Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    Ngay cả khi Thái y Do lui ra ngoài để kiểm tra thuốc men, ánh mắt Hoàng đế vẫn dán chặt lấy San-san. Thời gian chậm chạp trôi qua trong bầu không khí tĩnh lặng. Khi khối chăn lụa ngừng run rẩy từng chập, Hoàng đế đứng dậy khỏi chiếc ghế thái sư.

    Nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cục bông trong chăn lập tức co rúm lại, cứng đờ. Vừa bước đến bên giường, Hoàng đế chẳng chút chần chừ, giật phăng tấm chăn ra.

    San-san giật mình thon thót, vội vã kéo gọn chiếc áo choàng đang khoác hờ trên người, quỳ sụp xuống giường. Y cúi gập người, trán chạm hẳn xuống đệm.

    “X-xin bệ hạ khai ân, xin bệ hạ tha tội ạ.”

    Đang cầu xin cái gì cơ chứ. Nhìn xoáy vào đỉnh đầu nhỏ bé của San-san, Hoàng đế khẽ buông một tiếng thở dài.

    “Ngồi hẳn hoi lại đi.”

    Lời nói vừa dứt, San-san bật ngay dậy như một cái máy. Một phản xạ có điều kiện đã ăn sâu vào tiềm thức.

    Ký ức về những ngày thập tử nhất sinh sau khi ăn phải bột nấm độc chỉ là những mảng chắp vá nhạt nhòa trong đầu y. Điều duy nhất y nhớ rõ về Hoàng đế là những cái tát nảy lửa giáng xuống mặt trong lúc bị ép hầu tẩm. Y sợ nếu mình hành động chậm chạp, thế nào cũng lại bị ăn đòn nhừ tử.

    “Trong người thấy thế nào rồi.”

    Chẳng cần suy nghĩ, San-san lại gật đầu lia lịa theo phản xạ. Thấy vậy, Hoàng đế lại buông một tiếng thở dài thườn thượt. San-san cụp mắt xuống, đôi bàn tay cứ bồn chồn mân mê vạt áo choàng.

    “Ngươi tưởng trẫm hỏi ngươi thấy chỗ nào ổn à?”

    “D-dạ không, ý thần là chỗ bị bệnh ấy ạ… Lúc trước thì đau kinh khủng, nhưng giờ h-hết đau rồi. Thần biết lỗi rồi ạ.”

    Thế nên xin ngài đừng đánh thần nữa. San-san chỉ dám lầm bầm câu đó trong miệng, không dám nói thành tiếng. Thực ra, trên người y lúc này chỗ nào cũng đau nhức. Chính vì vậy y lại càng sợ hãi hơn. Nếu bây giờ mà bị đánh thêm một trận nữa, chắc chắn sẽ đau muốn chết đi sống lại.

    “Không phải chuyện đó.”

    “……Dạ?”

    “Trẫm không hỏi chuyện lúc đó.”

    Vậy thì… San-san ngập ngừng cắn môi dưới.

    Dù lúc đó đau đớn như có ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, nhưng y vẫn nhớ rõ dáng vẻ Hoàng đế điên cuồng gặng hỏi ai đã đưa cho y thứ đó. Y cứ đinh ninh rằng, khi mình tỉnh lại, hắn chắc chắn sẽ lại tiếp tục tra hỏi. Nhưng nếu không phải chuyện đó,

    “……Th-thần ổn ạ.”

    Thế là hắn đang hỏi thăm về chỗ “đó” sao, cái nơi từng bị cày xới, đâm chọc không thương tiếc ấy à? Cảm giác đau rát như bị xé toạc vẫn còn đó, nhưng San-san chỉ đành nói dối là mình vẫn ổn. Có than đau thì hắn cũng chẳng mảy may thương xót.

    Đã từng một lòng muốn chết đi cho xong, nhưng khi sống lại, y lại thấy sợ hãi những cơn đau ấy. Y cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào để nhìn muội muội nữa. Mình quả là một người ca ca mặt dày và thảm hại đến tận phút cuối cùng. Bàn tay đang vân vê áo choàng của San-san khựng lại, một giọt nước mắt to tướng rơi bộp xuống mu bàn tay. San-san hít một hơi, cố kìm tiếng sụt sịt.

    “Th-thần có thể hầu tẩm được ạ. Thần, thần nằm xuống nhé?”

    Đằng nào cũng phải làm, thà cắn răng làm cho xong chuyện rồi đi ngủ còn hơn. Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, ngoài việc trốn chạy vào những giấc mơ, y chẳng còn cách nào khác để được ở một mình. Dù chỉ là một mình trong tâm tưởng, San-san cũng khao khát có được khoảng thời gian ấy.

    “Trẫm không nói chuyện đó.”

    Thế rốt cuộc là muốn gì đây. Bực dọc dâng lên, San-san vô thức cắn chặt môi dưới. Bàn tay to lớn của Hoàng đế đưa đến, dùng ngón cái gỡ đôi môi dưới đang tứa máu của y ra.

    “……San à. Năm nay ngươi không phải hai mươi lăm tuổi.”

    “Dạ?”

