiên nảy nở trong suốt khoảng thời gian hai người nương tựa vào nhau, một thứ tình cảm chỉ thuộc về riêng khoảng thời gian đó. Cho dù bây giờ hắn có cố gắng vun đắp lại từ đầu, thì đó cũng sẽ là một thứ tình cảm khác, mang một màu sắc khác, không bao giờ có thể vẹn nguyên như cũ.
Cảm giác thứ tưởng chừng đã nắm chắc trong tay lại tuột mất qua kẽ tay thật trống rỗng, hụt hẫng. Mọi chuyện xảy ra quá đỗi bất ngờ khiến hắn không kịp trở tay, một sự bất lực cùng cực bao trùm lấy tâm trí vị quân vương.
“Trẫm đã nói rồi mà. Ngươi từng nói ngươi yêu trẫm.”
“……”
“Sao. Lại nghĩ trẫm đang đùa à?”
Giọng nói lạnh lẽo, sắc bén của Hoàng đế vang lên, nhưng San-san không thể lập tức phủ nhận. Dù biết làm vậy sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa, nhưng bản năng mách bảo y không thể cứ nhắm mắt cho qua. Bởi vì điều đó là hoàn toàn không thể.
Trên đời này làm gì có ai lại đi yêu một kẻ chuyên dùng bạo lực, cưỡng bức mình cơ chứ. Hơn nữa, kẻ đó lại còn là phu quân của muội muội mình.
“……Nếu ngươi đã quên, thì trẫm sẽ tự tay khắc sâu nó vào tâm trí ngươi một lần nữa.”
Hoàng đế buông vai San-san ra. Đột nhiên, hắn vung tay hất mạnh chiếc bàn trà nhỏ đặt trên la hán sạp xuống đất.
Chiếc bàn gỗ tử đàn rơi loảng xoảng, lăn lóc trên sàn nhà. Thái giám Han, Myeong-ok cùng đám cung nhân sợ hãi khom lưng, dập đầu tạ tội.
“Trẫm sẽ chỉ dạy lại cho ngươi từng chút một cho đến khi ngươi nhớ ra. Đêm nay sẽ là một đêm tân hôn mà ngươi không bao giờ có thể quên được.”
Đó là lời mỉa mai cay đắng dành cho kẻ đã hết lần này đến lần khác lãng quên đêm tân hôn của mình, nhưng San-san nào có hiểu được ẩn ý sâu xa ấy. Nhìn dáng vẻ run rẩy, co rúm của y, Hoàng đế chỉ biết cười nhạt.
Nắm lấy cổ chân gầy guộc của San-san, Hoàng đế kéo mạnh một cái, ép y nằm ngửa hoàn toàn trên la hán sạp. Hắn lột phăng chiếc quần lụa cùng quần lót của y trong chớp mắt, dang rộng hai chân y ra và chen người vào giữa.
Sau đó, hắn tự tay cởi bỏ long bào, phô bày cơ thể trần trụi, cường tráng. Dường như vì tức giận, những múi cơ săn chắc hằn lên rõ rệt, đổ bóng tối sầm. San-san thở dốc liên tục, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi.
Hoàng đế đưa tay về phía San-san. Y nhắm nghiền mắt lại, tuyệt vọng chờ đợi bàn tay ấy giáng xuống. Nhịp tim đập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực. Ký ức về ngày hôm đó, ngày mà y cứ ngỡ mới chỉ trôi qua vài hôm, lại hiện về mồn một trong tâm trí.
Cái ngày mà Hoàng đế tát thẳng vào mặt y không thương tiếc mặc cho y khóc lóc van xin, ngày mà hắn banh rộng hai đùi y ra như muốn xé toạc, rồi thô bạo đâm chọc vào bên trong…
Đúng lúc đó, bàn tay Hoàng đế chạm vào gò má trắng bệch vì sợ hãi của San-san.
“Đừng run nữa.”
