Bạn không có cảnh báo nào.
    Chỉ mục chương

    San-san kiên quyết tuyệt thực cho đến lúc đi ngủ. Đám cung nhân Vị Ương cung, đứng đầu là Myeong-ok, có quỳ lạy van xin gãy cả lưỡi cũng vô ích. Họ không dám lấy hoàng tự trong bụng ra để khuyên nhủ nữa, đành bất lực đứng nhìn chủ tử nhịn đói chịu khát.

    “Nương nương, nô tỳ để sẵn bình nước ấm ở đây, ngài cứ dùng nhé. Đêm hôm có cần gì, xin ngài cứ gọi nô tỳ ạ.”

    Ở chốn hậu cung, trừ phi có Hoàng đế hạ giá, bằng không cung nhân ít khi túc trực trong tẩm điện lúc phi tần đi ngủ. Thay vào đó, trên đầu giường Giá Tử của mỗi vị chủ tử đều có gắn một chiếc chuông nhỏ nối với sợi dây dài, để khi cần họ có thể dễ dàng gọi người hầu hạ. Tất nhiên, từ trước đến nay San-san hiếm khi phải dùng đến nó.

    Myeong-ok đứng nhìn bóng lưng San-san đang quay vào trong tường, im lìm không một tiếng động. Bà ngập ngừng muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, bà lặng lẽ quay gót, buông rèm lụa, thổi tắt từng ngọn đèn lồng để San-san dễ ngủ hơn.

    Myeong-ok không biết phải an ủi San-san thế nào. Dù có nói lời hay ý đẹp đến đâu, ngày mai nếu Hoàng đế hạ lệnh trói San-san lại đổ thuốc, bà vẫn phải tuân mệnh. Với thân phận nô tì thấp hèn này, mọi lời an ủi đều chỉ là sự dối trá, lừa lọc.

    San-san cũng thừa hiểu điều đó. Dù họ có thương xót y đến mấy, thì cuối cùng họ vẫn phải răm rắp tuân theo lệnh Hoàng đế.

    Rất lâu sau, Myeong-ok mới lẳng lặng rời khỏi tẩm điện. San-san vẫn nằm im bất động, nín thở chờ đợi trong bóng tối tĩnh mịch.

    Vừa tỉnh lại sau cơn ngất xỉu, lại không được hột cơm cọng nước nào vào bụng, cổ họng San-san khô khốc, khát cháy. Nhưng y nhất quyết không đụng đến bình nước Myeong-ok để lại. Y không thể tin tưởng bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì trong cái hoàng cung này nữa.

    Họ đã lừa y uống thuốc phá thai dưới lớp vỏ bọc là thuốc tẩm bổ. Đâu chỉ là thuốc bổ, họ có thể lén pha thuốc độc vào bất cứ thứ gì.

    San-san liên tục vuốt ve chiếc bụng bầu, như đang tự tiếp thêm sức mạnh cho chính mình. Cả đời y chưa bao giờ dũng cảm đến thế. Dù vô cùng sợ hãi và hoang mang, nhưng y không muốn buông xuôi, phó mặc cho số phận.

    Giờ đây, sinh linh bé nhỏ trong bụng chỉ còn biết trông cậy vào một mình y. Lần đầu tiên trong đời, San-san cảm nhận được thứ gọi là trách nhiệm thiêng liêng của một người mẹ.

    “Lần này mẹ tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu. Nên con phải tin mẹ nhé.”

    San-san thì thầm thật nhỏ. Màn đêm cứ thế buông xuống tĩnh mịch.

    Đợi đến khi ánh trăng cũng nhạt nhòa, không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức không còn nghe thấy cả tiếng gió rít, San-san mới rón rén ngồi dậy.

    Mang chiếc bụng bầu to vượt mặt, San-san vẫn có thể bước đi nhẹ nhàng bằng những bước chân trần. Lẻn ra khỏi Vị Ương cung chìm trong bóng tối, San-san dùng hết sức bình sinh đẩy cánh cổng nặng nề. Vì đã từng làm một lần nên y không quá sợ hãi.

    Ở khu vực Lục cung, trừ phi có lệnh phong tỏa của Hoàng đế, bằng không sẽ không có lính canh gác nghiêm ngặt như ở Nội đình hay Ngoại triều. Thái giám và cung nữ cũng không phải thức đêm trực gác nếu không có chỉ thị đặc biệt. Đêm nay Hoàng đế lại nghỉ ngơi ở Càn Thanh cung, không có thị vệ hay Cấm quân đi tuần tra, đây quả là một cơ hội ngàn năm có một cho San-san.

    Chẳng ai có thể ngờ rằng, một kẻ bị coi là ngốc nghếch, lại đang bụng mang dạ chửa, lại to gan lớn mật dám bỏ trốn khỏi hoàng cung trong chớp mắt như vậy. Hơn nữa, sau vụ án bỏ trốn lần trước, an ninh hoàng cung đã được thắt chặt hơn rất nhiều. Có thể thoát khỏi Lục cung, nhưng tuyệt đối không thể lọt qua bốn bức tường thành hoàng cung.