    “Đã qua tháng Mặt Trời Mọc, giờ là tháng Gió Lạnh(1) rồi, năm nay ngươi mới hai mươi tư tuổi thôi.”

    Nhìn vẻ mặt u ám dị thường của Hoàng đế, San-san nghiêng đầu khó hiểu.

    “Vài ngày trước, ngươi vừa sinh cho trẫm những đứa con.”

    Hai mắt San-san mở to, kinh ngạc tột độ. Đôi mắt tròn xoe đảo quanh đầy hoang mang. Cục máu đỏ hỏn trôi tuột ra giữa hai chân ngày đó lại hiện về mồn một trong tâm trí y. San-san cúi đầu, không đáp lại lời nào.

    Chắc chắn hắn đang nói đùa, nhưng trò đùa này thực sự quá ác độc.

    “……N-nếu ngài đang nhắc đến Won-i thì,”

    “Có lẽ thế. Dù trẫm chưa nghĩ ra tên tự cho chúng. Bởi vì có tới hai đứa lận.”

    Hắn bị điên rồi sao?

    San-san vô thức nắm chặt tay thành nắm đấm, trừng trừng nhìn Hoàng đế.

    Y đã tận mắt nhìn thấy thai nhi bé nhỏ, đỏ hỏn, chưa thành hình hài trôi ra ngoài. Hắn nghĩ y ngốc nghếch đến mức nào mà lại đem chuyện đó ra làm trò đùa cợt cơ chứ? Thật là một kẻ đáng ghét, không có cách nào để có thiện cảm được.

    “Ngươi không tin sao.”

    “……”

    “Cố nhớ lại xem. Đó là những đứa con mà ngươi đã dùng cả mạng sống để sinh ra. Là những đứa con của chúng ta mà ngươi muốn bảo vệ bằng mọi giá, bất chấp nỗi đau xương cốt rã rời, da thịt rách nát. Ngươi thực sự đã quên hết rồi sao?”

    “……”

    “Nếu ngươi đang giận dỗi trẫm thì hãy nghĩ đến những đứa con của ngươi. Đã hơn hai mươi ngày trôi qua kể từ khi cất tiếng khóc chào đời, chúng vẫn chưa một lần được bú những giọt sữa mẹ ngọt ngào. Bọn trẻ vẫn đang mòn mỏi chờ đợi ngươi đấy. Nghe không?”

    Hoàng đế nói càng nhiều, sắc mặt San-san càng trở nên trắng bệch, cứng đờ. Cùng với đó, nét mặt Hoàng đế cũng ngày một u ám, nặng nề hơn. Đột nhiên, hắn nắm lấy bàn tay San-san, giơ lên trước mặt y.

    “Nhìn đi. Móng tay của ngươi bị như vậy là do trong lúc sinh đẻ đã kéo phải tấm vải quá mạnh đấy. Nhìn cái này mà ngươi vẫn không nhớ ra chút gì sao?”

    Đúng như Hoàng đế nói, móng tay ngón giữa bên tay phải của y trông rất kỳ lạ. Nó sần sùi, gồ ghề như thể từng bị bật tung ra rồi dán lại. Dù có cố vắt óc suy nghĩ, San-san cũng chẳng nhớ ra được điều gì. Y lại tiếp tục nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu. Chỉ có vậy.

    Sự im lặng kéo dài của San-san khiến ánh mắt Hoàng đế ngày càng chìm sâu vào hố đen tuyệt vọng. Nhìn chằm chằm vào San-san bằng đôi mắt tối đen hơn cả màn đêm tĩnh mịch, cuối cùng Hoàng đế đành đầu hàng.

    “Han Ho. Đi đón Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử đến đây.”

    “……”

    “Nhìn thấy bọn trẻ, chắc chắn ngươi sẽ nhớ ra điều gì đó.”

    Hoàng đế nắm lấy bờ vai gầy guộc của San-san, khẳng định như thể đang tự thôi miên chính mình. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, San-san vẫn chưa thể tiếp thu được bất kỳ thông tin nào, y chỉ biết làm ra vẻ mặt hoang mang, nửa tin nửa ngờ.

    ***

    Trong lúc Thái giám Han sai Nội quan Kwak đi đón các Hoàng tử, Thái y Do mang thuốc vừa sắc xong quay lại.

    “Đây là Bổ Hư thang(2) ạ. Bài thuốc này sẽ giúp bổ sung khí huyết bị hao tổn sau sinh, điều hòa lại lục phủ ngũ tạng, và rất hiệu quả trong việc tĩnh tâm, định thần. Thuốc đang độ ấm vừa phải, xin nương nương dùng ngay ạ.”

    Thái y Do cung kính dâng chiếc khay gỗ đựng bát thuốc lên, Hoàng đế hiển nhiên nhận lấy. Tay trái bưng bát thuốc, tay phải cầm thìa ngọc (dược thi)(3) khuấy vài vòng, rồi múc một thìa đưa lên miệng San-san.

