Chương 118
bởi Chung SeikerTừ trước đến nay, chưa từng có một sủng phi nào được phép tự mình cho con bú. Lý do khiến các Hoàng hậu và phi tần trong hoàng cung không trực tiếp cho con bú mà phải giao cho nhũ mẫu là bởi vì cơ thể của họ được coi như một công cụ quý giá để duy trì nòi giống hoàng gia.
Việc cho con bú trong thời gian dài thường làm chậm quá trình rụng trứng, dẫn đến khoảng cách giữa các lần mang thai bị kéo dài. Hơn nữa, đây cũng là một công việc tiêu hao rất nhiều thể lực, khiến thời gian phục hồi sau sinh bị kéo dài đáng kể.
Đối với hoàng thất, việc sinh nở thật nhiều hoàng tự luôn được đặt lên hàng đầu. Các Hoàng hậu và phi tần tồn tại với sứ mệnh sinh con đẻ cái, chứ không phải là để chăm sóc chúng. Vì vậy, bất kể là Hoàng hậu hay phi tần, ngay sau khi sinh con, họ đều phải nỗ lực hết sức để cơ thể nhanh chóng phục hồi và sẵn sàng cho lần mang thai tiếp theo.
Hoàng đế kéo vạt áo đang phanh ra của San-san lại cho kín đáo. Dù sữa rỉ ra đã làm ướt sũng một mảng áo, nhưng nếu không che đi trước khi các Hoàng tử được đưa đến, hắn sợ mình sẽ không kìm chế nổi ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong lòng.
Mùi hương cơ thể San-san tỏa ra một sức quyến rũ kỳ lạ, xen lẫn với sự bất an, hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt y. Càng như vậy, tâm trạng Hoàng đế lại càng trở nên nhạy cảm và sắc bén hơn.
Một người vợ vừa mới sinh con, ngực căng tràn sữa, lại tỏ ra sợ hãi, né tránh chính phu quân của mình. Có gã đàn ông nào lại vui vẻ cho được? Hoàng đế trừng trừng nhìn San-san, người đang cúi gầm mặt, tuyệt vọng tìm cách lảng tránh ánh mắt của hắn.
Ban đầu, hắn không hề có ý định cho y gặp mặt bọn trẻ. Đó là hình phạt dành cho y vì tội dám bỏ trốn theo người đàn ông khác và lén lút sinh con mà không có hắn ở bên.
Khắp Đại Hạ này, ai mà không biết chuyện tày đình giữa vị Kế hậu trẻ tuổi và vị Hoàng tử đã trưởng thành. Đã có vô số kẻ to gan dám mang chuyện này ra bàn tán, thêu dệt trong cung và phải trả giá bằng việc đầu lìa khỏi cổ.
Cho dù chuyện y mang thai con của hắn mà vẫn lén lút qua lại với Yoon là sự thật đi chăng nữa, thì hình phạt nặng nề nhất mà hắn có thể giáng xuống đầu y cũng chỉ đến mức đó mà thôi: tước đoạt quyền làm mẹ, vĩnh viễn không cho y được nhìn mặt những đứa con do chính mình rứt ruột đẻ ra.
Có khi nào y đang dùng khổ nhục kế để trốn tránh hình phạt không? Dù thừa biết San-san không đủ thông minh, xảo quyệt để bày ra mưu kế đó, nhưng Hoàng đế vẫn không ngừng nghi ngờ. Một sự nghi ngờ mang theo cả những khao khát sâu kín trong lòng.
“Bẩm bệ hạ, Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử điện hạ đã đến rồi ạ.”
Theo nhịp thở, lồng ngực Hoàng đế phập phồng dữ dội. Hắn buông một tiếng thở dài, xua đi những suy nghĩ rối rắm trong đầu rồi hất cằm ra hiệu cho Thái giám Han. Thái giám Han gật đầu hiểu ý, ngay lập tức, các cung nữ ôm Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử trên tay cung kính bước vào thứ gian.
