Chương 104
bởi Chung SeikerThái y Do sợ hãi đến mức không dám hé răng nửa lời.
“Trong Thái y viện chắc chắn có loại thuốc đó. Cứ nói dối là thuốc tẩm bổ rồi ép y uống đi. Sau đó tạo hiện trường giả như thể y bị sảy thai ngoài ý muốn.”
“Nh-nhưng thưa bệ hạ, thai nhi đã khá lớn rồi, cho dù có uống thuốc phá thai thì cũng không tiêu biến đi được đâu ạ. Cuối cùng vẫn phải dùng thủ thuật lấy thai chết lưu ra khỏi cơ thể nương nương, việc đó quá…”
“Đương nhiên là San-san sẽ phải chịu đau đớn. Nhưng thà đau đớn một chút còn hơn là mất mạng.”
Thái y Do hoàn toàn không thể hiểu nổi quyết định tàn nhẫn này. Xưa nay, sinh nở vốn dĩ là chuyện hệ trọng, người mẹ nào cũng phải đối mặt với cửa tử khi vượt cạn.
Ngay cả khi thai kỳ diễn ra bình thường, vẫn có vô số trường hợp sản phụ đột tử ngay trên bàn đẻ, và chốn hoàng cung này cũng không ngoại lệ. Chứng Tử giản tiền khu (tiền sản giật) đúng là làm tăng nguy cơ rủi ro, nhưng đâu đến mức phải vội vàng vứt bỏ đứa con nối dõi tông đường một cách phũ phàng như vậy.
“Nương nương vốn dĩ tâm hồn mỏng manh, yếu đuối, liệu ngài ấy có chịu đựng nổi cú sốc này không ạ? Xin bệ hạ hãy suy xét lại. Đâu phải thai phụ nào mắc chứng Tử giản tiền khu cũng đều có kết cục bi thảm đâu ạ. Thần và các Thái y khác xin thề sẽ dốc hết tâm sức, bất chấp tính mạng để bảo vệ nương nương. Cúi xin bệ hạ thu hồi…”
“Câm miệng! Ngươi dám to gan cãi lại lệnh trẫm sao?”
“Thần tuyệt đối không có ý đó, thần chỉ muốn lấy lòng trung thành ra can gián thôi ạ. Cúi xin bệ hạ, nếu ngài thực lòng nghĩ cho nương nương…”
“Kẻ ngươi cần phải nghĩ đến không phải là Hoàng hậu, mà là trẫm. Chẳng phải ngươi là Thái y chuyên chăm sóc sức khỏe và tinh thần cho trẫm sao? Thứ trẫm cần là Hoàng hậu. Trẫm tuyệt đối không muốn đánh cược tính mạng của y vì bất cứ lý do gì. Thế nên, ngươi phải tìm mọi cách lấy thứ trong bụng San-san ra càng sớm càng tốt.”
Trong khi đó, San-san, người đang lẳng lặng ngồi nghe trộm mọi chuyện trên giường từ đằng xa, toàn thân run lên bần bật vì cơn phẫn nộ trào dâng từ tận đáy lòng.
Trở mặt thật nhanh chóng làm sao. Mới ngày nào còn âu yếm gọi “Won-i”, ngày nào cũng áp tai vào bụng chuyện trò, cưng nựng như báu vật, thế mà giờ đây lại gọi đứa con của mình là “thứ trong bụng”.
Không thể kìm nén thêm được nữa, San-san vùng vằng vén bức rèm lụa lên. Chân không mang hài, y hớt hải chạy thẳng ra thứ gian. Myeong-ok và So-hwa đang ngủ gật bên ngoài giật mình tỉnh giấc, vội vàng đuổi theo.
“Nương nương, nương nương!”