    Dù nhíu mày khó chịu ngay từ khi nghe đến từ “sau sinh”, San-san vẫn vô thức há miệng nuốt lấy ngụm thuốc. Lần đầu tiên được Hoàng đế đích thân đút thuốc cho, nhưng lạ thay, y lại có cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

    “Th-thần tự uống được ạ.”

    Nuốt vài thìa thuốc một cách ngoan ngoãn, San-san bắt đầu tỏ vẻ không thoải mái và lên tiếng. Hoàng đế, người vẫn luôn tự tay chăm sóc San-san mỗi khi y bệnh nặng, thoáng khựng lại một lúc rồi đưa bát thuốc cho y.

    Cầm lấy bát thuốc, San-san ngửa cổ uống ực một hơi, không màng đến thìa. Vị đắng ngắt của thuốc đông y lập tức lan tỏa khắp khoang miệng, khiến y nhăn nhó mặt mày.

    Trái ngược hoàn toàn với những ngày tháng trước kia, khi họ phải chật vật đánh thức y, khó nhọc đút từng muỗng thuốc, để rồi y lại thiếp đi mà không hề hay biết đến vị đắng nghét của nó. Sự khác biệt này càng khiến Hoàng đế nhận thức rõ rệt sự hồi sinh của San-san. Một cảm giác nghẹn ngào, nghẹn đắng khó tả dâng trào trong lồng ngực hắn.

    “……Từ nay, hãy chuẩn bị thêm cả mứt hoa quả ăn kèm.”

    “Thần xin tuân chỉ,” Thái y Do đáp ứng tức thì. San-san dùng mu bàn tay quệt đi những vệt thuốc còn dính trên môi.

    Đúng lúc đó.

    “Bẩm bệ hạ, Bát Hoàng tử và Cửu Hoàng tử điện hạ đã được đưa đến rồi ạ. Bệ hạ có cho truyền vào không ạ?”

    Giọng Nội quan Kwak vang lên từ bên ngoài. San-san vô thức nuốt nước bọt. Dù trong lòng vẫn chắc mẩm Hoàng đế đang giở trò đùa cợt mình, nhưng chẳng hiểu sao y lại thấy hồi hộp, căng thẳng đến lạ thường.

    “Truyền vào.”

    Mệnh lệnh vừa ban ra, bức rèm lụa dày ngăn cách tẩm điện và thứ gian được vén sang hai bên. Hai cung nữ trẻ tuổi, mỗi người bế một đứa trẻ sơ sinh trên tay, cung kính bước vào.

    “Lại gần đây, cho Hoàng hậu xem đi.”

    San-san rướn cổ tò mò nhìn những đứa trẻ trên tay cung nữ, bỗng giật mình quay phắt sang nhìn Hoàng đế.

    “……H-Hoàng hậu nương nương ạ?”

    “Đúng vậy.”

    San-san dáo dác nhìn quanh. Nhìn đông ngó tây mãi mà chẳng thấy vị nữ nhân nào trông giống Hoàng hậu cả. Nghĩ bụng một trong hai cung nữ kia có khi nào là Hoàng hậu cải trang, San-san vội vàng bất chấp cơ thể đang đau nhức, bật dậy quỳ rạp xuống sàn.

    Rõ ràng y đã nghe tin ngôi vị Hoàng hậu vẫn đang bỏ trống cơ mà. Thật không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Dù sao thì, giữ lễ tiết vẫn là trên hết.

    “Thần xin bái kiến Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương, thiên tuế, thiên tuế, thiên,”

    “Ngươi đang làm cái trò gì vậy?”

    Đang quỳ rạp dưới đất dập đầu, San-san ngẩng lên nhìn Hoàng đế. Khuôn mặt hắn lúc này còn méo mó, nhăn nhó hơn cả lúc nãy. Trông hắn hệt như một kẻ đang rơi vào tuyệt vọng cùng cực.

    Bảo một người đàn ông mặt không biến sắc trước mọi giông bão như hắn tuyệt vọng ư? Chắc chắn là do mình hoa mắt rồi. Nghĩ vậy, San-san ấp úng trả lời.

    “Thần đang thỉnh… thỉnh an Hoàng hậu nương nương ạ…….”

    Hoàng đế buông một tiếng thở dài não nuột, não nề vào khoảng không. Một sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm cả căn phòng. Rất lâu sau, hắn mới lên tiếng.

    “Hoàng hậu là ngươi, San à.”

    “……Dạ?”

    “Còn không mau cho Hoàng hậu xem mặt các Hoàng tử, đứng đực ra đó làm gì!”

    Bất lực không thể giải thích thêm cho San-san, Hoàng đế đành trút cơn thịnh nộ giáng xuống đầu hai cung nữ đang bế các hoàng tử.

    ***

    Chú thích:

    1. Tháng Gió Lạnh (시샘 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 2 âm lịch (tháng có rét nàng Bân).
    2. Bổ Hư thang (보허탕): Bài thuốc đông y giúp bồi bổ khí huyết, phục hồi thể trạng cho phụ nữ sau sinh.
    3. Thìa ngọc (약시 – 藥匙): Thìa nhỏ dùng để đút thuốc, thường làm bằng ngọc hoặc bạc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú