Chương 93
bởi Chung Seiker“Đền đáp bằng cách nào cơ?”
Cuối cùng, không kìm nén được sự tò mò, Yoon lên tiếng dò hỏi.
“Ng-ngài cứ nói ngài thích gì, thần sẽ, sẽ mua cho ngài. Thần có tiền mà.”
“Chà, nhi thần lại chẳng có sở thích gì đặc biệt cả.”
“Ơ, thế thì biết làm sao……. Sao, sao ngài lại không thích gì cả?”
“……Thì chắc là vì, sống trên đời này chẳng có gì vui thú cả chăng?”
“Ơ……. Ờm, sao lại không vui chứ. Th-thần thấy sống cũng vui mà. Ngài không thấy vui dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé nào sao?”
Một cuộc đối thoại nhạt nhẽo, vô nghĩa đến mức chính Yoon cũng chẳng hiểu tại sao mình lại lãng phí thời gian để tiếp tục nó. Nhưng kỳ lạ là, hắn không muốn kết thúc. Hắn muốn được nghe giọng nói ấy, muốn kéo dài khoảnh khắc này thêm chút nữa. Yoon thốt ra một câu trả lời bâng quơ.
“Chắc cũng có lúc thấy vui một chút…….”
Giống như lúc này chẳng hạn. Yoon bất giác nảy sinh suy nghĩ đó, rồi tự giật mình với chính bản thân. Đúng lúc ấy,
“Th-thế thì ngài cứ tiếp tục tìm kiếm những khoảnh khắc vui vẻ đó là được mà?”
San-san mở to đôi mắt màu hổ phách trong veo, ngây thơ hỏi. Yoon có chút bối rối trước ánh mắt chan chứa sự quan tâm chân thành ấy. Không kiềm chế được những xáo trộn trong lòng, hắn buột miệng.
“Sao người lại mong nhi thần sống vui vẻ? Giữa chúng ta đâu có mối quan hệ gì.”
“……Vì ngài là, là con trai của bệ hạ. Thần cũng, cũng muốn y-yêu thương ngài.”
Khi nói câu đó, chẳng biết San-san vô tình hay cố ý mà lại đưa tay xoa xoa phần bụng đang nhô lên của mình. Ánh mắt Yoon dán chặt vào cái bụng lùm lùm ấy.
Đó là một sai lầm chết người của San-san. Y không nên nhìn hắn bằng ánh mắt ấy, không nên nói ra những lời như vậy.
Trái tim Yoon đã bị lung lay, nhưng ngọn lửa tức giận lại bùng lên dữ dội. Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, hắn vươn tay chộp lấy vai San-san một cách thô bạo.
“Ngươi điên rồi sao. Yên vương Lee Yoon, lập tức quỳ xuống dập đầu tạ tội ngay cho trẫm. Nếu trẫm chưa cho phép dừng, tuyệt đối không được dừng lại.”
Giọng nói sắc lạnh, uy nghiêm của phụ hoàng bất thình lình vang lên từ phía sau, xé toạc bầu không khí căng thẳng, chia cắt hai người.
Ngày hôm đó ở Ngự Hoa viên, Yoon đã dập đầu đến mức trán túa máu, ngất lịm đi. Kể từ đó đến nay, hắn bị cấm túc hoàn toàn, không được phép bước chân vào hoàng cung.
“Truyền nước tắm.”
Yoon đưa tay sờ lên dải băng gạc quấn quanh trán. Rồi hắn bật dậy khỏi giường, bực dọc lột phăng chiếc áo ngủ dính đầy dấu vết mộng tinh ném xuống sàn, sải bước dài tiến về phía chiếc bàn nhỏ.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, soi rõ thân hình trần trụi với những đường nét cơ bắp hoàn hảo của Yoon. Một cơ thể nam tính, căng tràn sức sống thanh xuân mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thèm khát.
Hắn cầm bình trà dốc ngược lên trời, tu ừng ực. Lấy mu bàn tay quệt ngang miệng, hắn hững hờ liếc nhìn xuống hạ bộ. Như một lời khẳng định cho buổi bình minh rạo rực, cự vật của hắn đang cương cứng vươn thẳng lên tận rốn. Dù vậy, khuôn mặt hắn vẫn lạnh tanh, không chút gợn sóng.
“Bẩm Vương gia, nô tài xin phép mang bồn tắm vào ạ.”
Bên ngoài thứ gian bắt đầu vang lên những tiếng động lạch cạch. Tiếng đặt bồn tắm nặng nề vọng vào tận tẩm điện, xen lẫn tiếng bước chân rón rén của đám thái giám và cung nữ đi lại dọn dẹp. Hắn dửng dưng lướt nhìn cự vật đang vươn cao của mình lần cuối, rồi cứ thế trần truồng bước ra khỏi tẩm điện.
Một ngày tẻ nhạt, vô vị lại bắt đầu.
