Chương 92: Đại điển sách phong (Hạ)
bởi Chung SeikerSan-san hành lễ dập đầu sát đất đúng như Myeong-ok đã dặn. Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống nền đất lạnh lẽo, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, chẳng ai hay biết. Chỉ có Hoàng đế, người đích thân đỡ San-san dậy, mới cảm nhận được hơi ẩm trên đôi bàn tay mình.
“Dạo này ngươi vẫn khỏe chứ?”
Dù đã cho người bám sát nhất cử nhất động của San-san suốt mấy ngày qua, Hoàng đế vẫn giả vờ như không biết gì. San-san cố gắng gật đầu, tỏ vẻ mình vẫn ổn.
“Ngươi đã tự kiểm điểm bản thân chưa?”
“Dạ rồi ạ. Th-thần đã kiểm điểm rất nhiều rồi. Từ nay thần sẽ không bao giờ làm thế nữa.”
“Không làm thế là không làm gì?”
“Kh-không nói ghét ngài nữa ạ. Thần thật sự không có ý ghét ngài đâu. Không phải là ghét, mà là do thần ghen tuông nên mới thế. Thần hứa sẽ kh-không bao giờ lặp lại nữa.”
Vậy nên xin ngài hãy tiếp tục đến thăm thần đi. San-san cố nuốt ngược những lời chực trào ra khỏi cổ họng xuống bụng. Nghe câu trả lời của San-san, Hoàng đế nở một nụ cười mãn nguyện.
“Tốt lắm. Nếu tái phạm, trẫm sẽ phạt ngươi đấy. Từ nay tuyệt đối không được cự tuyệt trẫm nữa. Trẫm muốn làm một người phu quân dịu dàng. Vậy nên ngươi liệu mà cư xử cho phải phép. Nghe chưa?”
“Vâng, v-vâng ạ.”
San-san gật đầu lia lịa. Nhưng rồi cuối cùng, y vẫn không kìm nén được mà òa khóc nức nở. Chẳng hiểu sao, nghe Hoàng đế nói muốn làm một người phu quân dịu dàng, nỗi tủi thân trong lòng y lại càng dâng trào mạnh mẽ hơn.
Thấy San-san khóc, Hoàng đế lại bật cười thích thú. Như chỉ chờ có thế, San-san sà vào lòng Hoàng đế, vùi mặt vào vòm ngực săn chắc của hắn và khóc nức nở. Hoàng đế bế bổng San-san lên, vừa vỗ về vừa bế y hướng về phía tẩm điện.
Và chẳng bao lâu sau, trong tẩm điện Vị Ương cung lại diễn ra một trận mây mưa cuồng nhiệt, dai dẳng.
***
Kể từ hôm đó, thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa. Mùa hè nóng nực đã nhường chỗ cho tháng Trái Cây(1) mát mẻ. Chỉ còn chưa đầy nửa tháng nữa là đến ngày đại hôn.
Sáng sớm, ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua từng khe cửa sổ chạm trổ tinh xảo. Hoàng đế mở mắt, say sưa ngắm nhìn người thê tử bé nhỏ đang say giấc nồng bên cạnh.
Do thói quen khi ngủ, chiếc chăn lụa mỏng đã bị đạp tung xuống cuối giường từ lúc nào, phơi bày toàn bộ cơ thể trần trụi của San-san. Đã mang thai được gần năm tháng, phần bụng trên của y cũng bắt đầu nhô lên rõ rệt, thậm chí ngay cả bầu ngực cũng đầy đặn hơn một chút.
Nhớ lại lần trước, ngực San-san cũng từng căng tức sau khi sảy thai, nên Hoàng đế đã vội vàng triệu Thái y Do đến khám. Rất may, Thái y khẳng định đó chỉ là những biến đổi sinh lý bình thường trong thai kỳ.
Từ hai núm vú hơi nhô lên ấy thi thoảng lại rỉ ra chút sữa non. Thái y giải thích đó là quá trình cơ thể chuẩn bị cho việc nuôi con bằng sữa mẹ.
