Chương 110
bởi Chung SeikerMặt trời đã lên đến đỉnh đầu nhưng vẫn bị che khuất bởi những đám mây đen kịt, vần vũ. Căn nhà gỗ tồi tàn, xập xệ ngập tràn những tiếng rên rỉ đau đớn, thoi thóp. Tiếng mưa rơi rả rích rả rích càng làm tăng thêm vẻ u ám, chết chóc cho bầu không khí vốn đã căng thẳng tột độ. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn mùi ẩm mốc của nước mưa quẩn quanh, đặc quánh trong tẩm điện.
“Cố lên, nương nương, cố thêm chút nữa thôi.”
Bà Deok-sim cúi gập người, vừa quan sát giữa hai chân San-san vừa hối thúc.
“Hà, a ức…”
San-san cắn răng, hai tay gồng lên nắm chặt lấy dải lụa trắng vắt vẻo trên nóc chiếc giường Giá Tử. Các đầu ngón tay trắng bệch, móng tay bấu chặt đến ứa máu. Trên chiếc cổ trắng ngần ướt đẫm mồ hôi lạnh, những đường gân xanh nổi hằn lên rõ rệt.
“Hà ư, hà.”
Nhưng sự cố gắng ấy cũng chỉ duy trì được vài giây ngắn ngủi. San-san kiệt sức, ngã vật ra giường. Dải lụa trắng tuột khỏi đôi bàn tay gầy guộc, rũ xuống vô hồn.
“Đã mấy canh giờ trôi qua rồi hả! Tại sao đứa bé vẫn chưa ra!”
Yoon đứng túc trực bên đầu giường San-san, sốt ruột gắt gỏng với bà Deok-sim. Sắc mặt bà Deok-sim tối sầm lại, bà ấp úng đáp.
“Nương nương đã cạn kiệt sinh lực rồi, mà thai nhi cũng yếu quá. Cứ đà này thì…”
Bà Deok-sim nhả chiếc khăn tay đang cắn dở ra, nhìn San-san nằm bất tỉnh nhân sự trên giường, không dám nói hết câu. Bà quay sang nhìn Yoon, khẽ lắc đầu tuyệt vọng.
Đã năm canh giờ trôi qua kể từ khi những cơn đau đẻ đầu tiên ập đến. Tử cung đã mở hết cỡ, nhưng thai nhi vẫn nhất quyết không chịu chào đời. Nó cứ nằm im lìm trong bụng mẹ, không chút động đậy.
Yoon nghiến răng ken két, quai hàm bạnh ra. Hắn đưa tay xoa cằm, bồn chồn đắn đo một lúc, rồi như đã hạ quyết tâm, hắn cất lời.
“Phải gọi Thái y Do đến đây.”
Tình trạng xuất huyết quá nghiêm trọng. Một bà đỡ bình thường không thể giải quyết được nữa. Cần phải có một thái y giỏi, và khi nhắc đến việc sinh nở của thiên nhân, không ai trong hoàng cung này có thể qua mặt Thái y Do.
Tất nhiên, việc gọi Thái y Do đồng nghĩa với việc phụ hoàng cũng sẽ kéo quân ập đến. Nhưng ngay từ đầu, Yoon đã không có ý định bỏ trốn một mình. Hắn chần chừ suốt năm canh giờ không gọi thái y không phải vì sợ phụ hoàng.
“Bây giờ ta sẽ cử người đến hoàng cung ngay lập tức, còn bà hãy mau chóng rời khỏi đây đi. Trốn đi càng xa càng tốt. Cứ tìm chỗ nào đó lánh tạm, bổn vương sẽ tìm cách báo tin cho Thái giám Go để ông ấy…”
“Xin Vương gia đừng bận tâm đến nô tỳ. Cái mạng già này vốn dĩ chẳng còn gì luyến tiếc, được sống đến ngày hôm nay đều là nhờ ân đức của ngài. Nhưng mà, nhìn nương nương vật vã cố gắng cứu lấy đứa bé thế kia, nô tỳ sao đành lòng bỏ đi…”
Bà Deok-sim bỏ lửng câu nói, đưa mắt nhìn về phía San-san. Yoon đang quay lưng lại cũng vội vàng quay lại nhìn theo ánh mắt bà.