***
Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm khắp Thọ Khang cung. San-san thu mình lại, rụt rè mân mê tách trà trên tay. Dạo này, y vẫn cùng San-wol đến thỉnh an Thái hậu mỗi sáng. Nhưng thời gian trôi qua, thái độ của Thái hậu đối với hai tỷ đệ lại ngày càng trở nên lạnh nhạt, xa cách.
Hôm nay cũng vậy. Cả San-san và San-wol cùng quỳ xuống hành lễ, nhưng chờ mãi vẫn không thấy Thái hậu cất lời cho phép đứng lên. Cho đến khi Myeong-ok đánh bạo lên tiếng lo ngại cho sức khỏe của San-san, bà mới miễn cưỡng ban ân cho cả hai đứng dậy và ban tọa. Thế nhưng, ngồi chờ trà bưng lên, bà vẫn giữ nguyên sự im lặng đáng sợ.
San-san vốn nhút nhát, không biết cách gợi chuyện, còn San-wol thì chẳng thiết tha gì việc lấy lòng Thái hậu. Cứ thế, cả ba người chìm trong bầu không khí gượng gạo, để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa.
“Hừm.”
Mãi một lúc sau, Thái hậu mới hắng giọng, mở lời.
“Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày trọng đại rồi. Cảm giác của hai ngươi thế nào?”
Khi bước sang tháng Trái Cây, ngày đại hôn chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, Thái hậu bắt đầu sử dụng kính ngữ với San-san và San-wol. Đó là lối xưng hô trang trọng, mực thước mà Thái hậu thường dùng với Hoàng hậu.
Chính sự thay đổi này lại càng khiến San-san thêm phần e dè, sợ sệt Thái hậu. Bởi mỗi lần dùng giọng điệu trang trọng ấy, y như rằng bà lại buông lời trách mắng.
“H-hồi hộp lắm ạ, thưa Thái hậu nương nương.”
San-san rụt rè lên tiếng trước. Thái hậu hững hờ liếc nhìn San-san, rồi dời mắt sang San-wol đang ngồi im lìm. Chẳng biết phải nói gì, San-wol ngập ngừng một lát rồi đành đáp.
“Thần thiếp thấy mọi việc vẫn bình thường ạ, thưa Thái hậu nương nương.”
Nghe câu trả lời dửng dưng của San-wol, Thái hậu hơi nhướng mày. Bà khẽ thở dài não nuột, nhấp một ngụm trà.
“Vài ngày nữa thôi là hậu cung sẽ đón cùng lúc hai vị Hoàng hậu, thế mà chẳng hiểu sao ta lại thấy bất an, rối bời hơn cả lúc hoàng cung trống vắng. Cả đời ta chưa bao giờ trải qua những đêm trằn trọc, mất ngủ như dạo gần đây.”
San-san và San-wol lại chọn cách im lặng, cúi gầm mặt xuống như ngày hôm qua trước những lời than phiền đầy ẩn ý của Thái hậu.
“Hai ngươi ngày nào cũng đến thỉnh an thế này, ta thấy không được tự nhiên cho lắm. Hay là từ ngày mai, hai ngươi khỏi cần đến thỉnh an nữa.”
Nghe vậy, San-san và San-wol đành phải đứng dậy, quỳ xuống tạ tội như kịch bản lặp lại của ngày hôm qua.
“Thái hậu nương nương, sao ngài lại nói vậy ạ. Nếu chúng thần thiếp có bề nào sai sót, cúi xin ngài thẳng thắn trách phạt ạ.”
San-wol lên tiếng tạ lỗi thay cho cả hai. Thái hậu nhìn hai tỷ đệ bằng ánh mắt ngán ngẩm, một lúc lâu sau mới cất lời răn dạy.
“Ta đã dặn dò hai ngươi bao nhiêu lần rồi. San-san, có vẻ như ta đã nhìn lầm người rồi thì phải. Một kẻ tham lam, ích kỷ như ngươi, sao có thể trở thành một Hoàng hậu đức độ, mẫu nghi thiên hạ được? Ta hỏi thật, ngươi định cứ bám dính lấy bệ hạ, ép ngài ấy hầu tẩm cho đến tận lúc sinh con mới chịu buông tha sao?”
“……”
“Bụng đã lùm lùm thế kia rồi, dù là thiên nhân đi chăng nữa, ngươi cũng phải biết nghĩ cho hoàng tự trong bụng mà khuyên can bệ hạ chứ, sao lại ghen tuông hẹp hòi đến mức ấy.”
Những lời chỉ trích sắc nhọn của Thái hậu như những nhát dao đâm vào tim San-san, y cắn chặt môi, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Không phải y chưa từng cố gắng làm theo lời bà. Y đã từng khéo léo nhắc đến Eun phi và Shin phi, thậm chí còn vờ mệt mỏi, buồn ngủ để từ chối Hoàng đế. Nhưng cuối cùng, đứng trước sự tấn công dồn dập của ngài, y vẫn hoàn toàn đầu hàng.