Mặc dù đã được Thái y cảnh báo rằng việc vắt sữa hay mút mạnh có thể gây co thắt tử cung, ảnh hưởng không tốt đến thai nhi, nhưng trong những lúc hưng phấn tột độ, Hoàng đế vẫn khó lòng kiềm chế được. Hắn đưa tay chạm vào núm vú đang tấy đỏ vì bị cắn mút đêm qua. Theo thói quen, hắn vừa vân vê núm vú, tay kia vừa vuốt ve phần bụng dưới của San-san.
Lần trước, thai nhi đã sảy đi trước khi bụng San-san kịp lớn thế này. Nhìn cái bụng đang ngày một to ra của San-san, Hoàng đế bỗng có một cảm giác lạ lẫm khó tả. Dù đã có vô số con cái với nhiều phi tần khác nhau, nhưng từ trước đến nay, San-san là người duy nhất khiến hắn dành sự quan tâm đặc biệt đến những thay đổi trên cơ thể khi mang thai.
Thân hình đang dần thay đổi vì mang trong mình giọt máu của hắn, trông sao mà xót xa, nhưng cũng thật đáng yêu. Hơn thế nữa, khác hẳn với trước đây, San-san đang vô cùng trân trọng sinh linh bé nhỏ này. Trong lúc ân ái, thi thoảng y lại đặt tay lên bụng tỏ vẻ lo lắng cho đứa bé. Dạo gần đây, hình như y còn đang mày mò học cách cho con bú nữa.
Dù có học cũng chẳng bao giờ đến lượt y cho con bú, nhưng nhìn dáng vẻ đậm chất mẫu tử ấy cũng không đến nỗi tệ, nên Hoàng đế cứ mặc kệ y.
Vuốt ve cơ thể San-san một hồi, cuối cùng sáng nay Hoàng đế lại không kìm được mà đè lên người y. Bị vân vê liên tục, từ núm vú bắt đầu rỉ ra những giọt sữa non. Dù không phải màu trắng đục ngầu, nhưng sữa của y lại có màu trắng đục ngả vàng nhạt hơn hẳn những thai phụ bình thường.
Bầu ngực nhỏ nhắn hơi nhô lên, núm vú màu san hô săn cứng lại, cùng những giọt sữa non rỉ ra… tất cả đều kích thích mãnh liệt dục vọng của một người đàn ông. Nghĩ đến việc tất cả những thay đổi này đều là do mình mà ra, đầu óc Hoàng đế bỗng trở nên nóng rực.
Hoàng đế cúi đầu xuống, bắt đầu mút mát bầu ngực. Đồng thời, bàn tay hắn trượt dọc xuống phần bụng nhô cao, luồn xuống dưới và nắm lấy cự vật đang say ngủ của y.
“……Ưm, a ưm.”
San-san cựa quậy trong giấc ngủ. Những tiếng chùn chụt mút mát ngày một lớn khiến y khẽ rên rỉ, và cuối cùng cũng lờ mờ mở mắt.
“……Th-Thập lang.”
Hưm, ưm. Vẫn còn ngái ngủ, San-san uốn éo cơ thể, rên rỉ khi để mặc Hoàng đế thỏa sức vầy vò bầu ngực và cự vật của mình. Theo từng chuyển động của y, chiếc bụng nhô cao cũng lắc lư lên xuống.
Mùi hương cơ thể San-san lúc này đã trở nên nồng nàn, quyến rũ hơn, lan tỏa khắp tẩm điện. Đáp lại điều đó, mùi hương nam tính mạnh mẽ, trầm ấm của Hoàng đế cũng bao trùm lấy toàn thân y.
Dù chưa hề chạm vào, dâm dịch từ huyệt động của San-san đã ứa ra ướt đẫm cả ga giường. Hoàng đế, người cũng đang trong tình trạng trần truồng, dùng cự vật đang cương cứng như thép tỳ vào cửa huyệt ướt át của y, liên tục ấn vào rồi rút ra.