Phòng sách nằm ở phía trong thứ gian vốn dĩ là nơi San-san thường ngồi viết bản kiểm điểm. Lúc này, Hoàng đế đang bàn bạc riêng với Thái y Do tại đây, thấy San-san thở hồng hộc chạy tới, hắn lộ rõ vẻ không hài lòng.
Hoàng đế ném phịch xấp tấu chương đang cầm trên tay xuống bàn, từ tốn cất lời. Ánh mắt hắn hướng về phía Myeong-ok đang đứng sau lưng San-san.
“Các ngươi để chủ tử ăn mặc cái bộ dạng này chạy ra đây à?”
San-san tuy có mặc áo ngủ, nhưng bộ dạng xộc xệch, xơ xác ấy thà không mặc còn hơn. Theo lời dặn dò của Thái y Do, vì San-san vừa bị khó thở đến mức ngất xỉu nên không được mặc quần áo quá chật, y chỉ khoác độc một chiếc áo ngủ lụa mỏng tang, rộng thùng thình. Bên trong hoàn toàn trống không, chẳng có yếm ngực, chẳng có quần lót, thậm chí ngay cả dải rút quần cũng không có.
Qua lớp áo lụa mỏng manh nhăn nhúm sau giấc ngủ, hai núm vú màu san hô, chiếc bụng lùm lùm, và cả vật nhỏ xíu màu hồng nhạt rũ rượi bên dưới… tất cả đều phơi bày rõ mồn một. Do chạy vội nên San-san thở dốc liên tục, mỗi nhịp thở lại khiến tà áo hé mở, lấp ló bầu ngực trắng ngần và quầng vú ửng hồng.
Dù có là Thái y chuyên trách khám chữa bệnh đi chăng nữa, thì đây cũng tuyệt đối không phải là bộ dạng mà một vị mẫu nghi thiên hạ nên phơi bày trước mặt ngoại nhân. Sợ bị vạ lây, Thái y Do sợ hãi dập đầu sát đất, nhắm tịt mắt không dám hé nhìn.
Hoàng đế khẽ lắc đầu ngao ngán. Vốn dĩ hắn định lén cho San-san uống thuốc phá thai mà không để y hay biết, nhưng giờ y đã nghe thấy hết rồi, hắn cũng chẳng còn cách nào khác.
“Ngươi lui ra ngoài trước đi.”
Hoàng đế lạnh lùng ra lệnh cho Thái y Do. Lão Thái y giữ nguyên tư thế dập đầu, run rẩy lùi dần ra khỏi thứ gian như một con cua bò lùi.
“Hà, Hoàng hậu ăn mặc hớ hênh, không biết giữ gìn phẩm giá thế này, trẫm phải làm sao đây, hửm?”
“……”
“Vừa mới ngất xỉu xong nên trẫm cũng chẳng nỡ trách mắng, hay là phạt đám cung nhân hầu hạ ngươi thì ngươi mới chịu nghe lời nhỉ?”
San-san cắn chặt môi dưới đến rơm rớm máu. Hai bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm run lên bần bật. Hoàng đế buông một tiếng thở dài ngắn ngủi.
“Thấy trong người khá hơn chưa? Lại đây. Tả cho trẫm nghe xem nào.”
Hoàng đế chìa tay ra phía San-san. Thấy San-san cứ đứng trân trân nhìn mình, hắn liền sốt ruột vẫy vẫy tay gọi y lại gần. Một cử chỉ ân cần, dịu dàng đến giả tạo.
“Thần sẽ sinh đứa bé này ra.”
“……Cái gì?”
San-san buông thõng hai tay xuống ôm lấy chiếc bụng nặng nề. Đôi mắt y ngước nhìn Hoàng đế, chất chứa đầy sự oán hận. Hoàng đế nhìn San-san bằng ánh mắt lạnh lẽo hồi lâu. Rồi hắn bật cười một tiếng trầm đục.
“Ở trong hoàng cung này, không có thứ gì mà trẫm không muốn lại được phép tồn tại đâu, San-san à.”