Khi Hoàng đế lộ vẻ tức giận, gặng hỏi dồn dập xem y có ghét bỏ ngài không, làm sao y có thể nói dối là có được. Y không muốn Hoàng đế hiểu lầm tình cảm của mình. Điều đó đối với San-san quá đỗi đau khổ. Thế nên, dù biết mười mươi sáng hôm sau sẽ bị Thái hậu quở trách, đêm nào y cũng ngoan ngoãn dạng chân đón nhận Hoàng đế.
“Đêm qua, có bọn điêu ngoa, to gan dám bịa đặt tung tin đồn thất thiệt rằng bệ hạ chỉ có hứng thú với thai phụ, đã bị tống vào Thận Hình ty rồi đấy. Ta đã xử phạt nghiêm minh để làm gương, nhưng nghĩ lại, phải quá quắt đến mức nào chúng mới dám buông lời đồn đại như vậy, thật khiến ta tối tăm mặt mũi! Giờ nghĩ lại ta vẫn còn rùng mình tức giận đây. Ngươi có hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề không?”
“……Thần biết lỗi rồi ạ. Thần s-sẽ cố gắng hơn ạ.”
“Cố gắng, cố gắng, cố gắng! Rốt cuộc đây là lần thứ bao nhiêu ngươi nói hai từ đó rồi?”
“……”
“Nếu cứ mang cái bụng bầu đó ra hầu hạ chuyện chăn gối, lỡ như hoàng tự trong bụng có mệnh hệ gì, thì toàn bộ tội lỗi này San-san, ngươi phải một mình gánh chịu đấy. Ta cũng cạn lời với ngươi rồi, ngươi tự mà suy nghĩ cho thấu đáo. Xem thế nào mới thực sự là tốt cho bệ hạ và hoàng tự trong bụng.”
“……Dạ vâng. Thần s-sẽ khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của Thái hậu nương nương ạ.”
San-san nghẹn ngào, cố gắng kiềm chế tiếng nấc để đáp lời. Đứng bên cạnh, San-wol khẽ thở dài ngao ngán. Nhìn San-wol, Thái hậu cũng buông một tiếng thở dài thườn thượt.
“Đứa thì chẳng khác nào thạch nữ(1), không biết đường tìm cách giữ chân bệ hạ, cứ trơ ra như phỗng.”
Thái hậu lầm bầm tự nói với chính mình. Nhưng San-wol vẫn đứng trơ ra đó, không mảy may nhúc nhích. Coi như lời phàn nàn vu vơ, chẳng liên quan gì đến mình nên nàng cứ làm ngơ. Thái độ xấc xược ấy khiến Thái hậu tức lộn ruột.
Rước hai đứa ngang bướng, ngoan cố này về làm Hoàng hậu, e rằng những ngày tháng sau này của bà sẽ chẳng được yên ổn. Cảm thấy xấu hổ không còn mặt mũi nào nhìn Tiên đế, bà lắc đầu ngao ngán, xua tay ra hiệu cho lui vì thấy quá mệt mỏi.
San-wol dìu San-san với đôi mắt đỏ hoe, tủi thân rảo bước lùi ra ngoài. Thái hậu nhìn theo với vẻ chán nản cùng cực, rồi quay gót trở về tẩm điện.
Đi theo hầu hạ Thái hậu, So-myeong thi thoảng lại lén lút ngoái nhìn bóng lưng San-san đang khuất dần, ánh mắt đầy toan tính.
***
Tối hôm đó. Dùng bữa tối từ sớm, Hoàng đế và San-san cùng nhau tắm gội thư giãn. Hoàng đế kéo San-san ngồi vào lòng mình, bàn tay vuốt ve chiếc bụng đang ngày một lớn dần. Ban đầu, hắn còn dịu dàng gọi tên Won-i, trò chuyện với đứa bé, rồi hỏi han chuyện trong ngày của San-san. Nhưng chẳng bao lâu sau, bàn tay ấy lại bắt đầu sờ soạng, mơn trớn những chỗ nhạy cảm.
Bàn tay trái của Hoàng đế theo thói quen bóp nắn bầu ngực trái của San-san, vân vê nụ hoa đang dần cứng lại. Cùng lúc đó, bàn tay phải luồn xuống dưới, nắm lấy cự vật nhỏ bé của y và bắt đầu tuốt lộng nhè nhẹ.
San-san cắn chặt môi cố nhịn. Sau một thoáng chần chừ, y dùng sức nắm chặt lấy bàn tay phải của Hoàng đế, giọng run rẩy van nài.
“Thập lang……. H-hôm nay thần thấy trong người khó ở lắm ạ.”
***
Chú thích:
- Thạch nữ (석녀): Người phụ nữ bị lãnh cảm, không có ham muốn tình dục hoặc không có khả năng sinh hoạt tình dục.
0 Bình luận