Chương 100
bởi Chung Seiker“A, không ạ. Không phải th, thế đâu…”
San-san hoảng hốt, đảo mắt bối rối né tránh ánh nhìn của Hoàng đế. “Hà”, Hoàng đế lại buông một tiếng cười nhạo lạnh lẽo. Sau đó là một khoảng lặng.
Ánh mắt San-san không ngừng dao động đầy bất an. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên. Dù chỉ là một âm thanh nhỏ cũng khiến San-san giật thót mình, co rúm người lại. Y cứng đờ ngẩng đầu lên. Hoàng đế vốn đang tựa người bên ngưỡng cửa, thoắt cái đã tiến đến ngay sát cạnh.
“… Th, Thập lang.”
San-san ngập ngừng gọi hắn. Hoàng đế vẫn không mở miệng. Hắn giữ vẻ mặt vô cảm, ánh mắt dò xét dán chặt lấy San-san một cách cố chấp. San-san lại cắn chặt môi dưới như mọi khi.
Thời gian trôi qua tưởng chừng như dài dằng dặc. Lòng bàn tay đang nắm chặt túa đầy mồ hôi, mồ hôi lạnh cũng rịn ra ướt đẫm cả lưng.
“Từ nay, cấm ngươi bước chân ra khỏi Vị Ương cung.”
“… Cho đến khi đứa bé ra đời sao ạ?”
San-san hỏi. Ánh mắt bất an của y trông đến là đáng thương. Hoàng đế khẽ bật cười nhạt rồi vươn tay ra. Hắn vốn chỉ định nắm lấy bờ vai đang run rẩy kia thôi.
Thế nhưng San-san lại vô thức cúi gầm mặt, co rúm người lại theo phản xạ. Một bên lông mày của Hoàng đế nhướng lên. Hắn dùng chính bàn tay đang vươn ra ấy bóp chặt lấy vai San-san.
“Tại sao lại né tránh sự đụng chạm của trẫm?”
“Chỉ là, th-thần lỡ phản xạ thôi ạ.”
“Ngươi nhớ ra điều gì rồi sao?”
Hoàng đế liên tục gặng hỏi bằng giọng điệu thản nhiên. San-san kinh hãi tột độ. Y có thể chắc chắn. Hắn cũng đang nhớ lại mọi chuyện.
Với khuôn mặt không giấu nổi sự hoảng loạn, San-san khó nhọc lắc đầu.
“Không, không có gì ạ…”
Hoàng đế lại nở một nụ cười lạnh lẽo. Thay vì trả lời “không có gì”, có lẽ y nên hỏi vặn lại ý hắn là gì thì tốt hơn.
“Cái đồ ngốc nghếch ngu xuẩn này…”
Lẩm bẩm như tự nói với chính mình, Hoàng đế từ từ trượt bàn tay đang bóp vai San-san ra sau gáy y.
Hắn giả vờ dịu dàng vuốt ve gáy y, rồi lẳng lặng nắm lấy một túm tóc. Lực đạo không quá thô bạo, nhưng lại đủ để trở nên tàn nhẫn bất cứ lúc nào nếu y dám phản kháng.
“Đợi đứa bé này ra đời, ngươi sẽ phải mang thai đứa tiếp theo.”
“… Dạ?”
“Trẫm đã nói rồi mà. Trẫm sẽ khiến cái bụng này không có ngày nào được xẹp xuống. Ngươi sẽ sống ở Vị Ương cung này và liên tục sinh con cho trẫm.”
Lời nói đó như châm ngòi nổ tung mớ cảm xúc vốn đang hỗn loạn trong lòng San-san. Một ngọn lửa bỏng rát, dữ dội như cuồng phong bùng lên, thiêu rụi tâm can y. San-san đưa tay lên, khó nhọc ôm chặt lấy ngực mình.
“… Vậy, vậy còn Wol-i thì sao ạ?”
Cố kìm nén nhịp thở dồn dập, San-san gặng hỏi lại.
“Wol-i cũng, Wol-i cũng sẽ mang thai con của bệ… à không, của Thập lang sao? Lại giống như vậy…”
“Nó sẽ làm những việc nó cần phải làm. Nói thẳng ra, ngoài việc sinh con cho trẫm, ngươi còn có thể làm được cái gì nữa?”
Khuôn mặt San-san lập tức đỏ bừng vì nhục nhã. Dù cố tình nói vậy để làm tổn thương y, Hoàng đế vẫn không cảm thấy thỏa mãn. Ánh mắt hắn hằn học, bàn tay còn lại áp lên má San-san.
“Tất cả đều là do trẫm thương xót hoàn cảnh khó khăn của ngươi nên mới ban ân. Ngươi vẫn không hiểu sao, hửm?”