Két, tiếng ghế thái sư lùi về phía sau vang lên chói tai, Hoàng đế từ từ đứng dậy. Cái bóng cao lớn, sừng sững của hắn đổ ập xuống, phủ kín người San-san. Hoàng đế chậm rãi bước từng bước tiến lại gần y, cất giọng đều đều.
“Ở trong hoàng cung này, không có bất kỳ phi tần nào dám cả gan sinh ra đứa con mà trẫm không mong muốn cả.”
Dừng lại ngay sát trước mặt San-san, Hoàng đế đưa tay nâng cằm y lên. Hắn dùng những ngón tay vuốt ve, chỉnh lại những lọn tóc rối bời của San-san một cách vô cùng dịu dàng, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên má y.
“Trẫm không muốn thứ này chào đời. Nên ngươi hãy ngoan ngoãn mà bỏ nó đi.”
“Ng-ngài đã từng nói ngài y-yêu Won-i cơ mà? Sao ngài lại có thể,”
“Trẫm không muốn có được bất cứ thứ gì nếu điều đó làm tổn hại đến ngươi. Dù đó có là giọt máu của trẫm, thì trẫm cũng chỉ coi trọng nó khi ngươi còn bình an vô sự. Còn bây giờ, nó chẳng khác nào một con ký sinh trùng đang từng ngày gặm nhấm sinh mệnh của ngươi.”
San-san vừa nhận ra một sự thật phũ phàng: khi con người ta tức giận đến tột cùng, trái tim cũng có thể trở nên lạnh lẽo như băng giá. San-san hất mạnh mặt, gạt phắt bàn tay Hoàng đế ra, lùi lại một bước và gào lên nức nở.
“Ngài đ-đừng có nói, nói như vậy! Won-i nghe thấy hết đấy. Nó là, là Won-i của chúng ta mà. Ngài, ngài từng nói yêu nó cơ mà. Ngài bảo nó là con của chúng ta, l-là con của chúng ta cơ mà…….”
“San à, giờ không còn đứa con nào của chúng ta nữa đâu. Với trẫm, chỉ cần có ngươi là đủ, chẳng lẽ với ngươi lại không thế sao?”
Từ trước đến nay chưa từng một lần nói yêu y, vậy mà trong khoảnh khắc sinh tử này, hắn lại thốt ra câu nói đó một cách thản nhiên như lẽ đương nhiên. Lời nói ấy càng khiến San-san thêm căm phẫn, oán hận.
“……Vâng, thần kh-không giống ngài. Thần kh-không muốn, không muốn mất đứa bé này. Thần sẽ sinh nó ra. Dù có, có phải c-chết, thần cũng nhất định phải sinh nó ra.”
San-san không thể nào quên được ký ức đau thương ấy. Có lẽ đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, y cũng không thể quên được. Cục máu đỏ hỏn trôi tuột ra khỏi cơ thể y ngày đó không phải là ký sinh trùng. Đó là sinh linh bé nhỏ đáng thương do chính y và Hoàng đế tạo ra.
Y không thể để bi kịch lặp lại một lần nữa. Nếu đứa bé lại mất đi, y cũng chẳng thiết sống nữa. Thà rằng y chết thay cho con còn hơn.
“Haha.”
Hoàng đế cúi gầm mặt, bật cười man rợ. Sau đó, hắn ngẩng phắt đầu lên, trừng trừng nhìn San-san bằng ánh mắt rực lửa thịnh nộ. Bàn tay thô bạo của hắn bóp chặt lấy vai San-san. Lực bóp mạnh đến mức San-san phải thốt lên một tiếng rên đau đớn.
“Ngươi nhắc lại xem nào. Ngươi vừa nói cái gì?”
San-san nghiến răng, bướng bỉnh cãi lại. Dù sợ hãi và đau đớn, nhưng y tuyệt đối không lùi bước.