Như đã được dặn dò từ trước, các cung nữ chỉ khẽ khàng hành lễ với Hoàng đế và San-san rồi nhanh chóng tiến lại gần y.
“Hoàng hậu nương nương, xin người hãy bế Bát Hoàng tử điện hạ trước ạ.”
Bảo mẫu Thượng cung Lee, người đang bế đứa bé có khuôn mặt giống hệt Kang-i, nhẹ nhàng lên tiếng. San-san bối rối nhìn qua nhìn lại hai đứa trẻ mà y mới chỉ được gặp vài ngày trước.
Làn da vẫn còn ửng đỏ tơ, đôi mắt nhắm nghiền như đang say ngủ, cái miệng chúm chím chóp chép. Và bên cạnh là một đứa bé khác cũng giống hệt như vậy.
Cả hai đều quá đỗi nhỏ bé và mong manh. San-san cảm thấy sợ hãi, không biết mình có đủ tư cách để bế chúng hay không.
“N-nhỡ thần lóng ngóng làm c-các Hoàng tử điện hạ bị thương thì sao…”
Nghe San-san ngập ngừng hỏi, Hoàng đế lập tức ném cho y một cái nhìn sắc lẹm, đầy khó chịu.
“Đó là những đứa con do chính ngươi đẻ ra. Bỏ ngay mấy cái kính ngữ khách sáo đó đi.”
San-san rụt rè chuyển ánh mắt sang Bát Hoàng tử. Không dám hỏi thêm câu nào nữa, y rón rén vươn hai tay ra.
“Người hãy bế điện hạ như thế này ạ, Hoàng hậu nương nương.”
Thượng cung Lee cẩn thận trao đứa bé cho San-san, đồng thời nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay y để hướng dẫn tư thế bế chuẩn xác. Sau khi chắc chắn San-san đã bế vững đứa trẻ, bà mới buông tay ra. Thay San-san, bà nhẹ nhàng vạch một bên áo của y xuống, để lộ bầu ngực căng tròn, lấp lánh những giọt sữa.
Mặt San-san bất giác ửng đỏ. Việc phải phơi bày bầu ngực trần trước mặt bao nhiêu người khiến y cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, xấu hổ. San-san lúng túng ôm chặt đứa bé vào lòng hơn để che đi sự bối rối.
Đứa bé nhẹ hơn y tưởng rất nhiều. Nhẹ đến mức y sợ rằng chỉ cần mình mạnh tay một chút thôi, đứa bé sẽ vỡ vụn ra mất.
“Người hãy đỡ lấy đầu điện hạ như thế này ạ… Vâng, người làm tốt lắm. Bây giờ, người hãy đưa điện hạ sát vào ngực một chút…”
Với những động tác còn lóng ngóng, vụng về, San-san từ từ nâng Bát Hoàng tử lên ngang tầm ngực. Đứa bé vẫn nhắm nghiền mắt, cái miệng nhỏ xíu chép chép liên tục. San-san ngây ngốc cúi xuống nhìn cảnh tượng ấy.
“Người hãy đưa núm vú chạm vào khóe môi Hoàng tử điện hạ xem sao. Điện hạ sẽ tự tìm đến và ngậm lấy đấy ạ.”
San-san ngập ngừng một lát rồi dè dặt đưa núm vú chạm nhẹ vào miệng đứa bé. Đứa bé chóp chép miệng vài cái, rồi như một bản năng sinh tồn mãnh liệt, nó ngoạm chặt lấy núm vú và bắt đầu bú.
“A…”
Một tiếng rên nhỏ khẽ bật ra khỏi miệng San-san. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát. Dù còn non nớt nhưng đứa bé lại mút sữa với một lực rất mạnh. San-san bị bủa vây bởi một cảm giác vô cùng kỳ lạ. Nó hoàn toàn khác biệt với cảm giác khi bị Hoàng đế thô bạo cắn mút.
Ban đầu, y chỉ làm theo lời chỉ dẫn với tâm trạng vừa miễn cưỡng, vừa lo lắng phấp phỏng. Vậy mà giờ đây, lồng ngực y lại xốn xang những cảm xúc khó tả.