“Hà, a……, s-sướng, sướng lắm ạ.”
San-san ngửa người ra sau, ưỡn hông lên đón nhận những cú cọ xát của Hoàng đế. Mỗi lần như vậy, chiếc bụng lại rung lên nhè nhẹ. Nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt Hoàng đế tối sầm lại, đục ngầu dục vọng. Hắn thúc mạnh một cú, đâm phập toàn bộ cự vật vào trong.
“A a!”
San-san há hốc miệng, hét lên thất thanh. Nước bọt rỉ ra từ khóe môi hé mở. Hoàng đế nhìn hai núm vú ướt đẫm nước bọt của chính mình, rồi dùng hai tay bóp chặt lấy bầu ngực nhỏ bé như muốn bóp nát nó, phần hông bắt đầu dập liên hồi một cách cuồng bạo.
Cự vật khổng lồ, to hơn cổ chân và dài hơn cả khuôn mặt San-san, điên cuồng cày xới bên trong cơ thể y. Hoàng đế dường như đánh mất lý trí, hai tay vẫn bóp chặt ngực y, hông dập liên tục không ngừng nghỉ.
Bụng San-san bị cơ bụng của Hoàng đế ép chặt, rung lên bần bật. Do bàng quang bị kích thích quá độ, San-san không nhịn được mà rỉ cả nước tiểu ra ngoài. Nhưng Hoàng đế chẳng hề bận tâm, vẫn tiếp tục công cuộc chinh phạt. Tiếng nhóp nhép dâm đãng của các loại dịch thể hòa quyện vào nhau vang vọng khắp tẩm điện.
“A ư ư, a, á! Á! Thập lang, Thập lang!”
“Phù, San à, sướng không?”
Hoàng đế cúi rạp người xuống, áp sát vào San-san, vừa liên tục dập cự vật nóng rực vừa hỏi. Cự vật của hắn không ngừng đâm sầm vào cửa tử cung. San-san ôm lấy phần bụng dưới đang đau quặn lên, gào thét rên rỉ.
“A, vâng! S-sướng lắm, thần thích lắm, Thập lang, Thập lang.”
Nghe lời thú nhận ngọt ngào của San-san, cộng thêm vách thịt bên trong đang không ngừng co thắt, bóp chặt lấy cự vật, Hoàng đế cảm nhận một luồng khoái cảm bùng nổ như muốn thổi bay cả lý trí. Hắn phóng thích những luồng tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong San-san. Không chỉ có tinh dịch, hắn còn trút vào đó một lượng lớn chất lỏng trong veo khác. Chiếc bụng vốn đã khá to nay lại như phồng to hơn nữa.
San-san run lên bần bật trong mớ cảm xúc hỗn độn giữa đau đớn và khoái lạc tột độ. Y cong người, xuất tinh thành từng tia nhỏ. Việc bị bụng Hoàng đế ép chặt khiến lần xuất tinh này đau đớn và khó khăn hơn bình thường, cảm giác như bị cưỡng ép phải phóng thích.
Hoàng đế vuốt gọn những lọn tóc ướt đẫm của San-san ra sau tai, liên tục hôn lên trán và khóe mắt y.
“Hà, đồ đáng yêu này.”
Mỗi lần nghe Hoàng đế gọi mình như vậy, sâu thẳm trong lòng San-san lại dấy lên một cảm giác xốn xang khó tả. San-san rên rỉ yếu ớt, tiếp tục đợt xuất tinh còn dang dở.
“A, ưm…….”
“San à, ngươi coi trẫm là gì nào?”
Hoàng đế ghé sát tai San-san, thì thầm đầy bí ẩn. Một câu hỏi mang tính ép buộc phải trả lời. San-san vươn hai tay ôm chặt lấy Hoàng đế. Ngay lập tức, cự vật dù đã xuất tinh nhưng vẫn còn nằm bên trong cơ thể y lại tiếp tục cương cứng trở lại.