“Dù có phải s-sinh, sinh xong rồi c-chết, thần cũng sẽ sinh,”
Đúng lúc đó, bàn tay còn lại của Hoàng đế vung lên cao. Theo thói quen, San-san rụt cổ lại, nhắm tịt mắt chờ đợi đòn giáng xuống.
“Đ-đừng, đừng đánh thần!”
Bàn tay đang lơ lửng trên không trung của Hoàng đế đột ngột khựng lại. Khuôn mặt hắn đanh lại, một nét bối rối hiếm hoi xẹt qua. Hắn cúi xuống nhìn San-san vẫn đang run rẩy co rúm người bằng ánh mắt phức tạp, khó dò. Đôi mắt màu hổ phách ngấn lệ, chất chứa bao nỗi tủi hờn, oán trách cũng đang ngước nhìn hắn.
“Ngài, ngài đã từng hứa lần sau nh-nhất định sẽ cho thần s-sinh một đứa bé khỏe mạnh cơ mà?”
Hắn đã nói câu đó quá nhiều lần, đến nỗi San-san cũng chẳng nhớ rõ là khi nào nữa. Đó là câu cửa miệng hắn thường dùng để dỗ dành mỗi khi y buồn bã, suy sụp sau lần sảy thai.
Con mất rồi thì lại có đứa khác, trẫm sẽ cho ngươi mang thai bao nhiêu lần cũng được, lần sau nhất định ngươi sẽ sinh được một đứa con khỏe mạnh.
Trong lúc bối rối, bực dọc, Hoàng đế buông một tiếng thở dài nặng nề.
“Thần xin ngài, xin ngài hãy để thần sinh đứa bé này ra. Thần s-sẽ làm, làm thật tốt. Thần hứa sẽ làm thật tốt mà. Dạ? Thần xin ngài. Đây là t-tâm nguyện của thần. Xin hãy cho Won-i, đứa con của chúng ta được chào đời. Huhu.”
San-san vừa khóc vừa chắp hai tay cầu xin thảm thiết. Y khom người, van lạy hắn hết lời. Hai hàng lông mày của Hoàng đế nhíu chặt lại, tạo thành một rãnh sâu hoắm.
“Bệ hạ, xin ngài hãy cứu W-Won-i, cứu Won-i đi. Dạ? Đ-đứa con Won-i của chúng ta, Won-i,”
Hoàng đế cũng không phải không nhớ lại chuyện cũ. Nhưng mà,
“Đủ rồi. Ngươi nghĩ trẫm vui vẻ gì khi phải làm thế này sao? Nhưng quy củ là quy củ, không được là không được.”
Nói rồi, Hoàng đế nới lỏng bàn tay đang bóp chặt vai San-san. Hắn lùi lại một bước, bỏ mặc San-san ngã quỵ xuống sàn.
“Lát nữa Thái y Do sẽ mang thuốc đến. Ngươi liệu mà ngoan ngoãn uống đi. Nếu ngươi chống cự, trẫm sẽ cho người trói ngươi lại rồi đổ thẳng vào mồm đấy. Phù-. San à, làm ơn nghe lời trẫm một lần đi.”
Hoàng đế quay lưng bước đi, để lại San-san nước mắt nước mũi tèm lem, thẫn thờ ngồi bệt trên sàn nhà.
Rất lâu sau khi Hoàng đế rời đi, San-san vẫn ngồi bất động ở đó. Đám cung nhân Vị Ương cung cũng chẳng biết phải mở lời an ủi y thế nào. An ủi thế nào đây? Bảo y ngoan ngoãn uống thuốc độc giết chết đứa con trong bụng sao?
Đêm đại điển sách phong lẽ ra phải tràn ngập niềm vui và tiếng cười, nay lại bao trùm một màu u ám, tang tóc, lạnh lẽo đến rợn người, hệt như bị bóng đêm nuốt chửng.
0 Bình luận