Cơ thể y khẽ run rẩy, những nhịp thở gấp gáp cứ thế tuôn trào. Một sự rung động sâu thẳm, mạnh mẽ dội lên từ tận đáy lòng. San-san không hiểu cảm giác đó là gì. Y chỉ biết rằng, những giọt nước mắt cứ thế tự nhiên tuôn rơi.
Chẳng cần ai dạy bảo, bàn tay San-san từ từ vỗ về, vuốt ve tấm lưng bé nhỏ của đứa trẻ. Trong không gian yên ắng của thứ gian, chỉ còn lại tiếng thở đều đều và tiếng mút sữa chùn chụt vang lên êm ái.
“Có vẻ như Bát Hoàng tử điện hạ rất nhớ hơi mẹ đấy ạ. Điện hạ bú ngoan hơn hẳn mọi khi.”
Thượng cung Lee mỉm cười khích lệ San-san. Hơi thở ấm áp, mỏng manh của đứa trẻ phả vào làn da nhạy cảm của San-san. Hơi ấm chân thực ấy khiến khóe mắt San-san cay xè, nóng ran. Y vẫn không sao hiểu nổi tại sao mình lại rơi nước mắt.
Đúng lúc đó, một tiếng khóc ré lên cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng. Là Cửu Hoàng tử. Bảo mẫu Thượng cung Hwang, người đang bế Cửu Hoàng tử, gượng cười ái ngại lên tiếng.
“Chắc là Cửu Hoàng tử điện hạ cũng đói bụng rồi, thưa Hoàng hậu nương nương.”
San-san ngẩng phắt đầu lên, nước mắt vẫn giàn giụa trên má. Đôi mắt hoang mang, bối rối không biết phải làm sao của y vô thức tìm đến Hoàng đế như một chỗ dựa.
Hoàng đế, người nãy giờ vẫn không rời mắt khỏi San-san dù chỉ một giây, chậm rãi cất lời.
“Ngươi đã nhớ ra được điều gì chưa?”
San-san cắn chặt môi dưới theo phản xạ, rồi khẽ lắc đầu quầy quậy.
“……Chỉ một đứa bú thôi cũng đã quá sức với y rồi. Bế các Hoàng tử lui ra ngoài đi.”
Như chỉ chờ có câu trả lời đó, Hoàng đế lập tức ra lệnh. Dù có chút bối rối, Thượng cung Lee vẫn nhanh nhẹn bế Bát Hoàng tử ra khỏi vòng tay San-san. Động tác của bà tuy cẩn trọng nhưng dứt khoát, hệt như đang tước đoạt đứa bé khỏi tay y vậy.
- San-san há hốc miệng, một tiếng kêu thảng thốt vuột ra. Cảm giác trống rỗng ùa vào vòng tay vừa mới ấp ủ sinh linh bé bỏng thật kỳ lạ, đến mức đáng sợ. Một nỗi mất mát nặng nề, không thể diễn tả thành lời đè nặng lên tim y.
“Nô tỳ xin tuân lệnh, chúng nô tỳ xin cáo lui ạ. Chúc bệ hạ và nương nương an giấc. Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Thượng cung Lee và Thượng cung Yoon bước nhanh ra khỏi điện Cửu Châu Thanh Yến. Hoàng đế tặc lưỡi nhìn San-san đang ngồi thẫn thờ như mất hồn. Hắn sải bước tiến đến chiếc la hán sạp nơi San-san đang ngồi.
Hắn đẩy San-san xích vào trong, rồi ngồi xuống mép sạp. Cặp mắt chim ưng của hắn soi mói núm vú bên phải của San-san – nơi vừa bị Bát Hoàng tử nhay mút. Dù chưa mọc răng nhưng lợi của đứa bé cũng đủ cứng để để lại dấu vết. Hoàng đế cau mày khó chịu, đưa tay vuốt ve núm vú ấy một cách thô bạo. San-san giật mình, eo khẽ run lên từng nhịp.
“Ngươi bảo không nhớ gì về chuyện sinh nở, vậy sao lúc nãy lại làm ra vẻ mặt đó?”
Bị ánh mắt sắc lẹm của Hoàng đế nhìn chằm chằm và chất vấn, San-san ngơ ngác nghiêng đầu. Y hoàn toàn không biết mình đã bộc lộ vẻ mặt như thế nào để khiến hắn phải ném cho mình cái nhìn sắc bén đến vậy.
“Ngươi thấy bọn trẻ đáng yêu lắm sao?”
Ngẫm nghĩ một lát, San-san khẽ gật đầu. Hình như là vậy.
“Tại sao?”
Lại một câu hỏi khó. San-san đắn đo giây lát rồi ấp úng trả lời.
“C-có lẽ vì nhìn chúng, thần lại nhớ đến Kang-i chăng? Th-thần cũng không biết nữa. Bệ hạ cứ liên tục nói rằng đ-đó là con do thần sinh ra……. Ph-phải chăng vì thế mà thần mới có cảm giác như vậy?”
Thậm chí y còn rụt rè hỏi ngược lại Hoàng đế. Ánh mắt Hoàng đế lóe lên một tia dị thường. Hắn bóp chặt hai vai San-san, gằn giọng như quát vào mặt y.
“Ngươi nói không nhớ gì cả, tất cả chỉ là lời nói dối trắng trợn! Đúng không?”
“……”
“Trả lời trẫm ngay! Ngươi định lừa gạt trẫm đến bao giờ nữa hả? Ngươi không thể nào nhìn những đứa trẻ mà ngươi nói là không có chút ký ức gì bằng ánh mắt chứa chan tình cảm như vậy được. Ngươi đang lừa dối trẫm.”
Rốt cuộc lúc nãy mình đã nhìn bọn trẻ bằng ánh mắt như thế nào cơ chứ? San-san vô cùng thắc mắc. Đã xảy ra chuyện gì mà hắn lại tức giận đến vậy.
Đứa bé ấy thật mỏng manh, tựa hồ như chỉ cần chạm mạnh một chút thôi cũng đủ vỡ tan. Ngày Kang-i còn trạc tuổi đó, y chưa từng một lần dám bế con lên tay.
Bao quanh Kang-i là cả chục bảo mẫu Thượng cung và vú em túc trực ngày đêm. Sợ sự vụng về của mình sẽ làm tổn thương con, San-san chỉ biết đứng từ xa ngắm nhìn cho đến khi con cứng cáp hơn một chút.
“Thần… thần chỉ cảm thấy như đang nhìn thấy K-Kang-i nên mới vậy thôi ạ……. Th-thần biết lỗi rồi.”
Chính y cũng đang chìm trong mớ bòng bong hỗn độn này, vậy mà hắn lại cứ nổi trận lôi đình làm gì cơ chứ. Y đâu có cố tình làm vậy.
Tuy nhiên, Hoàng đế vốn dĩ luôn là một kẻ khó hiểu. Chẳng biết mình đã làm gì sai, nhưng cứ nhận lỗi trước cho yên chuyện.
“Th-thần thực sự kh-không nhớ gì cả. Thần xin lỗi. Xin bệ hạ tha tội cho thần……”
Mặc cho hai vai bị Hoàng đế bóp chặt đến phát đau, San-san vẫn chắp hai tay xoa vào nhau, liên tục cầu xin sự tha thứ. Ánh mắt Hoàng đế dần chìm vào hố sâu tuyệt vọng.
“Ngươi đã nói là ngươi rất hối hận cơ mà. Vậy nên……, làm ơn dừng lại đi.”
Xin ngươi đấy. Hoàng đế hạ giọng đến mức thầm thì, giọng nói nghẹn ngào như bị mắc nghẹn ở cổ họng.
Đúng lúc đó, một giọt nước nóng hổi rơi xuống bàn tay đang chắp trước ngực của San-san. Y giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt Hoàng đế đang ướt đẫm lệ.
0 Bình luận