San-san dùng sức quay mặt đi khỏi bàn tay Hoàng đế, hức lên một tiếng rồi cố nuốt nước mắt. Đôi bờ vai mỏng manh run rẩy.
“… Với Wol-i, ngài kh-không được làm vậy đâu.”
“Được hay không là do trẫm quyết định.”
Hắn thực sự không có lấy một chút áy náy nào sao? Hình ảnh cuối cùng của San-wol, cô độc và lạnh lẽo trút hơi thở cuối cùng sau khi sinh con cho Hoàng đế, xẹt qua tầm nhìn nhòe lệ của San-san.
“… Đó là th-thỉnh cầu của thần. Xin ngài. Không phải do thần ghen tuông đâu. Nếu vì, vì thần thấp kém nên mới thế, thì thần kh-không làm Hoàng hậu cũng được. Dù không làm Hoàng hậu, thần vẫn sẽ sinh con và ở lại đây, bên cạnh bệ hạ… à không, bên cạnh Thập lang.”
Khác với kiếp trước, San-wol không hề yêu Hoàng đế. Ý định muốn bỏ trốn của nàng là thật lòng. Y không thể để San-wol vì mình mà trở nên bất hạnh một lần nữa. Khi chưa biết gì thì còn có thể như thế,
Không, dù có chẳng biết gì đi chăng nữa, liệu y có quyền nhắm mắt làm ngơ như vậy sao?
Như bị ai đó giáng một đòn mạnh vào đầu, San-san đột nhiên trèo xuống khỏi giường và quỳ sụp xuống. Hành động bất ngờ khiến Hoàng đế không kịp siết chặt bàn tay đang nắm tóc y. Mái tóc dài của San-san mượt mà tuột khỏi những ngón tay của Hoàng đế.
“Thần xin ngài. Đây là tâm nguyện của thần. Xin hãy để Wol-i được t-tự do.”
Y không biết nàng định bỏ trốn thế nào, nhưng cuộc sống của một kẻ đào tẩu chắc chắn sẽ chẳng dễ dàng gì. Huống hồ nàng lại là một thân nữ nhi cô độc. Thân làm ca ca, lại vì ghen tuông mà mờ mắt đến thế sao. Y thấy thật đáng hổ thẹn.
Bất chấp chiếc bụng đang bị ép chặt xuống sàn, San-san ôm lấy đôi ủng da đen của Hoàng đế mà cầu xin. Hoàng đế chỉ im lặng đứng nhìn.
Mãi một lúc sau.
“San à. Việc ngươi có muốn làm Hoàng hậu hay không chẳng quan trọng. Quan trọng là trẫm muốn lập ai làm Hoàng hậu kìa. Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
“…”
“Điều trẫm muốn là ngươi trở thành Hoàng hậu của trẫm, sinh con cho trẫm và sống bên cạnh trẫm. Cho đến lúc chết. Và khi chết đi, sẽ được chôn cất bên cạnh trẫm.”
“T-tại sao cứ phải là H-hoàng hậu ạ? Thần, thần thực sự…”
“Cái đồ ngốc này. Ngươi quên rồi sao? Trước đây, tại tư gia của ngươi, chúng ta đã động phòng hoa chúc và kết mối duyên phu thê. Phu quân của ngươi là Thiên tử, vậy nên ngươi đương nhiên phải trở thành Hoàng hậu.”
San-san nằm sấp dưới đất, thở dốc và liên tục ấn chặt tay lên ngực. Đêm tân hôn thực sự không phải là ngày hôm đó. Có một đêm tân hôn khác mà ngay cả trong mơ y cũng không thể quên. Cái đêm mà y bị đánh đập tàn nhẫn, bị xé rách và lăng nhục ê chề.
Nhưng bây giờ không phải lúc để vạch trần chuyện đó. Khó nhọc nuốt trôi nỗi uất nghẹn, San-san lại tiếp tục cầu xin.
“… N-nếu vậy, thần sẽ làm thật tốt. Trở thành Hoàng hậu, s-sinh thật nhiều con, và sẽ chăm chỉ học hỏi các trọng trách khác như người chỉ dạy. Vậy nên xin ngài. Wol-i… xin ngài hãy cứ để muội ấy đi.”
Hoàng đế khẽ bật cười giễu cợt.
“Sao thế, trước kia ngươi chẳng từng níu kéo, van xin trẫm hãy để mắt đến Yoon San-wol lấy một lần hay sao?”
Đôi bàn tay đang bám lấy đôi ủng của Hoàng đế bỗng cứng đờ. Đó là chuyện của kiếp trước.
Đôi đồng tử của San-san dao động dữ dội, nước mắt tuôn rơi không kìm lại được. Hoàng đế khẽ thở dài.
“Đến để dùng bữa trưa mà lại rước lấy bực mình. Trẫm phải đi rồi. Ngươi cứ ở đó mà tự kiểm điểm đi.”