Trái ngược với dự đoán, đó không phải là một cái tát trời giáng, mà là một cái vuốt ve nhẹ nhàng, đầy trìu mến. San-san đang run rẩy lập cập, khẽ mở mắt ra. Nhưng cơ thể y vẫn không ngừng run lên. Một tiếng thở dài kìm nén dục vọng phả vào mặt y.
“Trẫm bảo đừng run nữa mà. Trẫm đã làm gì đâu mà ngươi run dữ vậy?”
“Thần x-xin lỗi. Vì thần căng thẳng quá……”
Đôi mắt đen thẳm, sâu hun hút như vực không đáy của Hoàng đế khóa chặt lấy đôi mắt màu hổ phách trong veo của San-san. Không hiểu sao, y lại thấy ánh mắt ấy chất chứa một nỗi buồn khôn tả. Cố gắng kìm nén hơi thở, San-san tự nhủ phải ngừng run rẩy.
Bàn tay Hoàng đế bất ngờ vồ lấy bầu ngực San-san, bóp mạnh. A. San-san nín thở trong giây lát. Hoàng đế dùng ngón cái và ngón trỏ vân vê, kéo mạnh núm vú bên ngực mà Bát Hoàng tử vừa bú lúc nãy một cách trần trụi. A ưm. Eo San-san vô thức cong lên. Sữa vẫn còn đọng lại bên trong lại tiếp tục rỉ ra từng giọt.
“Trẫm là gì của ngươi?”
Giọng Hoàng đế khàn đặc, kìm nén.
“Ng-ngài là chủ nhân của muôn dân thiên hạ ạ.”
San-san bật ra câu trả lời theo phản xạ. Hoàng đế cau mày có vẻ không hài lòng, rồi đột ngột cúi xuống phủ lấy đôi môi y. Một nụ hôn sâu, thô bạo, chiếc lưỡi ranh mãnh càn quét khắp khoang miệng y rồi nhanh chóng rút lui. Một nụ hôn như để trút giận.
“Hà, hà.”
San-san dùng mu bàn tay lau miệng, thở hổn hển. Vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó chịu, Hoàng đế sửa lại lời y.
“Sai rồi. Trẫm là phu quân của ngươi.”
“……Thần chỉ l-là một kẻ hèn mọn, sao dám nhận là thê tử của ngài?”
San-san vẫn nhớ như in những lời Hoàng đế từng đay nghiến San-wol. Hắn đã từng mắng nhiếc muội ấy là đồ tiện tì thấp hèn mà dám tự huyễn hoặc mình là chính cung Hoàng hậu. Về sau, San-wol cũng đã răn dạy y một bài học nhớ đời. Rằng tất cả bọn họ, suy cho cùng, cũng chỉ là thần tử của Hoàng đế mà thôi.
“Không, không phải. Trẫm đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần là Hoàng hậu cơ mà. Trẫm đã sách phong ngươi làm Hoàng hậu, tức là từ nay dù sống hay chết, ngươi cũng là thê tử của trẫm. Trẫm hỏi lại. Trẫm là gì của ngươi?”
San-san ngập ngừng không dám trả lời. Câu nói đó tạo cho y một áp lực vô hình quá lớn. Y nuốt khan, nhịp thở ngày càng trở nên gấp gáp.
Trong lúc đó, Hoàng đế rướn người lên, áp sát nửa thân dưới vào người San-san. Hai cự vật chạm vào nhau, cọ xát đầy khiêu khích. Vừa nhào nặn bầu ngực y không ngừng, Hoàng đế vừa dùng cự vật nóng rực, cứng ngắc của mình chà xát lên cự vật nhỏ bé, yếu ớt của y.
Hà. Những tiếng thở dốc nóng hổi bật ra. Bản năng mách bảo San-san phải vùng vẫy, uốn éo hông để lùi lại. Nhưng Hoàng đế không buông tha, hắn tóm chặt lấy hông y, ép sát nửa thân dưới của mình vào sát sạt hơn nữa.
“……L-là phu, phu quân ạ! Ư, bệ hạ.”