Dù bụng bị đè ép khó thở, dù huyệt động bị nong rộng đến đau nhức, San-san vẫn cảm thấy hạnh phúc khi được ôm Hoàng đế vào lòng.
“……Thần yêu ngài. Thần rất, rất yêu ngài.”
Hoàng đế lại nở nụ cười mãn nguyện quen thuộc. San-san vùi mặt vào vòm ngực lấm tấm mồ hôi của hắn, tủi thân rơm rớm nước mắt. Một lúc sau, Hoàng đế lại bắt đầu dập hông.
***
Cũng trong buổi sáng hôm ấy. Yoon thức dậy khá muộn. Cảm nhận được cảm giác dính dớp, ướt át nơi hạ bộ, hắn chỉ biết bật cười chua chát.
Lại mộng tinh. Ngay cả hồi thiếu niên hắn cũng hiếm khi gặp phải tình trạng này, vậy mà mấy ngày nay lại liên tục mộng tinh. Và đối tượng trong mơ không ai khác, chính là vị Kế hậu trẻ tuổi của phụ hoàng.
Haha.
Hắn nằm ngửa, lấy tay che mắt, bật cười thành tiếng. Một nụ cười đầy tự giễu. Đã hơn một tuần kể từ khi hắn bị cấm túc, không được phép bước chân vào hoàng cung.
“Con có biết bọn tiểu nhân ngoài kia đang thêu dệt những tin đồn thất thiệt không?”
Nhớ lại ngày hôm đó, San-san đặc biệt tránh ánh mắt của hắn. Thấy lạ, hắn đã bám theo y ra tận Ngự Hoa viên. Bị gặng hỏi lý do lảng tránh, San-san ngập ngừng một lúc rồi rơm rớm nước mắt xin lỗi. Y bảo rằng y đã lỡ làm vỡ chiếc ống nhỏ giọt mà hắn tặng.
“Th-thần thề là thần không hề lơ là đâu. Thần lỡ tay thật mà. Thần, th-thần xin lỗi Vương gia. Ngài cất công tặng quà cho thần mà thần lại làm hỏng mất……. Thần thực sự rất xin lỗi. Sau này, s-sau này thần nhất định sẽ đền đáp cho ngài.”
Do bình thường hai người chỉ trao đổi vài ba câu ngắn ngủn nên hắn không để ý, nhưng mỗi khi nói chuyện dài dòng thế này, hắn lại nhận ra một sự thật phũ phàng. Rõ ràng, trí tuệ của y không được bình thường.
Hắn muốn trêu chọc y rằng liệu dùng từ “đền đáp” trong hoàn cảnh này có phù hợp không, nhưng đồng thời, hắn cũng tò mò không biết y định “đền đáp” mình bằng cách nào. Hắn muốn chọc phá, muốn trêu ghẹo y.
Lần đầu tiên trải qua cảm giác kỳ lạ này, Yoon lùi lại một bước, giữ khoảng cách với San-san.
Một nam nhân ngốc nghếch. Lại còn đang mang thai đứa con của phụ hoàng, bụng lùm lùm thế kia. Bộ y phục lúc nào cũng cài kín cổng cao tường như ni cô, nhưng vẫn để lộ vòng một hơi nhô lên. Cảm xúc này đối với một người như thế rốt cuộc là sao đây.
Cứ nhìn thấy y là tâm trí hắn lại rối bời, toàn làm những chuyện vớ vẩn. Kể từ khi gặp San-san, Yoon cảm thấy mình đang lãng phí thời gian một cách vô ích. Vừa bực bội, nhưng lại vừa có một cảm giác mâu thuẫn là kệ xác mọi thứ.
Hắn tò mò muốn biết y đang làm gì, muốn biết y đang nghĩ gì.
***
Chú thích:
- Tháng Trái Cây (열매 달): Từ thuần Hàn chỉ tháng 9.
0 Bình luận