“V-Vương gia.”
Tưởng chừng đã ngất xỉu, nhưng San-san đã tỉnh lại từ lúc nào. Y đang khó nhọc gượng dậy, một tay vẫn ôm khư khư lấy bụng.
“……Chờ một chút nữa thôi, xin ngài, đ-đừng gọi thái y vội.”
San-san tự tay nhét chiếc khăn tay vào miệng, chống hai đầu gối lên, rồi vươn tay chộp lấy dải lụa trắng vắt từ trên trần nhà xuống. Y đang chuẩn bị dồn sức rặn thêm một lần nữa. Nhìn bộ dạng thê thảm của y, khuôn mặt Yoon vặn vẹo đi vì đau đớn. Cuộc đối thoại một canh giờ trước như ảo thanh văng vẳng bên tai hắn.
“Ngài ấy đã b-bảo, dù có phải giết đứa bé, ngài ấy cũng sẽ bắt lấy nó ra. Thần sợ ngài ấy sẽ l-làm hại nó mất.”
Những cơn đau đẻ và xuất huyết vẫn tiếp diễn, nhưng cái bụng căng cứng kia nhất quyết không chịu tống đứa bé ra ngoài. Nếu đứa bé không ra, cả mẹ lẫn con đều sẽ chết. Bằng bản năng của một người mẹ, San-san linh cảm được rằng Thập lang tuyệt đối sẽ không đứng yên nhìn đứa bé chào đời bình an.
“A ức.”
San-san dồn hết chút sức lực tàn tạ cuối cùng, gồng mình rặn. Móng tay bấu chặt vào dải lụa trắng đến bật máu, nhuộm đỏ cả một góc lụa. Thế nhưng, y dường như không còn cảm thấy đau đớn nữa. Nỗi đau xé xương xẻ thịt từ những cơn co thắt tử cung đã làm lu mờ tất cả.
San-san cứ thế rặn đẻ trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Yoon đứng nhìn mà ruột gan rối bời, thời gian trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ. Thế nhưng, một chút tóc của thai nhi vẫn chưa ló ra. San-san lại một lần nữa kiệt sức ngã vật ra sau.
Cảnh tượng trước mắt trắng xóa rồi tối sầm lại. Y đã ngất đi tỉnh lại như thế không biết bao nhiêu lần. Nỗi đau dai dẳng, không hồi kết khiến tầm nhìn của y mờ dần. Mỗi lần như vậy, bà Deok-sim lại phải tát mạnh vào má y để gọi y tỉnh lại.
Một cơn co thắt nữa lại ập đến như những đợt sóng dữ dội. Qua đôi môi nứt nẻ, tứa máu, San-san khó nhọc hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra. Y chợt đưa tay ra, tìm kiếm Yoon.
“Vương gia……”
Yoon, người nãy giờ vẫn đứng chôn chân bên giường, vội vàng quỳ sụp xuống, đưa mắt ngang tầm mắt San-san. Nhìn đôi mắt đỏ hoe chực trào nước mắt của Yoon, San-san cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt. Khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi lạnh của y tái nhợt như tờ giấy. Trông y lúc này, dù có trút hơi thở cuối cùng ngay lập tức cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
“Cảm ơn ngài… đã, đã giúp ta s-sinh đứa bé này.”
“……Mấy chuyện đó để sau hãy nói,”
“Ta rất muốn, muốn báo đáp ngài, nhưng chắc ta kh-không làm được rồi……. Nhưng ta có một th-thỉnh cầu, dù biết là vô liêm sỉ, nhưng x-xin ngài, t-ta thực sự xin lỗi ngài…….”
San-san vừa thở hổn hển vừa nói năng lộn xộn, đứt quãng. Giọng y khàn đặc, mỏng manh như sợi tơ chực đứt, khiến tim Yoon thắt lại, đầu óc quay cuồng.
“Chuyện gì nhi thần cũng hứa sẽ làm, xin người đừng nói nữa, bây giờ quan trọng nhất là,”
“Nếu ta không qua khỏi, ngài có thể chuyển lời đến bệ hạ g-giúp ta được không?”
“……”
“Rằng ta, ta sinh đứa bé này là v-vì ta yêu Thập lang, yêu luôn cả kết tinh tình yêu của chúng ta……. Xin ngài nhất định phải chuyển lời nhé. Chắc là ta… s-sẽ không được nhìn thấy mặt ngài ấy lần cuối rồi…….”
Yoon nghiến chặt răng, quay ngoắt mặt đi. Một giọt nước mắt không kìm được đã rơi xuống, lăn dài trên quai hàm sắc sảo của hắn.
“Xin ngài nhắn với ngài ấy, h-hãy yêu thương, chăm sóc đứa bé giúp ta nhé? Được không ngài? T-ta sợ ngài ấy giận quá, lại, lại trút giận lên đầu đứa bé mất…….”
Nói đến đây, San-san cũng bật khóc nức nở. Nhưng y biết mình không thể lãng phí chút sức lực ít ỏi còn lại cho việc khóc lóc. San-san gượng ép cơ thể rã rời ngồi dậy. Khi y đang định đưa chiếc khăn tay lên miệng cắn lại thì…
“Chẳng phải người đã hứa sẽ báo đáp ân tình của nhi thần sao?”
Yoon nhìn San-san bằng đôi mắt rưng rưng, đầy vẻ kìm nén. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã không còn gọi San-san là “mẫu hậu” nữa. San-san chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy hối lỗi.
“T-ta, kiếp sau, k-kiếp sau ta nhất định sẽ báo đáp,”
“Không cần đến kiếp sau. Chỉ cần người từ bỏ đứa bé này và sống sót. Đó chính là sự báo đáp mà nhi thần mong muốn.”
Xin người đấy. Không đành lòng nhìn San-san thêm nữa, Yoon quay đi, giọng cầu xin nghẹn ngào. Ngay cả trong khoảnh khắc ấy, một cơn co thắt dữ dội lại ập đến khiến San-san phải cắn chặt răng chịu đựng. Y kiên quyết lắc đầu.
“Ta không thể làm thế được. T-ta là mẹ, mẹ của nó cơ mà. Ta phải b-bảo vệ nó chứ.”
San-san dùng hành động thay cho câu trả lời. Y quấn dải lụa trắng quanh hai tay, lấy thế. Bụng dưới co thắt mạnh mẽ như muốn vỡ tung. Y có thể cảm nhận được một sự chuyển động yếu ớt từ bên trong. Nương theo bản năng làm mẹ, San-san điều chỉnh tư thế và dồn hết sức lực rặn một lần nữa.
“A á!”
Miệng cắn chặt chiếc khăn tay, San-san vừa hít thở sâu theo sự hướng dẫn của bà Deok-sim vừa liên tục rặn đẻ. Nhưng đứa bé như bị mắc kẹt ở đâu đó bên trong, nhất định không chịu chui ra. Dù y có cố đẩy thế nào, nín thở rặn ra sao cũng vô ích.
Đôi môi khô nứt nẻ, nhịp thở ngày càng ngắn lại. Dù vậy, San-san vẫn kiên trì, dùng hết sức lực cuối cùng để cố gắng.
***
Trong lúc đang tụng kinh tại Phật đường nhỏ ở Thọ Khang cung, Thái hậu nhận được mật báo khẩn cấp từ Thanh Hoa viên do Nội quan Mok đích thân mang đến vào lúc giữa trưa (Giờ Ngọ)(1). Đọc lướt qua nội dung bức thư, bà lập tức ném nó vào lò sưởi thiêu rụi, rồi bắt đầu toan tính những bước đi tiếp theo.