***
Mặt trời lặn hẳn mà Hoàng đế vẫn không đến Vị Ương cung. Bữa tối được chuẩn bị tươm tất như mọi khi đã nguội lạnh và trở thành phần ăn của đám cung nhân. Dù Myeong-ok đã hết lời khuyên nhủ, San-san vẫn một mực cự tuyệt thức ăn.
“Ta… t-ta không có tâm trạng để ăn…”
Ngay lúc đó, một giọng nói sắc lạnh vang lên từ phía sau phòng trà.
“Haha, không có tâm trạng để ăn. Thú vị đấy. Có tâm trạng thì ăn, không có tâm trạng thì thôi à? Rốt cuộc ngươi có nghĩ đến Won-i đang nằm trong bụng không hả?”
Đám thái giám đang bưng nguyên cả bàn tiệc tối ra ngoài khép nép lấm lét nhìn sắc mặt của Hoàng đế vừa bước vào.
“Làm cái gì vậy? Chủ tử của các ngươi không có tâm trạng dùng bữa thì mau chóng dọn đi. Mang hết trả về Ngự Thiện phòng rồi bảo chúng vứt đi. Cho súc vật ăn cũng được. Chủ tử còn chưa nuốt trôi cơm, cớ sao bọn hạ nhân lại được phép no bụng chứ.”
Sắc mặt San-san tái nhợt vì áy náy. Y định mở miệng nói gì đó nhưng Hoàng đế đã giơ tay ra hiệu dừng lại. Hoàng đế trở lại Vị Ương cung lúc nửa đêm, tâm trạng trông còn tồi tệ hơn cả lúc trưa.
“Chỉ giữ lại San-san, tất cả lui ra hết đi. Chính sự mệt mỏi, trẫm muốn được hầu tẩm ngay lập tức.”
Bị bầu không khí sắc lạnh của Hoàng đế dọa cho khiếp vía, đám cung nhân Vị Ương cung dù thương xót chủ tử nhưng vẫn vội vã lui ra ngoài. Trước khi bước ra khỏi tẩm điện, Myeong-ok khẽ lắc đầu nhìn San-san. Đó là lời can ngăn đừng nói thêm gì để chọc giận bệ hạ, nhưng chẳng biết y có hiểu được ý bà hay không.
Khi tất cả đã lui ra, Hoàng đế như chỉ chờ có vậy, bắt đầu cởi bỏ long bào.
“Còn đứng đó làm gì? Lại đây hầu hạ đi.”
San-san đã suy nghĩ suốt cả một ngày. Dù đầu óc chậm chạp, y vẫn lờ mờ nhận ra có gì đó rất kỳ lạ. Thái độ của Hoàng đế đối xử với y hệt như khoảng thời gian trước khi y chết.
Y lờ mờ đoán được Hoàng đế đã nhận ra việc y nhớ lại chuyện kiếp trước. Nhưng cớ sao hắn lại tức giận? Tại sao lại cư xử đáng sợ như ngày xưa?
Lẽ nào hắn giận vì y đã giả vờ không biết và giấu giếm chuyện đó? Đó là câu trả lời duy nhất y có thể nghĩ ra sau cả ngày trời vắt óc. Nhưng chuyện đó đâu đáng để tức giận đến thế.
Đáng lẽ hắn nên dỗ dành, hoặc ít nhất cũng buông một lời xin lỗi sáo rỗng về những chuyện đã qua chứ đâu phải là nổi giận. San-san hoàn toàn không thể hiểu nổi Hoàng đế.
“Ngươi định đứng đờ ra đó mãi à?”
Chẳng biết từ lúc nào, Hoàng đế đã tự mình cởi xong đồ, chỉ khoác độc một lớp áo lụa mỏng tang bên trong. Bàn tay hắn đang vuốt ve cự vật cương cứng đầy tính uy hiếp của chính mình.
“Lại đây mà ngậm lấy đi.”
Hoàng đế nheo đôi mắt sắc lạnh, từ trên cao nhìn xuống San-san và ra lệnh. San-san vô thức cắn chặt môi.
“… Th-thế này thì thần không muốn đâu.”
“Sao, không có tâm trạng để khẩu giao cho trẫm à?”
“…”
“Bây giờ không yêu trẫm nữa nên ngậm cự vật của trẫm cũng không muốn làm đúng không? Nhưng mà mặc kệ ngươi có yêu hay không, hầu hạ cự vật của Thiên tử chẳng phải là bổn phận của Hoàng hậu sao? Có không muốn thì cũng phải làm.”
“… Tại sao ngài lại th-tức giận ạ?”
Một nét bối rối hiếm hoi xẹt qua khuôn mặt Hoàng đế.
0 Bình luận