    Đương nhiên là nếu đi bằng cổng chính.

    Dù đang là những ngày thu ấm áp, nhưng cái lạnh ban mai vẫn len lỏi cắt da cắt thịt. San-san khoác vội chiếc áo choàng lông cáo tuyết thay cho áo tơi, túm chặt hai vạt áo lại cho kín gió. Một tay giữ chặt áo, một tay đỡ lấy bụng dưới, y thoăn thoắt bước đi trong đêm tối.

    Lần này, y đã xác định rõ mục tiêu của mình. Y không còn loay hoay lạc đường như trước nữa, bởi đây chính là con đường y vẫn đi dạo mỗi ngày.

    Phải đi nhanh lên. San-san thở hồng hộc, cắm mặt bước đi như đang trốn chạy sự truy đuổi của một thế lực vô hình. Bình thường đi nhanh thế này chắc chắn bụng sẽ đau thắt lại, nhưng lạ thay, đêm nay y chẳng thấy hề hấn gì. Cứ như đứa bé trong bụng cũng đang hiểu thấu lòng mẹ vậy. San-san mỉm cười nhẹ nhõm, dùng tay vỗ về chiếc bụng nhỏ.

    Rảo bước ngang qua cửa cung phía Tây, San-san mấy lần suýt trẹo chân. Ngay lúc y vừa lảo đảo lấy lại thăng bằng và thở phào nhẹ nhõm thì cánh cửa hậu của Vạn Nhân cung đột ngột mở tung, một bóng đen vụt bước ra.

    Trong bóng tối đen đặc, cả hai phải mất một lúc mới nhận ra nhau. San-san sợ cứng họng, không thốt nổi nửa lời, chỉ biết trừng trừng đôi mắt đầy kinh hoàng nhìn bóng đen kia.

    Người kia cũng vậy. Nàng ta im lặng quan sát San-san một lát rồi mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

    “Đêm hôm khuya khoắt, nương nương định đi đâu vậy ạ?”

    Là Shin phi. San-san cắn chặt môi dưới, lùi lại vài bước. Y không thể bỏ cuộc lúc này được. Shin phi đưa mắt đánh giá San-san từ đầu đến chân.

    Nàng vừa dỗ Eun phi ngủ say và đang trên đường trở về cung. Nàng đã nghe Thái giám Sang-hyeon bẩm báo về tình trạng của Hoàng hậu. Dù thấy xót xa, nhưng nàng cũng chẳng bận tâm nhiều vì đó không phải việc của mình.

    Bộ áo ngủ mỏng manh khoác hờ chiếc áo choàng trắng toát, chiếc bụng bầu to vượt mặt, cùng ánh mắt hoảng loạn, vô định. Nhìn bộ dạng thảm hại của San-san, Shin phi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

    Nàng lẳng lặng tháo hết vòng tay, nhẫn, khuyên tai đang đeo trên người, gói ghém cẩn thận vào chiếc khăn lụa quàng cổ. Đó chính là chiếc khăn đã thấm đẫm nước mắt của Eun phi ban nãy.

    “Nương nương cầm lấy đi ạ.”

    Thấy San-san chần chừ không nhận, Shin phi chủ động nhét gói trang sức vào tay áo rộng thùng thình của y.

    “Coi như đây là chút lòng thành, tạ ơn nương nương vì ngày trước đã nhường bệ hạ cho Eun phi.”

    San-san rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào không thốt nên lời.

    “Chúc nương nương bình an sinh hạ hoàng tự khỏe mạnh.”

    Nói rồi, Shin phi lướt qua San-san, rảo bước thật nhanh về phía cánh cửa nách của Thọ Xương cung – tẩm cung của nàng.

    San-san cũng không thể chần chừ thêm nữa. Y tiếp tục hướng về phía Ngự Hoa viên. Đích đến của y là ngôi Phật đường nằm tít tận cùng phía Bắc Ngự Hoa viên, nơi San-wol từng lén lút hẹn hò với Jeong vương.

    “Ở đó có một lối đi bí mật dẫn ra khỏi cung.”

    Đó là lời thì thầm cuối cùng San-wol kịp nói với y trước khi bị đuổi khỏi hoàng cung. Y chỉ biết có vậy. Y không biết lối đi bí mật đó nằm ở đâu, cũng chẳng biết phải làm gì sau khi thoát khỏi đây. Trước mắt cứ đi đã rồi tính tiếp.

    Biết đâu ngày mai Hoàng đế sẽ ban thuốc độc. Nếu hôm nay không tìm thấy, ngày mai y sẽ tìm tiếp, ngày mốt lại tìm tiếp, cho đến khi nào tìm thấy mới thôi, nhưng lúc này không thể chậm trễ thêm một giây phút nào nữa.