Bốn tháng trước, vào một đêm rạng sáng. Thái hậu đang say giấc nồng thì bị đánh thức bởi một bàn tay thô lỗ lay mạnh. Bà hoảng hốt định vươn tay giật chuông gọi người hầu thì…
“Thái hậu nương nương, là thần, So-myeong đây ạ.”
So-myeong bịt miệng Thái hậu lại, thì thầm thông báo một tin tức động trời. San-san đã trốn khỏi hoàng cung, và kẻ đồng lõa không ai khác chính là Yên vương.
Ngay lập tức, Thái hậu phái Nội quan Mok – người đang tổng quản cả Thọ Khang cung và Từ Ninh cung – đi xóa sạch mọi dấu vết ra vào Phật đường ở Ngự Hoa viên, nơi hai tỷ đệ San-san được cho là đã hẹn hò.
Sau đó, vì không rõ tung tích của Yoon, Thái hậu cũng đứng ngồi không yên, ruột gan rối bời. Mãi đến nửa tháng trước, bà mới nghe ngóng được nơi ở của Yoon. Dấu giếm Hoàng đế, bà liên tục cử mật thám đến những nơi Yoon có thể lui tới, và như một phép màu, cuối cùng bà cũng liên lạc được với bà Deok-sim.
Thái hậu cho rằng quyết định của San-san là hoàn toàn đúng đắn. Nếu đổi lại là bà, bà cũng sẽ làm như vậy. Hoàng hậu dù có cao quý đến đâu cũng không thể sánh bằng hoàng tự, lại còn là đích tự (con do chính thất sinh ra). Việc đặt sinh mạng đứa con trong bụng lên trên hết là bổn phận hiển nhiên của một Hoàng hậu.
Nhưng điều khiến bà bận tâm là Yoon. Đứa cháu nội luôn khiến bà đau lòng này, cuối cùng lại dồn bà vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, ruột đau như cắt.
Thái hậu ngừng tụng kinh, bám vào cánh tay Nội quan Mok để đứng lên. Bà hạ giọng thì thầm vào tai ông ta.
“Cử người thân tín, có võ công cao cường đến đó. Phái theo một đại phu kín miệng nữa. Bảo nó trước tiên hãy tin tưởng ta mà tạm thời lánh đi một thời gian,”
Đúng lúc đó, một bóng người từ phía sau bước tới mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào, vươn tay vén tấm rèm pha lê(2) lên. Tiếng những hạt pha lê va vào nhau lách cách khiến cơ thể Thái hậu cứng đờ trong tư thế đang rỉ tai Nội quan Mok.
“Đứa trẻ mà nhi thần nghe ngài nhắc tới, là ai vậy ạ, thưa mẫu hậu.”
Giọng nói vang lên có vẻ cung kính, nhưng sát khí sắc lạnh như lưỡi dao vừa được mài giũa ẩn giấu bên trong làm sao có thể qua mắt được người khác. Thái hậu lạnh toát sống lưng. Bà từ từ, khó nhọc quay đầu lại.
Ngay ngưỡng cửa Phật đường nhỏ bé nằm sâu trong Đông Noãn các của Thọ Khang cung, Hoàng đế đang đứng tựa lưng vào khung cửa, một tay vắt vẻo nâng tấm rèm pha lê lên. Khuôn mặt hắn lúc này trông dữ tợn, đáng sợ chẳng khác nào một con ác quỷ Dạ xoa.
***
Chú thích:
- Giờ Ngọ (오시): Khoảng thời gian từ 11 giờ trưa đến 1 giờ chiều.
- Rèm pha lê (수정렴): Loại rèm được kết từ những hạt pha lê trong suốt.
0 Bình luận