San-san nắm chặt lấy bắp tay Hoàng đế như muốn ngăn lại, cuối cùng đành nhắm mắt nhắm mũi thốt ra câu trả lời.
“Vậy thì phải tiếp tục gọi trẫm là Thập lang chứ.”
“……”
“Ngươi vẫn luôn gọi trẫm như vậy mà. Ngươi còn nũng nịu đòi trẫm ôm nữa cơ.”
San-san vẫn bám chặt bắp tay Hoàng đế, tròn mắt ngạc nhiên. Bị ép buộc nên mới miễn cưỡng gọi là Thập lang, bị ép nói thích nên mới ậm ừ cho qua chuyện, chứ làm gì có chuyện y nũng nịu đòi ôm ấp. Không đời nào có chuyện đó. Tuyệt đối không…….
Nhưng tại sao hắn lại cứ làm ra vẻ mặt đau khổ, xót xa đến vậy? Nhìn một Hoàng đế yếu đuối như thế này, San-san thực sự thấy rất lạ lẫm.
“Gọi Thập lang đi.”
“……”
“Nhanh lên.”
Cự vật khổng lồ, nổi đầy gân xanh của một nam nhân trưởng thành lại tiếp tục ma sát mãnh liệt vào cự vật nhẵn nhụi, nhỏ xíu như của một đứa trẻ. Bị thúc ép liên tục, toàn thân San-san run lên bần bật, y cuống quýt thốt lên.
“……Th-Thập lang.”
Động tác cọ xát phía dưới đột ngột dừng lại. Đã làm theo đúng yêu cầu, nhưng ánh mắt Hoàng đế lại càng trở nên trống rỗng, vô hồn hơn.
Sai rồi. Ánh mắt đó không phải là ánh mắt của y. Hoàng đế thì thầm, nhắm nghiền mắt lại. Một tiếng cười nhạt nhẽo bật ra, rồi hắn đột nhiên siết chặt San-san vào lòng như muốn khảm y vào da thịt.
“……Cả đời trẫm chưa từng thấy ai vô trách nhiệm như ngươi. Gây ra bao nhiêu chuyện rồi định phủi tay bỏ trốn dễ dàng thế sao?”
Hắn thì thầm vào tai San-san. Giọng điệu như đang trách móc, nhưng lại chẳng hề có chút uy hiếp nào, chỉ khiến y cảm thấy hoang mang, bối rối. Cảm giác ươn ướt, nóng hổi vương trên vai y. San-san ngước nhìn lên trần nhà, tự hỏi có phải Hoàng đế lại đang khóc nữa không.
“Có không tin cũng chẳng sao. Đằng nào rồi ngươi cũng sẽ nhớ lại hết thôi.”
Đôi môi Hoàng đế chầm chậm trượt xuống dưới. Lướt qua cơ ức đòn chũm, nán lại nơi xương quai xanh, rồi ngậm chặt lấy núm vú mà Bát Hoàng tử vừa bú. Vừa cắn mút đến tứa máu, bàn tay hắn vừa liên tục tuốt lộng phía dưới.
Gom trọn cả hai cự vật vào một tay, Hoàng đế vừa tuốt lộng nhịp nhàng vừa không ngừng mút sữa. Cơ thể yếu ớt chưa kịp phục hồi sau sinh của San-san không thể chịu đựng nổi khoái cảm mãnh liệt ấy, chẳng mấy chốc y đã xuất tinh. Dòng tinh dịch loãng tuếch bắn ra. San-san run rẩy dữ dội hơn bình thường. Lúc này, Hoàng đế mới chịu buông tha cho núm vú đã sưng tấy, đỏ ửng.
“Trẫm sẽ cho ngươi biết, ngươi đã từng hiến dâng cho trẫm như thế nào. Trẫm sẽ khắc sâu nó vào cơ thể ngươi cho đến khi ngươi nhớ lại thì thôi. Đây là hình phạt dành cho ngươi.”
0 Bình luận