    Đứng trước những bậc thang đá dốc ngược, dài dằng dặc, San-san dừng lại một nhịp để lấy hơi. Dù đã thở hổn hển đến tận cổ, y cũng không có thời gian để nghỉ ngơi. San-san nuốt khan một cái, dùng một tay đỡ bụng, tay kia bám vào lan can, bắt đầu hành trình leo lên những bậc thang tưởng chừng như vô tận.

    Y không có ý định chạy trốn Hoàng đế mãi mãi. Y chỉ muốn lánh tạm đi một thời gian, chờ đến khi sinh đứa bé ra đời bình an. Nếu y sinh ra một đứa bé khỏe mạnh và bế nó trở về, chắc chắn Thập lang sẽ nguôi giận. Lúc đó, gia đình ba người bọn họ sẽ được sống hạnh phúc bên nhau.

    Nhưng nếu cứ ở lại đây, đứa bé chắc chắn sẽ chết. Và nếu chuyện đó xảy ra, y sẽ chẳng bao giờ có thể yêu thương Hoàng đế được nữa. Nỗi oán hận trong lòng y sẽ vĩnh viễn không thể nào hóa giải.

    San-san vừa khóc thút thít vừa khó nhọc lê từng bước chân lên những bậc thang đá rêu phong. Trượt chân ngã mấy lần, lòng bàn tay trầy xước rướm máu, nhưng y vẫn kiên trì bò lên. Tất cả những bi kịch này đều do gã phu quân ngốc nghếch kia mà ra. San-san thầm oán hận Hoàng đế trong lòng.

    Hắn đã đánh đập, cưỡng bức y, rồi lại bám riết lấy y không buông. Dù chết đi sống lại, hắn vẫn cố chấp bám theo y đến tận kiếp này, đẩy mọi chuyện đến bờ vực thẳm. Dù San-san có ngốc nghếch đến mấy, y cũng thừa hiểu rằng, chính sự cố chấp của Hoàng đế đã đưa hai người quay về quá khứ và tìm lại được nhau.

    Vậy mà, hắn chưa từng một lần nói lời yêu thương y, chỉ mang đến cho y toàn những nỗi đau buồn, dằn vặt. Thật đáng ghét. Hắn thực sự quá đáng ghét.

    “Th-thậm chí ngài ấy còn chẳng thèm x-xin lỗi mình lấy một lời.”

    San-san tức tưởi quệt nước mắt, cố lết nốt những bậc thang cuối cùng. Cuối cùng, ngôi Phật đường nhỏ bé cũng hiện ra trước mắt.

    Nằm chênh vênh trên đỉnh hòn giả sơn tối om, không một bóng người, ngôi Phật đường tỏa ra hàn khí u ám, lạnh lẽo như thể có ma quỷ rình rập. San-san rùng mình, kéo cao cổ chiếc áo choàng lông cáo tuyết. Có lẽ do vã mồ hôi nên y cảm thấy cái lạnh cắt da cắt thịt.

    “Đ-đi thôi.”

    Vuốt ve bụng dưới vài cái để lấy tinh thần, San-san tiến về phía Phật đường.

    Y biết nếu y biến mất, đám cung nhân chắc chắn sẽ bị liên lụy, trách phạt. Nhưng y không thể vì thế mà nhẫn tâm để đứa con trong bụng bị giết chết.

    Giờ đây, đối với y, không có gì quan trọng hơn việc bảo vệ giọt máu đang mang trong mình. Nếu có tội, y nguyện xuống địa ngục đền tội, nhưng đứa bé này nhất định phải được sống, phải được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

    San-san rón rén đẩy nhẹ hai cánh cửa Phật đường. Cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng “cót két” chói tai, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ của màn đêm. San-san nuốt nước bọt cái ực, cứ thế đi chân trần bước vào trong.

    Khi mắt đã quen với bóng tối, San-san bắt đầu lần mò tìm kiếm những nơi có khả năng là lối đi bí mật. Đột nhiên, cánh cửa phía sau Phật đường bật mở kèm theo một tiếng động kỳ dị.

    San-san sợ hãi tột độ, mất đà ngã bệt xuống sàn, không thốt nổi một tiếng kêu cứu. Nương theo ánh trăng mờ ảo hắt vào từ khung cửa mở toang, một cái bóng đen dài ngoẵng in bóng xuống sàn nhà.

    San-san run lẩy bẩy, lùi người lại phía sau bằng cả hai tay hai chân. Y sợ hãi đến mức tưởng chừng như sắp vãi cả ra quần.

    Và rồi,

    “Đêm hôm khuya khoắt, nương nương làm gì ở chốn này vậy?”

    Một giọng nam trầm ấm, trầm thấp vang lên. Kèm theo đó là sự xuất hiện của một nam nhân cao lớn, vóc dáng uy nghi chẳng kém gì cái bóng in trên sàn nhà.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú